(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 448: Kẻ xâm nhập biên giới (2)
Trong giây lát, Sedina ngẩn người khi nghe đối phương nhắc đến cái tên Plante. Đặc biệt, ánh mắt của yêu tinh trước mặt không hề mang chút thiện cảm nào. Sedina cảm thấy mình trong mắt kẻ đó chẳng khác gì một công cụ bị lợi dụng.
Sedina căng thẳng siết chặt tay.
Người đối diện cũng chăm chú quan sát Sedina, ánh mắt khẽ nheo lại.
"Thật đáng thất vọng. Ta từng hy vọng hậu duệ cuối cùng của gia tộc Plante sẽ có điều gì đó đặc biệt. Nhưng ngươi chẳng hề giống cô ta một chút nào."
Giống ai cơ?
Sedina vô thức phản ứng trước lời nói ấy, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh ban đầu.
"Ngươi là ai?"
"Ồ."
Đôi mắt nữ yêu tinh ánh lên vẻ ngạc nhiên, như thể không ngờ Sedina lại dám mở miệng hỏi mình câu đó. Trước mặt cô ta, hầu hết các yêu tinh còn chẳng dám ngẩng đầu, chứ đừng nói đến việc lên tiếng đặt câu hỏi.
Con nhóc này có vẻ hơi kỳ lạ. Chẳng lẽ là do huyết thống của nó? Dù đã bị vấy bẩn bởi dòng máu nhân loại, nhưng huyết thống Plante suy cho cùng vẫn không thể xem thường.
"... Ngươi là một yêu tinh quý tộc?"
Sedina tiếp tục hỏi, mặc kệ thái độ của đối phương. Khí thế kỳ lạ toát ra từ người kia không ngừng khuấy động sự lo lắng và áp lực trong tâm trí cô. Bản năng mách bảo Sedina đây là một kẻ vô cùng nguy hiểm.
Sedina biết mình đang trong tình thế hiểm nghèo. Tuy nhiên, hiện tại đối phương dường như chưa có ý định làm hại cô. Khung cảnh xung quanh giống một phòng điều trị hơn. Có lẽ những kẻ bắt cóc có ý đồ gì đó với cơ thể cô, nhưng hẳn chúng muốn sử dụng Sedina khi cô hoàn toàn khỏe mạnh.
Vì vậy, điều Sedina có thể làm lúc này là không được hoảng sợ, và cố gắng thu thập thông tin nhiều nhất có thể.
Vẻ mặt yêu tinh trong bóng tối khẽ biến đổi khi nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Sedina. Biểu cảm bình tĩnh trên gương mặt con tin khiến cô ta cảm thấy hơi khó chịu.
"Có vẻ như ngươi vẫn chưa rõ tình huống của bản thân lúc này."
"Vậy các người muốn giết tôi sao?"
"Ngươi nghĩ ta không dám?"
"Đúng vậy."
Sedina tự tin nói. Tất nhiên, thái độ này chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Thực tế thì cô đang cực kỳ sợ hãi và bất an. Cô sợ đối phương sẽ thật sự đổi ý và thủ tiêu mình ngay tức khắc.
Dù lý trí sau khi phân tích hoàn cảnh xung quanh đã có thể xác định mình an toàn, nhưng bản năng sợ hãi trong cơ thể cô thì không thể biến mất dễ dàng như vậy.
May mắn là những gì Sedina suy đoán đã đúng.
"Thú vị. Thái độ này của ngươi rất hiếm thấy."
Yêu tinh tóc vàng nói xong liền đưa tay về phía Sedina.
Cơ thể Sedina cứng đờ. Một bàn tay mảnh khảnh trắng nõn nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô. Cảm giác lạnh lẽo khi bàn tay chạm vào da thịt khiến Sedina rùng mình. Cái lạnh buốt truyền đến làm cô có cảm giác thứ đang đặt trên mặt mình không phải là một bàn tay, mà là một lưỡi dao sắc bén.
Sedina hoàn toàn có thể cảm nhận được người đối diện rất muốn giết mình. Tuy nhiên, vì lý do nào đó mà đối phương vẫn chưa ra tay.
