Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 20: Một cái vẫn chưa đủ

Winston ngồi trên ghế sofa trong phòng trọ, vừa ăn một thùng gà KFC (khoảng 12 miếng) và uống một chai Coca lớn mà James vừa mua cho hắn lúc nãy, vừa xem tivi.

Ăn sạch đống đồ ăn, hắn nhấp một ngụm Coca, rồi đốt điếu thuốc, rít vài hơi, thổi ra những vòng khói trong khi nhớ lại những lời Cha Anselm và James đã nói: – Trao đổi để có được sức mạnh của ác quỷ, nghĩ đến thật hoang đường. Vậy ra đây mới là bộ mặt thật của thế giới này. – Nhưng Cha xứ cũng đã nói các thợ săn phải mất một thời gian dài mới có thể giao tiếp được với con quỷ của mình. Vậy lần trước là thế nào? Hay là con quỷ ngủ mê?

Winston quyết định thử một lần. Hắn rít khói thuốc, lấy dũng khí để thử nói chuyện với con quỷ: – Alo, alo, Winston gọi quỷ! Nếu đã thức tỉnh xin hãy trả lời.

Năm phút trôi qua, rồi mười phút. Mọi thứ vẫn như cũ, không có gì bất thường xảy ra. – Xem ra là do ta nghĩ nhiều rồi. Làm gì có chuyện đơn giản như vậy.

Uống thêm một ngụm nước ngọt, dụi tắt tàn thuốc, hắn nhìn lên tivi và chợt nhận ra điều bất thường: hình ảnh trên màn hình chiếc tivi cũ kĩ vẫn hiển thị nhưng phát rất chậm. Cô gái xinh đẹp trên màn hình khẽ động đậy đôi môi đỏ như đang nói điều gì đó, nhưng chỉ phát ra những âm thanh chậm chạp, không thể ghép thành từ. Cùng lúc đó, Winston cảm thấy tức ngực, như có bàn tay vừa nắm chặt tim mình. Trong đầu hắn vang lên một âm thanh khàn khàn, lúc có lúc không: – A…a…lo?

Winston tái nhợt mặt, mồ hôi lấm tấm trên trán: – Thật sự nói được sao???

Không khí như thể đặc quánh lại. Vài giây trôi qua, con quỷ đáp lời hắn: – Có…chuyện…gì? – À… ta muốn biết làm sao chúng ta lại có thể giao tiếp sớm hơn những người khác.

Lần này như thể con quỷ đã có chút thích nghi, giọng nói trong đầu Winston liền mạch hơn rất nhiều: – Được… giúp đỡ. Winston cố kiềm chế sự sợ hãi, hỏi: – Ai giúp đỡ? – Cha Bel…phegor!

Winston nhớ là trước đây hắn đã từng đọc qua cái tên này ở đâu đó, nhưng tạm thời không nghĩ ra. Hắn gạt chuyện đó sang một bên, muốn hỏi con quỷ về việc trao đổi: – Có người nói cho ta biết là giữa chúng ta có thể thực hiện một loại trao đổi, giao dịch nào đó để gia tăng sức mạnh. Ờ… vậy ngươi muốn gì?

Con quỷ lập tức hưng phấn, lắp bắp nói: – Ta… quờn… miêu… thi… lên… ngươi… kin… quỷ. Winston nhăn mặt: "Khoan đã, ta không hiểu ngươi muốn gì. Nói chậm lại chút." Âm thanh trong đầu Winston vang lên có hơi tội nghiệp: – Đồng…ý? – Ta không hiểu ngươi nói gì ban nãy. – Trao… đổi? Hơi nghi hoặc, Winston lặp lại lời con quỷ vừa nói: – Đúng, trao đổi. – Vừa rồi ta không hi��u ngươi nói gì. Lặp lại một lần nữa được chứ?

Vừa dứt lời, hắn cảm thấy cơ thể mình ngứa ngáy dữ dội. Phần thân trên như thể có cả ngàn con kiến bò loạn cùng lúc, hai cánh tay cũng ngứa không chịu nổi. Giọng nói khàn khàn lại phát ra trong đầu Winston, chỉ là lần này không còn ngắt quãng: – Ta nguyện ý giao dịch. Trong thời gian ngắn sắp tới, ta phải ngủ để lột xác, nên ngươi cũng đừng có chết sớm. Ngủ ngon, vật chứa.

