(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 22: Chỉ có lớp da
Thần Thoth, vị thần của tri thức và sự thông thái trong tín ngưỡng Ai Cập cổ đại, có một lịch sử lâu đời mà chúng ta sẽ tạm gác lại. Thần sở hữu một thư viện khổng lồ chứa đựng toàn bộ tri thức của nền văn minh cổ đại này. Tuy nhiên, vì thường xuyên vắng mặt, thần đã giao phó việc trông giữ thư viện cho một con rắn. Sau nhiều năm tận tụy phục vụ, con rắn đã được Thần Thoth đặc cách phong làm Bán thần.
Truyền thuyết kể rằng, sau khi được ban sức mạnh của Bán thần, con rắn đã lột bỏ lớp da cũ để thoát ly khỏi phàm thể. Lớp da ấy sau này được các Pharaoh cất giữ ở một nơi bí mật, không ai hay biết. Các thợ săn của chúng ta tin rằng con quỷ kia đã chiếm đoạt và khoác lên mình lớp da đó.
Dù không còn mang sức mạnh của con rắn, đây vẫn là lớp da của Bán thần, sở hữu khả năng khắc chế đối với những con quỷ cấp thấp và năng lực phòng ngự cực mạnh. Bởi vậy, chỉ có Ác ma hoặc những Hiệp sĩ mạnh mẽ mới đủ sức chống cự khi tiếp cận nó.
Tệ hơn nữa, gần đây, con quỷ đó đã lợi dụng khả năng khắc chế của lớp da rắn để giết chết các thợ săn của chúng ta, sau đó nuốt chửng thi thể họ, giải phóng những con quỷ đang ẩn mình bên trong.
Scott toát mồ hôi ướt đẫm áo, hỏi: "Có bao nhiêu con quỷ đã được thả ra?"
Nebet run rẩy đáp: "Ba mươi tám con quỷ."
Mọi người thẫn thờ ngồi trên nền cát. Will, vừa dùng năng lực khôi phục thể lực cho Alice đang có vẻ hơi ốm yếu, hai tay cầm bánh quy tọng vào miệng, nói:
"Nếu trong đây có nhiều quỷ như vậy, tại sao chúng ta lại không bị tấn công?"
Scott giải thích: "Bọn quỷ nhận ra sự hiện diện của các Hiệp sĩ và Ác quỷ trong chúng ta nên không dám tấn công. Có lẽ chúng đã chuyển mục tiêu sang những thường dân đang chạy loạn trong sương mù."
Nebet nói: "Bây giờ, mục tiêu đầu tiên của chúng ta là phải bắt được con Ác quỷ ẩn dưới lớp da rắn. Sau đó, chúng ta sẽ phong ấn toàn bộ lũ quỷ thoát ra từ đám thợ săn."
Scott lắc đầu: "Không! Chúng ta chỉ giúp các ngươi đối phó với con rắn thôi, còn lũ quỷ kia là chuyện của các ngươi. Chúng ta không quan tâm."
Hai gã trong đám người đứng ra nói: "Chào Hiệp sĩ Scott. Ta là Rami, bên cạnh ta là Tarul, cả hai đều là Hiệp sĩ. Bọn ta thật sự rất cần sự giúp đỡ của các ngươi, xin hãy nghĩ lại."
Scott gằn giọng: "Nếu không phải Nebet lấy ra đồng xu đó, bọn ta tuyệt đối sẽ không bước chân vào đây. Giúp các ngươi đối phó con rắn đã là giới hạn của ta rồi. Sau khi rời khỏi đây, các ngươi hãy gọi cấp trên của mình xuống mà xử lý."
Đám người trầm mặc một lúc. Tên Hiệp sĩ Ai Cập ban nãy lên tiếng: "Tốt. Nếu vậy, chúng ta phải tìm cách để con quỷ rời khỏi lớp da rắn."
Winston hỏi: "Ryan không dụ nó ra được sao?"
Cain đáp: "Chỉ cần Ryan vừa tháo vòng cổ, thứ kia sẽ rất nhanh trồi lên từ dưới lớp cát. Ban nãy, các thợ săn ở quá gần nó đều bị áp chế, không thể dùng năng lực. Chỉ có hai vị Hiệp sĩ từ Ai Cập có thể tấn công nhưng đòn đánh chẳng gây ra tổn thương gì cho nó, nên Ryan lập tức đeo lại vòng cổ và sau đó bọn ta đã chạy trốn đến giờ."
Scott nói: "Vậy hãy làm lại một lần nữa. Ryan dụ con rắn hiện thân, còn Winston phụ trách dẫn hắn chạy câu giờ. Ta và các Hiệp sĩ khác sẽ tìm cơ hội giam giữ con quỷ."
Winston hết hồn kêu lên: "Sao lại là tôi?"
James đáp: "Tuy năng lực dùng lưỡi của ngươi bị áp chế, nhưng khả năng phát hiện nguy hiểm của ngươi có lẽ vẫn dùng được."
