(Đã dịch) Dương Thần - Chương 425:
- Con khỉ nhỏ kia, năm nghìn năm trước, cho dù là Vượn Không chuyên dắt ngựa cho thánh hoàng cũng chẳng dám nói với ta như vậy. Ngươi, kể cả lão tổ tông của ngươi, cũng không xứng nói chuyện với ta.
Kỳ lân vừa đáp xuống mặt đất, đôi mắt lớn liền lóe sáng, phóng ra hai luồng hồng quang, nhìn chằm chằm con vượn lông vàng Viên Công Minh.
Thân thể kỳ lân lớn hơn con vượn lông vàng kia rất nhiều, hơn nữa còn tản ra khí thế uy áp vô biên của thần thú.
Phụt! Vừa dứt lời, kỳ lân liền há miệng, một viên nội đan to bằng quả dưa hấu lập tức bắn ra, hóa thành một luồng sáng chói mắt, mãnh liệt lao thẳng về phía con vượn kia.
Hống! Con vượn lông vàng chợt lóe lên, nhanh như chớp né tránh công kích của nội đan, sau đó lao thẳng về phía kỳ lân, thân thể ma sát với không khí phát ra những tiếng rít xé gió chói tai.
Thế nhưng viên nội đan kia bất ngờ chuyển hướng, mạnh mẽ giáng thẳng xuống lưng con vượn lông vàng!
Ầm ầm! Nội đan của kỳ lân giáng xuống với tốc độ cực nhanh, đến cả Hồng Huyền Cơ còn khó lòng né tránh, huống chi là con vượn lông vàng này. Trong nháy mắt đã giáng xuống lưng nó.
Ọe! Con vượn lông vàng kia nhất thời bị đánh văng lên không trung, cao hơn mười trượng, sau đó rơi xuống giữa khoảnh sân, làm đất đá xung quanh nát vụn.
Thế nhưng vừa ngã xuống đất, con vượn lông vàng này dường như chẳng hề hấn gì, lập tức bật dậy, nhảy vọt lên hơn mười trượng! Nền đất bị l���c phản chấn dữ dội, lập tức rạn nứt lún xuống!
Kỳ lân cười khẩy khinh thường, thân hình khẽ động, lao tới đâm sầm vào con vượn, lập tức khiến Kim Cương Đại Lực Thần Viên một lần nữa từ trên không trung rơi thẳng xuống đất.
Đúng lúc đó, thân kỳ lân cấp tốc hạ xuống, nhân lúc con vượn kia còn chưa đứng dậy, dùng hai vó to lớn dẫm mạnh lên người con vượn, khiến nó không tài nào đứng dậy được. Mặc cho con vượn lông vàng gào rít, giãy giụa điên cuồng đến thế nào cũng không thể đứng dậy nổi.
Kỳ lân có sức mạnh tương đương cao thủ Ngũ Lôi kiếp, khí huyết lại càng hùng hậu, sánh ngang với đỉnh cấp nhân tiên! Đến cả những kiêu hùng cự phách như Vũ Văn Mục còn khó mà làm gì được, việc thu phục con vượn lông vàng này đương nhiên chẳng thành vấn đề.
Con vượn lông vàng này đã tu luyện tới cảnh giới sơ cấp Võ Thánh, bằng vào thiên phú dị bẩm, có thể sánh ngang với đỉnh cấp Võ Thánh! Thế nhưng bấy nhiêu thôi thì làm sao đủ sức đối đầu với kỳ lân?
- Con khỉ nhỏ kia, hãy ngoan ngoãn mà làm kẻ dắt ngựa cho Hồng Dịch đi. Nếu còn giãy giụa, ta sẽ dẫm nát ngươi thành thịt vụn ngay!
- Lão tổ tông nào đó của ngươi ở Yêu Thần động, sớm muộn gì ta cũng bắt hắn về đây làm kẻ trông ngựa cho Hồng Dịch!
Trong toàn bộ khoảnh sân lớn, ngoại trừ con Kim Cương Đại Lực Thần Viên Viên Công Minh đang gầm rít phẫn nộ, giãy giụa kịch liệt thì chỉ còn âm thanh uy nghi, sát phạt của kỳ lân vang vọng.
Ngoài ra, hiện trường hoàn toàn chìm trong tĩnh lặng.