"Ta chưa từng nghĩ kẻ ta cần lại là thuộc hạ của John Doe. Đúng là xa tận chân trời gần ngay trước mắt."
"... Cái gì?"
"Ồ! Ngươi không biết?"
Nữ yêu tinh mỉm cười.
"Ta chính là gia chủ của gia tộc Leafre, người đứng đầu vương quốc yêu tinh hiện tại. Ngoài ra, ta còn một thân phận khác là Benmint, Đệ Nhất của Bình Minh Đen."
Sedina hít một hơi thật sâu.
"Thế nào, Đệ Nhị Sedina Rosen?"
***
Alex rút kiếm, lặng lẽ không tiếng động tiến về phía khu rừng đang bị bao phủ bởi bóng tối dày đặc. Nhóm người Rudger chỉ đứng lặng quan sát phía sau, không ai có ý định tiến lên hỗ trợ.
"Giáo sư Rudger, anh ta không cần chúng ta hỗ trợ sao?"
"Tôi nghĩ Alex sẽ không vui khi được trợ giúp đâu."
Rudger nhìn thấu suy nghĩ của Giáo sư Vierano, liền nhanh chóng mở lời.
"Tâm trạng Alex từ khi Sedina bị bắt cóc vẫn luôn không tốt. Cứ để cậu ấy phát tiết một chút. Không có nguy hiểm gì đâu."
"Chuyện đó là điều không thể tránh khỏi. Không phải lỗi của anh ta."
"Rất khó để thuyết phục Alex. Dù sao thì cũng không thể thay đổi sự thật rằng chính cậu ấy đã mắc bẫy khiến Sedina bị bắt cóc."
Giữa lúc hai người đang trò chuyện, một tia sáng lóe lên trong vùng bóng tối vừa bao trùm lấy Alex. Cùng lúc đó, vô số tiếng la hét vang vọng khắp khu rừng.
"Vậy đấy. Việc của chúng ta lúc này chỉ cần phong tỏa khu vực xung quanh, không để kẻ nào chạy thoát là được."
Giáo sư Vierano lắc đầu khi nghe những lời Rudger nói.
"Bọn họ sẽ không bỏ chạy."
"Ngài chắc chắn?"
"Các chiến binh của gia tộc Shadewarden là những người trung thành tuyệt đối với mệnh lệnh được giao. Một khi đã bao vây biên giới trước khi chúng ta đến, họ sẽ không bao giờ rút lui."
Cùng lúc đó, cuộc chiến bên kia bóng tối vẫn tiếp diễn.
Giáo sư Vierano rất ấn tượng với sức chiến đấu của Alex. Dù nhìn theo bất kỳ góc độ nào, trận chiến phía trước cũng quá bất lợi cho Alex.
Trước hết, khu vực hiện tại là một cánh rừng đầy cây cối rậm rạp. Đối với các yêu tinh, đó không khác gì thiên đường săn giết con mồi. Thứ hai chính là bóng tối. Với các sinh vật khác, bóng tối có thể cản trở tầm nhìn, nhưng với chủng tộc yêu tinh, điểm yếu đó không tồn tại bên trong khu rừng này.
Cách yêu tinh quan sát khu rừng đặc biệt hơn so với những giống loài khác. Những nguồn năng lượng tinh tế chảy khắp từng thân cây ngọn cỏ. Ngay cả trong màn đêm, yêu tinh vẫn có thể tinh tường nhận ra những đường viền năng lượng phát sáng trôi nổi khắp không trung.
Cuối cùng là tinh linh, những trợ thủ đắc lực trong chiến đấu của yêu tinh. Và khu rừng này chính là nơi sinh sống của chúng. Có thể nói không ngoa, khi được triệu hồi, tinh linh sẽ giúp cường hóa và khuếch đại các giác quan của yêu tinh đến vô tận.
Nhưng tình cảnh chiến đấu hiện tại thì sao?
Phe đang gặp bất lợi không phải Alex, mà chính là những yêu tinh thiện chiến đang chiến đấu ngay trên sân nhà.
