(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 4: bức tranh kì lạ
Lorry trán rịn mồ hôi, hai mắt chăm chú vào ổ khóa.
"Đây là loại ổ khóa cũ nhưng người làm ra nó lại có trình độ rất cao. Khuôn của ổ khóa được đúc riêng chứ không phải loại làm đại trà. Theo kinh nghiệm của ta, loại khóa này không chỉ có hệ thống chốt (các đòn bẩy thường thấy trong ổ khóa) mà còn có phần lồi đặc biệt. Tức là, chìa khóa phải có rãnh khớp với phần lồi đó mới có thể xoay được ổ khóa. Thông thường, thợ khóa chỉ thiết kế một trong hai loại cơ chế này, nhưng kẻ chế tạo chiếc khóa này lại kết hợp cả hai. Đây quả là một thách thức! Lorry chấp nhận lời khiêu chiến của người thợ khóa tài ba này."
Thấy Lorry cặm cụi với ổ khóa, Winston chỉ biết kiên nhẫn chờ đợi phía sau. Bảy phút sau, một tiếng "cạch" vang lên. Lorry ngồi bệt xuống đất, trên ổ khóa vẫn còn dính đầy dụng cụ. Winston mở vali, ghé qua vai Lorry và nhìn thấy thứ bên trong: một bức tranh.
Lorry cầm bức tranh lên, đặt ngang tầm một mét trước mặt. Khung tranh hình chữ nhật, mặt tranh vẽ một cái hố sâu hun hút, đen kịt không thấy đáy. Nền đất quanh miệng hố bốc cháy, khói tỏa ra nghi ngút. Lorry lật bức tranh qua lại, nhìn cả mặt sau nhưng chẳng thấy bất kỳ bút tích nào của người vẽ:
"Bức tranh quái đản! Chẳng biết ai đã vẽ ra cái thứ này... Mà ngẫm lại, chủ nhân của nó cũng quái đản chẳng kém. Thôi thì cứ coi đây là một loại nghệ thuật đi. Khung tranh hơi lớn, không vừa túi xách, mang ra ngoài rất dễ gây chú ý. Chúng ta cứ để lại cho chủ nhà vậy. Xì! Cứ tưởng là đồ trang sức chứ. Muốn xem không, Winston?"
Nhường chỗ cho Winston, Lorry chui ra phía sau gác xếp, gom mấy cái đồng hồ bỏ vào túi xách. Winston cầm lấy bức tranh.
Thật nặng!
Nặng hơn hắn tưởng rất nhiều. Ban đầu, hắn thấy khung gỗ và tổng thể bức tranh khoảng một mét, nghĩ rằng nó nặng chừng 2-3 kí. Thế nhưng khi cầm vào tay, nó nặng một cách bất thường, phải hơn 20 kí chứ không ít.
Lorry ngạc nhiên hỏi:
"Bớt giỡn đi! Thứ đó nhẹ tênh mà. Chẳng phải vừa nãy ta còn cầm xoay tới xoay lui đó sao?"
Winston nhớ lại. Ban nãy Lorry cầm bức tranh nâng lên chỉ bằng một tay, còn xoay tứ tung rất nhẹ nhàng. Không lẽ cơ thể mình lại yếu hơn Lorry? Thế nhưng cảm giác truyền đến từ bàn tay lại nặng trịch một cách bất thường, như thể hắn đang nâng một thanh tạ. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
"Thanh âm lúc nãy chúng ta nghe ở lầu một, là do cái gì phát ra thế?"
"Chuột đấy, Winston ạ. Mấy căn gác xếp này là chỗ trú chân tuyệt hảo của bọn chúng. Đừng suy nghĩ nhiều nữa, Winston. Nhà kỳ quái, chủ nhân kỳ quái, chuột cũng kỳ quái. Gom chiến lợi phẩm rồi đi thôi, anh bạn."
Winston nhìn vào cái h�� trên bức tranh, cảm thấy có chút bất an. Hắn bỏ bức tranh vào trong vali rồi xoay người nhặt hộp dụng cụ của Lorry, định tháo mấy dụng cụ trên ổ khóa ra để cất vào.
Lúc này, trong bức tranh, từ cái hố đen sâu hoắm dần dần hiện ra một hình bóng. Nó bò lên rất nhanh đến miệng hố, thân hình ngày càng hiện rõ. Winston vừa nhặt hộp dụng cụ của Lorry lên thì một cái tay tái nhợt đã từ trong tranh vươn ra, bám vào thành vali, đụng vào ổ khóa phát ra tiếng động.