Đến cả Thần Uy vương cũng phải chấn kinh, nhìn Hồng Dịch với sắc mặt âm tình bất định, chẳng khác nào đang nhìn một tồn tại chí cao vô thượng. Thậm chí Hồng Dịch còn cảm thấy, ánh mắt Thần Uy vương dành cho mình lúc này giống hệt ánh mắt y từng dành cho Kiền đế Dương Bàn trước đây.
Kỳ lân, là thánh thú, điềm lành của quốc gia, chỉ xuất hiện cùng thánh hoàng và thánh nhân mà thôi.
Hiện giờ không ngờ lại nằm trong tay Hồng Dịch.
Hơn nữa, Hồng Dịch lại mang danh Á Thánh, lúc này lại có kỳ lân đi theo, đây không phải là cái gọi là "thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội", cũng không phải thêu hoa trên g���m, mà lại càng khiến danh tiếng của hắn thêm vang dội gấp bội phần.
Nói đúng hơn, nếu như những kiêu hùng cự phách như Đại Chu thái tổ nếu có được kỳ lân, chỉ sợ sẽ mang tội danh "thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội", Kiền đế Dương Bàn sau khi biết sẽ lập tức truy sát.
Thế nhưng Hồng Dịch lại khác, bởi lẽ văn chương của hắn khiến bách thánh tề minh, được công nhận là Á Thánh, là bậc khiến cả thiên hạ kính sợ. Kỳ lân đi theo hắn là thuận lẽ trời, cho dù là Kiền đế Dương Bàn cũng không thể cưỡng đoạt kỳ lân từ tay hắn.
Từ xưa đến nay, danh xưng Á Thánh chính là một tấm kim bài chính nghĩa, bất cứ tai tiếng hay mưu đồ nào cũng không thể nào đổ lên đầu hắn được.
Đương nhiên vẫn sẽ có những kẻ đố kỵ, khi biết Hồng Dịch có kỳ lân bên người sẽ tìm cách cướp đoạt, tựa như lời Viên Công Minh vừa nói về "lão tổ tông nào đó ở Đông Hải, trong Yêu Thần động tại Vân Vụ sơn".
Những loại yêu thần như vậy hoàn toàn không câu nệ đạo lý lễ pháp nào, cướp đoạt thiên địa, tung hoành ngang ngược. Thế nhưng bằng vào đạo thuật hiện giờ của Hồng Dịch, y cũng chẳng sợ bất cứ cao thủ cường đại nào.
- Kỳ lân, đúng là kỳ lân, thánh thú! Đây không phải đạo thuật biến hóa, mà là kỳ lân thần thú chân chính!
- Thần thú uy nghiêm, thần thánh cao ngạo này lại nghe theo lời Hồng Dịch sao? Chẳng lẽ đã bị Hồng Dịch hàng phục rồi ư?
Vương Phong lúc này hoàn toàn ngây dại, mặt đờ ra, ban đầu là chút khiếp sợ, sau đó dần chuyển thành đố kỵ, thậm chí lộ rõ vẻ ganh ghét đến cùng cực.
- Đường Hải Long đã gửi thư dặn ta phải chú ý Hồng Dịch, tìm cách áp đảo uy phong của hắn. Biết tên Hồng Dịch này võ công lợi hại, ta đã đặc biệt dẫn Viên Công Minh đến đây, thế nhưng không ngờ hắn lại có kỳ lân thánh thú! Thứ này, chỉ có lão tổ tông xuất hiện thì may ra mới giải quyết được... Thế nhưng lão tổ tông ẩn cư tại Yêu Thần động thần bí, khó lòng mời xuất thế. Tuy nhiên... Hồng Dịch này hiện giờ lại dám động đến Viên Công Minh, như vậy lão tổ tông sẽ không thể ngồi yên, chưa hẳn sẽ không xuất thủ.
Vương Phong dù sao cũng là đệ tử th�� gia thông minh, ánh mắt tinh tường. Vừa rồi hắn cũng không định động thủ với Hồng Dịch, chẳng qua chỉ muốn thể hiện thế lực gia tộc, dùng khí thế và tinh thần để áp đảo Hồng Dịch mà thôi. Thế nhưng lại không khống chế được tính nết hung dữ hoang dã của Viên Công Minh, nên mới tạo thành cục diện như thế này.
