(Đã dịch) Dương Thần - Chương 393:
Thành công rồi!
Nhìn thấy ánh sáng và bóng tối giao hòa, ngay khoảnh khắc sắp sửa bùng nổ, chúng lập tức bị một khối thần niệm tám kiếp trấn giữ, ổn định lại, dừng trước mi tâm ba tấc. Sau đó, chúng đồng thời tiêu tán, từ trong hư vô đản sinh ra một đại kết giới vừa tựa ánh sáng vừa tựa bóng tối. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Hồng Dịch liền biết rằng đại sự đã thành.
Anh đã phân linh hồn mình làm hai nửa: một nửa quan tưởng khởi nguyên của bóng tối, Huyền Thiên đạo tôn; nửa còn lại quan tưởng cội nguồn của ánh sáng, Đại Nhật Như Lai.
Đây có thể nói là một tình huống nguy hiểm khôn cùng, một khi phát nổ thì sẽ nguy hại đến cực điểm. Thế nhưng, Hồng Dịch có khối thần niệm tám kiếp dùng như viên ngọc định thần, nhờ đó mà luyện thành một môn đại thần thông độc nhất vô nhị từ trước đến giờ.
– Quang Ám Mạn Đồ La Thai Tàng Đại Kết Giới.
Nhìn đại kết giới sinh ra từ trong hư vô lơ lửng trước mi tâm mình, Hồng Dịch chăm chú cảm ngộ.
Viên đại kết giới này tựa một pháp đàn, vừa mang hình dáng hoa sen lại không phải, vừa giống mạn đà la mà chẳng phải. Vô vàn tia sáng và những đường chỉ đen nhánh đan xen vào nhau, tạo thành những đường cong quỹ tích, như những vì tinh tú đang chuyển động trên bầu trời. Bên trong kết giới lấp lóe những điểm sáng rực rỡ, phảng phất giống như một vũ trụ thu nhỏ.
Trong vũ trụ thu nhỏ ấy, với quỹ tích của các vì tinh tú, trên đỉnh ph��p đàn nơi ánh sáng và bóng tối kết hợp, là một viên bảo châu trấn giữ. Viên bảo châu ấy tựa như thần của các vị thần, hay một quân vương an định giang sơn xã tắc.
Đây chính là viên thần niệm tám kiếp, dùng để trấn áp quang ám đại kết giới.
Hồng Dịch cảm giác rằng chỉ cần khẽ động thần niệm, đại kết giới này lập tức bộc phát uy lực khổng lồ, hoàn toàn vượt xa uy lực của Quang Minh kết giới hay Hắc Ám kết giới.
Hai loại thần niệm sắp xếp theo một quy tắc thần bí liền sinh ra một loại lực lượng huyền ảo chưa từng có.
Tuy nhiên, Hồng Dịch cũng cảm nhận được hai loại thần niệm này cực kỳ bất ổn định, bất cứ lúc nào cũng có thể phát nổ. Nếu không có viên thần niệm tám kiếp điều hòa, trấn áp ở trung tâm, anh đã thân hình tan biến, chết đi sống lại vài lần rồi.
– Ta hiện giờ mới vượt qua bốn lần lôi kiếp, sự va chạm giữa ánh sáng và bóng tối cực kỳ lợi hại, cần phải có thần niệm tám kiếp mới có thể điều hòa được. Nếu như ta tiếp tục vượt qua một lần lôi kiếp nữa, đạt tới cảnh giới năm lần lôi kiếp thì đại kết giới quang ám này càng thêm kiên cố, lợi hại hơn. Đến khi đó chẳng phải sẽ cần đến thần niệm chín kiếp, thậm chí là thần niệm Dương Thần mới có thể trấn áp, điều hòa sao?
Hồng Dịch âm thầm phỏng đoán.
– Tiểu Mục, ngưng thần tĩnh khí, giữ chặt thần niệm! Huynh giúp muội khu trừ mầm mống tai họa trong linh hồn!
Khi Quang Ám Mạn Đồ La Đại Kết Giới ngưng tụ thành hình thể trước mi tâm xong, Hồng Dịch liền khẽ quát lên một tiếng. Tiểu Mục đang ngồi khoanh chân ở phía đối diện khẽ động thân, toàn bộ tinh thần thu liễm lại, gương mặt toát ra một thứ ánh sáng thánh khiết.
