(Đã dịch) Dương Thần - Chương 78:
Không biết đã trải qua bao lâu, Hồng Dịch vận dụng công pháp Di Đà Kinh để chống lại sự tôi luyện của cả nội hỏa lẫn ngoại hỏa. Hắn cảm thấy thân thể mình ngày càng mát lạnh, tinh khiết và trở nên kiên cố hơn.
Rầm!
Đúng lúc đó, trong ý niệm của Hồng Dịch, pho Kim Sắc A Di Đà Phật do chính hắn hóa thân thành bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mênh mông vô cùng, tràn ngập khắp cả thiên địa vũ trụ. Đồng thời, những ngọn lửa trong trời đất cũng biến chuyển thành ánh sáng nhu hòa.
Vô Lượng Quang.
Hồng Dịch buông lỏng ý niệm. Hắn thấy thiên địa giờ không còn là một màu trắng mờ mịt nữa. Đồng thời, hắn cũng không còn cảm giác được hỏa diễm nóng bỏng, mà trời đất đã trở về như ban đầu.
Mặt trời chói chang vẫn chiếu rọi từ trên cao như trước. Nhưng trong cảm giác của Thần hồn Hồng Dịch, ngoài việc ánh nắng Mặt Trời vô cùng rực rỡ ra thì không còn gì khác biệt so với việc nhìn bằng thân thể. Phải biết rằng, khi Thần hồn xuất xác mà nhìn lên Mặt Trời, sẽ có sự khác biệt rất lớn so với khi nhìn bằng thân thể.
Thông thường, nếu Thần hồn xuất xác dưới ánh Mặt Trời chói chang, sẽ trông thấy bốn phía là một biển lửa, trời đất bỗng chốc hóa thành một cái hỏa lò, khiến người ta khó lòng thoát ra dù chỉ nửa bước và sẽ bị dày vò đến chết đi sống lại. Thế nhưng, Thần hồn của Hồng Dịch hiện giờ khi nhìn vào thiên địa lại chẳng khác gì dùng mắt thường để quan sát.
Điều này cho thấy Thần hồn kiên cường của hắn đã dần biến hóa thành thực chất, đạt đến ranh giới giữa thực và hư.
Trở thành Âm Thần!
Bước tiến này, mặc dù chỉ là một đột phá nhỏ, nhưng đối với người tu luyện Đạo thuật mà nói, đây lại là một sự nhảy vọt về chất lượng. Việc tự mình luyện Du hồn thành Âm Thần có ý nghĩa khẳng định rằng hắn đã chân chính bước vào cánh cửa tu đạo.
Tuy đã trở thành Âm Thần, nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu trên con đường tu đạo, bởi phía trước còn cả một chặng đường dài. Về sau còn có các cảnh giới như Hiện Hình, Phụ Thể, Đoạt Xá, Lôi Kiếp và Dương Thần. Càng về sau, việc tu luyện lại càng trở nên khó khăn hơn.
Thế nhưng, Âm Thần mặc dù chỉ là bước nhập môn, nhưng từ xưa đến nay, có rất nhiều người tu đạo dù cố gắng đến đâu cũng không thể ngưng tụ được du hồn của bản thân thành Âm Thần. Cuối cùng, thân thể khô kiệt, ý niệm tiêu tán trong thiên địa một cách lặng lẽ, vô ảnh vô tung, rơi vào kết cục hồn phi phách tán.
Ở phía xa xa, Hồng Dịch nhìn thấy thân thể mình đang ngồi bất động tại một chỗ râm mát.
Trước khi trở thành Âm Thần, Hồng Dịch căn bản không thể nhìn thấy thân thể mình ở đâu cả. Khi đó, hắn chỉ thấy bốn phía là một biển lửa, không thể nhìn thấy bất cứ vật gì ngoài ba bước. Huống chi, thân thể hắn lúc đó còn cách xa ít nhất nghìn bước thì làm sao có thể nhìn thấy được!
Ý niệm khẽ động, Hồng Dịch cảm thấy Thần hồn mình lập tức huyền phù giữa không trung, nhưng lại vô cùng trầm ổn, không còn cảm giác nhẹ bỗng, chao đảo bất định như khi còn là một du hồn nữa.