Phù! Thở dài một hơi, Vương Phong liền trấn tĩnh lại.
- Thật không ngờ Hồng huynh lại có thể khiến kỳ lân đi theo, không hổ là Á Thánh khiến bách thánh tề minh. Viên Công Minh chính là Kim Cương Đại Lực Thần Viên, tính tình nóng nảy, hoang dã. Hồng huynh là bậc Á Thánh, lòng dạ rộng rãi, chắc sẽ không chấp nhặt sự thất lễ vừa rồi chứ?
Vương Phong vừa nói vừa nhìn Hồng Dịch, tựa như muốn giải vây cho Viên Công Minh.
- Thánh đạo ngoài lễ pháp còn có cả uy nghiêm, không thể dung thứ cho cầm thú làm ô uế! Hiện giờ ba quân xuất trận, con vượn điên kia làm kinh động ngựa của Thần Uy quân, khiến khí thế quân ta suy yếu!
Hồng Dịch cũng không thèm nhìn Vương Phong, chỉ lạnh lùng nói, sau đó quay đầu về phía Thần Uy vương Dương Thác mà hỏi.
- Vương gia, ngài là thống soái ba quân, dựa theo pháp lệnh của Đại Kiền, kẻ làm loạn lòng quân, nhiễu loạn quân uy thì nên xử trí ra sao?
- Hả? Thần Uy vương Dương Thác không ngờ Hồng Dịch lại mang mớ hỗn độn này quẳng sang cho mình. Ý niệm vừa chuyển, ánh mắt y lập tức quét qua đám thế gia đệ tử một lượt, trong lòng liền có quyết định ngay.
- Làm loạn lòng quân, nhiễu loạn quân uy, giết không tha!
Lời nói lạnh lùng thoát ra từ miệng Thần Uy vương Dương Thác, trong đó tràn ngập sát khí lạnh lẽo, khiến ai nấy đều cảm nhận được khí thế của một thần vương uy danh hiển hách, từng chinh chiến ngang dọc trên chiến trường suốt hai mươi năm.
Dương Thác tuy là vương gia, thế nhưng đối với những thế gia đệ tử có tâm cơ sâu xa này cũng không khỏi đau đầu. Hiện giờ y thực sự vui mừng khi thấy Hồng Dịch nghiêm khắc trừng trị bọn họ, làm cho bọn họ giảm bớt vài phần kiêu ngạo, dù sao người đóng vai ác nhân vẫn là Hồng Dịch mà.
- Tốt! Có được quân lệnh của Vương gia, ta xin chấp hành!
Trên khuôn mặt Hồng Dịch hiện lên nụ cười nhạt, quay về phía Thần Uy quân và nói.
- Vậy xin mời Vương gia cho ta mượn những người chấp hành quân pháp một lát.
- Cát Huyết, Tiết Thường, Đồ Cửu, Kim Qua, Thiết Thang, Mã Hùng, Lộc Uy, Miêu Sát! Các ngươi bước ra khỏi hàng!
Nghe thỉnh cầu của Hồng Dịch, từ trong cổ họng Thần Uy vương phát ra tiếng cười lạnh thấu xương, liên tiếp gọi tên tám người. Mỗi khi một cái tên vang lên, từ trong hàng quân chỉnh tề của Thần Uy quân liền có một người bước ra. Mỗi người này khi bước ra, đều uốn lưỡi, dồn khí đan điền, phát ra tiếng "Đến!" tựa sấm rền.
Tám người này, ai nấy đều mặc giáp sắt, trong tay mỗi người đều cầm một cây rìu thép cực lớn, sáng loáng như tuyết, hàn quang lấp lánh, hơn nữa đều là Đại Tông Sư đỉnh cấp.
Đặc biệt, trên người bọn họ bao phủ một tầng sát khí mịt mờ như có như không, tinh thần vô cùng mạnh mẽ, thậm chí người ngoài có thể loáng thoáng cảm nhận được từ cơ thể bọn họ truyền ra tiếng gào khóc của vô số oan hồn.
Quân uy sát khí này không biết phải giết bao nhiêu người mới có thể ngưng tụ được như vậy.
