(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 2: thăm dò chuẩn bị cướp bóc
Hai mươi phút sau, hắn và Lorry đỗ xe cách đó hai khu phố. Như những lần trước, Lorry sẽ dẫn hắn đến địa điểm mục tiêu để quan sát. Lý do họ không lái xe đến tận nơi là để tránh bị camera ghi lại biển số. Ở Mỹ, mọi tuyến đường đều được lắp đặt thiết bị theo dõi. Nếu chủ nhà trình báo cảnh sát để xem băng ghi hình, rất có thể sẽ để lại dấu vết.
Đi theo Lorry một đoạn, Winston bắt đầu nhìn quanh dãy nhà. Về cơ bản, các căn nhà đều có vẻ ngoài tương tự, chỉ khác biệt đôi chút về màu sắc. (Ở Mỹ, tầng lớp hạ lưu và trung lưu rất ít khi mua đất tự xây nhà. Chủ yếu, các công ty thầu sẽ xây sẵn, sau đó người mua chỉ cần chọn vị trí và dọn vào ở. Cái lợi là việc chuyển nhà nhanh gọn, có thể trong ngày. Cái dở là các căn nhà đều trông giống nhau). Lorry đi chậm lại, nghiêng đầu sang một bên nói:
_Đến rồi, Winston. Đó là căn nhà phía bên trái._
Hắn nhìn sang, thấy căn nhà có mái ngói đỏ, một gara để xe phía sau và hẳn là có sân vườn. Đây là loại nhà tầm trung, giá khoảng ba trăm nghìn đô, rất phổ biến ở Mỹ.
Winston nhận xét:
_Nhìn bề ngoài thì thực sự chẳng có gì đáng giá. Cậu chắc chắn là chúng ta sẽ lấy được món đồ tốt chứ, Lock?_
Lorry quay đầu, tiếp tục bước đi, nháy mắt với hắn:
_Cứ tin tưởng ở tớ, Winston. Tớ tin chắc lần này chúng ta sẽ có thu hoạch ngoài mong đợi. Những phi vụ trước đều thành công trót lọt, chẳng có lý do gì lần này tớ và cậu lại thất bại cả. T���i nay tên đó sẽ ra khỏi nhà. Từ giờ đến lúc đó, chúng ta vẫn còn ba tiếng để chuẩn bị._
Hắn và Lorry đi bộ một vòng trở lại chỗ đậu xe. Lorry chở hắn về phòng trọ rồi quay về. Hắn lấy số tiền vừa kiếm được trong túi, trích ra năm trăm đô đưa cho lão chủ nhà đang ngồi dưới sảnh chờ, rồi lên phòng. Phòng của hắn chỉ có một phòng khách. Trong đó đặt một chiếc ghế sô pha màu nâu cũ mèm cùng với chiếc tivi thùng. Gian bếp phủ đầy bụi vì hắn ít khi nấu ăn. Thực ra, đó là do thói quen sống độc thân trước đây: đi làm về đói bụng thì nấu mì tôm ăn, uống thêm một chai nước ngọt. Nếu thèm đồ tươi thì ra quán ăn. (Hạnh phúc của hội độc thân cẩu). Phòng còn có một phòng tắm và một phòng ngủ.
Cuộc sống sinh hoạt coi như vẫn chấp nhận được. Hắn mở tủ lạnh, trong ngăn mát còn nửa hộp pizza cùng chai nước ép táo, không cần hâm nóng (thực ra là không nỡ bỏ tiền mua lò vi sóng). Ăn sạch pizza, uống hết nước ép, hắn móc từ trong túi áo khoác ra một gói thuốc Marlboro màu trắng nhăn nhúm. Lắc vài lần, mở ra, bên trong vẫn còn một điếu. Hắn lấy từ trong túi quần ra chiếc bật lửa Zippo màu bạc, ngắm nghía vài lần. Đây là chiến lợi phẩm hắn có được trong lần đầu tiên xuyên qua đi trộm cùng Lorry. Châm điếu thuốc, rít một hơi rồi thở dài, hắn tự nghĩ:
Người khác xuyên không thành đại lão, có đủ loại "hack" để vươn lên đỉnh cao cuộc đời; còn hắn, phấn đấu cả đời đến khi được lên chức, tăng lương thì lại bị ông trời vả cho một cú, xuyên không thành dân đen đi ăn trộm sống qua ngày. Ừm... thực ra hoàn cảnh hiện tại của hắn cũng không quá bết bát. Việc ăn trộm hay không là do hắn lựa chọn. Cơ thể này cũng đã học xong trung học phổ thông, vẫn có thể học tiếp. Thế nhưng, học phí đại học ở Mỹ thật sự không hề rẻ. Tuy luật pháp Mỹ cho phép sinh viên vay nợ để học hết bốn năm đại học, nhưng số tiền này ít nhất lên đến hai trăm nghìn đô la. Sau khi ra trường, hắn sẽ phải còng lưng làm việc để trả nợ ngân hàng. Trong thời gian học, lại phải xoay sở thêm tiền sinh hoạt.
