(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 11: Tìm đường ra
Trong tiệm mì Ý, mọi người dồn các dãy bàn ăn thành một chiếc bàn lớn hình chữ nhật. Người quản lý chuyển kênh truyền hình trên màn hình lớn sang kênh tin tức. Trên TV hiển thị một cơn lốc xoáy khổng lồ đang bao trùm toàn bộ tòa nhà trung tâm thương mại. Nữ phóng viên tóc vàng ở góc màn hình nói:
— Trung tâm thương mại Prudential Center đã bị một cơn lốc cực lớn bao phủ. Nh��ng người bên trong hiện chưa rõ thương vong. Mọi nỗ lực dùng trực thăng giải cứu người dân đều thất bại, vì gió lốc cuốn bay tất cả những thứ đến gần nó. Thị trưởng đã điều động cảnh sát phong tỏa hiện trường trong vòng một trăm mét. Sau ít phút nữa, họ sẽ ngắt điện toàn bộ khu vực này để đề phòng hỏa hoạn.
Mọi người trong phòng ăn đều tuyệt vọng.
Winston trầm mặc ngồi trên ghế, nhìn tin tức mà không ai biết anh đang nghĩ gì.
Cain: Còn thức ăn với đồ uống thì sao?
Quản lý: Chỉ đủ dùng cho hai ngày bán hàng. Chiều nay sẽ có người giao thêm nguyên liệu, nhưng với tình hình này thì e là chúng ta sẽ phải cầm cự.
James: Ngoài tiệm có camera quan sát không?
Người quản lý gật đầu, đi vào phòng nghỉ lấy ra một chiếc laptop. Anh ta mở trình duyệt của camera bên ngoài cửa hàng, và mọi người đồng loạt biến sắc. Toàn bộ cửa kính trong trung tâm đã bị sức gió xoắn nát. Gió mạnh ào vào trung tâm thương mại, thổi bay các gian hàng tan tác. Mọi người chen chúc nhau tìm chỗ trốn, có vài người xui xẻo bị gió thổi bay cuốn ra khỏi dãy cửa kính vừa vỡ nát.
Chợt, nguồn điện trong cửa hàng tắt ngúm. Hình ảnh trên laptop cũng hiển thị “no signal”.
Một vị khách hàng hoảng sợ: “Bọn họ đã cắt điện tòa nhà này rồi! Chúng ta phải làm sao bây giờ? Tôi vẫn còn một đứa con gái nhỏ đang học tiểu học. Nếu tôi chết mất thì con bé phải làm sao?”
Những người khác cũng nhao nhao kể khổ. Bốn người phụ nữ thậm chí còn khóc thút thít.
James: Đừng phí sức lực nữa! Ai trong chúng ta cũng chẳng hơn ai, đều bị kẹt ở trong này. Nhưng dù sao chúng ta vẫn may mắn hơn những người bên ngoài kia, những kẻ đã bị gió thổi cuốn tung tóe. Trước mắt bây giờ, chúng ta phải tìm thứ gì đó để chiếu sáng đã.
Người quản lý gọi cô gái phục vụ vào bếp hỗ trợ. Vài phút sau, họ mang ra vài bịch nến sinh nhật hình con số.
Quản lý: Chúng ta còn vài bịch nến sinh nhật. Mỗi cây cháy được khoảng ba mươi phút. Dùng tiết kiệm thì cũng có thể cầm cự đến sáng mai.
Họ thắp lên cây nến hình số một, đặt trên một chiếc đĩa ăn. Mười ba người ngồi im lặng một lúc lâu thì Lorry lên tiếng hỏi:
�� À... có thể làm ít đồ ăn cho tôi không? Tôi hơi đói rồi.
Người quản lý cũng không keo kiệt, làm hai phần mì sốt thịt lớn cho Winston và Lorry.
Winston vừa ăn một miếng mì vào miệng, vừa nói:
— Ban nãy, chúng tôi từ cửa trung tâm chạy vào. Sức gió bên ngoài rất lớn, có vài người đã bị cuốn bay lên không trung.
Cain: Thế sao hai cậu không bị sao cả?
Lorry vỗ lên bắp tay Winston, nói: “Anh ấy rất khỏe!”
Đám người lúng túng nhìn nhau. Một thanh niên trẻ tuổi với gương mặt hơi tiều tụy đứng lên nói:
— Tôi tên Martin. Cha tôi là thị trưởng thành phố. Vừa nãy ông ấy có gọi nhắn tin bảo tôi rằng chính quyền thành phố đã dùng mọi thủ đoạn nhưng vẫn không thể tiến vào trung tâm. Chúng ta không thể cứ ngồi đây chờ chết được. Có ai có ý kiến gì không?
Đám người hơi kinh ngạc nhìn Martin một chút, rồi im lặng suy nghĩ.
Một vị khách nói: “Chắc phải có đường khác để ra khỏi trung tâm chứ?”
Nữ phục vụ chợt nhớ ra điều gì đó, vội nói: “Có thể xuống được bãi đỗ xe của trung tâm!”
