(Đã dịch) Dương Thần - Chương 39:
Dù căn phòng bài trí tinh xảo, trang nhã, toát lên vẻ ôn hòa như ngọc, nhưng sự tĩnh lặng lại bao trùm đến mức khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Đệ nhất tài nữ Tán Hoa Lâu Ngọc Kinh, Tô Mộc, và Võ Ôn hầu Hồng Huyền Cơ của Đại Kiền vương triều. Một nam một nữ, hai người cứ thế ngồi đối diện, chẳng hề nói một lời nào, chỉ có ánh mắt lạnh nhạt giao nhau. Trong phòng cũng không có bất kỳ ai khác. Cảnh tượng này hoàn toàn không giống với khung cảnh thường thấy khi một đôi nam nữ tới chốn phong nguyệt.
– Trụ cột của triều đình, danh thần Lý học với tư tưởng "vua và dân", Nội các Đại học sĩ, Võ Ôn hầu gia... chẳng phải ngài đã nhiều lần dâng tấu xin dẹp bỏ Tán Hoa Lâu sao? Vậy mà hôm nay, cớ sao ngài lại hạ cố đến đây?
Đột nhiên, Tô Mộc lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng trong gian phòng. Lời nàng nói ra đều đều như dòng nước chảy xuôi, mang theo ý tứ châm chọc Hồng Huyền Cơ, nhưng lại không khiến người nghe cảm nhận được chút hỉ nộ ái ố hay bất kỳ sự ba động cảm xúc nào.
– Chân tướng.
Hồng Huyền Cơ khẽ nhắm mắt, bật ra hai chữ.
– Hầu gia, ngài nhắc đến Mộng Băng Vân ư? Đáng tiếc, nàng vốn tu luyện đại đạo Thái Thượng Vong Tình, thế mà lại đắm mình vào lưới tình, không thể tự kiềm chế, khiến Thần hồn bị tổn thương nặng nề, để bọn tiểu nhân thừa nước đục thả câu.
Tô Mộc tiếp lời:
– Nhưng Hầu gia cũng không cần lo lắng. Đệ tử Thái Thượng đạo chúng ta, một khi đã nảy sinh tình cảm với ai đó, thì sẽ không còn là người của Thái Thượng đạo nữa. Ngay cả chưởng giáo sư tôn cũng sẽ không truy cứu hay gây phiền toái. Hầu gia hôm nay tới tìm ta, hẳn là đã có thể yên tâm.
– Dù có là Thần Cơ huynh tới tìm ta, thì ta việc gì phải sợ hắn?
Hồng Huyền Cơ tách hai tay, đặt lên tay vịn ghế, vô tình tạo nên một tư thế tựa như có thể nắm giữ mọi thứ trong tầm tay.
– Ta hôm nay tới tìm ngươi, chỉ là muốn xem một chút nhân vật xuất thế của Thái Thượng đạo có điểm gì đặc biệt. Hôm nay thấy Tô Mộc ngươi, quả nhiên không tầm thường. Võ kỹ đã đạt đến cảnh giới Đại Tông Sư, Dịch Tủy Như Sương. Chỉ tiếc là còn cách cảnh giới Hoán Huyết Phạt Mao, Luyện Huyết Như Hống (Thủy Ngân) rất xa. Còn về tu luyện Thần hồn đạo pháp, thì chưa rõ ngươi đã thành tựu Quỷ Tiên hay chưa?
– Hầu gia nhãn lực thật tinh tường. Thần hồn bé nhỏ như vậy, lẽ nào ngài vẫn nhìn thấu được sao?
Tô Mộc bình tĩnh nói.
Thì ra, Thần hồn khi tu luyện sẽ ẩn sâu trong cơ thể, vô hình vô chất, nên chỉ cần không xuất khỏi thể xác thì dù là ai cũng không thể nhìn thấu được Thần hồn đã tu luyện đến cảnh giới nào. Nhưng tu luyện võ học lại không như vậy, bởi khí huyết dương cương đều hiển lộ ra bên ngoài, nên người có nhãn lực cao siêu cũng có thể nhìn ra được đôi chút manh mối.
– Nữ tử Thái Thượng đạo, quả nhiên ai nấy đều kinh tài tuyệt diễm.
