Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 61:

Đinh đinh đông đông.......

Hồng Dịch đặt vàng bạc vào chiếc thau đồng, âm thanh va chạm trong trẻo vang lên. Tuy nhiên, trong tâm trí hắn lại không ngừng nhớ về cảnh tượng vừa rồi, cảnh tượng người tráng hán vạm vỡ như thiết tháp múa thiết bổng lớn đối luyện cùng tiểu cô nương.

Không hiểu sao, mỗi khi người tráng hán cao lớn kia múa thiết côn, phát ra nh��ng âm thanh vang dội như sấm sét, xé gió rít lên với khí thế uy mãnh, Hồng Dịch lại cảm thấy rõ ràng rằng võ công này ẩn chứa phong cách của Đại Thiện Tự.

Quả nhiên không sai! Bổng pháp của tráng hán này mang đậm võ phong của Đại Thiện Tự, ngôi chùa đã bị hủy hoại cách đây hai mươi năm.

Võ học Đại Thiện Tự nổi tiếng với quyền pháp cương mãnh, lộ tuyến dứt khoát, cước bộ nhanh như gió, thế đứng dù không chuyển động nhưng vẫn ẩn chứa dao động, tiến thẳng lui thẳng. Hơn nữa, mỗi tiếng hô bật hơi khi xuất chiêu đều vang như sấm mùa xuân, khiến toàn thân toát ra khí thế uy mãnh, chấn động tâm thần người khác.

Văn có văn phong, võ cũng có võ phong. Hồng Dịch chỉ cần nhìn cách hành văn của một tác phẩm là có thể đại khái phân biệt được tác phẩm đó thuộc học phái nào.

Mặc dù tu vi võ học của hắn chưa tới mức tinh thông võ thuật các phái trong thiên hạ, nhưng chỉ cần tùy tiện liếc nhìn một cái cũng có thể nhận ra cảnh giới võ công của người khác. Bởi vì hắn tự mình luyện võ công ‘Ngưu Ma Đại Lực Quyền’ của Đại Thiện Tự và ghi nhớ hết những chú giải trong quyển Võ Kinh của Ấn Nguyệt thiền sư, nên đã vô cùng quen thuộc với võ phong của Đại Thiện Tự rồi.

“Côn pháp mà tráng hán này sử dụng rất giống với 'Viên Ma Hỗn Thần Bổng' được nhắc tới trong chú giải của Ấn Nguyệt hòa thượng ở tập Võ Kinh. Còn thân pháp uyển chuyển tựa như một con bướm bay múa của tiểu cô nương kia lại giống với ‘Điệp Vũ Quyền Pháp’ của Huyền Thiên Quán – thánh địa võ học của Vân Mông, nơi dành riêng cho nữ tử tu luyện. Ấn Nguyệt hòa thượng từng nói, hai bộ quyền pháp này, một cực nhu, một cực âm, tương hỗ phối hợp với nhau rất ăn ý. Nhưng tại sao chúng lại rơi vào tay của những người mãi nghệ này?”

Những ý niệm này chợt lóe lên trong đầu Hồng Dịch, vừa nhiều vừa lộn xộn. Đồng thời, sự tò mò của hắn đối với ba người mãi nghệ này càng thêm mãnh liệt.

Hồng Dịch càng dụng tâm đọc những chú giải trong Võ Kinh của Ấn Nguyệt hòa thượng, bởi vì hắn từ Bạch Tử Nhạc biết được rằng vị hòa thượng này từng là trưởng lão của Đại Thiện Tự, có võ công đạt tới đỉnh cao của Võ Thánh, thậm chí còn đang bắt đầu Luyện Khiếu, có xu thế tiến vào cảnh giới Nhân Tiên. Một thân võ công thông thiên triệt địa như vậy, bút ký chú giải hắn lưu lại đương nhiên là có giá trị nghiên cứu.

