Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 447: Kẻ xâm nhập biên giới (1)

Nhìn bóng lưng Rudger dứt khoát nhảy khỏi phi thuyền, Belaruna hít một hơi lấy can đảm, nhắm chặt mắt rồi cũng lao mình theo. Hans hơi rụt rè lùi lại, nhưng ngay lập tức bị Alex lôi ra ngoài.

"Tôi vẫn chưa chuẩn bị tinh thần..."

"Cứ nhắm mắt rồi nhảy đại đi."

"Trời đất ơi..."

"Cậu mà hét toáng lên là lũ yêu tinh sẽ nghe thấy đấy."

"........."

Người cuối cùng nhảy xuống là giáo sư Vierano. Những luồng gió cuồn cuộn thổi thốc từ phía dưới khiến ai nấy đều chật vật. Dù đang rơi tự do với tốc độ khá nhanh, nhưng quãng thời gian từ độ cao này cũng đủ để mọi người kịp dùng phép thuật.

Giáo sư Vierano triệu hồi Phong tinh linh. Một cơn gió ấm áp bất ngờ xuất hiện, hòa lẫn vào luồng gió bên dưới và làm giảm tốc độ rơi. Khi quay sang nhìn những người khác, ông thấy Rudger đã sớm dùng phép thuật phi hành để bảo vệ họ.

Khu rừng phía dưới dần trở nên rộng lớn.

Bất chợt, Rudger kích hoạt phép thuật.

Vù vù.

Ma lực lan tỏa ra mọi hướng, dần biến thành màu đen kịt như một dòng suối mực. Chẳng mấy chốc, một bức màn đen bao phủ tất cả mọi người.

'Ma pháp thuộc tính bóng tối?'

Giáo sư Vierano không khỏi ngạc nhiên. Chưa nói đến việc ma pháp hệ bóng tối vốn đã hiếm gặp, ông còn nghe nói Rudger biết sử dụng ma pháp ánh sáng.

Một người có thể đồng thời dùng cả hai loại ma pháp hiếm hoi có thuộc tính đối lập nhau sao?

Dù trong đầu có rất nhiều nghi vấn, giáo sư Vierano vẫn giữ im lặng. Ông đủ tinh ý để biết chuyện gì có thể hỏi, chuyện gì thì không.

Năm người, được màn chắn bóng tối bảo vệ, nhanh chóng tiếp đất an toàn. Khu rừng vẫn tĩnh lặng, như không hề hay biết có những kẻ xâm nhập bất hợp pháp.

"Belaruna. Bắt đầu đi."

"Tôi biết rồi."

Belaruna lập tức đến bên một thân cây gần đó và giơ tay lên. Cô nhắm mắt tập trung, một luồng ánh sáng xanh thẫm dần đọng lại và thấm vào thân cây.

Chẳng mất nhiều thời gian, chỉ khoảng vài giây sau, Belaruna mở mắt, tự tin nói.

"Tất cả thông tin quanh đây đã bị chặn. Giờ sẽ không có ai nhìn thấy chúng ta nữa."

Rudger nghe vậy liền giải trừ rào chắn bóng tối bao phủ năm người. Alex và Hans đứng cạnh bên, thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ riêng giáo sư Vierano thì lại trầm ngâm nhìn toàn bộ hành động trôi chảy vừa rồi của Belaruna. Tuy ông đã biết cô bé có khả năng kết nối với Cây Thế Giới và giúp họ tạm thời chặn đứng tầm nhìn của khu rừng, nhưng việc hoàn thành mọi thứ nhanh chóng đến vậy lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ông.

Năm giây? Không, có lẽ còn chưa đ��n ba giây.

Ngay cả những người chuyên phụ trách trông coi của gia tộc Crown cũng không thể kết nối nhanh đến thế. Theo như ông biết, giáo sư Vierano không nhớ có yêu tinh nào khác có thể thao tác nhanh chóng được như Belaruna.

Quả đúng là một yêu tinh kỳ lạ. Kỳ lạ nhưng cũng rất đặc biệt.

Ánh mắt giáo sư Vierano đảo sang những người khác. Anh chàng kiếm sĩ tên Alex kia cũng có tài năng đáng gờm. Cú chém xuyên thấu bên trong con hẻm ông vẫn còn nhớ rất rõ. Còn anh chàng đi cùng, nếu giáo sư Rudger đã chủ động gọi người này đi cùng, ắt hẳn cậu ta cũng phải có năng lực gì đó đặc biệt.

Sau khi suy nghĩ xong, giáo sư Vierano gật đầu lên tiếng.

"Trước hết hãy đến gia tộc Dentis đã."

* * *

"Chậc."

Robert nhẹ nhàng đóng cánh cửa phi thuyền. Nhìn những luồng gió thổi thốc từ bên ngoài, ông không khỏi lắc đầu.

"Giới trẻ đúng là khác. Liều mạng quá mức."

Nhìn hành vi của năm người vừa rồi, Robert không khó để đoán rằng họ không phải những lính đánh thuê hay pháp sư thông thường.