– Quang Ám Lưỡng Trọng, Âm Dương Bài Liệt, Nhập!
Hiện giờ tuy rằng chưa gặp nguy hiểm gì, bởi lẽ chỉ có huyết nhục võ thánh, vốn tinh thuần tuyệt đối, mới có thể chuyển hóa thành thần niệm.
Hồng Dịch sau khi từ miệng Cát Tường Thiên biết được tin tức này xong, đương nhiên sẽ không dung thứ cho việc này xảy ra.
– Chẳng lẽ một thứ kết giới nho nhỏ ngươi có thể chống cự được hai tầng đại kết giới của ta ư?
Đại kết giới của Hồng Dịch thoáng chốc tiến nhập vào trong linh hồn Tiểu Mục, ngay lập tức, một điểm ánh sáng đen bên trong tựa hồ nhận ra điều gì, liền khẽ nhúc nhích.
Thế nhưng, Hồng Dịch làm sao có thể cho nó thoát được. Bằng thế sét đánh không kịp bưng tai, anh lập tức khóa nó lại, hầu như không tốn chút công sức. Sau khi bao lấy toàn bộ, anh liền phát ra một loạt âm thanh rắc rắc, phong ấn vào bên trong.
Tiếp đó, anh mang theo điểm ánh sáng đen đó ra khỏi linh hồn Tiểu Mục.
– Sao rồi! Tiểu Mục? Có cảm thấy gì không?
Sau khi rời khỏi linh hồn Tiểu Mục, Hồng Dịch thấy cơ thể nàng khẽ động, đôi mắt mở ra đầy vẻ mơ hồ, tựa như vừa mất đi ký ức. Anh không khỏi vội vàng hỏi.
– Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì sao?
– Theo lý mà nói, điểm ánh sáng đen bên trong phong ấn chính là linh hồn thần niệm của Vũ Văn thái sư, còn linh hồn của Tiểu Mục là tự bản thân sản sinh ra, hai thứ đó hoàn toàn tách biệt. Ta lấy ra rồi, linh hồn của Tiểu Mục hẳn phải trở nên thư thái hơn mới phải, sao lại mờ mịt như vậy?
Hồng Dịch lưu chuyển ý ni���m trong đầu.
– Dịch ca ca, muội không sao cả đâu. Chẳng qua là vừa rồi cảm giác thấy trong lòng giống như vừa trút được một tảng đá lớn, toàn thân khoan khoái đến mức gần như mê man. Thực sự là rất dễ chịu, rất thoải mái.
Tiểu Mục im lặng một hồi, sau đó từ trên ghế nhảy bật dậy, đứng trên mặt đất, hai bàn tay mở ra, hít sâu vài cái.
Một luồng khí tức hoàn toàn mới mẻ, tựa như niết bàn trọng sinh, lan tỏa từ linh hồn và cơ thể Tiểu Mục. Nó giống như chồi non đang đâm lên trên một thân cây héo úa.
– Dịch ca ca, muội cảm thấy sắp đột phá được bình chướng sinh tử rồi.
Tiểu Mục sảng khoái hít thở, từ trong ngữ khí của nàng, bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được một sinh mệnh hoàn mỹ, linh hoạt, tràn đầy sức sống.
– Tư chất của muội vốn đã là thiên tài, theo huynh lâu như vậy cũng tu luyện được rất nhiều loại võ đạo thượng thừa, lại từng phục dụng qua máu Tà Thần, thần niệm của Hồng Lăng lão tổ, lẽ ra đã sớm đạt tới cảnh giới cực cao mới đúng. Tất cả là do Hắc Ám Mạn Đồ La Đại Kết Giới kia quấy phá. Trước đây huynh thực lực chưa đủ, rất sợ khi phá hủy kết giới đó sẽ ảnh hưởng đến linh hồn của muội. Hiện giờ thực lực đã đủ, liền kéo kết giới đó ra ngoài. Huynh còn muốn xem bên trong kết giới kia có thứ gì.
Hồng Dịch nhìn bộ dáng đầy sức sống của Tiểu Mục, nhịp thở nhẹ nhàng, mang theo cảm giác vừa được g��t rửa, như một viên ngọc sáng không tì vết. Trong lòng anh cũng không khỏi cảm thấy vui mừng.
Sau đó, ánh mắt của bọn họ liền tập trung về phía điểm sáng đen bên trong Quang Ám Đại Kết Giới.
