(Đã dịch) Dương Thần - Chương 59:
Thần hồn vừa xuất khiếu đã cảm nhận được luồng khí Hạo nhiên Đại cương tràn ngập từ những bức tượng Thánh hiền. Luồng khí vô hình này trực tiếp áp chế những ý niệm trong đầu hắn. Hồng Dịch liền nhớ ngay đến những ghi chép trong Thảo Đường bút ký, kể về cố sự Thần Phật Thánh hiền đắc đạo nhờ nhận hương khói và tín niệm của vạn dân.
Trong sự hoài nghi, thần hồn hắn lần thứ hai xuất khiếu. Cuối cùng, hắn phát hiện những bức tượng Thánh hiền thượng cổ này, ngoài luồng khí Đại Cương tràn ngập ra, không hề có bất cứ ý niệm nào khác nên không thể giao tiếp.
“Những Thánh nhân đó cũng không phải là thành thần. Chính khí Dương cương trên người họ chỉ là những ý niệm của người đọc sách qua các triều đại khi thành tâm thờ cúng mà lưu lại. Lâu ngày, những ý niệm đó tích lũy lại, trở nên cuồn cuộn như Nhật Nguyệt. Nhưng nếu lâu ngày không có ai tới cúng bái, luồng ý niệm đó sẽ từ từ tan đi. Đồng thời, nếu những người đọc sách trong lòng không có chính khí mà chỉ là kẻ xu nịnh, thì những vị Thánh hiền này cũng sẽ mất đi hết lực lượng.”
Trong lòng Hồng Dịch chợt hiểu ra nhiều điều.
Thần lực trên thân các thần tượng chính là ý niệm của mọi người tạo nên. Mọi người điêu khắc thần tượng rồi sau đó lại cúng bái. Rất nhiều ý niệm tích lũy dần, khiến những thần tượng này có được sức mạnh ghê gớm.
Dù trong lòng Hồng Dịch đã nghĩ thông suốt và biết rõ những Thánh hiền này không phải là thần, nhưng hắn vẫn thành tâm lạy ba lạy. Hắn lạy chính là Hạo Nhiên Dương Cương do tâm của chúng sinh tập hợp mà thành.
Sau khi bái xong, một binh lính đưa hắn tới phòng thi bên trong trường thi. Phòng thi này giống như một cái hàng rào, có tấm ván gỗ, lều che mưa và ghế, thí sinh sẽ ngồi bên trong đó làm bài.
Sau khi Hồng Dịch mang bút mực, nghiên mực ra, xắn tay áo, rót nước sạch vào nghiên mực rồi mài mực, đề bài thi đã được mang tới. Mặt trước đề bài có ghi rõ kinh nghĩa yêu cầu thí sinh lý luận và đó cũng là nội dung chính của đề thi.
May mắn là kỳ thi cử nhân này chỉ diễn ra trong một ngày, tại một nơi nhỏ như vậy nên ai cũng có thể thoải mái làm bài. Nhưng nếu là thi Tiến sĩ, phải nghỉ ngơi trong ba ngày tại một nơi chật hẹp thế này rồi lại trải qua bảy trận văn chiến, thì chưa bàn đến trình độ văn chương, chỉ riêng thể lực thôi, người bình thường cũng khó mà cầm cự nổi. Đây cũng là một cách biến tướng để kiểm tra thể lực của người đọc sách, nhằm ngăn chặn những thư sinh “tay trói gà không chặt” ra làm quan.
Hồng Dịch nhìn quanh phòng thi của mình, nhận thấy không gian chật hẹp đ���n mức xoay người cũng khó khăn. Hắn thầm cảm thán một tiếng rồi tập trung vào đề bài.
Đề bài là: “Bàn chi cư thâm sơn”.
Đề bài yêu cầu bàn về một vị Đế Hoàng thời thượng cổ: Nghe đồn vào thời thượng cổ, vị hoàng đế này ban ân trạch khắp thiên hạ. Trong những kiệt tác của các học giả đều ca tụng vị hoàng đế này.