Từng tiếng hét, từ lớn đến yếu ớt, ngày càng vang lên dồn dập. Dù các yêu tinh có bắn bao nhiêu mũi tên thì cũng không một mũi nào có thể chạm đến người Alex.
Mỗi khi Alex chuyển động, những nơi cậu ta đặt chân qua đều có đầu yêu tinh rơi xuống. Bất kể đó là dưới mặt đất hay trên các tán cây rậm rạp, kết cục của những yêu tinh mai phục đều không thay đổi.
Trận chiến mà Giáo sư Vierano khá lo lắng cuối cùng hóa ra lại là một cuộc săn giết đơn phương.
"Kẻ đó rốt cuộc đã làm như thế nào?"
Reynar, yêu tinh phụ trách chỉ huy quân đội vùng biên giới của gia tộc Shadewarden, không thể không thốt lên câu hỏi đầy nghi ngờ.
"Con người làm sao có thể sở hữu khả năng của chúng ta được?"
Những chuyển động mà Alex đang thể hiện khi tự do di chuyển trong rừng chính là sức mạnh bẩm sinh của tộc yêu tinh.
Giống như tộc thú nhân biết cách vận dụng sức mạnh linh hồn, tộc yêu tinh cũng sở hữu một sức mạnh trời sinh đặc biệt. Đó là một loại sức mạnh dựa trên năng lượng của khu rừng. Tuy mức độ thuần thục giữa các yêu tinh có thể khác nhau, nhưng những chiến binh của nhà Shadewarden là những người thiện chiến nhất, có thể vận dụng sức mạnh trời sinh đó lên mức cao nhất khi giao chiến trong phạm vi khu rừng.
Nhưng bây giờ thì sao? Điều diễn ra trước mắt khiến các yêu tinh không khỏi nghi ngờ. Nhân loại kia đang sử dụng sức mạnh tương tự như bọn họ. Thậm chí, tốc độ của tên đó còn nhanh hơn hầu hết các yêu tinh ở đây.
Một số yêu tinh trừng mắt với vẻ khó tin.
"Sao có thể?"
"Kẻ này làm sao biết được kỹ thuật của tộc yêu tinh chúng ta?"
Alex cười gằn.
"Các người đáng lẽ không nên thể hiện nó ra trước mặt tôi."
"Cái gì?"
"Một loại chuyển động khác thường. Nếu để ý, sẽ không khó nhận ra kỹ thuật đó cho phép cơ thể đứng vững trên mọi địa hình. Chắc hẳn nó là kỹ thuật di chuyển đặc thù của tộc yêu tinh."
Môi Reynar run rẩy. Tên nhân loại trước mắt hắn lại có thể bắt chước chuyển động của bọn chúng sao? Một kẻ thấp kém mà dám...
"Sao ngươi dám...?!"
Như để đáp lại mệnh lệnh nào đó, những yêu tinh đang bí mật bao vây Alex đồng loạt nhắm cung tên vào mục tiêu. Ngay sau đó, vô vàn mũi tên bay đến từ mọi hướng.
Tuy nhiên, không có bất kỳ mũi tên nào chạm đến được mép áo của Alex. Tất cả đều bị vòng xoáy khí quyển bao quanh cậu đánh bay.
Từng mũi tên các yêu tinh bắn ra đều thấm đượm sức mạnh của tinh linh và thiên nhiên. Chúng có thể dễ dàng xuyên thủng những tấm thép kiên cố nhất. Nhưng tất cả đều không thể vượt qua được bức tường gió Alex dựng lên.
Reynar nhìn chằm chằm đầy khó tin.
Thứ gì...? Ma pháp? Không, nó giống như...
Hào quang năng lượng của hiệp sĩ cấp cao.
Phải rồi. Chỉ có thứ đó mới có thể giải thích vì sao mũi tên của bọn chúng không thể đả thương đối phương. Nhưng thứ sức mạnh đó có thể di động như vậy sao? Hắn chưa từng nghe nói năng lượng của hiệp sĩ có thể tự do thay đổi hình dạng như vậy.
Như thế có khác gì việc nhào nặn kim loại và thay đổi hình dạng mà không khiến chúng tan chảy đâu?