Bây giờ, hắn đã sống đến kiếp người thứ hai. Trải qua thời gian đầu mới xuyên qua đầy mơ hồ và những suy nghĩ về tương lai, cuộc sống mới, hắn quyết định lần này sẽ sống lại, buông thả bản thân, tận hưởng nhân sinh. Cơ thể này vẫn còn trẻ, có nhiều thứ mà kiếp trước chưa làm được, lần này hắn sẽ bù đắp lại.
Kéo nhẹ một hơi thuốc, hắn nhớ lại lần đầu gặp Lorry. Khi ấy, hắn mới tiếp nhận thân phận này vài ngày. Trong tủ chỉ còn hai gói mì, gom hết tiền trong túi cũng chỉ có hai mươi lăm đô la. Hắn đang phiền não nghĩ cách sinh hoạt thì có người gõ cửa. Mở cửa ra, hắn thấy một tên trẻ tuổi người da đen, cao chừng một mét bảy lăm. Hắn ta không chào hỏi gì cả, cứ thế nhảy vọt vào phòng. Winston hoảng hồn muốn hô cứu mạng, nhưng rồi nghĩ đến cơ thể này cao to lực lưỡng, mà tên kia cũng chẳng có vẻ mang vũ khí, thế là hắn quật tên đó xuống đất. Nhìn thấy gương mặt tên này, ký ức trong đầu tuôn ra đủ loại tin tức. Thì ra, bọn họ quen biết nhau. Lorry từng học chung trường cấp ba với hắn. Sau khi tốt nghiệp, hắn ta muốn làm rapper nhưng rap chẳng ra sao cả. Thế nên, anh họ Lorry đã dùng các mối quan hệ đ��� Lorry đi theo một rapper đang nổi lúc bấy giờ là Pop Smoke. Theo lời Lorry kể, hắn ta quả thật được ăn ngon mặc đẹp, ngày nào cũng được đi chơi hộp đêm, uống rượu, vui quên trời đất. Nhưng Pop Smoke này lại có xích mích với một nhóm rapper khác là thành viên của băng đảng. Thế là chỉ mới ba tháng sau, một đêm nọ, vừa từ vũ trường về, anh ta bị một đám người phục kích, cướp hết tài sản rồi bắn chết. Tiệc vui chóng tàn, ai về nhà nấy. Lorry thì lại không muốn đi theo gã anh họ buôn ma túy. Thế nên, hắn nhớ tới Winston, bạn cũ ngày trước thường cùng mình trốn tiết học đi trộm vặt các cửa hàng tiện lợi. Vì vậy, hắn chạy tới tìm Winston rủ đi ăn trộm.
Ban đầu, hắn có chút đắn đo, nhưng nghĩ đến tình cảnh túng quẫn không một xu dính túi, hơn nữa trong trí nhớ của hắn, Lorry là người có thể tin tưởng được. Dù trước đây chưa từng đột nhập trộm nhà, nhưng cha của Lorry trước khi mất là một thợ sửa khóa có tiếng trong khu phố (cũng bởi ông là thợ sửa khóa duy nhất). Lorry và anh họ hắn cũng học được cách mở các loại ổ khóa. Hiện tại, anh họ Lorry đang làm chủ tiệm sửa khóa này (thực chất là vỏ bọc để bán hàng cấm). Trước đây, Lorry luôn là người chọn mục tiêu để cướp. Nhờ sức quan sát của hắn, Winston đã tránh được rất nhiều phiền phức. Cộng thêm tài mở khóa của Lorry, xem ra họ có thể kiếm được chút tiền sinh hoạt. Lần đầu tiên đi làm đạo tặc, bọn hắn thiếu kinh nghiệm. Winston đụng phải một bình hoa trong nhà, suýt chút nữa bị bà lão chủ nhà bắt được. Sau này, Lorry cũng chỉ chọn những căn nhà mà hắn nắm rõ giờ giấc sinh hoạt của khổ chủ. Hết lần này đến lần khác, bọn họ cũng đâm ra nghiện cảm giác kích thích đó.
