Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 3: vào nhà

Đúng 8 giờ 59 phút, từ xa, Lorry và Winston đang chăm chú quan sát bỗng thấy ngọn đèn ở tầng trên của căn nhà mái đỏ vụt tắt.

Lorry thì thầm: – Hắn đang xuống đó, Winston.

Lorry và Winston nheo mắt dõi theo ngôi nhà. Vài giây sau, đèn dưới tầng trệt cũng vụt tắt. Cánh cửa gara từ từ mở ra, một chiếc Chevrolet đỏ lăn bánh khỏi dãy nhà, đi ngược hướng với nơi bọn họ ẩn nấp. Lorry khẽ nhíu mày nói: – Hắn ta lại đổi biển số xe. Tên này rốt cuộc đang làm gì vậy chứ?

Winston hỏi: – Lorry, cậu không biết hắn ta sao?

Lorry đáp: – Hiển nhiên cậu cũng không muốn chúng ta đi cướp bóc người quen đâu, Winston. Hơn nữa, tôi đoán tên này chẳng phải loại người tốt lành gì. Luôn giữ vẻ thần bí. Đầu tuần, tôi nhờ một người bạn dò xét quanh dãy nhà thì được biết hắn ta chưa từng giao lưu với hàng xóm, lại chỉ ra ngoài vào ban đêm. Loại người như thế này, tôi cá trong nhà hắn tuyệt đối có đồ tốt.

Winston ngập ngừng: – Lorry, cậu đoán trong nhà hắn có tiền chỉ dựa vào một chiếc đồng hồ và việc hắn ta ra ngoài vào ban đêm thôi sao? Nhỡ đâu, như lời cậu nói, hắn là một tên sát nhân hàng loạt tâm thần thì sao? Chẳng phải chúng ta tự chui đầu vào rọ à?

Lorry bật cười: – Haha, cậu lo xa quá rồi, Winston. Đây đâu phải phim ảnh, mà chúng ta cũng đâu phải trẻ con để người ta dễ dàng bắt nạt. Hơn nữa, giờ hắn đã đi khỏi nhà rồi, chúng ta chỉ cần vào là biết ngay có thứ đáng tiền hay không, đúng chứ?

Lorry và Winston nhanh chóng chạy băng qua đường. Khu dân cư này phần lớn các căn nhà vẫn còn treo biển bán, các hộ dân cư thưa thớt, cách nhau vài căn. Đèn điện cũng thắp sáng cách quãng khá xa. Ẩn mình trong đêm tối, bọn họ nhanh chóng tiếp cận ngôi nhà mục tiêu. Lorry móc từ hộp dụng cụ ra một cây đèn pin nhỏ, soi vào lỗ khóa, quan sát trong chốc lát. Sau đó, hắn lấy ra một cây nhíp hai cạnh gắn trên thanh nhựa, đút vào ổ khóa, bắt đầu dò. Winston chỉ nghe thấy vài tiếng "tạch tạch" khẽ vang lên. Một tay giữ nhíp, tay kia Lorry lấy từ hộp ra một thanh thép mỏng hình chữ Z, thân hơi dài, khéo léo luồn vào.

Lorry lẩm bẩm: – Vừng ơi, mở ra!

Toàn bộ quá trình chưa đầy sáu giây. Lorry và Winston nhanh chóng chui vào nhà rồi đóng sập cửa lại.

Winston thì thầm: – Tay nghề của cậu lại lên cao rồi, Lorry. Ổ khóa này trông cũng đâu phải loại cũ kỹ.

Lorry đáp, giọng đầy tự hào: – Biết sao được. Anh họ tôi có cả một núi loại khóa trong cửa hàng. Cậu cũng biết đấy, Winston, anh ta dùng tiệm khóa làm vỏ bọc để buôn bán ma túy, nên chẳng mấy khi để tâm đến mấy cái ổ khóa đó. Thế nên tôi mới có cả đống để mà luyện tay nghề. Hơn nữa, nơi tôi sống lại là khu dân nghèo, phần lớn là người da màu. Cuối tuần, họ uống đến quên cả trời đất, về nhà thì mười lần đến bảy lần quên chìa khóa ở đâu. Nhờ vậy mà tôi có dịp thực hành liên tục. Kỹ năng tiến bộ chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Dưới ánh đèn pin của Lorry, Winston nhìn vào bên trong căn nhà và ngớ người ra. Lorry cũng bàng hoàng không kém, khóe mắt giật giật: – Lorry, lần này cậu chọn sai mục tiêu rồi. Chết tiệt, tên này trong nhà chẳng có gì cả!

Ánh đèn pin hắt lên, rọi sáng căn phòng khách trống hoác, không bàn ghế, không cả chiếc tivi. Gian bếp cũng sạch sẽ đến bất thường. Lorry chạy đến mở tủ lạnh, bên trong chỉ vỏn vẹn vài chai nước khoáng, hai trái táo và một hộp lasagna ăn dở.