Winston mắt nặng trĩu, chưa kịp hiểu gì đã gục đầu ngất lịm trên ghế sofa.

Đầu đau như thể có người vừa dùng búa đập. Âm thanh từ tivi đánh thức Winston. Hắn vươn tay cầm điều khiển nhấn nút tắt tivi, rồi mở nguồn điện thoại xem. Đồng hồ hiển thị chín giờ tối. Hắn ngáp một cái thật to, rồi trợn tròn mắt: hai cánh tay hắn bị bao phủ bởi những kí tự kì quái màu đen kịt, kéo dài đến cổ tay. Nhớ đến cảm giác ngứa ngáy khi nãy cùng những lời con quỷ nói, hắn vội cởi áo ngoài, chạy vào phòng tắm, nhìn mình trong gương.

Nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, Winston nhăn mặt. Từ ngực xuống thắt lưng, ngang bụng hắn lúc này chi chít kí tự. Hắn quay lưng về phía tấm gương, ngoẹo đầu xem: – À, sau lưng cũng có. Những thứ này là gì? Hai bắp tay cũng không thoát. Thế này thì chỉ có thể mặc áo tay dài ra đường thôi. Winston cởi luôn quần ra, nhìn phần thân dưới trắng bóc, thở phào: – Xem như có tâm, may là nó không xăm phía dưới "củ cải", mà có kí tự thì làm sao kiếm được bạn gái… Chỉ là hình như lại dài ra một đoạn. Lúc trước, Winston cao 1m85, đứng trước gương vừa đủ thấy được mặt mình. Nhưng bây giờ, ảnh phản chiếu trong gương chỉ tới cằm, hắn phải khom lưng mới thấy được mặt. – Ta lại cao lên một chút?

Nếu dùng thước đo, quả thật hắn đã cao thêm 5cm. Trước đó hắn cũng có cơ bắp hai bên cánh tay cùng ngực, nhưng phần bụng và đùi do ít tập nên không rõ ràng. Lúc này đã biến hóa rõ rệt, từng khối cơ bụng cùng bắp thịt hai bên đùi hiện rõ: – Lẽ nào đây là vượt qua cực hạn mà Cha Anselm nói đến? Còn sức mạnh của quỷ thì sao?

Có hơi do dự, Winston há mồm, lè lưỡi. Một đoạn lưỡi lớn màu đen duỗi ra, rớt oạch xuống nền phòng tắm. Lần này hắn đã có thể tự làm chủ năng lực này, điều khiển lưỡi múa loạn quanh mình, rồi buồn rầu nói: – Mẹ nó, lưỡi cũng bị đổi màu! Năng lực này có cho không thì cũng chẳng ai dám lấy. May mắn là sau khi thu lại, lưỡi của hắn cũng trở về màu hồng như thường. Ra ngoài phòng khách, hắn thử cực hạn độ dài thì phát hiện đúng là lưỡi có dài hơn lần dùng ở trung tâm thương mại, có thể kéo ra tận 30 mét, nhưng do phòng trọ chật hẹp nên chỉ có thể quấn quanh người hắn. Winston thu đoạn lưỡi vào trong miệng, ngồi trên ghế sofa, cố giao tiếp với con quỷ, nhưng lần này nó không trả lời hắn: – Nó thật sự ngủ rồi ư… Vậy tính ra bây giờ mình cũng đã là một tên hiệp sĩ sao?

Nghĩ đến cảnh mình há mồm phun ra lưỡi đen dài, hắn cũng không tin Giáo hội dám thăng chức cho kẻ có năng lực yếu đến thảm hại như thế này. Ngoài ra, linh tính của hắn có lẽ cũng được thăng cấp. Mắt Winston có thể thấy rõ được con ruồi nhỏ xíu đậu trên hộp gà vừa ăn xong. Bàn tay cảm nhận được từng sợi tơ trên ghế sofa. Nói cách khác, hắn trở nên nhạy cảm hơn sao??? – Khoan đã, bàn tay ta có chút không đúng.