Thế nhưng, những chú giải của Ấn Nguyệt hòa thượng lại không thực sự hữu dụng đối với những người muốn trực tiếp luyện võ từ đó, mà chỉ có thể dùng làm tài liệu tham khảo. Bởi lẽ, trong Võ Kinh, hắn chỉ nhắc tới các loại võ học bằng một vài câu phác họa sơ lược, hoàn toàn không hề chi tiết.

Người luyện võ, cho dù có được một quyển bí tịch chân chính và chi tiết cũng chưa chắc đã luyện được tốt, huống chi là loại chỉ có vài câu phác họa. Song, những chú giải đó lại giúp Hồng Dịch biết được võ thuật trong thiên hạ và rất nhiều tri thức học vấn phong phú. Đó mới là tác dụng lớn nhất đối với hắn.

“Viên Ma Hỗn Thần Bổng” là một loại bổng pháp không phải quyền thuật luyện thể, mà là võ công chuyên dùng để giết địch. Một khi thi triển sẽ cực kỳ tiêu hao thể lực, lại còn tự h���y hoại thân thể của chính bản thân, nhưng uy lực của nó lại vô cùng kinh khủng. Một bổng đánh ra đủ sức khiến nhật nguyệt vô quang, làm thiên địa hỗn mang.

Khi Ấn Nguyệt hòa thượng nói về môn quyền pháp này, ông có nhắc tới hai điều kiện. Thứ nhất, chỉ khi người đạt tới cảnh giới Võ Sư Tiên Thiên mới có thể thi triển, nếu không sẽ bị tổn thương thân thể. Thứ hai là người có thiên phú dị bẩm. Mà cái gọi là thiên phú dị bẩm chính là người trời sinh đã có thân hình cao lớn, cường tráng như trâu.

Rõ ràng, Hồng Dịch nhận ra rằng tráng hán vạm vỡ như thiết tháp kia chính là loại đại hán uy mãnh có thiên phú bẩm sinh.

Thánh địa võ học của Vân Mông gọi là Huyền Thiên Quán, từng một thời cùng nổi danh với Đại Thiện Tự. Song, Đại Thiện Tự nay đã biến mất, chỉ còn Huyền Thiên Quán vẫn như trước, đứng sừng sững tại phía đông thảo nguyên. Nơi đó nhân tài xuất hiện tầng tầng lớp lớp, là cái nôi sản sinh ra lượng lớn cao thủ của Vân Mông quốc.

“Nếu ta không được đọc qua những chú giải của Ấn Nguyệt hòa thượng và tu luyện võ công của Đại Thiện Tự, thì đúng là không thể nhìn ra lai lịch võ công của những người mãi nghệ này.”

Những ý niệm đó trong lòng Hồng Dịch chỉ chợt lóe lên rồi biến mất.

Hắn đặt tiền xuống, thấy lão nhân, tráng hán và tiểu cô nương kia vẫn còn kinh ngạc, liền nhẹ giọng nói:

- Luật pháp Đại Kiền cấm dân gian luyện võ. Mặc dù các ngươi múa võ kiếm cơm, và những tên nha dịch thành phòng cũng không tới gây chuyện, nhưng đây là Ngọc Kinh Thành, là địa phương ngay dưới chân thiên tử. Các ngươi diễn võ mãi nghệ ở đây e rằng sẽ chiêu mời những tên lính quèn, mang đến phiền phức không cần thiết. Hơn nữa, ta thấy nha đầu kia còn nhỏ mà đã phải ăn gió nằm sương, nên cũng rất thương cảm. Các ngươi hãy cầm số tiền này thuê một ngôi nhà ở mặt đường mà ở, rồi kiếm chút sinh nhai, sống một cuộc sống an bình.

Thoáng thấy nhiều tiền đến vậy, nào vàng nào bạc, những người xung quanh đều phải thốt lên tiếng trầm trồ. Thậm chí có người trong mắt còn ánh lên tia tham lam.

