Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 18: sau lễ tang

Winston cất danh thiếp của Anthony vào túi. Vài phút sau, Cha Anselm cùng Lorry cũng đi tới. Vị Cha xứ bắt tay Thị trưởng:

"Thưa Thị trưởng, sáng nay tôi có nhận được cuộc gọi của thư ký ngài hẹn gặp mặt trước lễ tang. Ngài có điều gì cần chúng tôi hỗ trợ chăng?"

"Không cần phải khách sáo như thế, Anselm. Đúng là tôi có chút chuyện cần ông giúp đỡ."

Gương mặt tỏ vẻ lo lắng, Anthony nói:

"Ông cũng biết đấy, sau vụ việc hôm qua, các quan chức chính phủ trong thành phố đã có chút lo lắng. Họ đánh tiếng nhờ tôi hỏi nhà thờ liệu có thể cho mượn vài thợ săn để lập ra một đội phản ứng nhanh, nhận lệnh từ chính phủ, tất nhiên là sẽ có thù lao xứng đáng."

Cha Anselm lập tức nghiêm mặt: "Tôi không thể làm thế, thưa Thị trưởng. Nhà thờ cũng không có tục lệ để nhân viên của mình chịu sự chi phối từ chính quyền. Hơn nữa, đừng nghĩ là tôi không biết các người có ý đồ khác."

Thị trưởng Anthony vội giải thích: "Đừng tức giận, Anselm. Phía chính phủ cũng chỉ muốn hạn chế thiệt hại cho thường dân. Chúng tôi không có quyền lực điều động tài nguyên của Giáo hội, nhưng chí ít phía nhà thờ cũng nên giao thiệp cùng các quan chức. Lực lượng cảnh sát không có biện pháp đối phó với những thứ kia, phía chính phủ chỉ có thể đặt hi vọng vào nhà thờ trong khu vực."

Anselm bình tĩnh lại: "Giao thiệp thế nào?"

"Hai tiếng sau, tại khách sạn Four Seasons Hotel, chúng tôi đã thuê toàn bộ tầng cao nhất để tổ chức bữa tiệc đứng. Xin mời Cha xứ cùng các nhân viên của nhà thờ đến dự tiệc, mọi chi phí sẽ do chúng tôi chi trả."

"Có thể sau lễ tang, chúng ta sẽ sắp xếp công việc. Bây giờ đã đến lúc tổ chức lễ tang cho những người đã khuất."

Một lát sau, Will cũng mặc trang phục linh mục tiến vào trong nhà thờ. Lúc này, nhà thờ đã chật kín người ngồi trên băng ghế. Lorry cùng Winston chỉ có thể đứng cạnh Cha Anselm trong lúc ông đọc Kinh thánh. Will hỏi Curtis, người đang đứng phía sau Cha Anselm:

"Curtis, những thợ săn khác hôm nay không đến sao?"

"Tối hôm qua, họ đã lên máy bay sang Ai Cập. Bên đó có chút vấn đề cần trợ giúp."

Lorry: "Ai Cập không có thợ săn sao?"

"Có, nhưng tình trạng hiện tại không được tốt lắm, nên đã đánh tiếng nhờ Giáo hội giúp đỡ. Vốn dĩ không đến lượt chúng ta, nhưng trước đó vài thợ săn được Giáo hội gửi đi bỗng mất liên lạc. Alice, Cain và Ryan đã qua đó xem xét."

Winston: "Uhm... vậy hiện tại Boston chỉ còn duy nhất thợ săn Will thôi sao?"

Curtis có chút tinh nghịch: "Không, chẳng phải còn có thợ săn Winston ở đây sao?"

Winston tái mặt. Năng lực của Will là hồi phục, nhưng dường như chỉ dùng được một lần rồi phải nạp năng lượng. Nếu chẳng may có quỷ xuất hiện trong thành phố, vậy người đứng ra ngăn sóng dữ chẳng phải hắn thì là ai?

Nghĩ đến viễn cảnh mình chỉ có thể phóng ra lưỡi dài quất quỷ – lần trước hắn thành công phần l��n là dựa vào Ryan cùng những người khác thu hút sự chú ý. Bây giờ bảo hắn gặp quỷ thì trăm phần trăm là chỉ có chạy trối chết.

"Hi vọng không có gì bất ngờ xảy ra."

Cha Anselm đọc Kinh thánh hơn nửa tiếng mới xong. Tiễn đưa Thị trưởng Anthony cùng những người dân thường ra khỏi nhà thờ, hướng về nghĩa địa trong thành phố. Nhà thờ lại vắng vẻ. Lorry ngồi trên băng ghế gỗ than thở:

"Có chút buồn chán a."