Thần hồn bay lượn trên không trung. Tốc độ lúc này nhanh hơn gấp nhiều lần so với khi còn là du hồn. Mặc dù vẫn kém con Truy Điện, nhưng cũng tương đương với tốc độ phi nước đại của một con ngựa bình thường.
Nắm chặt tay lại, Hồng Dịch thậm chí còn cảm giác được nắm đấm của Âm Thần chắc chắn như thật, có cả cảm giác đàn hồi.
Đang định về nhập xác, trong lòng hắn bỗng khẽ động. Hồng Dịch liền hạ xuống mặt đất, cầm lên một cành cây khô. Lúc mới đầu, tay hắn vẫn xuyên qua cành cây như trước. Nhưng khi Hồng Dịch tập trung toàn bộ ý niệm vào bàn tay, tay hắn liền ngưng tụ lại, dứt khoát nắm chặt lấy cành cây khô. Quả nhiên, cành cây đã bị bàn tay hắn nắm gọn!
Cuối cùng hắn đã có khả năng Khu Vật!
Một ý niệm chợt lóe lên trong lòng Hồng Dịch.
"Lúc này mà có người nhìn thấy một cành cây khô vô duyên vô cớ trôi nổi giữa không trung, chắc hẳn người đó sẽ tưởng là gặp quỷ!"
Hồng Dịch ném cành cây xuống, khẽ mỉm cười rồi Thần hồn quy xác.
Sau khi Thần hồn trở về nhập xác, Hồng Dịch liền móc từ trong người ra một cái hộp gỗ. Mở hộp, bên trong có ba vật: Quá khứ Di Đà Kinh, Huyết Văn Cương châm và Bạo Viêm Thần Phù kiếm.
"Khí tức của thanh Bạo Viêm Thần Phù kiếm này thật kinh khủng."
Hồng Dịch mở hộp, đưa mắt nhìn từng thứ một. Khi ánh mắt hắn dừng lại trên những phù văn hình hỏa diễm màu tím chi chít trên thanh Bạo Viêm Thần Phù kiếm, hắn cảm giác được tiểu chủy thủ này ẩn chứa áp lực như một ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào.
Loại cảm giác này khiến Hồng Dịch phải cảnh giác. Hắn biết, tạm thời mình chưa nên khu động thanh tiểu chủy thủ này thì hơn.
"Không bằng ta thử xem rốt cuộc mình có khả năng khu động vật thể nặng bao nhiêu?"
Trong lòng Hồng Dịch khẽ động. Hắn ổn định Thần hồn, rồi lập tức xuất khiếu khỏi cơ thể. Ngưng tụ ý niệm, hắn bắt đầu khu động những cành cây khô, những hòn đá nhỏ...
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, giữa núi rừng hoang vắng, cành cây khô nhảy múa, đá cũng bay loạn xạ khắp nơi.
Rầm rầm!
Một khối đá lớn bằng đầu con trâu trôi nổi giữa không trung, rồi đột nhiên bay đi, đập mạnh vào một cây đại thụ, phát ra tiếng “Phanh!” và làm vỡ cả một mảng vỏ cây.
Sau khi thử nghiệm cả nửa ngày, Hồng Dịch cuối cùng cũng đã tìm ra. Hắn biết, lực lượng Thần hồn của mình có thể khu động vật nặng nhất chừng tám mươi đến một trăm cân, tức bằng một nửa so với lực lượng thân thể hắn.
Đồng thời, Thần hồn không ngờ cũng có thể thi triển quyền cước, nhưng lực lượng và tốc độ cũng chỉ bằng một nửa so với nhục thể.
Trong lúc đó, hắn bỗng nhiên thấu hiểu được sự kinh khủng của một Tiên Thiên Võ Sư chân chính, khi linh hồn và thể xác của họ hợp nhất.
— Xuất kiếm!
Thần hồn Hồng Dịch chợt lóe lên, nắm lấy thanh “Trảm Sa”, nhanh chóng bay lượn múa kiếm. Hắn phi thân lên ngọn cây. Kiếm bay trên, múa dưới, khiến cành cây, lá cây rơi xuống rào rào.