Thực ra, nghĩ kỹ lại cũng hợp lý, nếu chủ nhân của ông đã sẵn sàng hỗ trợ và bỏ chi phí thuê những người này, thì chắc chắn ông ấy đã phải điều tra kỹ lưỡng về đối phương rồi. Robert chưa bao giờ nghi ngờ khả năng nhìn người của Walter Rosen.

"Alo. Phụ lái, mau chóng gia tăng độ cao."

[Vâng.]

"Tiếp theo đây chính là giai đoạn địa ngục với chúng ta. Chuẩn bị tinh thần tăng ca đi nhé."

[Tôi có được trả thêm tiền không?]

"Nghĩ gì vậy tên nhóc thối kia? Đến ta còn chẳng được thêm đồng nào là mi. Tập trung vào!"

[Kháng nghị. Đây là bóc lột sức lao động.]

"Kháng nghị vô hiệu."

Mặc dù phụ lái càu nhàu như vậy, nhưng anh ta cũng là người làm việc cho nhà Rosen lâu năm, đã sớm chuẩn bị tinh thần cho những tình huống khẩn cấp như lúc này.

"Giữ vững tay lái. Dù chúng ta đang ở vùng ngoại ô nhưng cũng không thể lơ là. Nếu để vương quốc yêu tinh phát hiện ra tung tích thì phiền phức lớn đấy."

[Tôi biết rồi.]

"Tốt. Ta phải đi kiểm tra hầm hàng một chút."

Sau khi cắt đứt liên lạc, Robert đi tới khoang hàng hóa ở phía sau phi thuyền.

Khi khởi hành, toàn bộ khoang chở hàng chứa đầy vật phẩm ma thuật. Tất cả đều được cất giữ cẩn thận trong các thùng bảo vệ. Chỉ riêng việc chất chỗ đó thôi cũng phải cần đến vài người.

Dù sao thì mấy người kia ban nãy nhảy xuống quá nhanh, ông nghĩ họ khó lòng mang hết số đồ đạc đó theo được. Ông cần kiểm kê lại xem còn bao nhiêu để về báo cáo.

Tuy nhiên, nỗi lo lắng của Robert nhanh chóng hóa thành kinh ngạc khi nhìn thấy quang cảnh bên trong hầm hàng.

"Cái quỷ gì thế này?"

Khoang hàng hóa ban đầu chất đầy vật phẩm giờ đã hoàn toàn trống rỗng.

* * *

Giáo sư Vierano dẫn đầu đoàn người.

Trong khu rừng rậm rạp, rất khó để xác định phương hướng chính xác, nhưng bước chân của giáo sư Vierano vẫn đều đều, không chút chậm lại. Ông dễ dàng nhảy qua những chiếc rễ cây gồ ghề mọc trên mặt đất và leo qua những tảng đá cao.

"Thể lực thật đáng nể!"

Hans lẩm bẩm theo sau. Ngay cả một người được huấn luyện bài bản cũng sẽ nhanh chóng cảm thấy mệt mỏi khi đi trên con đường rừng kiểu này. May mắn là đoàn người phía sau không ai có biểu hiện kiệt sức, tất cả là nhờ những món đồ ma pháp mang theo.

Hans nhìn xuống chiếc vòng trên cánh tay phải.

"Ra đây là lý do tại sao những nhà thám hiểm lại hay dùng thứ này."

Sức mạnh ma thuật tinh tế tuôn chảy từ chiếc vòng tay, thấm khắp cơ thể và liên tục bổ sung thể lực bị hao mòn. Hiệu quả tương tự như việc được phù phép tăng cường thể lực, tuy yếu hơn một chút nhưng bù lại được duy trì lâu hơn.

Thứ đồ này phải nói là vô cùng hữu ích khi hành động trong những địa hình hiểm trở như khu rừng này. Vấn đề duy nhất khiến nó không thể trở nên phổ biến chính là nguyên liệu chế tạo và giá thành đắt đỏ.

'Có tiền thật tốt.'

Hans không khỏi cảm thán, cậu ta liếc nhìn Rudger.

Trời đã tối nên khá khó quan sát cảnh vật xung quanh. Tuy nhiên, thị lực của Hans đã được cải thiện rất nhiều nên điều này không làm khó được cậu. Hans có thể nhìn thấy một bóng đen như mực phát ra từ người Rudger, lan tỏa xung quanh.

Đó là [Ater Nocturnus].

Việc liên tục duy trì thứ ma pháp này ngay từ lúc bước chân vào rừng cho thấy mức độ cảnh giác của Rudger đối với nơi này cao đến mức nào.

Khi Hans đang suy nghĩ, giáo sư Vierano phía trước chợt mở miệng.

"Từ đây trở đi là lãnh thổ của gia tộc Dentis. Người của chúng tôi phụ trách khu vực này nên mọi người có thể yên tâm."