Trong khoảnh khắc tên yêu tinh chỉ huy mất cảnh giác, Alex không bỏ lỡ cơ hội, lao đến.
"Ngươi là người cuối cùng."
Lời thì thầm này cũng chính là những âm thanh cuối cùng mà Reynar nghe được. Ánh kiếm từ tay Alex lóe lên, tiếp đó là tiếng đầu yêu tinh rơi xuống, đè lên những chiếc lá khô dưới đất.
Thân hình Alex cuối cùng xuất hiện trở lại từ màn đêm tăm tối. Cậu ta vừa đi vừa cẩn thận lau sạch thanh kiếm trên tay, vẻ mặt không hề có chút hứng thú. Phía sau lưng Alex vẫn là bóng tối vô tận, nhưng lúc này, ai ai cũng có thể cảm nhận được rằng trong bóng tối ấy đã chẳng còn sót lại bất kỳ yêu tinh nào còn sống.
"Vẫn chưa đủ."
Alex càu nhàu. Đối thủ yếu đến mức không thể khơi dậy chút hứng thú chiến đấu nào cho cậu ta.
"Xong rồi à?"
"Chà, không ngờ nha, Alex..."
"Này, sao cậu không giữ lại một hai tên để còn khai thác thông tin? Giết hết thế này thì có hơi đáng tiếc đấy."
Giáo sư Vierano lắc đầu giải thích hộ Alex.
"Không. Ngược lại, tôi thấy Alex làm rất đúng. Nếu có kẻ còn sống thì tin tức về chuyện này sẽ được truyền đi ngay lập tức. Trong tình hình hiện tại, thủ tiêu hết quân địch là lựa chọn sáng suốt."
Những lời này thốt ra từ một người luôn hòa ái như Giáo sư Vierano có vẻ hơi kỳ lạ. Tuy nhiên, nếu suy nghĩ kỹ hơn thì cũng không quá khó hiểu. Giáo sư Vierano đã sống rất lâu rồi, thậm chí bản thân ông còn từng đích thân trải qua cuộc chiến tranh chủng tộc của thế kỷ trước. Ông thừa hiểu lòng nhân từ của mình nên được sử dụng trong trường hợp nào.
"Đi tiếp thôi. Có vẻ như tình hình trong vương quốc đã có nhiều biến động."
Ngay lúc Giáo sư Vierano đang định vượt qua ranh giới thì chợt dừng lại. Ông cảm nhận được có ai đó đang tiến đến.
Không phải là Shadewarden.
Lần này động tĩnh đến từ bên trong biên giới, từ lãnh thổ của gia tộc Dentis.
Chẳng bao lâu sau, một ánh sáng dịu nhẹ chiếu rọi khu rừng đang chìm trong bóng tối, và một nhóm yêu tinh xuất hiện.
"Các người là ai?"
Số lượng yêu tinh khá đông, hơn năm mươi người. Có vẻ như họ đã xác định trước là sẽ phải chiến đấu. Trong số đó, người đứng đầu là một nữ yêu tinh xinh đẹp có màu tóc giống Giáo sư Vierano.
"Đây là lãnh thổ của gia tộc Dentis. Vui lòng rời đi nếu không có phận sự..."
"Viella. Là ta."
"Chú?"
Yêu tinh tên Viella lúc này mới nhận ra thân phận của người trước mặt. Cô thốt lên ngạc nhiên.
Bốn người Rudger đứng sau cũng thả lỏng cảnh giác. Có vẻ như họ không cần phải chiến đấu nữa.
Nhưng có điều gì đó kỳ lạ về phản ứng của nhóm người này. Rudger nheo mắt nhìn những yêu tinh không mấy vui vẻ sau khi nhận ra Giáo sư Vierano.
Đôi mắt của Viella hướng về Giáo sư Vierano đầy cảm xúc phức tạp.
"Tại sao ông lại đến đây?"
"Viella? Chuyện gì vậy..."
"Tất cả nghe lệnh. Bắt giữ ông ta."
Ngay khi mệnh lệnh của Viella được đưa ra, các yêu tinh của gia tộc Dentis ngay lập tức hành động.
Mọi quyền sở hữu tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.