Hiện tại, đề bài của cuộc thi chính là giải thích kinh nghĩa của những lời này, khai triển cách nhìn của bản thân và trình bày đạo lý trị quốc trong bài văn.
Hồng Dịch trầm tư một lát rồi bắt đầu vung bút, viết vào phần phá đề:
“Thánh Đế chi tâm, duy hư nhi năng thông dã.”
Sau đó, hắn viết tiếp về quan niệm của Lý Thức học phái, rằng vô tâm tức là không vụ lợi, và về học thuyết vạn vật trong thế giới là một thể thống nhất.
Cách nhìn này chính là kinh nghĩa của Lý Thức học phái. Lý Thức học phái chú trọng tới tâm thành và ý đạt, hay còn gọi là “Tâm học”. Tuy nhiên, Lý học của Hồng Huyền Cơ lại khác biệt với quan niệm này. Quan niệm của Hồng Huyền Cơ coi trọng tam cương ngũ thường và sự nghiêm khắc của lễ pháp.
Vì đã nắm bắt được tâm tư của giám khảo mà viết văn, Hồng Dịch tự nhiên viết rất thoăn thoắt. Chưa đầy hai canh giờ, vừa vặn đến giữa trưa, khi mà các tú tài xung quanh vẫn còn đang cắn bút suy nghĩ, thì Hồng Dịch đã nộp bài.
Bên trong phòng chủ khảo trường thi, vài vị giám khảo thân mặc quan phục, đầu đội mũ cánh chuồn đang ngồi. Trong số đó, có một vị ngồi ở chính tọa, vẻ mặt nghiêm túc, chừng bốn mươi tuổi. Người này chính là Lý Thần Quang, Chủ khảo chủ trì Hội thi Hương lần này, đồng thời cũng là danh thần đương triều, Lễ bộ Thượng thư.
Mặc dù lần này là Hội thi Hương, thi Cử nhân cho các Tú tài chứ không phải Hội thi, thi đỗ Tiến sĩ cho các Cử nhân, nhưng vì được tổ chức tại Ngọc Kinh thành nên kỳ thi này không phải chuyện nhỏ. Hơn nữa, triều đình đặc biệt coi trọng thi cử, vả lại từ Tú tài lên Cử nhân là một cửa ải quan trọng, liên quan đến việc miễn thuế của thân sĩ, cho nên triều đình mới phái đại quan làm Chủ khảo kỳ thi.
- Ồ? Các khảo quan ở các phòng đã đề cử bài thi nào lên chưa?
Đến giữa trưa, Lý Thần Quang phỏng đoán những tú tài có ý văn mẫn tiệp hẳn đã nộp bài thi, nên liền hỏi các giám khảo ở dưới.
- Các phòng đều đã có người hoàn thành bài thi và nộp lên rồi ạ!
Mấy vị phó khảo vội vã chạy vào, tay ôm một đống bài thi rồi rải lên bàn để Lý Thần Quang xem.
- Hừm? Mấy bài này đều nói về nhân nghĩa lễ pháp, thoạt nhìn thì tưởng ngay thẳng chính trực, phóng khoáng đứng đắn, lại nào là có nghị lực, mộc mạc, hòa đồng, miệng thì toàn nói đạo lý lớn. Tất cả đều là loại ngụy quân tử.
Lý Thần Quang nhìn mấy bài này đều chỉ lắc đầu, ngẫu nhiên lấy vài bài ra xem thì thấy chúng đều như nhau cả. Mấy phó chủ khảo bên cạnh cũng lại gần xem rồi lắc đầu, đánh trượt những bài này.
- Ồ? Chữ đẹp!
Đột nhiên, Lý Thần Quang thấy một bài văn có nét chữ linh động như bay, liền lập tức gật đầu rồi nhìn vào phần phá đề của bài văn: “Thánh Đế chi tâm, duy hư nhi năng thông dã.”