Lorry lẩm bẩm: – Vô lý! Tên kia đã sống ở đây hai tuần rồi, sao vẫn chưa chuyển đồ đạc vào nhà chứ? Đi nào, Winston, chúng ta lên lầu trên xem sao.

Họ đi lên cầu thang. Căn nhà này chỉ có một tầng, với hai phòng ngủ. Lorry mở cánh cửa phòng bên trái, sát vách cầu thang, mặt hắn nhăn lại như trái tắc. Bên trong phòng chỉ có một chiếc giường với chăn nệm hơi lộn xộn, chứng tỏ vừa mới có người nằm. Winston nhìn sang vách tường, thấy có tay cầm, biết đó là một chiếc tủ âm tường – loại tủ xây liền vào tường, khá phổ biến trong các ngôi nhà hiện đại. Chiếc tủ có ba ngăn.

Kéo cánh cửa tủ ra, bên trong treo vài bộ vest. Nhìn chất liệu vải, Winston đoán chúng có vẻ đắt tiền. Anh gọi Lorry lại gần: – Tôi đã đúng! Những bộ vest này không có nhãn mác, đều là hàng đặt may riêng, sờ vào vải là biết ngay chất lượng. Hồi trước Smoke vẫn thường mặc mấy bộ vest đặt may để đi biểu diễn đấy. Nào, chúng ta xem các ngăn kia.

Winston kéo ngăn tủ thứ hai bên cạnh ra. Bên trong là vài chiếc áo khoác ngoài đủ loại, từ da đến vải. Mỗi chiếc áo khoác đều có áo trong và quần đầy đủ treo kèm. Xem ra, tên này chuẩn bị sẵn quần áo để mặc mỗi ngày. Anh ghé mũi vào, hít vài hơi: – Lorry, cậu xem, tên chủ nhà này rất kỳ quái. Quần áo trong ngăn tủ này cũng chẳng đắt tiền gì, toàn là loại phổ thông, giá rẻ, mà tôi thường thấy bán nhiều ở các gian hàng giảm giá. Chính tôi cũng có một cái áo khoác cùng loại với chiếc áo da này, giá chỉ tầm hai trăm đô. Hơn nữa, những bộ quần áo phổ thông này chủ nhà cũng rất ít khi dùng đến, chúng đều đã lên mùi cũ mèm, sờ vào áo da còn dính một lớp bụi mỏng trên đầu ngón tay.

Lorry mở ngăn tủ thứ ba ra: – Win... Winston! Tên chủ nhà này là một mục sư!

Bên trong ngăn tủ thứ ba là vài bộ giáo phục mục sư màu đen, cổ trắng, xếp ngay ngắn. Winston sờ vào thấy vải mềm mại, thoảng mùi hương chứng tỏ chúng được giặt giũ thường xuyên, hẳn là chủ nhân cũng thường xuyên sử dụng. Trên giàn treo có một chiếc móc trơ trọi, xem ra ban nãy tên chủ nhà đã mặc một bộ khi ra ngoài.

Winston thắc mắc: – Vô lý! Nếu là mục sư thì vì sao tên này lại thần bí đến vậy chứ?

Winston cũng thấy nghi hoặc, nhưng xét thấy trong phòng không còn gì đáng chú ý, kiểm tra cả dưới gầm giường cũng chẳng có gì, nên bọn họ rời khỏi phòng ngủ, tiến về căn phòng nằm bên phải cầu thang.

Winston cùng Lorry bước vào căn phòng này. Lorry chiếu đèn pin nhìn quanh một lượt, vẻ mặt chán chường. Winston cũng lắc đầu ngao ngán. Đây là gian phòng thờ. Trên vách tường treo một cây thánh giá, phía dưới đặt một quyển Kinh Thánh và một chiếc gối, đoán chừng là nơi vị mục sư cầu nguyện. Thế nhưng, có một điểm lạ là xung quanh căn phòng chất đầy những chai lọ thủy tinh đủ mọi hình dáng, từ to đến nhỏ. Winston mở một chai ra ngửi thử, thì thấy bên trong chỉ toàn nước lọc bình thường.

Lorry ngồi phệt xuống sàn: – Tên quái đản này! Trong nhà chẳng có đồ đạc gì ngoài mấy bộ quần áo và một đống chai lọ rỗng! Nói rồi, Lorry cầm lên một lọ thủy tinh, mở nắp, ngửa cổ tu ừng ực uống cạn.

Lorry ợ một tiếng: – Là nước lọc đấy, Winston ạ! Xem ra chúng ta chỉ có thể ‘cuỗm’ vài bộ vest của hắn thôi. Ngày mai tôi sẽ kiếm người mua. Tuy phải chờ hơi lâu và có thể bị rớt chút giá thị trường, nhưng thế nào cũng có tiền. Dù sao thì mấy bộ vest kia cũng thật đẹp mà.