Trên cầu vốn là nơi tụ tập của tam giáo cửu lưu, nên khi thấy Hồng Dịch thoáng cái đã móc ra nhiều tiền như vậy, tự nhiên khiến người khác phải trông mà thèm khát.

- Xin hỏi công tử quý tính đại danh?

Lão hán kia chần chừ một chút, cảm nhận được những ánh mắt xung quanh, nên cũng không dám nhận lấy.

- Ta là Hồng Dịch, người của Võ Ôn Hầu phủ.

Hồng Dịch nói.

- Võ Ôn Hầu phủ…

Vừa nghe đến Võ Ôn Hầu phủ, những ánh mắt tham lam xung quanh đều thu liễm lại. Đồng thời, mọi người cũng không còn thấy lạ lùng về cách cho tiền của Hồng Dịch nữa. Các Vương công hầu của Đại Kiền triều vốn không phải những người giàu có bất nhân. Năm nào đến Tết, các phủ đệ này đều đi làm việc thiện, gặp những người nghèo khó thì cũng không hề tiếc chút tiền bạc.

- Thì ra là công tử của Võ Ôn Hầu gia. Thảo nào lại ra tay cứu tế người nghèo một cách hào phóng như vậy.

- Cái này cũng chưa tính là gì. Tiểu quốc công Cảnh Vũ Hành của Lý quốc công phủ mới thực sự gọi là ra tay hào phóng. Lần trước, khi đi trên cầu, hắn tình cờ gặp một Võ Sư mắc bệnh chờ chết, liền trực tiếp mời đại phu chữa trị, sau đó cấp tiền cho người đó có vốn làm ăn, thậm chí còn giúp hắn cưới vợ. Đấy mới gọi là ra tay hào phóng chứ.

Những người xung quanh ào ào bàn luận sôi nổi.

Hồng Dịch cũng cảm nhận được sự thay đổi của những người xung quanh. Hắn biết rằng dù mình có để lộ tiền ra thì cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, ngược lại còn tăng thêm danh tiếng. Trong lòng hắn thở dài:

“Mặc dù phải rời khỏi Hầu phủ, nhưng làm việc này coi như nhất cử lưỡng tiện. Kết giao với ba người này, sau này khi luyện võ có thể thỉnh giáo bọn họ. Đến khi ta trúng cử nhân, nếu họ đồng ý gia nhập làm người hầu, quản lý mọi việc trong nhà thì thật tốt quá. Hơn nữa, việc này cũng làm tăng thanh danh của Hầu phủ. Ba người này, mặc dù lai lịch thần bí nhưng lại có võ công, dù phải ngủ ở miếu Thành Hoàng cũng không ăn trộm ăn cướp, mà lại bán nghệ kiếm tiền. Nhìn bề ngoài rất chính trực, hẳn không phải là những kẻ hung ác tàn độc.”

Hồng Dịch nhìn bề ngoài mà đánh giá.

Sau khi hắn trúng cử nhân, đương nhiên sẽ có rất nhiều người sa cơ lỡ vận hoặc những người nông dân vì ham muốn được miễn thuế mà cũng đến bán thân xin làm người hầu, cầu sự che chở. Cần phải biết rằng, cử nhân tại cửa quan nói chuyện cũng có chút quyền lợi. Bình thường, một gia đình nghèo muốn đi kiện thì cũng phải táng gia bại sản. Nhưng nếu được nương tựa vào một cử nhân, cho dù là đã bán thân làm người hầu, thì cũng có khả năng ỷ thế hiếp người.

Ba người này mặc dù có võ nghệ thần bí. Nhưng có võ nghệ ở Đại Kiền này thì cũng khó mà yên ổn. Võ công dù cao hay thấp cũng đều không ổn. Võ nghệ cao cường thì thành cây cao đón gió, bị quan phủ treo cổ. Mạnh như Đại Thiện Tự cũng biến thành tro bụi. Còn võ nghệ mà thấp lại càng dễ bị quan phủ truy bắt.