Tâm trạng lo lắng của cả nhóm dịu đi phần nào trước những lời bảo đảm của vị giáo sư yêu tinh.

Rudger đột nhiên lên tiếng.

"Giáo sư Vierano, ngài có thông báo cho người trong gia tộc là chúng tôi sẽ đến vào hôm nay không?"

"Tôi không báo lại. Chúng ta đến sớm hơn dự kiến nên có báo thì..."

"Hình như ngài có khách đấy."

"Cái gì?"

Giáo sư Vierano nhìn theo hướng ánh mắt của Rudger. Khu rừng lúc nửa đêm tối tăm đến mức khó có thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, điều duy nhất có thể dựa vào để tạm nhìn rõ là ánh sao trên bầu trời và ánh sáng tự nhiên phát ra từ một số loài côn trùng nhỏ.

Nhưng nếu Rudger đã nói như vậy thì hẳn phải có lý do. Giáo sư Vierano nhanh chóng triệu hồi Phong tinh linh và cử nó đi trinh sát.

Tinh linh của gió hòa vào trong không trung, sau một lúc quay trở về với một tin tức không mấy tốt đẹp.

"... ...!"

Sắc mặt giáo sư Vierano nhanh chóng trở nên tệ hại.

Gần biên giới tiếp giáp lãnh thổ của gia tộc Dentis, đột nhiên xuất hiện những yêu tinh không rõ danh tính đang đóng quân. Có lẽ bọn họ đã nhận ra sự hiện diện của nhóm người xâm nhập và đang bí mật thiết lập vòng vây.

"Chúng ta bị vây khốn rồi."

Phập!

[Ater Nocturnus] bao quanh cơ thể Rudger chợt bung ra như một khối cầu, tạo thành một rào chắn bóng tối bảo vệ năm người.

Một mũi tên bất ngờ bay xuyên qua màn đêm, va vào rào chắn rồi găm vào thân cây bên cạnh.

Giáo sư Vierano thở dài khi nhìn thấy đầu mũi tên rơi xuống đất.

"Là nhà Shadewarden."

"Việc yêu tinh của gia tộc khác xuất hiện trắng trợn trong lãnh thổ của gia tộc Dentis như vậy thật bất thường."

"Tôi e là gia tộc của mình đã bị tấn công trước đó rồi."

"........."

Tin tốt là đối phương vẫn chưa nhận ra hoàn toàn thân phận của nhóm Rudger. Nếu không, họ sẽ không chỉ "chào hỏi" một cách đơn giản như vừa rồi.

"Alex."

"Tôi đây."

"Việc này giao cho cậu được chứ?"

"Một mình tôi à?"

Rudger gật đầu.

Alex mỉm cười và rút kiếm ra.

"Tuyệt. Tôi đã muốn tự tay xử lý mấy tên yêu tinh này lâu rồi."

* * *

Sedina chợt mở mắt. Theo phản xạ cô nhìn xung quanh để định hình nơi này. Nhưng tất cả những gì Sedina thấy chỉ là một vùng bóng tối vô tận. Đầu óc cô choáng váng như thể vẫn còn chưa tỉnh táo hẳn, ký ức có phần hỗn loạn.

Sao cô lại bất tỉnh? Đây là đâu?

Mãi một lúc sau, Sedina mới chậm rãi nhớ lại những chuyện xảy ra trước khi cô ngất xỉu. Có người đã theo dõi cô và Alex. Alex đã đưa cô vào một nhà hàng rồi rời đi để bắt kẻ bám đuôi.

Sedina lờ mờ nhớ ra nguyên nhân bị ngất: cô đã trúng phải hương gây mê.

Sắc mặt Sedina tái đi. Điều này có nghĩa là cô đã bị bắt cóc.

Nơi này không phải Leathervelk. Alex có bị làm sao không?

Lúc này, Sedina mới nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường êm ái. Hoàn cảnh xung quanh dường như không giống ngục tối chút nào.

Bầu không khí này... có chút quen thuộc.

Sedina có cảm giác như đang trở lại phòng trợ giảng của mình, đó là mùi cây cỏ quen thuộc mà cô vẫn tự tay chăm sóc.

"Cuối cùng thì ngươi cũng đã tỉnh."

Trong bóng tối phía trước có ánh sáng lấp lánh như bảo thạch. Sedina phải mất một lúc mới nhận ra đó không phải đá quý mà là đôi mắt của ai đó.

"Chào mừng hậu nhân của gia tộc Plante."

Người trong bóng tối từ từ đứng dậy, tiến đến gần Sedina. Khi khoảng cách ngày càng rút ngắn, sau khi mắt đã quen với bóng tối, Sedina có thể nhìn rõ khuôn mặt của người đối diện.

Ngoại hình quyến rũ, mái tóc tuyệt đẹp. Vẻ ngoài quý phái, sang trọng cùng đôi tai nhọn đặc trưng.

"Cảm giác thế nào khi được trở về quê hương máu mủ của mình?"

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, được dày công biên tập từ nguyên tác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free