Bọn họ là Đại Tông Sư đỉnh cấp về thân thể, tâm linh đã đạt tới cảnh giới Bán Võ Thánh! Nếu cho bọn họ phục dụng Địa Nguyên Linh Đan thì rất có khả năng sẽ trở thành sơ cấp Võ Thánh.
- Tám người các ngươi hiện giờ tạm thời nghe theo mệnh lệnh của Hồng Dịch! Chấp hành quân pháp! Xong việc, sẽ trở lại đội cũ!
Giọng điệu của Dương Thác càng thêm lạnh lùng.
- Rõ!
Nếu như tên Vương Phong này từ trong xương cốt mà có được uy nghiêm lịch lãm như thế này thì e rằng đã trở thành bậc kiêu hùng cự phách như Đại Chu thái tổ rồi.
Nhìn thấy Vương Phong bị quát lui, Hồng Dịch cười khẩy khinh miệt, sau đó vận dụng chân ngôn, dồn lực vào đan điền, gằn ra một chữ.
- Giết!
Sóng âm mang theo sát khí đằng đằng, chẳng khác nào lưỡi đao sắc bén lao ra. Khắp toàn trường, bất kể thế gia đệ tử hay Thần Uy quân, thậm chí ngay cả Dương Thác cũng không ngờ luồng sóng âm này lại như đâm thẳng vào tim, toàn thân tê dại.
U u u, u u u. Nghe thấy một tiếng "Giết" từ miệng Hồng Dịch phát ra, đám cao thủ được Dương Thác điều đến không chút do dự, lập tức vung tay lên, tiếng kèn lệnh thê lương vang lên, thổi khúc chiêu hồn. Nghe được âm thanh này, đừng nói là người, ngay cả quỷ thần cũng phải kinh sợ. Mây đen trên bầu trời dường như cũng phải tản ra.
- Giết! Giết! Giết! Ba nghìn binh lính Thần Uy quân cũng bị khí thế của Hồng Dịch kích động, không hẹn mà đồng loạt gầm lên chỉnh tề!
Con vượn lông vàng Viên Công Minh kia vốn đang gầm thét, lúc này cũng kinh ngạc đến ngây dại cả người!
Bản thân nó là một viên hầu thông linh, cũng cảm nhận được khí thế cường đại của Hồng Dịch hòa lẫn với quân uy, tiếng kèn lệnh hùng tráng cùng sát khí lạnh thấu xương đang dồn dập ập tới.
Nhìn thấy tám đại cao thủ, trong tay cầm tinh cương đại phủ, mang theo áp lực cực lớn tiến đến. Con vượn hung ác dữ tợn kia cuối cùng cũng lộ ra một tia sợ hãi.
"Thì ra thế gian này là thiên hạ của con người," ý nghĩ đó lập tức xuất hiện trong đầu nó.
- Còn không cầu xin tha thứ, lập công chuộc tội đi! Năm đó ngay cả Vượn Không cũng phải hàng phục, chẳng lẽ ngươi còn có khí phách hơn hắn hay sao?
Ngay trong khoảnh khắc Viên Công Minh còn đang ngây dại, âm thanh hùng tráng của kỳ lân rung lên, truyền vào trong óc nó, khiến nó bừng tỉnh ngay lập tức.
- Tha mạng, tha mạng... Á Thánh tha mạng! Ta nguyện ý lập công chuộc tội, cam chịu mọi khó khăn vất vả, xuất trận giết địch, tuân theo đ���o làm người, thu liễm dã tính...
Thanh âm đầy khó khăn từ trong cổ họng Viên Công Minh truyền ra.
Bị kỳ lân hàng phục, lại bị Hồng Dịch mượn quân uy chấn nhiếp, Viên Công Minh nhất thời buộc phải đầu hàng! Trong lòng xuất hiện mầm mống cam chịu khuất phục!
Vốn con vượn hung dữ này đầy dã tính, khó bề thuần phục. Nếu một mình Hồng Dịch thì cũng chỉ có thể giết được nó chứ không thể bắt nó thuần phục.
Thế nhưng hiện giờ Hồng Dịch thể hiện uy nghiêm, điều động quân uy, ba quân cùng gầm lên, tiếng kèn lệnh hùng tráng vang dội, bằng khí thế một người dung hợp với sát khí nghìn quân. Dưới áp lực cường đại ấy, cuối cùng con vượn hung dữ kia cũng bị hàng phục.