Will: "Buồn chán mới tốt chứ. Chỉ cần không đụng phải quỷ vật, nhàn nhã qua ngày, tận hưởng cuộc sống, chẳng phải rất tuyệt sao?"

Cha Anselm ngồi lên băng ghế: "Lát nữa, trừ Curtis phải trông nhà thờ, những người còn lại bao gồm ta sẽ đi gặp các quan chức trong thành phố."

Will: "Mấy kẻ này lại có ý đồ muốn lợi dụng lực lượng của nhà thờ."

Anselm thở dài: "Bọn họ sẽ không từ bỏ. Vài năm trước, chính phủ Hoa Kỳ cũng có ý đồ tự tạo nên lực lượng thợ săn riêng cho mình. Họ cũng thành công bắt giữ vài kẻ bị quỷ chọn làm vật chứa nằm ngoài tầm mắt của Giáo hội, nhưng rất nhanh, mấy kẻ xui xẻo kia cũng bị bọn quỷ hủy hoại. Chính phủ không có biện pháp chế tạo vật phẩm đối kháng ma quỷ, các Thánh thần chỉ truyền lại tri thức cho những tín đồ trung thành của mình. Nên gần đây, chính phủ nhắm mục tiêu đến các thợ săn làm việc cho nhà thờ, hi vọng dùng tiền tài lung lạc chúng ta làm việc cho họ."

Winston: "Ban nãy, Thị trưởng Anthony đưa cho tôi một tấm danh thiếp có thông tin liên lạc cá nhân của hắn."

Cha Anselm gật đầu: "Chúng tôi cũng có. Cứ giữ thái độ trung lập là được, đừng dựa quá gần vào mấy tay chính trị gia đó. Lát nữa, James sẽ dẫn hai người các cậu đi chọn một bộ đồ mặc dự tiệc tối."

Cởi bỏ trang phục linh mục, họ thay lại bộ đồ ban đầu rồi ra khỏi nhà thờ, đợi James đến đón.

Lorry chợt nhớ ra: "Này Winston, Cha Anselm vẫn chưa trả tiền cho bọn mình!"

"Đợi James đến, chúng ta nhờ hắn nói Cha Anselm chuyển tiền là được. Đừng gấp, Lorry."

Lorry nhìn xuống đôi dép xỏ ngón đang mang dưới chân, mặt nhăn lại:

"Đôi giày hôm qua tôi vừa mua, mang chưa nóng chân đã hỏng mất. Đợi có tiền, chúng ta sẽ làm một trận mua sắm lớn. À mà, có lẽ cũng nên tìm một nơi khác sinh hoạt. Tôi cũng không muốn giải thích cho Terry rằng mình bây giờ là một Cha xứ."

Tiếng còi xe vang lên. James lái chiếc Bentley của mình, bấm còi ra hiệu họ lên xe. Ngồi lên ghế tựa cao cấp trong xe, Winston chần chừ:

"Này James, bọn tôi cũng không có nhiều tiền."

"Không sao, chi phí sẽ được trừ vào tiền lương của hai người."

Nhìn qua kính xe ô tô, rất nhanh, chiếc xe dừng lại trước một cửa hàng may quần áo cao cấp. Bước vào trong, Lorry liền hoảng hốt:

"James, quần áo ở đây tốn bao nhiêu tiền?"

"Đây là chỗ tôi thường đặt may suit. Họ làm những bộ đồ chất lượng rất cao, giá cả rơi vào tầm mười nghìn đô trở lên."

Winston cùng Lorry lập tức đứng sững lại. James kinh hãi nhớ lại những lần trước Winston có phản ứng:

"Thế nào, trong này có quỷ?"

Winston mặt u ám: "Đúng vậy, quỷ ăn tiền."

Lắc đầu cười khổ, James nói: "Bữa tiệc sắp tới chúng ta sẽ đại diện cho Giáo hội trong thành phố gặp mặt cùng quan chức chính phủ. Không thể làm mất mặt chúng ta. Hơn nữa, một bộ âu phục chất lượng tốt sẽ mặc được rất lâu."

Lorry chỉ đôi giày Winston đang mang: "Tôi gặp hắn từ hồi học cấp 3, hắn vẫn chỉ mang đôi giày này. Hơn nữa lại là hàng đẹp, giá rẻ, bao chắc bao bền!"

Gã thợ may trong tiệm thấy họ vào cửa hàng rồi đứng im nên vội ra đón khách:

"James, hôm nay cậu lại đem đến cho tôi hai khách hàng mới sao? Thật hân hạnh."

"Vincent, chúng ta cần hai bộ âu phục cho họ mặc dự tiệc gấp. Ông nghĩ họ nên mặc thế nào?"