Ryan rụt rè nói: "Nhưng lần này, nếu ta tháo vòng cổ, không chỉ dụ ra con rắn mà cả ba mươi tám con quỷ vừa thoát ra cũng sẽ kéo đến."
Alice nói: "Chỉ cần giải quyết con Ác quỷ kia, sương mù cũng sẽ tự tan biến. Chúng ta cứ chạy thật nhanh, những con quỷ còn lại cứ để đám người Ai Cập tự xử lý."
Scott gật đầu: "Tốt, cứ theo kế hoạch mà làm."
James, Lorry cùng Nebet trốn ra xa quan sát. Will, là trị liệu viên, nên cũng được phép lui khỏi chiến trường, trốn ra phía sau chờ đợi.
Đám thợ săn Ai Cập căng cứng cơ thể, chuẩn bị chiến đấu. Ryan run lẩy bẩy, nắm vòng cổ trên ngực, hỏi Winston:
"Ta tháo vòng cổ nhé? Ngươi phải để ý động tĩnh xung quanh. Một khi thứ kia trồi lên, chúng ta phải chạy thật nhanh."
Winston chần chừ: "Ta sẽ làm hết sức có thể."
Ryan tháo vòng cổ, cầm trên tay, mắt liếc tứ phía nhưng chẳng thấy gì. Tim Winston đập loạn, báo hiệu nguy hiểm. Bản năng thôi thúc hắn mau rời vị trí. Hắn giơ một tay qua khỏi đỉnh đầu, kích hoạt chiếc khuyên tai, rồi túm cổ áo Ryan mượn sức gió nhảy vọt lên không.
Scott quát lớn: "Phía dưới! Bọn hắn, mau chặn nó lại!"
Nơi Winston vừa nhấc Ryan nhảy lên, rất nhanh sau đó, một cái miệng rắn lớn đã trồi lên từ đống cát, vọt theo. Cách vài mét trên không, Winston nhìn rõ mọi thứ. Đúng như Nebet nói, con rắn chỉ có lớp vảy trắng đục bên ngoài. Cái miệng da rắn há to, lộ ra từng khối thịt tím đen nhầy nhụa bên trong.
Ryan hoảng hốt kêu lên: "Đệt, cái quái gì đây?! Cứu mạng! Bay cao hơn đi, Winston!"
Bọn hắn đã nhảy lên cao mười mét, nhưng con quỷ vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Winston gào: "Không thể! Ta đã nhảy đến cực hạn rồi!"
Ba tên Hiệp sĩ cũng lập tức dùng năng lực. Rami, mặt hướng về xác rắn, gồng sức ợ một cái rõ to. Từ miệng hắn, một luồng pháo không khí bắn thẳng vào đầu con quỷ, làm nó mất đà ngã xuống.
Lorry hồn vía lên mây: "Năng lực ợ?"
Scott nhanh chân bò lên xác rắn, hai tay bấu chặt vào lớp vảy. Từ chỗ tay hắn chạm vào, hơi sương lạnh tỏa ra mãnh liệt, toàn bộ lớp da rắn bị tầng băng dày đặc bao phủ. Hắn quát: "Nhanh! Đập vỡ lớp băng, phá hủy da rắn!"
Tarul chạy hùng hục tới, hô to: "Mau tránh ra, Hiệp sĩ Scott! Ta tới đây!"
Trong lúc chạy, cơ thể Tarul cũng rất nhanh biến hóa từ thân người thành một chiếc xe container (xe tải hạng nặng) màu trắng. Hắn bấm còi inh ỏi, rồ ga phóng tới. Scott kịp thời nhảy qua một bên, tránh bị đụng.
Cùng lúc đó, nhờ có các Hiệp sĩ cản lại thứ kia, Winston và Ryan cũng tiếp đất an toàn. Ryan trợn mắt nhìn Tarul: "Năng lực gì vậy? Biến thành xe tải ư?"
Chiếc xe tải đụng mạnh vào xác rắn đóng băng, chấn động rung chuyển nền cát. Lớp băng "tạch tạch" nứt vỡ, nhưng da rắn vẫn không hề hư hao. Tarul kêu lên: "Không phá được! Năng lực Ác quỷ vẫn không tổn thương được lớp da của Bán thần!"
Con rắn run người, phá tan lớp băng trên cơ thể rồi chui tọt xuống nền cát. Scott hét lớn:
"Dẫn Ryan chạy mau, Winston!"
Winston lại khởi động năng lực của chiếc khuyên tai, túm lấy Ryan nhảy ra xa. Phía sau bọn hắn, cát liên tục nhấp nhô. Ryan khóc thét:
"Nhanh lên, Winston! Thứ kia sát sau đít chúng ta rồi!"
Nhịp tim đập điên cuồng, Winston hoảng hốt nhìn phía trước. Ba mươi tám con quỷ xổng ra ban nãy từ các thợ săn Ai Cập cũng đã tìm tới.
"A! A! Mấy con quỷ kia cũng bị ngươi dẫn tới rồi! Nhanh lên lưng đi, để ta cõng ngươi chạy!"