Hồng Dịch tuy đối với Dương Thác vô cùng khách khí khiêm nhường, mặc dù hiện giờ hắn gọi ra kỳ lân thánh thú, khiến toàn trường kinh sợ, thế nhưng những binh lính ở đây đều là thân binh của Thần Uy vương, chỉ nghe lệnh một mình Thần Uy vương. Cho dù là hoàng đế e rằng cũng không thể điều động được bọn họ, Hồng Dịch có lợi hại hơn đi chăng nữa cũng không thể điều động được những tử sĩ này.
Thế nhưng lúc này có mệnh lệnh của Thần Uy vương thì lại là một chuyện khác.
- Mọi người, lần này ta phụng lệnh thánh chỉ triều đình đến đây chinh phạt quân man di Tây Vực! Quân ta vốn khí thế vạn trượng, quân uy hùng tráng, thế nhưng con vượn hung dữ kia dã tính khó thuần, nhiễu loạn quân uy ta, khiến khí thế của ba quân suy giảm! Đây quả thật là tội ác tày trời! Hôm nay xuất chinh, ta được lệnh của Thần Uy vương, trước hết hãy giết con vượn kia để tế cờ! Cổ vũ quân uy ta, nhất cử đánh tan man di Tây Vực!
Hồng Dịch quát lớn. Ngay lập tức, đám thế gia đệ tử kia liền hiểu Hồng Dịch muốn làm gì, không ngờ lại muốn giết chết con vượn kia, tế cờ tráng uy!
Một thần thú mạnh mẽ hơn cả cường giả Võ Thánh, đao thương bất nhập, có thể tay không xé rách một con voi! Không ngờ Hồng Dịch lại muốn giết chết để tế cờ!
Thủ đoạn như thế, uy nghiêm như thế nhất thời khiến mọi người đều run sợ trong lòng!
- Khoan đã!
Vương Phong vội vàng quát lớn, ánh mắt lóe lên, vội vã chạy lên trước.
- Bắt sống con vượn kia cho ta! Chặt đầu, treo lên cột cờ!
Hồng Dịch quát lên một tiếng đầy ác liệt, trên mặt hiện rõ vẻ dữ tợn vô cùng.
- Vương Phong, ngươi muốn ngăn cản quân pháp sao! Nếu tiến thêm một bước nữa, giết không tha!
Keng! Đan Hỏa thần kiếm từ trong vỏ được rút ra, từ trong cổ họng Hồng Dịch phát ra tiếng cười khà khà khà khà, quay về phía Vương Phong, tiến lên hai bước, dường như chỉ cần đối phương tiến thêm một bước nữa, hắn sẽ lập tức giết chết.
Vương Phong thấy bộ dáng dữ tợn của Hồng Dịch như thế không khỏi lùi lại ba bước, uy phong nhất thời bị dập tắt.
Sự uy nghiêm này của Hồng Dịch là do hắn trải qua những trận ác chiến với các cường giả cấp bậc truyền thuyết như Hồng Huyền Cơ, Dương Bàn, Đại Chu thái tổ, trải qua Tứ Lôi kiếp, đối mặt với sức mạnh của thiên địa mà dưỡng thành. Hiện giờ, uy nghiêm ấy bộc phát liền khiến Vương Phong kinh sợ.
Vương Phong tuy tu dưỡng thâm sâu, cũng nhiều thủ đoạn, thế nhưng cũng chỉ là một thân xác mềm yếu, xương cốt bên trong vẫn còn rất mềm, chưa dưỡng thành uy nghiêm đủ để ngạo thị thiên hạ. Khi đối mặt trực diện, Hồng Dịch chỉ cần bộc phát hai ba chiêu liền lập tức lột bỏ lớp da bên ngoài của đám thế gia đệ tử này.
- Hả? Nghe Viên Công Minh nhận tội, Hồng Dịch liền vung tay lên, bước về phía trước, đặt chân lên mặt Viên Công Minh, cười đầy sát khí mà nói.
- Ngươi chịu nhận tội rồi sao? Muốn lập công chuộc tội sao? Được, vậy ngươi dắt ngựa, chăm ngựa cho ta, hôm nay ra trận giết địch, nhất định phải mang về một trăm cái đầu quân Tây Vực về đây, bằng không ta sẽ giết ngươi! Ngươi nói xem, ngươi có thoát khỏi lòng bàn tay ta được không? Thoát được quân pháp của quân ta không?