Vincent là một người đàn ông da trắng tóc đã bạc, mặc một thân âu phục đen rất sang trọng. Lúc này, ông nhìn chăm chú đánh giá Lorry cùng Winston: "Cả hai vóc dáng rất cân đối. Cậu chắc là không muốn may một bộ âu phục riêng sao, James? Tôi tuyệt đối có thể làm cho họ vừa ý."

"Không đủ thời gian. Lần sau, tôi sẽ dẫn họ đến làm. Hiện tại, chỉ cần một bộ để mặc tạm là được."

Bước ra khỏi cửa hàng, Winston và Lorry lúc này đã khoác lên mình một thân âu phục đắt tiền, bóng bẩy, màu đen. James nhìn đầu tóc loạn xạ của họ, quyết định đến salon tóc gần đó để cả hai chỉnh trang lại.

Lorry ngồi lên ghế, nhìn nội thất sang trọng của tiệm: "James, lần này cắt tóc hết bao nhiêu tiền?"

"Không đắt, chỉ một nghìn đô."

Lorry: "Trời ơi! Tôi thà để đầu tóc xù đi dự tiệc còn hơn."

Người thợ cắt tóc cầm kéo cắt một nhúm trên đầu Lorry, nói: "Quá muộn. Tôi đã hạ kéo rồi. Trừ khi cậu muốn một đầu tóc hỏng, lỗ chỗ đi ra ngoài, thì nên ngồi im để tôi làm việc."

Nhịn đau, nghĩ đến việc sắp tới mình cũng không thiếu tiền, Winston ngồi ngay ngắn cho người thợ tỉa lại tóc tai.

10 giờ sáng, James chở họ đến khách sạn và bảo:

"Cha Anselm đã chuyển tiền vào tài khoản cho hai cậu rồi. Bây giờ, việc các cậu cần làm là theo tôi ăn uống. Người khác nói gì với các cậu thì chỉ cần cười là được."

Đi vào trong khách sạn, James khai báo tên của mình. Ngay lập tức, người bảo vệ dẫn họ đi thang máy lên lầu trên. Trong thang máy, Lorry nhìn Winston:

"Trông cậu như thể là lột xác vậy."

"Cậu cũng thế, Lorry."

Lorry từ một đầu tóc xù bây giờ đã thành kiểu low fade thời thượng. Winston cũng được người thợ ban nãy tỉa gọn tóc hai bên, vuốt ngược ra sau. Thêm một thân trang phục đắt tiền, quả thật cả hai thay đổi cực lớn.

Thang máy đưa họ lên thẳng tầng 61 của tòa nhà. Bước ra khỏi thang máy, một nữ tiếp viên đã chờ sẵn, cúi đầu chào họ: "Khách sạn Four Seasons Hotel hân hạnh được phục vụ quý khách. Tất cả đã đến đông đủ, mời theo tôi."

Ba người được dẫn ra một khoảng sân rộng có cả bể bơi và vài đầu bếp hì hục nướng thịt trên bếp than. Từ đây nhìn xuống, thậm chí có thể thấy cả thành phố trong tầm mắt. Will cùng Cha Anselm đang đứng nói chuyện cùng vài người ở cách đó không xa. Thấy họ đến, Cha Anselm cũng giới thiệu.

Anselm: "Mọi người, đây là James. Hai chàng trai trẻ tuổi bên cạnh là Winston, thợ săn mới được kết nạp, cùng Lorry, nhân viên mới của nhà thờ."

Đám người nhìn Winston mắt sáng lên. Một người đàn ông lớn tuổi trong đó đứng ra bắt tay với Winston:

"Chào cậu, tôi là Thượng nghị sĩ Collins. Sau này mong sẽ được cậu giúp đỡ."

Winston mặt không cảm xúc, nhận thấy ánh mắt c��nh báo của James, bắt tay với hắn rồi cùng Lorry và Will tránh xa khỏi đám người kia, đến khu vực tiệc đứng. Cả ba chất đầy đồ ăn lên đĩa, vừa ăn vừa nhìn xuống thành phố. Lorry nói:

"Tôi không thích mấy kẻ này. Chỉ nhìn vào mắt thôi đã thấy có ý đồ không tốt."

"Chính trị gia là vậy. Họ đều có dã tâm thao túng rất mạnh," Will nói.

"Thượng nghị sĩ Collins vừa nãy muốn lợi dụng lực lượng của nhà thờ làm bàn đạp để tranh cử chức Tổng thống vào năm sau. Có thể điều động được một thợ săn tùy ý sẽ là chỗ dựa rất lớn cho hắn."

Winston: "Thái độ của chúng ta như thế nào?"