Winston cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều, nên đồng ý ngay. Họ vừa rời khỏi phòng, định lấy mấy bộ vest đem đi thì Winston nghe thấy tiếng động lạ từ phía trên.

Cạch... cạch... cạch...

Winston thì thầm: – Lorry, cậu có nghe thấy không?

Lorry ngờ vực lắc đầu: – Không có gì cả, Winston. Cậu nghe thấy gì sao? Hay là chủ nhà về đến rồi?

Winston khẳng định: – Không, không phải! Tiếng động đúng là ở phía trên!

Winston ngước nhìn lên trần nhà, chỉ thấy một cái tay nắm nhỏ xíu.

Mắt Lorry bỗng bừng sáng. – Bingo! Tôi biết mà, Winston! Tên này thể nào cũng giấu đồ tốt trong nhà. Thì ra là giấu trên gác xép! (Ở Mỹ, những ngôi nhà nhỏ không có tầng hầm thường được kiến trúc sư tận dụng khoảng trống dưới mái nhà để làm kho chứa đồ). Winston nhảy lên, bám lấy tay nắm rồi kéo mạnh xuống.

Một chiếc thang gỗ từ từ trượt xuống từ khoảng trần nhà hình vuông. Lorry cầm đèn pin trèo lên trước, Winston cũng ngay sát phía sau. Dưới ánh đèn của Lorry, họ thấy trên gác xép chứa rất nhiều đồ vật. Không khí ở đây cũng sạch sẽ, xem ra được lau dọn thường xuyên. Lorry mò tới một chiếc hộp có in logo của hãng đồng hồ Patek Philippe, mở ra. Dưới ánh đèn, vật bên trong hộp bỗng tỏa sáng lấp lánh.

Lorry reo lên: – Patek Philippe Nautilus Rose Gold! Winston, chúng ta trúng mánh lớn rồi!

Nhìn sang bên cạnh, thấy mấy hộp đồng hồ khác xếp chồng lên nhau, Lorry cũng mở hết ra. Bên trong là đủ loại đồng hồ, tổng cộng chừng tám chiếc.

Lorry nhìn Winston, rồi quay sang chọn lấy hai chiếc đồng hồ trong số tám chiếc, đưa cho anh một cái: – Tôi và cậu mỗi người một chiếc nhé, haha! Cậu cũng biết tôi muốn làm rapper mà, có chiếc Rolex Diamond Bezel này sẽ rất oai phong, đúng chứ? Còn cậu thì giữ chiếc Patek này đi, vóc dáng cậu đeo rất hợp. Đây là hai chiếc đồng hồ đáng giá nhất trong tám chiếc đấy.

Winston hỏi: – Lorry, cậu không sợ bị cướp sao? Đừng quên cách đây không lâu Smoke cũng bị cướp rồi bị bắn chết đấy.

Lorry đáp: – Winston, tôi cũng đâu ngốc. Tôi sẽ không mang đi khoe khoang đâu, sẽ cất kỹ. Cậu cũng nên làm thế. Những chiếc đồng hồ này đều là phiên bản giới hạn, sau này giá trị sẽ còn tăng nữa. Chúng ta hoặc là đợi đến lúc túng quẫn thì bán lấy tiền, hoặc đợi đến khi chúng ta có được thực lực rồi đường hoàng đeo nó.

Winston gật đầu, liếc nhìn những chiếc đồng hồ còn lại: Cartier, Rolex, Tag Heuer, và vài hãng anh không biết tên. Tất cả đều thuộc dòng thép không gỉ (stainless steel). Tổng trị giá, trừ đi hai chiếc mà bọn họ đã quyết định giữ, vẫn lên đến hơn chục nghìn đô la. Xem ra lần này họ đã không phí công rồi.

Không gian gác xép khá hẹp, cả Winston và Lorry đều phải khom lưng mới vào được, rộng chừng mười mét vuông. Ngay trên lối vào là chỗ để những hộp đồng hồ mà bọn họ vừa lấy được xếp chồng lên nhau. Lorry chiếu đèn về phía trước, chỉ thấy một tấm vải trắng dựa vào vách tường của gian gác xép.

Winston nói: – Lorry, tấm vải kia trùm lên thứ gì đó. Lên xem thử đi!

Lorry bò đến chỗ tấm vải, kéo nó ra thì thấy một chiếc vali khá to, phía trên có đính ổ khóa. Hắn rọi đèn pin vào, rồi với tay lấy hộp dụng cụ mở khóa, cắm vào ổ khóa.

Winston đợi một lúc. Đã chừng mười phút trôi qua, anh vẫn thấy Lorry xoay ổ khóa qua lại, tay cứ hết lần này đến lần khác với vào hộp dụng cụ rồi lại rút ra. – Lorry, không mở được khóa sao?

Không gian khá chật chội, Lorry khom người quỳ trên sàn, hì hục với cái ổ khóa, trán hắn lấm tấm mồ hôi.

Tất cả nội dung này được biên tập và thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free