- Chạy không thoát, chạy không thoát. Á Thánh nói thế nào, ta liền làm theo thế đó!
Viên Công Minh nói.
- Kỳ lân, ngươi theo dõi nó, nếu có dị động, lập tức giết chết!
Hồng Dịch nghe vậy liền hơi gật đầu nói.
- Đương nhiên!
Kỳ lân gầm lên một tiếng, bốn vó nhấc khỏi người con vượn, để nó đứng dậy.
Hồng Dịch bày ra thế trận vừa rồi hơn phân nửa là muốn hàng phục con vượn này. Dù sao một con vượn hung dữ có thân thể đao thương bất nhập, tu vi đỉnh cấp Võ Thánh cũng có giá trị cực kỳ lớn. Thế nhưng nếu con vượn này vẫn cứng đầu không chịu nhận tội thì Hồng Dịch tất sẽ giết chết để tế cờ, tuyệt đối không buông tha! Tuy nó là thần thú, nhưng đối với Hồng Dịch mà nói, muốn giết nó cũng chẳng khác gì giết chó lợn cả.
- Về đội!
Nhìn thấy Hồng Dịch rút lui về phía sau, Dương Thác gật đầu, vung tay lên. Tám đại cao thủ kia lập tức trở về đội hình, sau đó bước lên ngựa.
- Tiến lên!
Quân kỳ khẽ động, ngàn vó ngựa cùng giẫm xuống như sấm rền.
Dương Thác cũng bước lên một thớt Ô Ma Kỳ Lân thần tuấn vô cùng, toàn thân bao phủ vảy cứng, dẫn đầu đội quân. Cả đội quân sắp xếp theo trận thế hành quân mà di chuyển.
Hồng Dịch cũng ngồi lên Truy Điện mà đi. Kỳ lân ở phía sau đưa mắt nhìn con vượn kia, sau đó bốn vó bước lên mây, lơ lửng giữa không trung, ở độ cao ngang đầu người.
- Mọi người, đi thôi!
Đánh mắt với Hồng Dịch một cái, Dương Thác nh��n lướt qua đám thế gia đệ tử đang đứng trong sân rộng, khóe miệng lộ ra nụ cười tao nhã, chỉ nói một câu, sau đó lập tức cùng Hồng Dịch chỉ huy đội quân đi thẳng.
- Vương huynh, không ngờ tên Hồng Dịch kia lại uy nghiêm, lợi hại đến thế. Nghĩ lại lúc này ta còn thấy kinh hãi không thôi. Quan trọng hơn, hắn lại có cả kỳ lân đi theo.
Một thế gia đệ tử thấy Vương Phong mặt lạnh lùng, muốn lên ngựa cũng không được mà không lên ngựa cũng không xong, liền không nhịn được tiến tới, cười thâm trầm nói.
- Hừ! Hươu chết về tay ai còn chưa biết được! Các ngươi đừng quên Hồng Dịch chính là một quân cờ mà triều đình dùng để đối phó với các thế gia chúng ta!
Vương Phong hừ lạnh một tiếng, xoay người lên ngựa.
- Chúng ta đi theo! Nói không chừng ngay hôm nay trên chiến trường, Hồng Dịch sẽ chết trận cũng nên!
Vừa nói trên khuôn mặt hắn lộ ra nụ cười gằn.
Ngay lập tức mấy trăm thế gia đệ tử mang theo những toan tính xấu xa, quay về phía sau, gọi người hầu và các cao thủ hộ vệ dắt ngựa đến, tốp năm tốp ba hướng về phía quân đội mà đi theo.
Đi suốt ba canh giờ, tới khi hoàng hôn buông xuống, Hồng Dịch cuối cùng cũng đã đến dải hùng quan Sa Châu.
Nơi này là những dải tường thành cao ngất, kéo dài đến mấy nghìn dặm!
Bầu trời, ánh tịch dương đỏ như máu.
Mặt đất, cát vàng đẫm máu.
Trận chiến vĩ đại, cuộc va chạm của hai nền văn minh dần dần bắt đầu.
Nội dung này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.