Điểm sáng đen đó sau khi bị phong ấn lại trông có vẻ không chịu nằm yên, kịch liệt cựa quậy, phát ra từng cỗ pháp lực mạnh mẽ tựa như bão tố trên biển.
Ong ong ong.
Quang Ám Đại Kết Giới rung lên dữ dội, điểm ánh sáng đen nằm bên trong phóng ra vô số tia sáng đen. Những tia sáng đen này mờ ảo hiện lên hình một con thiên xà khổng lồ đầy uy nghiêm. Con thiên xà không hề dữ tợn, mà đôi mắt nó, tựa dòng ngân hà biến ảo, xuyên thấu đại kết giới nhìn thẳng về phía Hồng Dịch.
Trên khuôn mặt Thiên Xà hiển lộ ra một loại thần tình phức tạp, ai oán, buồn bã, hệt như thần thái của Tinh Mâu khi xưa, lúc Hồng Dịch dùng thần kiếm đâm vào đầu ngón tay nàng khi nàng thi triển Ám Hoàng Nhất Chỉ.
– Hừ?
Hồng Dịch khẽ cười nhạt, khẽ vung ngón tay, thổi một hơi.
Phù.
Viên thần niệm tám kiếp ở trên đỉnh đại kết giới liền khẽ xoay tròn r���i vụt bay lên không trung.
Đại kết giới mất đi thần niệm trấn áp, Huyền Thiên đạo tôn và Đại Nhật Như Lai bên trong lập tức đâm sầm vào nhau. Toàn bộ kết giới lấy trung tâm làm điểm nút, điên cuồng co rút lại, cho đến khi mắt thường không còn nhìn thấy, thần niệm cũng không thể cảm giác được, thu nhỏ đến mức gần như không còn tồn tại.
Trong lúc thu nhỏ, Thiên Xà do luồng khí đen biến thành bên trong đại kết giới cũng bị thu nhỏ theo. Vẻ ai oán thoáng chốc biến thành ngưng trọng, phát ra những âm ngâm xướng nhỏ bé như tiếng sáo trúc, tựa hồ đang xướng lên một loại ngôn ngữ cổ xưa.
Thế nhưng, cho dù ngâm xướng thế nào đi chăng nữa cũng vô tác dụng. Sự sụp đổ do ánh sáng và bóng tối kết hợp, cùng với quá trình thu nhỏ, quả thực không ai có thể ngăn cản.
– U Du phạm thiên chú!
Hồng Dịch vừa nghe thấy lập tức biết được đây là một loại tuyệt học của Thiên Xà vương Tinh Mâu, hoàn toàn không phải của Huyền Thiên Quán mà là đạo thuật của Thiên Xà vương trước khi gả cho Huyền Thiên quán chủ.
Trước khi Thiên Xà vương Tinh Mâu lấy Huyền Thiên quán chủ, nàng cũng đã là một tuyệt đại cao thủ khoáng thế. Một thân đạo thuật thần bí khó lường, không một ai biết đạo thuật này xuất xứ từ đâu.
Tuy nhiên, hiện giờ bất kể loại đạo thuật nào, dưới đại kết giới do ánh sáng và bóng tối tạo thành đều phí công vô ích.
Đại kết giới sau khi thu nhỏ đến mức không còn thấy bóng dáng tăm hơi, xen vào kẽ hở giữa sự tồn tại và hư vô, trong nháy mắt tiếng ngâm xướng của Thiên Xà cũng biến mất. Sau đó, một tiếng "bụp" vang lên, toàn bộ đại kết giới từ điểm nhỏ vô cùng tận kia lần thứ hai xuất hiện.
Đại kết giới sau khi thu nhỏ lại thành một điểm liền bành trướng dữ dội, phun ra một ngôi sao rực rỡ vô cùng.
Quang Ám Đại Kết Giới thu nhỏ rồi bành trướng, cũng giống như sự hủy diệt và trọng sinh của đại thiên thế giới. Thoáng chốc nó nghiền nát đạo thuật bên trong Hắc Ám Đại Kết Giới, cũng như toàn bộ ký ức thần niệm. Hồng Dịch chính là đang chờ thời khắc này. Sau khi bị hủy diệt, chín mươi chín khối thần niệm lớn nhỏ khác nhau tuôn ra từ bên trong, liên tục chấn động. Mỗi khối thần niệm giống như một quả lôi cầu, bất cứ lúc nào cũng có thể phát nổ.