- Hay! Hay cho câu 'duy hư năng thông'. Người đọc sách chúng ta trước hết phải thành tâm, tâm thành không cầu lợi thì tự nhiên mọi lễ pháp đều thông, vạn vật là một thể thống nhất.
Bài văn này tất nhiên là của Hồng Dịch. Quan Chủ khảo Lý Thần Quang là người của Lý Thức học phái, nên bài văn này quả thực đã viết đúng theo tư tưởng của ��ng ta. Nếu không hợp với tư tưởng của quan Chủ khảo thì đừng mong được khen ngợi.
Hơn nữa, kiểu chữ của Hồng Dịch bắt chước theo chữ trên kinh văn của Di Đà Kinh, khiến người ta cảm nhận được sự nhẹ nhàng, khoan khoái nhưng không hề có vẻ khúm núm nịnh bợ. Có thể nói, nét chữ này vừa mềm mại mà cũng rất cứng rắn, tràn đầy sức sống.
- Lý đại nhân là người cực kỳ nghiêm khắc, rất ít bài văn có thể khiến ông ấy khen ngợi.
- Người đứng đầu kỳ thi khoa cử lần này e rằng đã được định rồi.
Các phó chủ khảo ở bốn phía thấy dáng vẻ đó của Lý Thần Quang đều xôn xao thì thầm, sau đó tiến lên xem. Vừa nhìn nét bút, họ cũng đều trầm trồ khen ngợi.
- Thí sinh này là ai? Hãy báo lí lịch của hắn lên.
Thấy rất hài lòng, Lý Thần Quang không khỏi hỏi một câu.
- Người này tên là Hồng Dịch, con trai của Võ Ôn Hầu Hồng đại nhân.
Rất nhanh, một vị phó chủ khảo đã báo lên lí lịch của Hồng Dịch.
- Con trai của Võ Ôn Hầu Hồng Thái bảo sao?
Lý Thần Quang cau mày.
- Lý đại nhân nói cẩn thận, Võ Ôn Hầu ngày hôm qua thượng triều đã được phong làm Thái sư. Về sau cách xưng hô phải sửa lại rồi.
Một phó chủ khảo nhắc nhở Lý Thần Quang.
- Ừm!
Lý Thần Quang nhìn bài thi trong tay một lát.
Do dự một chút rồi tiện thể nói:
- Cả dàn ý và nét bút của bài thi này đều vô cùng tốt. Ta thấy nên chấm nó đứng đầu bảng, các vị thấy sao?
Hắn vừa dứt lời, đột nhiên bên ngoài có nha dịch truyền xướng:
- Hồng Thái sư giá lâm!
- Mau mau nghênh đón! Thái sư chủ quản quan văn. Võ Ôn Hầu ngày hôm qua được phong làm Thái sư, hôm nay đến khoa cử khẳng định là phụng ý chỉ Hoàng thượng tới tuần tra trường thi.
Lý Thần Quang vội vã đứng lên, phủi y phục rồi dẫn đầu các phó chủ khảo ra ngoài cửa nghênh đón.
Quả nhiên, bên ngoài một cỗ kiệu lớn đã tới trước cửa. Sau đó, Hồng Huyền Cơ, một thân quan phục, khuôn mặt trang nghiêm, bước xuống.
Lý Thần Quang vội vàng suất lĩnh chúng phó chủ khảo khom người chào.
Hồng Huyền Cơ hiện nay là Thái sư, đứng hàng Tam Công, chức vị tương đương Thừa tướng, nên so với Lý Thần Quang thì địa vị cao hơn rất nhiều. Những người này hiển nhiên phải ra nghênh tiếp.
Hồng Huyền Cơ gật đầu, chờ những người này khom người xong, mới hỏi.
- Khoa thi năm nay có thuận lợi không? Có ai mang tài liệu vào phòng thi không?
- Tuyệt đối không có ai mang tài liệu vào phòng thi và cũng không xảy ra chuyện gian lận nào.
Lý Thần Quang không kiêu ngạo cũng không xu nịnh nói. Sau đó, hắn đưa tay ra nói:
- Thái sư mời dời bước đến phòng Chủ khảo.