Những nhân vật hành tẩu giang hồ, độc lai độc vãng, không coi quan phủ triều đình ra gì, thì vào thời đại hưng thịnh của Đại Kiền vương triều bây giờ, đã sớm bị treo cổ không còn một mống. Trừ phi là những người đang ẩn náu trong dân gian, thuộc các tà giáo mưu đồ đại sự. Nhưng họ cũng chỉ dám âm thầm phát triển, tổ chức một cách bí mật chứ không ra ngoài rêu rao. Nếu không, cứ như trước kia, trêu vào quan phủ hẳn sẽ bị bao vây đuổi giết.

- Thì ra là công tử của Võ Ôn Hầu phủ. Ân nghĩa của công tử lớn như vậy, xin tiểu lão nhi nhận một bái. Thiết Trụ, Tiểu Mục, mau ra bái kiến ân chủ!

Lão đầu nghe Hồng Dịch báo danh, biết rằng có cầm số tiền đó cũng không sợ gặp phải tai họa gì, nên vội vàng quỳ xuống đất. Còn đại hán vạm vỡ như thiết tháp kia và tiểu cô nương cũng vội làm theo lão đầu mà quỳ bái.

Kỳ thực, hiện nay bọn họ đã tới bước đường cùng, nếu không thì cũng không đến mức phải ngủ ở miếu Thành Hoàng. Nhưng nay, với khoản tiền Hồng Dịch đưa cho, lại có thể giúp họ qua được cửa ải khó khăn này. Thật sự đây chính là ân cứu mạng.

Hồng Dịch cũng không ngăn lại, mà thoải mái nhận lấy cái bái này. Đại ân thì đương nhiên được nhận bái, nhận sự tạ ơn. Đây chính là đạo lý.

- Được rồi! Các ngươi cứ sắp xếp mà trọ ở cửa tiệm cạnh đường phía trước đi. Trước tiên phải bố trí ổn thỏa mọi thứ đã. Nếu có gì phiền phức thì cứ tới Võ Ôn Hầu phủ tìm ta.

Hồng Dịch gật đầu rồi mang ba người xuống cầu, tới một khách sạn bình thường ở gần đó để họ ổn định chỗ ở, sau đó mới về Hầu phủ.

Sau khi trở lại Hầu phủ, Hồng Dịch không suy nghĩ gì nhiều. Hắn đi rửa mặt xong là đi ngủ. Hắn cảm giác như vừa mới chợp mắt một chốc mà trời ��ã sáng rồi.

Ngày thứ hai, hắn vẫn như trước kia, không có việc gì làm. Hắn ra ngoài Hầu phủ, đến chỗ ba người kia ở, liền thấy lão nhân, tráng hán và tiểu cô nương đang thương lượng việc thuê một chỗ mặt đường để kiếm chút sinh nhai.

Có thể được sống một cách an bình, đương nhiên ba người đang phải ăn gió nằm sương này đều mong muốn điều đó.

Hồng Dịch thấy bọn họ cũng không xảy ra chuyện gì nên gật đầu, chẳng nói thêm câu nào, cũng không nhắc tới chuyện võ công mà trực tiếp về thẳng phủ.

Đến sáng sớm ngày thứ ba, khi Hồng Dịch vừa mới ngủ dậy, chợt nghe bên ngoài phủ có tiếng khua chiêng gõ trống, đốt pháo ầm trời. Nha hoàn Tử Ngọc vội vã chạy vào, ánh mắt khác lạ nhìn Hồng Dịch nói:

- Thiếu gia, người báo tin mừng đang chờ bên ngoài. Người đã trúng cử nhân, đứng đầu bảng, đoạt Giải Nguyên!

Truyện được biên tập độc quyền và phát hành bởi truyen.free, xin quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free