(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 5: đến bệnh viện
Winston đưa tay ra sau lưng sờ nắn, chỉ cảm thấy một mảng da thịt trơn láng, xương sống và xương sườn vẫn nguyên vẹn. Thế nhưng, hắn vẫn muốn kiểm tra xem trong cơ thể mình có vật thể lạ nào không.
Lorry chở hắn đến Bệnh viện Đa khoa Boston. Quãng đường chỉ vỏn vẹn mười phút lái xe. Vừa vào bãi đậu xe, Winston đã cởi áo khoác và áo trong, phần lưng đã bị rách toạc. Lorry liền cởi chiếc áo khoác ngoài của mình (hiển nhiên là anh ta đã lấy hết dụng cụ đã chuẩn bị ban nãy ra) đưa cho Winston mặc tạm. Hai người họ cùng bước vào sảnh bệnh viện.
Tại quầy lễ tân, một nữ y tá khá trẻ tuổi đang ngồi, mắt dán chặt vào màn hình máy tính (có lẽ đang chơi game?). Mãi đến khi bọn họ đến trước quầy, cô y tá mới nhận ra.
"_Bệnh viện Boston xin hân hạnh phục vụ. Tôi có thể giúp gì cho hai vị?"
"_Chúng tôi muốn chụp X-quang toàn thân ngay bây giờ, được chứ?"
Nữ y tá nhấc điện thoại bàn gọi đi. Vài giây sau, đầu dây bên kia có tiếng trả lời. Cô nói vài câu rồi gật đầu nhìn về phía hai người.
"_Bác sĩ Alger đang chờ trong phòng khám. Hai vị có thấy đường kẻ màu vàng dưới chân không? Chỉ cần đi theo nó là đến."
Winston cúi nhìn xuống chân, thấy có những đường kẻ nhiều màu, mỗi màu lại dẫn về một hướng khác. Lorry, người đi bên cạnh, giải thích:
"_Mấy cái đường kẻ này, tôi biết từ năm 2012 trở đi, người Mỹ đã nhận ra rằng khi tiếp đón đông khách, nếu nơi làm việc của họ hơi rộng, sẽ rất tốn c��ng dẫn từng người đến phòng cần thiết. Đặc biệt là các cơ quan hành chính. Sau một thời gian áp dụng thấy hiệu quả, các bệnh viện cũng dùng cách này để tiết kiệm nhân lực. Trước đây, nó chỉ áp dụng trong các cơ quan hành pháp. Anh họ tôi và đám bạn của gã ra vào như thể đi chợ vậy."
Đi dọc theo đường kẻ vàng sát vách tường trong hành lang bệnh viện một đoạn, họ chợt thấy đường kẻ dẫn vào một gian phòng. Lorry gõ cửa. Bên trong, một gã đàn ông trung niên mặc áo bác sĩ, tóc đen nhưng đã hơi hói ở đỉnh đầu, mở cửa.
"_Mời vào, khách nhân đừng ngại. Bệnh nhân cần khám thì cởi đồ ra, đứng sau máy chiếu giúp tôi."
Winston nhìn thấy bên trái bác sĩ có một tấm màn che rủ xuống từ vách tường. Hắn bước vào phía sau tấm màn và cởi bỏ quần áo.
"_Bệnh nhân nuốt phải thứ gì vào trong bụng sao?" bác sĩ hỏi.
"_Không... không hẳn vậy. Nhưng cậu ấy nói có thứ gì đó đánh lén, nên muốn kiểm tra xem trên người có thương tích gì không."
Đánh lén? Nhìn thân hình cao to lực lưỡng, sắc mặt hồng hào thế này, làm gì giống người bị đánh? Bác sĩ thầm nghĩ rồi chợt nói với Winston đang ở sau tấm màn che:
"_Khi cởi xong quần áo, nhớ lấy cái kính bảo vệ mắt trong hộp phía sau lưng cậu nhé."
Winston lấy từ hộp ra một chiếc kính bảo vệ mắt, hơi giống kính bơi nhưng cả hai tròng đều đen thui. Hắn đeo nó lên đầu (chụp X-quang toàn thân cần tránh ánh sáng ảnh hưởng đến mắt). Nối liền với tấm màn che là một cái bệ đứng.
Bác sĩ: "Mời bệnh nhân bước lên máy chiếu."