Hồng Huyền Cơ chợt cười, nói:
– Ngươi lần này xuất thế, hẳn cũng là để đối phó với Thiên hạ Bát Đại Yêu Tiên, cùng hai tà giáo Vô Sinh Đạo và Chân Không Đạo. Nhưng Thiên hạ Bát Đại Yêu Tiên, mỗi người đều đã tu luyện hàng trăm năm, còn hai tà giáo Vô Sinh, Chân Không lại càng xuất quỷ nhập thần, rất khó lòng phòng bị. Ngươi lại đơn độc một mình, nếu hành tung bị bại lộ, e rằng sẽ lâm vào hiểm cảnh. Ở đây ta có một tấm lệnh bài, cầm nó trong tay có thể điều động năm mươi Mạch Đao vệ, năm mươi Thiết Kỵ vệ trong phủ đệ của ta. Những người này đều là cao thủ đã theo ta chinh chiến nhiều năm, đều là những kẻ đi ra từ biển máu núi xương, ý chí cực kỳ kiên định. Dù là Quỷ Tiên cũng không thể mê hoặc được họ, và các loại tà pháp hoàn toàn không hề có chút tác dụng nào đối với họ.
Trong lúc nói chuyện, ngón tay Hồng Huyền Cơ khẽ động, một tấm kim bài đã được đặt ngay ngắn trên bàn.
Mặt trước tấm kim bài khắc một con Kỳ Lân sống động như thật, còn mặt đối diện là chữ “Lệnh” uy nghi như rồng bay phượng múa.
– Hay cho một chữ “Lệnh”... Đằng đằng sát khí, lại ẩn chứa ý chí đạp bằng tất cả.
Tô Mộc nói một câu, dừng lại một chút rồi nói tiếp:
– Thái Thượng đạo chúng ta truyền thừa từ thời Thượng Cổ đến nay, đã trải qua hơn mười đời, với lịch sử hai ba nghìn năm, vẫn luôn là chính đạo. Tuyệt đối không cần phải nhận sự bảo hộ từ thế lực của Hầu gia. Xin ngài thu lại.
Nói đoạn, Tô Mộc vỗ nhẹ lên bàn, tấm kim bài lập tức bay về phía Hồng Huyền Cơ.
Hồng Huyền Cơ khẽ quơ tay, tấm kim bài đã rơi gọn vào ống tay áo. Hắn khẽ cười, rồi đứng dậy định rời đi.
– Hầu gia, xin ngài dừng bước.
Thấy Hồng Huyền Cơ định rời đi, Tô Mộc liền gọi lại.
– Có chuyện gì sao?
Hồng Huyền Cơ hỏi đầy nghi vấn.
– Lần này ta xuất thế, chưởng giáo sư tôn nhờ ta hỏi ngài một câu.
Tô Mộc nói.
– Hỏi cái gì?
Hồng Huyền Cơ xoay người lại, đối mặt với Tô Mộc, hỏi.
– Năm đó, Đại Kiền khởi binh từ phương Đông, sau khi diệt Đại Chu thì đóng đô tại phương Nam. Dân chúng Đại Chu không ngừng phản kháng, khiến chiến tranh vô cùng thảm liệt. Chiến tranh liên miên, Đại Kiền phải mất tới ba mươi năm mới có thể hoàn toàn dập tắt. Mười năm binh đao ở phương Nam khiến bách tính lầm than, trôi dạt khắp nơi, xương trắng rải đầy đồng, cả nghìn dặm không còn sự sống. Nhưng trong đó, lại có một số kẻ kiếm chác bất chính, vô nhân tính, làm những việc táng tận lương tâm như cướp bóc dân lành, buôn bán nô lệ, thậm chí còn đưa những tiểu nữ hài mới mười tuổi bán vào quân doanh Đại Kiền làm kỹ nữ. Mà trong số đó, nhà mẹ đẻ chính thất của Hầu gia, Triệu gia, có liên quan đến chuyện này, phải không?
– Ân?
Hồng Huyền Cơ lạnh giọng đáp.
– Triệu gia là một đại gia tộc ở phương Nam, dòng dõi thư hương hiển hách. Năm đó, Triệu gia theo Thái Tổ Đại Kiền, trợ giúp ngài dẹp yên bạo loạn phương Nam, được triều đình sắc phong, ba đời làm Đại học sĩ. Điều này đều được ghi chép trong sử sách. Mà Thái Thượng đạo các ngươi, suy cho cùng cũng chỉ là những kẻ ngoại đạo. Quan tâm tới chuyện này, lẽ nào muốn vu oan cho quần thần? Hay muốn nắm giữ thần khí xã tắc?