Will: "Giáo hội luôn giữ thái độ trung lập với chính trị trong nước. Chúng ta cũng không muốn nhúng chân vào vũng nước đục này."

Có chút lo lắng vì ba thợ săn khác vắng mặt, Winston hỏi:

"Curtis nói với tôi là ba người kia đã sang Ai Cập. Cậu biết không, Will?"

Will gật đầu, nhai nốt miếng thịt vừa bỏ vào miệng: "Bên Ai Cập từ tuần trước không rõ vì sao lại xuất hiện một lớp sương mù rộng bằng cả một thị trấn nhỏ. Những nơi bị nó đi qua, người dân toàn bộ đều mất tích. Các thợ săn của họ cũng chỉ có vào mà không ra được, đều không thể liên lạc."

"Những người còn lại đã cầu Giáo hội giúp đỡ. Đã có hai thợ săn khác được cử đi theo dõi tình hình, nhưng đều mất tích. Giáo hội quyết định dùng Ryan làm mồi nhử, dụ thứ gì đó bên trong đám sương mù kia ra xem rốt cuộc là thứ quỷ gì."

Nhìn sang bên kia, Cha Anselm đang nói chuyện cùng đám quan chức trong thành phố. James đứng bên cạnh ông ta thì lắc đầu liên tục. Thị trưởng Anthony tách khỏi nhóm, đi đến chỗ họ:

"Chào các vị. Mọi người đều vui vẻ chứ?"

Will: "Ông muốn gì, Thị trưởng?"

Cười khổ, Anthony nói: "Cha Anselm quá cứng nhắc. Thượng nghị sĩ Collins muốn đàm phán để nhà thờ hỗ trợ hắn tranh thủ các quyền lợi trong quốc hội, nhưng dù ra điều kiện như thế nào, Cha xứ vẫn nhất quyết không thỏa hiệp. Kỳ thực, lui lại một bước, đôi bên cùng có lợi chẳng phải rất tốt sao?"

Will: "Đừng nói nhảm. Chúng tôi không phải thương nhân. Các thợ săn phải dùng sinh mạng của mình để bảo vệ an toàn cho người thường, đây cũng không phải là thứ mấy tay chính trị gia các ông có thể dùng tiền thao túng được."

"Cha Anselm cũng nói như cậu. Thế nhưng, các cậu cũng không định làm thợ săn cho nhà thờ mãi chứ? Nếu có ý định rời khỏi Giáo hội, các cậu cứ việc tìm tôi. Có Thượng nghị sĩ Collins đứng ra đảm bảo, tuyệt đối các cậu sẽ tốt hơn hiện tại rất nhiều."

Vài phút sau, đám quan chức trong thành phố cũng bỏ đi. Thượng nghị sĩ Collins còn ghé qua đưa cho họ mấy tấm danh thiếp, mặt tươi cười bảo:

"Tôi muốn giúp cho các cậu có cuộc sống tốt hơn. Có việc cần cứ gọi, tôi cũng không gấp."

Chỉ còn lại mấy người họ cùng các nhân viên khách sạn. James tức giận nói:

"Mấy kẻ này vẫn không từ bỏ ý định muốn thâu tóm lực lượng của nhà thờ."

Cha Anselm: "Lực lượng của Giáo hội quá mạnh, họ cũng không dám làm loạn. Cứ xem như con ruồi vo ve quanh tai là được."

Lorry: "Họ định làm gì với các thợ săn?"

Will: "Họ sẽ dẫn chúng ta đi trình diễn khắp nơi như trò hề, phô trương thanh thế trong giới chính trị. Đại kh��i là muốn rêu rao 'ta có thợ săn và nhà thờ dưới tay mình', từ đó tranh giành càng nhiều tài nguyên, củng cố địa vị trong vòng tròn của họ."

James: "Nếu tiền có thể trấn áp lũ quỷ thì chúng ta đã sớm cầm bó lớn đập khắp nơi rồi, nào đến nỗi phải liều mạng đi làm lá chắn cho họ? Ăn no chưa, chúng ta về thôi."

Winston đi nhờ xe của James, bảo hắn thả cậu ta xuống trước phòng trọ. Lorry thì về nhà riêng của mình. Winston đi vào căn phòng cho thuê, tháo bộ âu phục đắt tiền cất trong tủ. Hắn quyết định tắm rửa rồi làm một giấc nghỉ trưa.

"Mọi thứ thay đổi quá nhanh. Hi vọng là ba người kia về sớm. Bây giờ mà có quỷ xuất hiện trong thành phố, tôi chỉ còn cách tắt điện thoại, trốn vào góc kẹt, giả bộ làm con gián."

Bản dịch này là món quà trí tuệ được truyền tải từ truyen.free, hi vọng mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free