...Lạch cạch!
Winston lập tức xoay người, nhưng vẫn chậm một nhịp. Hắn chỉ kịp cảm thấy cổ bị thứ gì đó quấn chặt, một lực kéo rất mạnh khiến da thịt hắn rách toác. Cổ họng bị bóp chặt, hắn không thể xoay đầu, miệng cũng không thể phát ra tiếng nào.
Một giây sau, hắn cảm thấy một bàn tay đang đè trên lưng mình. Mặc dù cách hai lớp áo, hắn vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương. Cơ thể hắn vốn khỏe mạnh, nhưng kể từ khi bị thứ gì đó quấn lấy, cảm giác vô lực lan tràn, khiến hắn không thể chống cự. Một bàn tay khác cũng đặt lên lưng hắn. Chợt, hai bàn tay quặp lại, móng tay hướng về cùng một phía, trực tiếp xé toạc quần áo kèm theo cả da thịt sau lưng hắn. Hung hăng đào sâu vào trong, dùng tay ngoáy. Cơn đau khiến hai mắt Winston chảy nước, cổ họng bị thắt chặt. Sau khi ngoáy vài lần, thứ đó hoặc kẻ nào đó đẩy hai tay lún sâu vào phần lưng của hắn.
Winston nhìn phía trước ngực mình, chẳng thấy thứ gì cả. Thế nhưng cảm giác đau đớn sau lưng khiến hắn biết được thứ đó đã chui vào, có lẽ là hơn nửa người. Rất nhanh, vài giây sau, hắn cảm thấy cơ thể mình bị căng phồng lên. Cái thứ quấn trên cổ hắn cũng giãn ra, thu về sau. Từ ánh mắt của hắn, hắn kịp bắt được hình ảnh của... một cái lưỡi rất dài????
Winston ngã oạch xuống đất. Lorry ở phía sau cũng giật mình quay lại.
"Chuyện gì xảy ra vậy, Winston!!"
Hắn thều thào, dùng chút sức lực còn lại, giọng nói khàn khàn rống lên với Lorry:
"Đóng cái vali phía sau lại! Nếu không, chúng ta phải chết!!!"
Lorry nhìn thấy phần lưng của Winston, cả áo khoác lẫn áo trong đều bị xé toạc. Hắn hoảng sợ, nhưng vẫn nhanh tay lao về phía vali, dùng sức đóng sập nắp, đè cả thân thể mình lên vali. Tay hắn nắm lấy dụng cụ mở khóa còn dính trên ổ, xoay tròn khóa lại. Sau đó, Lorry đẩy cái vali đựng bức tranh dính chặt vào vách gác xếp, rồi quay sang dìu Winston.
"Ngươi bị làm sao vậy?"
"Ra khỏi đây! Chúng ta không thể ở lại nơi này, chỗ này quá kinh dị! Ta phải chết rồi, Lorry."
Lorry cõng hắn từ trên gác xếp nhảy xuống, không quên cầm theo ba lô chứa số đồng hồ vừa lấy được. Khi Lorry đẩy bậc thang gỗ lên, cánh cửa gác xếp cũng tự động đóng sập lại. Hắn chạy một mạch xuống phòng khách, mở cửa rồi lao bay ra ngoài, vẫn cõng Winston trên lưng.
Thể trọng của Winston không hề nhẹ, hắn cao 1m85, nặng 92kg. Thế nhưng lúc này, Lorry cõng hắn chạy như bay (phải cảm ơn thể chất vượt trội của người da màu). Chạy qua hai dãy phố, mặc kệ ánh nhìn của người qua đường, Lorry đến nơi để xe. Hắn đặt Winston vào ghế phụ rồi vòng qua ngồi vào ghế lái chính, thở hồng hộc.
"Thứ gì đã tấn công ngươi vậy, Winston? Phần lưng của ngươi..."
"Ta cũng không rõ, Lorry. Chỉ thấy cổ bị một cái lưỡi quấn lên, rồi thứ gì đó dùng tay xé rách lưng ta rồi chui vào. Chở ta đến bệnh viện gấp! Ta cần bác sĩ khâu lại... À, không! Chết tiệt, phải lôi cái thứ vừa chui vào ra đã."
Lorry nhìn Winston với vẻ mặt quái dị:
"Anh bạn... lưng của ngươi chẳng bị sao cả. Chỉ có áo khoác với áo trong bị rách phần lưng thôi."
Winston: ????
Mọi quyền lợi và bản quyền của bản chỉnh sửa này đều thuộc về truyen.free, không thể sao chép dưới mọi hình thức.