Đáp xuống đất, Ryan run rẩy bám cứng ngắc, ôm chặt cổ Winston:
"Trước sau đều có, đổi hướng chạy ngang đi, Winston!"
Tarul biến thành xe tải, cho đám thợ săn bám lên. Hắn bật hết tốc lực đuổi theo. Scott bám trên nóc xe tải, người run lắc dữ dội, nói:
"Các thợ săn, mau xuống xe chặn mấy con quỷ kia lại! Ta cùng hai Hiệp sĩ phải đón đầu con rắn."
Thợ săn hai phe cùng nhảy ra, lao vào bầy quỷ. Lorry và Nebet cũng bị James kéo xuống.
"Sao chúng ta cũng phải xuống? Bọn ta chỉ là người thường mà?"
James lấy sau áo khoác ra một cây súng đồ chơi cùng một bình thủy tinh, đưa cho Lorry:
"Bên trong súng có nước thánh. Cứ bắn thẳng vào mặt mấy con quỷ. Hết thì tự bơm thêm nước."
Nebet chìa tay: "Tôi cũng cần một cái được không?"
James đáp: "Chỉ có hai khẩu thôi. Ngươi đừng đi quá xa khỏi đoàn người."
Winston cõng Ryan chạy thục mạng. Phía sau bọn hắn, đám thợ săn đang hỗn chiến với lũ quỷ. Ryan quay đầu dò xét:
"May là có đám người hỗ trợ."
"Chạy nhanh nữa! Ta cảm thấy cát bắn lên mông mình rồi! Nó ngay sau đít chúng ta rồi!"
Tiếng động cơ xe gầm rú. Tarul phóng xe chặn ngay phía sau Winston, va vào đầu xác rắn. Rami ợ khí bắn xuống khiến cho cát bụi bay mù mịt. Scott bám trên đầu xe tải, chật vật trụ vững.
Lần này, con Ác quỷ thật sự bị bọn hắn chọc giận. Nó xông ra khỏi đống cát, húc đầu vào xe tải, khiến ba tên Hiệp sĩ bị lật nhào. Tarul buộc phải giải trừ biến thân. Scott rất nhanh bật dậy, ôm chặt xác rắn, chơi chiêu cũ: đóng băng cả người nó.
Tarul lại biến thành xe tải, nhưng không đụng xe nữa mà nằm ngang, dùng sức nặng đè lên thân rắn. Rami bò lên đỉnh đầu nó, bắn pháo ợ liên tục, đánh con quỷ chúc đầu xuống cát.
Chợt cả ba giật nảy mình. Con quỷ không thèm để ý tới công kích, chui tọt xuống nền cát. Tarul bấm còi xe, chớp đèn liên tục, gào thét:
"Trên kia! Mau xem con quỷ đâu rồi!"
Rami ngừng ợ khí, chui đầu vào hố cát nhìn rồi nói: "Không thấy tên tóc vàng! Chạy mau!"
Tim đập như thể muốn văng khỏi lồng ngực, Winston nhảy sang một bên, tiện thể đạp Ryan văng ra xa khỏi vị trí ban đầu. Nhưng vẫn chậm một chút.
Con quỷ kia trồi lên, chộp lấy chân Ryan, siết mạnh.
Winston sững người: "Bị bắt rồi sao?"
Rắc rắc!
Tiếng xương cốt đứt gãy. Ryan hét thảm: "Cứu mạng! Nó bóp gãy chân ta rồi! Đau quá!"
Vừa nãy chỉ là cái đuôi của nó. Con quỷ rùn mình vài cái, rũ sạch lớp cát trên người, rồi đầu nó hướng về ph��a Ryan, há mồm, lộ ra cái miệng tròn vo đầy răng nanh lởm chởm, táp tới.
Scott vội nói với Rami ở phía sau mình: "Nhanh! Đẩy ta về phía bọn hắn!"
Rami gật đầu, phồng má, ợ thẳng vào người Scott, đẩy hắn bay thẳng tới con quỷ cách đó chục mét.
Scott đập thẳng lên đầu nó, cả người bám chặt, tỏa ra hơi lạnh đông cứng thân trên con quỷ. Chỉ còn lại cái miệng đầy răng của nó cử động. Con quỷ quất đuôi, muốn ném Ryan vào miệng. Scott thất thanh:
"Mau bắt hắn lại!"
Winston chạy đến nắm chặt tay Ryan, nhưng thứ kia quá khỏe, giật hắn trượt sấp mặt trên cát. Ryan bị đuôi nó quấn chặt chân, lơ lửng trên không, hướng về cái miệng vẫn chưa bị đóng băng. Scott tuyệt vọng quay đầu nhìn Winston:
"Không cần tự trách bản thân. Ngươi đã làm hết sức của mình rồi. Ryan sau khi chết cũng sẽ được khắc tên vào bia đá của Giáo hội, vinh danh chiến công của hắn, sẽ không bị quên lãng."
Ryan gào khóc: "Không muốn! Ta vẫn còn sống sờ sờ đây này! Các ngươi đừng nói thế được không?!"
Chật vật bò dậy, Winston nghiến răng, chà xát hai tay.
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.