Ngắm nghía hai tay, hắn không thấy có gì thay đổi, nhưng Winston cảm nhận được có gì đó ẩn dưới lòng bàn tay mình. Bản năng thôi thúc Winston ma sát lòng bàn tay lại với nhau. Hơi do dự, nhưng hắn vẫn làm theo, chà chà vài cái, nghe lòng bàn tay phát ra tiếng động lạ. Rẹt… rẹt… Chầm chậm tách hai tay mình ra, Winston thấy mỗi bên tay lại có thêm một cái lỗ chừng 3cm: – What the fu…! Nhìn cái lỗ trên tay, hắn không thấy máu hay xương cốt mà chỉ có màu đen kịt: – Thứ này dùng thế nào? Winston đưa một tay ra phía trước, dựa vào bản năng dẫn dắt, lòng bàn tay chĩa về phía tivi, thử điều khiển.

ĐÙNG!!! Lưỡi đen từ trong tay hắn phóng ra, đâm xuyên qua tivi, đóng thẳng lên bức tường phòng trọ phía sau. Hai mắt hắn muốn lồi ra ngoài: – Hừ! Mạnh như vậy sao? Thu cái lưỡi về, nhìn vẻ ngoài thì nó mỏng hơn lưỡi phun ra từ miệng. Điều khiển nó quơ qua lại vài lần, hắn nhận thấy: – Có thể điều khiển theo ý muốn, chịu được va đập mạnh. Đầu lưỡi nhọn hơn bình thường. Hắn đi vào gian bếp, lấy ra con dao thái nhỏ lâu ngày không dùng đến, rửa sạch. Một tay cầm dao, tay còn lại thả ra lưỡi đặt trên thớt. Winston nhắm mắt, vung tay chặt mạnh vào cái lưỡi.

KENG! Mở mắt ra, con dao nhỏ đã bị đứt đoạn, lưỡi dao văng ra ngoài, cắm thẳng lên trần nhà. Trong tay hắn chỉ còn cán dao cùng một đoạn nhỏ của lưỡi dao thái. – Có thể chống cắt, còn chịu nhiệt thì sao? Điều khiển cái lưỡi dựng đứng lên, Winston lấy trong túi quần bật lửa Zippo, đánh lửa, dí vào lưỡi vài phút. – À, cũng không bị nóng. Ngồi bệt trên sàn nhà, xoa hai bàn tay cho cái lỗ biến mất, hắn đã biết năng lực đặc trưng của con quỷ kia là lưỡi dài. Nhưng ai ngờ được sau khi thăng cấp lại là thêm hai đầu lưỡi bắn ra từ tay.

– Năng lực này từ đầu đã không giống ai, sau khi trao đổi thì lại càng thêm dị dạng. Con quỷ kia cũng thật xảo trá, nó lợi dụng lời nói của ta để xác định giao dịch, còn đám kí tự trên người ta không biết có nghĩa gì. Reng reng! Lúc này, tiếng chuông điện thoại réo gọi. Nhìn màn hình hiện lên dãy số của Lorry, Winston nghi hoặc, chẳng lẽ tên này lại muốn rủ mình đi trộm: – Ta nghe đây, Lock.

– Nhanh xuống nhà, Winston! Xảy ra chuyện lớn rồi. Ta cùng James đang đợi ngươi. – Trạng thái của ta không tốt lắm, Lock. Có thể chờ đến sáng mai không? Hắn nghe thấy tiếng James hét lớn vào điện thoại: – Không!! Alice, Cain cùng Ryan tại Ai Cập đã không liên lạc được. Chúng ta phải nhanh chóng viện trợ bọn họ.

Winston cúp máy, có chút do dự. Hắn vào phòng ngủ, lấy ra cái áo khoác lớn nhất của mình, mặc lên người. Cái áo này lúc trước hắn mua được tại một cửa hàng giảm giá gần nhà, khi ấy vẫn có chút rộng. Nhưng bây giờ đã vừa vặn, thậm chí còn thấy được hai bắp tay hắn chống phồng lên tay áo. May mắn là nó vẫn che phủ được kí tự trên hai tay. Hắn còn kiểm tra cổ mình cho chắc là không có kí tự nhảy ra, rồi mới ra khỏi phòng trọ, nhảy lên xe của James.