Sau khi hai bên vào phòng Chủ khảo và ngồi xuống, dâng trà, tiếp đó, khi một loạt những phép tắc khách sáo trên quan trường qua đi, đôi mắt Hồng Huyền Cơ quét qua những bài thi trên bàn rồi nói:
- Tên người đứng thứ nhất đã xác định được chưa?
- Đã xác định được rồi! Mà nói đến cũng khéo, tên người có bài thi đứng hạng nhất mà chúng ta đều công nhận là rất tốt này, khi tra lí lịch lại là con trai Hồng Dịch của Hồng Thái sư.”
Lý Thần Quang rút bài thi của Hồng Dịch ra rồi trải lên bàn để Hồng Huyền Cơ xem.
- Ồ? Đứng đầu ư?
Ánh mắt Hồng Huyền Cơ chợt lóe lên, nhìn bài thi rồi chân mày dần cau lại.
Hắn chau mày khiến không khí trong phòng nhất thời trở nên khẩn trương hẳn lên! Các vị phó chủ khảo đều cảm nhận được một áp lực vô hình khiến việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Cả phòng im lặng như tờ, đến cả tiếng ho khan cũng không nghe thấy.
- Nét chữ này bộc lộ vẻ ngông cuồng, ngang ngược, chẳng hề an phận.
Hồng Huyền Cơ lắc đầu:
- Hơn nữa, bài văn này cũng không thông suốt, có một số chỗ đúng là nói xằng nói bậy. Đừng nói là được chấm điểm cao nhất, cho dù muốn đỗ Cử nhân cũng còn khó nữa là. Mặc dù hắn đúng là con trai ta, nhưng có lẽ còn phải rèn luyện mấy năm nữa để bỏ đi cái phong mang đó. Vậy lần thi này, hắn bị chấm trượt được chứ.
Vừa nói, Hồng Huyền Cơ vừa đặt bài thi vào đống bài bị đánh trượt.
- Hừm!
Lý Thần Quang thấy tình hình như vậy, đôi lông mày nhướng lên, trên mặt mạch máu thoáng chốc căng ra rồi đột nhiên vỗ một cái thật mạnh xuống bàn.
Phanh!
Bút mực trên bàn đều bị chấn động mà rơi cả xuống đất.
Không khí trong phòng vốn đang căng thẳng, Lý Thần Quang đột nhiên vỗ bàn khiến các phó chủ khảo ở đây đều bị dọa nhảy dựng lên! Thậm chí có mấy người chân mềm nhũn ra, chút nữa là té ngồi xuống đất!
Không ai ngờ rằng vị Thượng thư đại nhân này lại dám đột nhiên vỗ bàn với Thái sư đương triều. Song, những người ở đây cũng biết hai người này thuộc hai học phái khác nhau, nên việc đối lập nhau là chuyện đương nhiên.
- Hồng Huyền Cơ, nơi đây ta là Chủ khảo, ngươi chẳng qua chỉ tới tuần tra thôi! Mặc dù chức quan ngươi cao hơn ta, nhưng ngươi không có quyền quyết định việc đỗ hay trượt của bài thi!
Lý Thần Quang rống lên, tiếng vang vọng khắp gian phòng.
- Đại trượng phu nâng đỡ kẻ hiền mà không màng ruột thịt. Ngươi vì thanh danh của bản thân mà chèn ép cả con trai mình. Trong tâm bất chính, lại không vì quốc gia mà tiến cử người hiền, đó là hành vi của kẻ tiểu nhân!
- Hử?