"Rốt cuộc thì ta đã hiểu tại sao người tu đạo lại dùng phi kiếm mà không phải là đao, thương, côn, bổng... Đó là bởi vì Âm Thần khi khu vật, lực lượng chỉ bằng một nửa lực lượng của thân thể. Với lại, Âm Thần không có trọng lượng nên có thể bay lượn trên dưới, trái phải, thậm chí còn có thể bay lên không trung. Điều này rất phù hợp với yếu quyết nhẹ nhàng linh hoạt của kiếm."
Trải qua một lần khu kiếm, trong lòng Hồng Dịch lập tức hiểu được tại sao từ xưa đến nay chỉ có Kiếm Tiên, chứ không có Đao Tiên, Côn Tiên hay Bổng Tiên, Phủ Tiên nào cả.
Bởi vì lực lượng của Âm Thần chỉ bằng một nửa so với thân thể, nên nếu không dùng kiếm mà lại dùng một vũ khí khác, thì sức mạnh sẽ không thể sánh bằng nhục thể.
Ưu thế lớn nhất của Âm Thần là khả năng bay lượn cùng với sự linh hoạt mạnh mẽ. Kết hợp với yếu quyết nhẹ nhàng linh hoạt của kiếm, tự nhiên có thể phát huy uy lực tới mức cao nhất.
"Được rồi! Thử xem Huyết Văn Cương châm này. Phải quan sát một chút xem rốt cuộc tại sao Huyết Văn Cương lại được gọi là tiên cương."
Hồng Dịch tập trung ý niệm vào cây Huyết Văn Cương châm đang nằm trong hộp trên người mình.
Cương châm dài nửa thước, toàn thân là những hoa văn huyết sắc thẩm thấu, cuộn xoắn vào nhau bên trong chất cương, tựa như gân mạch của thịt người. Cương châm lẳng lặng nằm trong hộp, dưới tia nắng Mặt Trời phát ra những ánh sáng rực rỡ đến mê hoặc.
Thần hồn Hồng Dịch vừa tiếp xúc với cây Huyết Văn Cương châm này đã cảm giác được một điều khác thường.
Hắn cảm giác cây châm này như thể xác của một con người. Bên trong nó cũng có kinh mạch rất rõ ràng. Ngay khi tiếp xúc, một cảm giác mãnh liệt muốn cho Thần hồn chui vào những kinh mạch bên trong đó liền xuất hiện. Cây Huyết Văn Cương châm này quả thực rất giống như thể xác của một con người, có thể cho Thần hồn tiến vào!
Hồng Dịch cảm nhận được điều này, ý niệm khẽ động, lập tức coi Huyết Văn Cương châm này như thể xác của chính mình, mãnh liệt muốn hợp nhất. Quả nhiên, Thần hồn tức thì đã chui vào trong cây châm!
— Đi!
Thần hồn Hồng Dịch sau khi vừa tiến vào bên trong cây châm đã cảm nhận được sự ấm áp bao bọc xung quanh, như thể Thần hồn đang được bảo vệ. Hắn đột nhiên điều khiển cây châm bay lên, nhảy múa khắp nơi, linh hoạt chẳng khác gì khi điều khiển chính thân thể mình.
— Phá!
Âm Thần Hồng Dịch hợp nhất với châm, người là châm mà châm cũng chính là người. Hắn trông thấy phía trước có một khối đá lớn, liền lao mạnh tới.
Phốc!
Từ mặt trước tới mặt sau của tảng đá xuất hiện một lỗ nhỏ như kim châm. Thì ra, cây châm đã trực tiếp xuyên thủng một khối đá dày cả một thước.
"Uy lực thật lớn!"
Trong lòng Hồng Dịch khiếp sợ. Cây châm này nếu xuất ra, e rằng có thể xuyên thấu thiết giáp. Điều này không còn nghi ngờ gì nữa.
Hắn cuối cùng cũng hiểu được tại sao Huyết Văn Cương lại là một bảo bối khó cầu trên thế gian này. Nó quả thực là một khối thân thể bằng cương thiết mà Thần hồn có thể ký thác vào.
Bản dịch này được phát hành chính thức bởi truyen.free.