Đây chính là chín mươi chín khối thần niệm tinh thuần, không phải là ba kiếp, cũng không phải là bốn kiếp, mà là thần niệm năm kiếp!
Hơn nữa, chín mươi chín khối thần niệm năm kiếp này dường như còn cường đại hơn nhiều so với thần niệm năm kiếp của Huyền Thiên quán chủ! Tựa như chỉ thiếu chút nữa là đạt tới cảnh giới sáu lần lôi kiếp!
Hồng Dịch thậm chí còn cảm giác được, chín mươi chín khối thần niệm này, chỉ cần thoáng dùng chút lực lượng, bất cứ lúc nào cũng có thể trực tiếp xé rách không gian, xuyên phá hư không, tựa Càn Khôn Bố Đại!
Năng lực xuyên phá hư không bằng thần niệm, đó chính là đặc trưng của cảnh giới sáu lần lôi kiếp. Hồng Dịch từng chứng kiến khả năng này ở Đại Chu thái tổ, vị chí tôn cường giả luôn ngự trên tòa A Tị Vương Tọa kia.
Tuy rằng là thần niệm năm kiếp thế nhưng bản thân giống như mang lực lượng của sáu lần lôi kiếp. Điều này cũng giống hệt như Hồng Dịch, đều là một dạng quái thai, là một loại thiên tài gặp được kỳ ngộ.
Đây chính là linh hồn thần niệm của Vũ Văn thái sư, quốc sư Vân Mộng quốc, đầy đủ chín mươi chín khối thần niệm phong ấn trong cơ thể Tiểu Mục.
Vốn dĩ những khối thần niệm này đều có ký ức, thế nhưng hiện giờ bị đại kết giới của Hồng Dịch thoáng chốc xóa đi toàn bộ! Biến thành những thần niệm năm kiếp tinh thuần.
– Trong linh hồn của muội hóa ra là ẩn tàng những thứ này sao?
Tiểu Mục nhìn đại kết giới của Hồng Dịch sau khi phát nổ, tuôn ra chín mươi chín khối lôi cầu thần niệm lóng lánh, liên tục phát ra những tiếng ầm ầm, không khỏi dựng hết cả tóc gáy.
– Dịch ca ca, những thứ này đều có lực lượng của năm lần lôi kiếp đấy! Muội thấy thần niệm của huynh cũng không cường đại như vậy!
– Đúng thế, đây là thần niệm của cao thủ năm kiếp đỉnh cấp, thậm chí có thể sánh ngang sáu kiếp! Vũ Văn thái sư đúng là rất cường đại, thảo nào năm đó ngay cả Hồng Huyền Cơ, Dương Bàn cũng từng bị hắn truy sát đến mức gà bay chó sủa, su��t mất mạng.
Hồng Dịch cảm thán một câu, đôi mắt chớp động.
– Lại đây Tiểu Mục. Những thần niệm này đều là thần niệm của Vũ Văn thái sư lưu lại trong linh hồn của muội, định thôn phệ muội. Hiện giờ chúng đã bị ta luyện hóa rồi, coi như muội lấy oán báo oán, trực tiếp thôn phệ chúng để tăng cường linh hồn lực của mình!
Hồng Dịch búng ngón tay, một khối thần niệm tuôn ra, mãnh liệt lao về phía mi tâm Tiểu Mục.
Ầm.
Một tiếng ầm vang lên, một khối thần niệm năm kiếp đỉnh cấp cường ngạnh đánh thẳng vào trong linh hồn Tiểu Mục.
Nhất thời, linh hồn Tiểu Mục liền thoát ra ngoài, linh hồn vốn bán trong suốt liền trở nên ngày càng rõ ràng, càng thêm trong suốt, sau đó cỗ linh hồn này không ngờ lại bùng phát những tia hào quang sáng chói!
Cùng lúc đó, linh hồn Tiểu Mục phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn tựa như bị căng nứt.
Hồng Dịch biết đây là hậu quả của việc khối thần niệm năm kiếp kia quá cường đại, linh hồn Tiểu Mục căn bản không thể chịu đựng nổi. Lực lượng của mỗi một khối thần niệm này từ thời điểm Hắc Ám Đại Kết Giới phát nổ có thể ước đoán ra được. Nếu cùng lúc thôn phệ chín mươi chín khối thần niệm như vậy, không biết Tiểu Mục sẽ biến thành bộ dạng gì.