Hồng Huyền Cơ dừng tay, lạnh lùng nhìn Lý Thần Quang đang gào thét:
- Con ta phong mang quá thịnh, không phải là hiền tài của nước nhà. Hắn còn cần phải bị áp chế, được mài giũa thì mới thành tài được. Đây tự nhiên là vì nước nhà tiến cử người hiền đức. Chẳng lẽ con của ta mà ta còn không hiểu rõ sao? Còn ngươi, thân là Chủ khảo mà gào thét làm mất thể diện như vậy, còn ra thể thống gì nữa! Ta là Thái sư do đích thân Hoàng thượng phong, ta vì nước chinh chiến, lại trông coi triều chính, ngươi dám nói ta là tiểu nhân ư? Ngươi coi ánh mắt nhìn người của Hoàng thượng ra sao? Sáng mai ta lên triều, nhất định phải làm một bản tấu vạch rõ những tội lỗi chồng chất của ngươi. Bây giờ mau lui ra mà chờ nghe hạch tội!
Hồng Huyền Cơ lạnh lùng nói. Ngay tức khắc, mọi người đều cảm thấy một cổ hàn ý lạnh thấu xương. Mọi người đều biết rằng, thời tráng niên Hồng Huyền Cơ làm đại tướng giết người như điên, đối phó với kẻ thù chính trị cũng quyết không nương tay. Trên triều đình, số người có thể đối nghịch với hắn rất ít ỏi.
Nào ngờ rằng, Lý Thần Quang lại không nhường một bước nào:
- Ta bây giờ là Chủ khảo phụng mệnh Hoàng thượng. Ngươi không có quyền bảo ta lui ra! Vạch tội hay không vạch tội ta, đó là chuyện của ngươi! Triều đình một khi đã không triệu hồi ta về, thì một ngày ta vẫn là Chủ khảo! Ngày mai ta lâm triều cũng phải làm một bản tấu vạch tội ngươi! Vạch tội ngươi chuyên quyền! Chèn ép hiền tài! Ngươi chính là một kẻ tiểu nhân! Hoàng thượng dùng ngươi là dùng sai người rồi!
- Ta phụng mệnh khẩu dụ của Hoàng thượng tới tuần tra trường thi, cũng chính là một khâm sai có toàn quyền xử lý mọi việc.
Hồng Huyền Cơ thản nhiên nói:
- Chúng bay đâu, đem hắn kéo xuống! Sự việc hôm nay ta sẽ báo cáo lên Hoàng thượng.
- Tuân lệnh!
Đúng lúc này, có hai người tiến đến định kéo Lý Thần Quang xuống.
- Hồng Huyền Cơ, ngươi dám!
Lý Thần Quang gào lên nói:
- Ngươi dám bảo ta lui ra thì ta sẽ cùng ngươi tranh luận trước Hoàng thượng! Ngươi cứ thử xem, ta ra ngoài sẽ khua chiêng gõ trống, dù có liều mạng bị lưu đày ba nghìn dặm, ta cũng phải cùng ngươi tranh luận trước Hoàng thượng. Cho dù có chết ngay tại Kim Điện, ta cũng phải cùng ngươi chơi tới cùng! Hồng Huyền Cơ ngươi chính là một kẻ tiểu nhân! Ngươi thử xem! Ngươi cứ thử xem!
- Khua chiêng gõ trống ư?
Trong lòng Hồng Huyền Cơ khẽ động. Hắn biết Lý Thần Quang này thật sự có thể làm điều đó. Khua chiêng gõ trống là một sự kiện rất lớn, có thể làm kinh động Hoàng thượng phải lâm triều. Mà người khua chiêng, bất kể làm quan lớn thế nào đi nữa, đều sẽ bị lưu đày ba nghìn dặm.
Hơn nữa, Lý Thần Quang này nói không chừng khi tranh cãi thật sự dám chết trên Kim Điện, như vậy thì chuyện này lại thành đại sự rồi.
Các phó chủ khảo bốn phía nghe Chủ khảo và Thái sư gào thét đều lùi lại một bên. Trận tranh chấp này có thể nói là sự tranh chấp của hai học phái, nên không đơn thuần chỉ vì vị trí thứ nhất. Hồng Huyền Cơ là Lý học đại gia, còn Lý Thần Quang lại là học giả của Lý Thức học phái.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, không được sao chép và phát tán khi chưa có sự đồng ý.