Dụi tắt tàn thuốc vào gạt tàn, Winston đi vào phòng tắm, tẩy trần cơ thể. Dùng khăn lau khô tóc, hắn đi vào phòng ngủ. Phòng ngủ của Winston chỉ có một tấm nệm đặt dưới đất, một ô cửa sổ nhỏ hình vuông. Đối diện cửa sổ là tủ quần áo. Hắn mở tủ, lấy ra một chiếc áo thun màu trắng cùng một chiếc quần jogger kaki dài. Mặc vào, ngắm mình trong gương, thấy một phần đầu tóc bù xù, hắn tự nhủ ngày hôm sau phải đi cắt tóc.
Đóng lại ngăn trên chứa quần áo, Winston khom người xuống, kéo ngăn tủ nhỏ bên dưới ra. Bên trong chứa đủ loại đồ linh tinh, đây chính là ngăn kéo đựng dụng cụ “hành nghề” của hắn, gồm một chiếc mũ len trùm mặt chỉ hở hai con mắt (Lorry lấy từ chỗ anh họ hắn đưa cho), một kìm cộng lực (hay còn gọi là kéo cắt sắt), một cây baton (mà mọi người hay gọi là ba trắc), một đôi găng tay vải dày màu đen, và một con dao bấm quân dụng bật ra chừng mười centimet (chưa bao giờ dùng đến, còn rất mới). Hắn lấy hết ra, trừ chiếc kìm cộng lực, còn lại đều nhét vào các túi may bên trong chiếc áo khoác đã mặc từ sáng, rồi lăn ra nghỉ ngơi.
Tít --- tít----tít
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Winston xoa cặp mắt, nhìn vào chiếc iPhone 7 màu hồng màn hình bị nứt vài đường (đồ ăn trộm thì đừng đòi hỏi). Dãy số của Lorry hiện lên, hắn nhấc máy.
_Winston, mở cửa. Tớ đến rồi._
Cánh cửa phòng trọ của Winston đã rất cũ và thiếu bảo dưỡng, nên khi mở ra phát ra vài tiếng rít nhẹ từ bản lề. Sau cửa, hắn thấy Lorry. Hắn ta mặc một chiếc áo thun in h��nh rapper Jay-Z, quần kaki đen, chân đi xăng đan đế mềm. Bên tay trái Lorry đang cầm một chiếc ba lô nhỏ. Winston nghiêng người cho Lorry đi vào trong rồi đóng cửa lại.
Winston: Chuẩn bị xong chưa, Lock?
Lorry mở chiếc ba lô nhỏ, lấy ra từ bên trong một hộp chứa dụng cụ cạy khóa, một chiếc kìm chích điện phòng thân, một khẩu súng ngắn Smith & Wesson ổ quay sáu viên đạn màu đen, găng tay và mũ trùm cùng màu với của Winston, rồi đặt tất cả lên bàn. Sau đó, hắn đi vào phòng ngủ của Winston, mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo khoác vải dù màu đen có mũ trùm và mặc lên người.
Hắn trở ra phòng khách, bỏ hết các vật dụng vào túi bên trong áo khoác.
Lorry: Đi thôi, Winston. Bây giờ là tám giờ ba mươi. Chúng ta đến nhà của tên đó, đợi đến khi hắn ra ngoài thì hành động.
Winston mặc vào chiếc áo khoác đã chuẩn bị từ sớm. Hắn sờ vào bên hông túi, nơi đã chuẩn bị sẵn các loại đồ vật. Cùng Lorry đi ra khỏi phòng trọ, họ nhảy lên chiếc Toyota Corolla màu xám của Lorry, chạy đến cách nhà của tên xui xẻo hai dãy phố (khác chỗ lúc thăm dò). Đi bộ đến gần nhà của hắn, Lorry đã chọn những con hẻm thông nhau để tránh tầm nhìn của camera quan sát. Họ ngồi xổm ở một căn nhà đối diện, treo biển “For Sale” (nhà bán, chưa có người chuyển vào). Chếch qua ba căn, núp sau hàng rào, hắn và Lorry nhìn đồng hồ hiển thị tám giờ năm mươi hai, chờ đợi.
Toàn bộ diễn biến câu chuyện này và các tình tiết sâu sắc đều là tài sản trí tuệ của truyen.free.