Winston bước lên bệ đứng, kéo kính bảo hộ xuống và nghe một tiếng "TÁCH".
"_Xong rồi. Hai người có thể đợi sáng mai đến xem ảnh chụp, hoặc nếu muốn lấy ngay bây giờ, tôi sẽ đi rửa liền, nhưng sẽ phải trả thêm phụ thu."
Winston và Lorry đi ra sảnh đợi khoảng mười phút, sau đó, bác sĩ lại gọi họ vào phòng khám.
"_Kết quả cho thấy cơ thể cậu hoàn toàn không có vấn đề gì cả, khỏe mạnh tuyệt đối. Cậu còn muốn làm thêm xét nghiệm nào nữa không?"
Winston lắc đầu, cảm ơn bác sĩ, rồi cùng Lorry đi ra quầy lễ tân thanh toán một trăm đô tiền viện phí, sau đó trở về chỗ để xe.
"_Winston, cậu lo lắng quá rồi. Có lẽ lúc nãy cậu chỉ vướng vào thứ gì đó rồi ngã khiến áo bị rách thôi."
Hắn nhớ lại căn gác xếp rồi nói:
"_Không, Lorry. Căn gác xếp rất nhỏ, không thể nào chúng ta bỏ sót thứ gì nhô ra được. Hơn nữa, tôi ngã úp mặt xuống đất, thế quái nào mà phần áo trên lưng lại bị rách toạc được cơ ch���?"
Winston sờ lên phần cổ lành lặn của mình, đầu óc vẫn còn bối rối. Ban nãy, hắn rõ ràng cảm nhận được cổ mình bị một cái lưỡi quấn quanh cọ rách da thịt, thế nhưng giờ đây, cổ họng vẫn tốt, lưng không đau, eo không nhức.
"_Thôi bỏ đi Winston. Chúng ta đã lấy được đồ tốt rồi. Ngày mai tôi sẽ đem chúng bán cho người quen, tiền kiếm được hai người cứ chia đôi như thường lệ."
Lorry sờ tay lên bụng, cảm thấy hơi đói, rồi nói với Winston:
"_Tôi dẫn cậu đi mua đồ ăn rồi đưa cậu về phòng trọ nghỉ ngơi nhé."
Winston nhìn vào điện thoại, đồng hồ hiển thị 10 giờ 5 phút tối. Hắn leo lên xe của Lorry. Hai người chạy đến gần phòng trọ của Winston, mua bốn cái burger bò (Lorry là người trả tiền), mỗi người hai cái. Họ ăn sạch chỗ burger, uống hết nước ngọt được tặng kèm, rồi tiện tay vứt rác qua cửa kính ô tô (họ mua ở quầy drive-thru và ăn ngay trên xe). Lorry phóng xe chở Winston về nhà.
Mở cửa phòng trọ, Winston bước vào. Trên tay hắn là chiếc hộp đựng đồng hồ mà Lorry đã đưa cho ban nãy. Hắn cất nó vào ngăn tủ quần áo. Chiếc áo bị xé rách thì họ đã vứt ở ngoài bệnh viện. Kéo ngăn tủ phía dưới ra, Winston cất hết dụng cụ hành nghề lấy từ áo khoác vào đó.
Đi ra phòng khách, Winston ngồi phịch xuống ghế sofa, sờ tay vào túi quần rồi mới nhớ sáng nay mình đã hút hết thuốc. Hắn chép miệng, đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, rồi leo lên giường.
Cảm giác mệt mỏi ập đến, mắt hắn khép lại và chìm vào giấc ngủ.
Khoảng vài tiếng sau...
Một chiếc Chevrolet màu đỏ chạy đến trước gara để xe. Bấm công tắc điều khiển từ xa, cánh cửa gara từ từ cuốn lên. Chiếc xe chạy vào bên trong, rồi cánh cửa vừa mở lại đóng xuống. Bước xuống xe là một người đàn ông da trắng, tóc ngắn màu vàng, mắt xanh, khoảng ba mươi tuổi. Trên người ông ta mặc bộ giáo phục của mục sư, một tay cầm cuốn Kinh Thánh cổ, cổ đeo dây chuyền thánh giá. Ông ta kéo cửa hông của gara nối liền với nhà chính rồi đi vào bên trong.
Mọi quyền sở hữu đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.