Che giấu kĩ như thế, nhưng vừa ngồi vào ghế sau xe, hắn đã lộ ngay "chân ngựa". Lúc sáng hắn tuy cao, nhưng ngồi vào xe thì đỉnh đầu vẫn cách trần xe một đoạn. Nhưng bây giờ, hắn đột nhiên cao thêm chút ít, khiến cho đỉnh đầu hắn chạm vào mui xe, tóc bị ép thành một nhúm. James do đang chú tâm lái xe nên vẫn chưa chú ý. Nhưng Lorry ngồi bên cạnh hắn thì ngay lập tức thấy bất thường, đưa đầu qua khẽ hỏi: – Anh bạn, là do ta hoa mắt hay ngươi thật sự cao lên một chút? – … Ngươi hoa mắt đấy, Lock. Ta vẫn luôn cao như vậy. Lorry còn muốn nói gì đó thì James đã đạp thắng xe: – Đến nhà thờ rồi! Nhanh xuống, vào trong gặp Cha Anselm nhận lấy vật dụng cần thiết.

Bọn hắn đi vào giáo đường, thấy Cha Anselm cùng Will và một tên lạ mặt đã đợi sẵn. Bên cạnh bọn hắn, Curtis lo lắng ôm cái giỏ rơm lần trước dùng bắt quỷ, ngồi trên băng ghế. Cha Anselm thấy mọi người đã đến đông đủ, nói: – Chúng ta không thể liên lạc với ba thợ săn của mình ở Ai Cập. Tình huống rất nghiêm trọng. Giáo hội đã cử Hiệp sĩ Scott đến chỉ huy hành động lần này. Nhiệm vụ của các cậu là giải cứu các thợ săn và thường dân trong đó, còn quỷ dị sẽ do vị Hiệp sĩ này xử lí. Scott năm nay đã 35 tuổi, tóc nâu mắt đen, để ria mép nên trông hắn già dặn hơn James khá nhiều. Hắn mặc một thân âu phục xám, đội mũ cao bồi màu nâu, suy nghĩ vài giây rồi nói: – Đã kiểm tra xem bọn họ còn sống chứ? Cha Anselm: "Ta đã dùng vật phẩm để xem, có thể xác định là bọn họ còn sống, nhưng cụ thể thì không biết ở đâu." James giật mình: "Ông dùng tấm gương?"

Cha xứ gật đầu, quay sang nhìn Winston một hồi: – Hình như cậu cao hơn một chút? Mắt nhìn trần nhà, hắn tỉnh bơ đáp: – Có sao? Ta cũng không để ý. Hẳn là do tác động của con quỷ. May là Cha Anselm cũng không tiếp tục hỏi về chiều cao của hắn. Cha xứ nhận lấy giỏ rơm từ tay Curtis, mở nắp, lấy ra thứ bên trong: – Lần trước cậu là người bắt con quỷ, thế nên ta đã nhờ Giáo hội chế tạo nó thành vật phẩm đặc biệt cho cậu dùng tạm. Lorry nhìn thứ Cha Anselm vừa lấy ra, sắc mặt không được tốt lắm: – Con quỷ lần trước chế tạo thành thứ này sao? Mà tại sao lại làm thành hình dạng này?

Cha Anselm cầm trong tay một cái khuyên tai không lớn lắm, treo cây thánh giá nhỏ màu bạc khoảng hai đốt ngón tay, thở dài: – Ban đầu Giáo hội định làm thành một sợi dây chuyền, nhưng… ờ… gió hơi mạnh, không dễ đeo trên cổ, nên đã thống nhất làm thành cái khuyên tai cho tiện dùng. Winston: "Gió hơi mạnh?" – Cậu cứ đeo thử thì biết. Winston giật giật khóe miệng: "Cha xứ, tôi cũng không có bấm lỗ tai." Curtis không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh hắn, tay cầm một cái kim khâu cùng lát chanh: "Rất nhanh sẽ có."

Vài phút sau, dưới sự hỗ trợ của Curtis, hắn cũng thành công đeo lên khuyên tai bên phía lỗ tai phải. Nhờ Lorry chụp cho mình một tấm hình kiểm chứng, hắn thấy cũng không tệ, chỉ có điều lỗ tai vẫn hơi đau: – Thứ này dùng thế nào, Cha xứ? – Giơ một tay lên sẽ kích hoạt nó. Sau này có lẽ cậu nên đội nón thường xuyên. Winston giơ tay phải lên, lập tức quanh người xuất hiện làn gió mạnh, thổi quần áo hắn run phần phật, tóc cũng bị gió thổi dựng thẳng đứng. Lorry thẫn thờ nói: "Giờ chỉ cần ngươi nhuộm tóc vàng thì ta sẽ gọi ngươi là Goku." Cha Anselm lắc đầu liên tục: "Không chỉ có thế, Winston, cậu thử nhảy lên xem."