– Đừng vội chụp cái mũ đó lên đầu chúng ta.
Tô Mộc bình tĩnh nói.
– Ta không muốn tranh luận với Hầu gia. Đó chỉ là câu hỏi ta thay mặt chưởng giáo sư tôn truyền lại mà thôi. Nguyên văn lời chưởng giáo sư tôn là như vậy, Hầu gia đã nghe rõ rồi chứ?
– Ta đang nghe đây.
Hồng Huyền Cơ nói.
– Chưởng giáo sư tôn nói rằng: Ta đã đích thân tới phương Nam điều tra. Nếu như ta tra ra chuyện xảy ra năm ấy có liên quan đến Triệu gia của phu nhân ngươi, mà Hồng Huyền Cơ ngươi lại cố tình che giấu. Ta nhất định sẽ diệt tận gốc cả hai nhà Triệu, Hồng của ngươi. Đến gà chó cũng không tha!
Diệt cả nhà ngươi! Đến gà chó cũng không tha!
Hai câu nói này vừa thốt ra, sát khí từ Tô Mộc lập tức xung thiên, hoàn toàn không hề phù hợp với lời lẽ của một bậc quốc sắc thiên hương.
Ầm!
Cái bàn trước mặt Tô Mộc vỡ tan thành bốn năm mảnh. Hồng Huyền Cơ lạnh lùng nói:
– Hay cho Thái Thượng đạo! Khẩu khí quả thật quá cuồng vọng. Trời muốn diệt ai, ắt sẽ khiến kẻ đó điên cuồng trước đã. Mộng Thần Cơ nếu đã nói ra những lời như vậy, thì ngày Thái Thượng đạo diệt vong sẽ không còn xa nữa đâu.
– Thái Thượng đạo ta, từ thời viễn cổ đến nay, đã trải qua hơn mười đời, với lịch sử hai ba nghìn năm, vẫn luôn là chính đạo. Việc bị tiêu diệt hay không, không đến lượt Hầu gia ngươi định đoạt.
Tô Mộc nói:
– Hầu gia đừng nói những chuyện hoàng quyền, xã tắc hay thần khí gì đó. Thái Thượng đạo ta từ xưa tới nay, vĩnh viễn chỉ hướng tới Đại Đạo, những thứ hoàng quyền hay xã tắc, tất cả đều chỉ là mây khói thoảng qua mà thôi.
– Tốt! Không ngờ Mộng Thần Cơ lại cuồng vọng đến vậy. Cứ mỗi lần Thi Giải, nàng ta lại càng thêm cuồng vọng. Tai họa sẽ không còn xa nữa đâu.
Sắc mặt Hồng Huyền Cơ đột nhiên trở nên bình tĩnh lạ thường. Hắn thở ra một hơi thật dài, rồi nói:
– Tô Mộc, ngươi hãy tự lo lấy thân mình đi.
Nói rồi, hắn quay người đi ra ngoài.
Khi bước xuống từ lầu cao, ánh mắt hắn vô tình lướt qua những khe hở giữa các tầng lầu, chợt nhìn thấy Hồng Dịch cùng Trấn Nam công chúa đang sóng vai trên một khoảng sân xa xa, bên cạnh còn có một đám con cháu vương công quý tộc khác.
– Ân?
Ánh mắt Hồng Huyền Cơ khẽ lóe lên, trong lòng hắn không rõ đang nghĩ gì, chỉ thoáng nhìn qua rồi thu hồi ánh mắt, tiếp tục bước xuống lầu. Vừa xuống đến dưới lầu, một cỗ kiệu đã chờ sẵn. Hắn bước vào, kiệu phu liền nâng kiệu lên, bay đi như thần không biết quỷ không hay.
– Hồng Dịch, vị này là công tử Hầu gia Binh bộ Thị lang, vị này là công tử Vương gia Lễ bộ Thượng thư, còn vị này là tiểu Hầu gia Trường Nhạc Hầu, vị này là...
Đúng lúc Hồng Huyền Cơ bước xuống lầu, Trấn Nam công chúa đang giới thiệu cho Hồng Dịch một đám công tử, thiếu gia trong yến hội.
Truyện thuộc về truyen.free, hãy ủng hộ chúng tôi để có thêm nhiều chương mới.