Thấy mọi người chú ý đến mình, nữ phục vụ chỉ tay ra phía sau bếp:
— Các gian nhà hàng trong trung tâm thương mại đều có đường đổ rác riêng. Chỉ cần bỏ bao rác vào trong ống, rác sẽ tự động trượt xuống phòng chứa rác dưới bãi đỗ xe. Chỉ có điều là phòng này bị khóa, mỗi sáng sẽ có công nhân đến mở ra thu dọn.
Một vị khách nữ nói: “Thế nhưng chúng ta kh��ng có chìa khóa. Mà dù có mở được cửa thì cũng không ra được khỏi trung tâm chứ? Nếu vậy thì thà cứ ngồi đây chờ cứu viện còn hơn.”
Martin: “Không khả thi đâu! Tôi đã nói rồi, cảnh sát không thể tiếp cận khu vực này. Khả năng cao là chúng ta sẽ phải ở đây nhiều ngày.”
James suy nghĩ một chút: “Dưới bãi đỗ xe có cống thoát nước không?”
Lorry: “Có! Vừa nãy tôi với Winston khi ra khỏi xe, tôi có thấy một cái cống thoát nước gần xe của chúng tôi.”
James: “Chúng ta có thể đi xuống đường cống ngầm nối ra bên ngoài. Gió lốc sẽ không tác động được đến cơ sở hạ tầng của tòa nhà.”
Họ đi vào sau bếp, nhìn đường ống dẫn rác.
Quản lý: “Đủ để một người trưởng thành chui lọt. Chúng ta phải tìm cách mở cửa phòng chứa rác thải.”
Lorry: “Cứ giao cho tôi! Chỉ cần không phải khóa điện tử, tôi tự tin mình có thể mở được nó.”
Mọi người thống nhất sẽ đi xuống để tự tìm đường thoát thân, nhưng không ai muốn là người xuống trước.
Một người khác nói: “Hay là chúng ta bốc thăm?”
Winston có cảm giác bất an, không muốn tốn thêm thời gian ở đây nên đứng ra lên tiếng:
— Để tôi xuống trước.
Winston đưa hai chân vào đường ống, nhưng cơ thể anh ta quá to lớn. Anh chỉ chui vào được một nửa thì phần thân trên bị kẹt lại bên ngoài.
Mấy người đàn ông trong phòng bếp tốn sức kéo Winston ra ngoài.
Người quản lý: “Hay chúng ta bôi trơn người anh ấy?”
Winston nhìn chai dầu ăn với vẻ mặt đầy ghét bỏ, rồi cởi quần áo của mình, để lộ từng khối cơ bắp săn chắc. Hai nữ nhân viên phục vụ liền hỗ trợ anh bôi dầu ăn lên người.
Martin: “Nếu tôi ra được khỏi đây, cậu sẽ không thiếu chỗ tốt ở Boston này đâu. Chỉ cần cậu không chọc phải phiền phức lớn, có việc gì cần cứ gọi cho tôi.”
Mắt Lorry hơi sáng lên, thầm nghĩ anh ta và Winston làm tùy tùng cho con trai của một ông thị trưởng cũng không tệ.
Winston ném quần áo và giày của mình xuống dưới đường ống dẫn rác rồi chui vào. Lần này, anh ta đã thuận lợi trượt xuống… quá thuận lợi.
Trong gian bếp, mọi người chỉ thấy Winston vừa đưa chân vào đường ống, đã tụt xuống cái vèo. Vài giây sau, một tiếng va đập lớn từ dưới ống vang lên.
Lorry chui đầu vào đường ống hỏi: “Cậu ổn chứ, anh bạn?”
Winston: “Không có vấn đề gì. Thế nhưng, dưới đây quá tối, tôi tìm không thấy chiếc điện thoại để trong quần áo ban nãy đã vứt xuống.”
Phía trên, đám người thở phào nhẹ nhõm. Martin cầm theo bịch nến và chiếc bật lửa, rồi cũng nhảy vào miệng ống trượt xuống dưới. Cũng may là độ cao không lớn, dưới mông lại có các bao rác hãm phanh nên anh ta không bị thương tích gì. Anh ta bật bật lửa lên, chiếu sáng căn phòng. Martin thấy vô số rác thải chất chồng lên nhau, lấp đầy cả căn phòng. Anh ta không dám thở mạnh vì mùi hôi thối nồng nặc. Chợt, Martin nhìn thấy Winston, cả người đen xì dính đầy bụi bẩn, trên tóc còn vương vài cọng mì Ý. Nhìn lại trên người mình, quần áo cũng dính đầy dầu nhớt, anh ta cười khổ.
Năm phút sau, mấy vị phụ nữ cũng trượt xuống phòng chứa rác. Bộ dạng của họ bây giờ đến cha mẹ ruột cũng khó lòng nhận ra.
Lorry, nhờ vào ánh nến, lấy ra cây nhíp và một cọng kẽm từ trong túi qu���n, bắt đầu mở khóa cánh cửa.
Winston thấy đám người kia nhìn Lorry có chút kỳ quái, đặc biệt là James, mặt nhăn như trái mướp. Anh vội nói: “Cha cậu ấy là thợ sửa khóa, dạy cho cậu ấy từ nhỏ.”
James có hơi cay cú: “Hẳn là vậy. Hi vọng cậu ta không dùng kỹ năng của mình vào việc xấu.”
Lorry giả vờ như không nghe thấy gì, vặn tay nắm cửa để mở.
Bản văn này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.