Hắn làm theo lời Cha xứ, cong hai chân lại, dùng sức bật lên. Có sức gió hỗ trợ, hắn bật lên cao tận mười mét rồi ngã oạch xuống. Winston nhăn nhó bò dậy: – Nhảy thật cao nhưng tại sao chỉ có vậy? Vẫn chưa được một phần mười sức mạnh của con quỷ kia. Scott giải thích: – Quá trình chế tạo vật phẩm sẽ làm suy yếu sức mạnh của con quỷ để phong ấn. Giáo hội cũng chỉ có rất ít vật phẩm làm từ ác quỷ có khả năng công kích, nhưng tác dụng phụ lại hơi cao nên cũng rất hiếm khi dùng tới. Ta thấy cái khuyên tai của cậu cũng không tệ lắm, đánh không lại thì nhảy vọt vài cái mà chạy không phải tốt sao?

Winston bừng tỉnh: "Có lí! Đánh không lại, ta chỉ cần lợi dụng nó nhảy ra xa kiếm chỗ trốn, khả năng sống sót sẽ tăng lên thật cao." Cha Anselm thúc giục: "Ta đã gọi máy bay chờ sẵn. Nhanh khởi hành." Trừ Cha Anselm cùng Curtis ở lại trông nhà thờ, bọn hắn ngồi chen chúc trong xe của James đến sân bay. Lorry bị nhét vào ghế sau cùng với Winston và Will, hắn than phiền: – Chật quá! Ta không nhầm đâu, Winston, ngươi đã to hơn hôm qua một chút.

Winston im lặng. Hắn cũng không biết giải thích thế nào, chẳng lẽ nói cho bọn hắn là mình đã thực hiện trao đổi với con quỷ? Scott nhìn qua gương chiếu hậu, lên tiếng: – Cũng không phải chuyện lạ. Ta nghe James nói là Winston chỉ vừa trở thành thợ săn không lâu, đúng chứ? – Sau một khoảng thời gian thích ứng, cơ thể của thợ săn cũng sẽ dần thay đổi theo đặc tính con quỷ của mình. Will ngồi bên cạnh Lorry, gật đầu liên tục: – Đúng, đúng! Trước đây ta cũng không mập như vậy. Khi bị chọn làm vật chứa, ta lại thèm ăn dữ dội, hơn nữa ăn bao nhiêu cũng không đủ. Một tháng sau đó mới phát tướng, trở nên mập mạp.

Thấy Lorry không tin, Will lấy ra điện thoại, tìm lại mấy tấm hình cũ cho bọn hắn xem: – Tấm hình này ta chụp hai tháng trước khi phát phì, các ngươi xem. Lorry nhìn trên ảnh là một tên đẹp trai, đeo kính đen, để tóc ngắn, cởi trần khoe cơ bụng sáu múi, eo thon gọn: – WHAT? Đây thật là ngươi lúc trước sao, Will? Scott nhìn hình trên điện thoại, mắt cũng đảo liên tục. Will buồn rầu nói nhỏ: – Trước đây ta là một tên người mẫu nam chuyên quảng cáo đồ lót. Cuộc sống không dư dả, nhưng thu nhập cũng tạm được. Bây giờ đã có tiền thì lại thành gã béo bụng phệ. Winston chỉ cao lên đã là may mắn.

Hai mươi phút sau, bọn hắn đã đi vào sân bay. James dẫn bọn hắn đến lối đi riêng cho khách VIP: – Cha xứ đã mượn một chiếc chuyên cơ quân sự cho chúng ta dùng. Không cần phải qua các bước kiểm tra, cứ theo ta đi thẳng đến chỗ đậu là được. Thuận lợi đi qua các trạm bảo vệ, vài phút sau bọn hắn đã đến chỗ đậu máy bay cỡ nhỏ. James chỉ một chiếc sơn màu trắng sọc đỏ: – Là nó! Nhanh lên máy bay. Bên trong máy bay cũng không lớn, chỉ có bảy chỗ ngồi. Winston nhìn vào buồng lái, thấy hai gã phi công ngồi chờ sẵn. Một người trong đó gật đầu chào hắn: – Nhanh ngồi vào ghế, thắt dây an toàn. Chúng ta sẽ lập tức cất cánh.

Mọi cuộc khám phá thú vị trong văn bản này đều được truyen.free bảo trợ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free