Sau khi ba mươi sáu khối thần niệm năm kiếp tiến vào linh hồn Tiểu Mục, cứ mười hai khối tập trung thành một cụm, hình thành kết cấu hình tam giác, Hồng Dịch cuối cùng mới thi triển pháp lực, củng cố linh hồn Tiểu Mục vững chắc, rồi để nàng trở về khiếu, nhập vào thân thể.
– Tiểu Mục, đạo thuật hiện giờ của muội e rằng đã có thể sánh ngang với cao thủ một lần lôi kiếp rồi đấy! Cho dù là thánh giả Đồ Nguyên, thánh giả Đạo Phu kết hợp lại tấn công linh hồn của muội cũng chưa chắc có thể làm gì được muội. Chẳng qua nếu xét về kinh nghiệm đạo thuật thực chiến thì muội vẫn còn rất xa mới có thể đuổi kịp bọn chúng.
Tiếp đó, Hồng Dịch cho sáu mươi bốn khối thần niệm còn lại vào trong thần niệm của mình, tiến vào trong mi tâm, giam giữ.
Hiện giờ đạo thuật của hắn đã đạt tới cảnh giới nhất niệm sinh nhất thế giới, thu thập một vài vật vặt vãnh cũng không cần phải cho vào Càn Khôn Bố Đại.
– Sáu mươi bốn khối thần niệm này cũng không nên lãng phí sử dụng, tất sẽ có lúc hữu dụng.
Hồng Dịch sau khi cất lại, trong lòng liền suy nghĩ.
Tiếp đó, hắn triệu tập mọi người, bắt đầu khởi hành tới Sa Châu.
Đúng vào thời điểm Hồng Dịch tiêu diệt tai họa ngấm ngầm trong cơ thể Tiểu Mục, thì trong một cơn mưa phùn giữa sa mạc, tại một nơi không tên, khắp chốn cầu nhỏ nước chảy róc rách, núi non uốn lượn, tựa như một góc thành thị phương Nam được dời đến giữa sa mạc Tây Vực.
Trên một chiếc cầu đá nho nhỏ, một đạo nhân mặc y phục trắng toát, tướng mạo còn khá trẻ nhưng đôi mắt lại thấp thoáng nét tang thương bể dâu.
Đạo nhân này đang quan tưởng một pho tượng tựa Đạo Tôn, đầu đội đạo quan, chân đứng trên mây điện, toàn thân quấn quanh bởi sấm sét lôi điện. Nhìn kỹ, không ngờ pho tượng ấy lại giống hệt Thần Tiêu Đạo Tôn của Thần Tiêu Đạo.
Đạo nhân này đang quan tưởng Thần Tiêu Đạo Tôn, rất rõ ràng là đang trong lúc tu luyện.
C��ng lúc đó, bảy khối thần niệm tựa tròn tựa vuông tuôn ra, quấn quanh pho Thần Tiêu Đạo Tôn do hắn quan tưởng, rồi khẽ xoay tròn.
Bảy khối thần niệm cực lớn này chính là bảy khối thần niệm bảy kiếp của Mộng Thần Cơ mà Hồng Dịch từng gặp phải ở Thích Khách Đường.
– Hàn Tiêu Tử, ngươi thân là tông chủ Thần Tiêu Đạo. Năm xưa ngươi độ lôi kiếp, thần hình hóa thành tro bụi, chỉ còn lại một viên chủ thần niệm tàn lụi. Một khắc trước khi tan biến, ta linh cơ khẽ động, từ vạn dặm xa xôi bay vút đến nơi ngươi độ kiếp, cứu ngươi xuống. Ta đã dùng một trăm năm để ngưng luyện pháp lực, khôi phục thần thông cho ngươi. Giờ là lúc ngươi làm cho ta một việc.
Từ bảy viên thần niệm trên đỉnh đầu của đạo nhân này liền phát ra một tràng thanh âm tựa thiên đạo.
Thanh âm ấy chính là giọng nói của Thái Thượng Đạo Giáo chủ, Mộng Thần Cơ!
Mọi quyền sở hữu đối với bản chỉnh sửa này thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả tôn trọng công sức biên tập.