Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 7: Tìm được hắn

Trong căn phòng chứa đầy đồ vật được xếp ngay ngắn trên kệ, mỗi món đều dán nhãn mác cẩn thận. James theo cha Anselm đến cuối phòng và dừng lại trước một mặt kính treo trên tường. Hắn cởi chiếc áo khoác ngoài, kèm theo vali đựng bức tranh, rồi đưa cho cha Anselm.

Anselm đưa lại chiếc áo khoác cho James và nói:

“Chúng ta chỉ cần biết kẻ đã mở cái vali này là đủ.”

James gật đầu, chợt nhớ ra điều gì đó:

“Để tôi tìm cho, cha Anselm. Trời sắp sáng, ông còn phải lo công việc nhà thờ ban ngày.”

Lắc đầu nguầy nguậy, cha Anselm không đồng ý:

“Ngươi còn phải xử lý chuyện tiếp theo. Thứ này có thể sẽ phát sinh sự cố bất ngờ.”

“Không sao, cũng không phải lần đầu dùng qua. Hơn nữa, thức suốt 24 tiếng cũng không ảnh hưởng nhiều đến thể lực của tôi. Vả lại, tôi cũng không định hành động một mình. Tôi sẽ nhờ sự trợ giúp của thợ săn Ryan.”

Cha Anselm nghe vậy liền yên tâm. Tấm gương này là vật phẩm bị nguyền rủa, có thể định vị mục tiêu cần tìm dù ở bất kỳ khoảng cách nào. Hậu quả là bản thân người dùng cũng sẽ bị nguyền rủa. Trong vòng 24 tiếng, chỉ cần người đó ngủ thiếp đi, con quỷ trong gương sẽ chui vào giấc mơ và giết chết. Ba năm trước, James đã từng dùng qua một lần nên chỉ cần tỉnh táo uống thật nhiều cà phê, chống chọi 24 tiếng là không thành vấn đề.

James giơ vali lên, đứng trước mặt kính và cất giọng:

“Gương, hãy cho ta biết kẻ đã mở cái vali này là ai.”

Chỉ thấy mặt kính từ trung tâm tỏa ra vòng gợn sóng, hình ảnh chớp tắt rồi dần hiện rõ lên khuôn mặt của một người đàn ông da đen có vẻ vừa thức dậy. Cha Anselm nhanh tay lấy điện thoại ra chụp hình lại. Mặt kính vụt tắt, tỏa ra khói đen bám lên người James. Lời nguyền đã được thiết lập.

Sau ba phút, điện thoại của cha Anselm báo có tin nhắn. Ông nhìn vào, thấy thông tin của tên trộm mà James cần tìm: Lorry Roger, 22 tuổi, không có việc làm, kèm theo đủ mọi thông tin từ nhỏ đến lớn về gia đình, bạn bè, và số nhà hắn đang ở.

James nắm được đầu mối, đưa vali cho cha Anselm rồi ngồi lên chiếc xe đang đậu ngoài nhà thờ. Hắn nổ máy. Vừa lái xe, hắn vừa bấm điện thoại, nhìn đồng hồ hiển thị 5 giờ 30. Hắn vội vã lên đường.

Hôm nay Lorry dậy sớm. Tối hôm qua, vừa về đến nhà, hắn lập tức tìm người mua số đồng hồ đó để phi tang, đổi thành tiền mặt. Đánh răng xong, hắn ra khỏi nhà lúc 5 giờ sáng, tay cầm túi đựng đồng hồ, rồi lái xe rời khỏi căn nhà cha để lại.

Lorry là con một. Cha mất sớm, mẹ bỏ đi theo người đàn ông khác. May mắn thay, hắn vẫn có người anh họ hỗ trợ sinh hoạt phí để học xong cấp 3. Anh họ hắn tên Terry, năm nay 26 tuổi. Cha mẹ Terry mất trong một vụ xả súng hàng loạt ở Texas khi anh ta mới 6 tuổi. Chẳng ai muốn nhận nuôi Terry, tưởng chừng anh ta phải vào cô nhi viện thì cha của Lorry đứng ra làm người giám hộ, mang lại cho anh ta một mái nhà. Terry xem Lorry như em ruột của mình. Vì vậy, sau khi cha Lorry mất, để giải quyết vấn đề tiền nong và sinh hoạt, Terry đã dứt khoát nghỉ học đi kiếm tiền.

Thế nhưng khi ấy, Terry còn quá nhỏ, đi xin việc không ai nhận. Vậy nên, anh ta tìm tới mấy tay bán ma túy trong khu mình sống, nhận đi giao hàng. Vì là trẻ em, nên dù có bị bắt, Terry cũng chỉ bị buộc đi cải tạo vài tháng. Nhờ đó, mấy tay buôn ma túy đã nhận anh ta vào băng đảng của mình. Nhờ số tiền Terry kiếm được, Lorry và anh ta cũng qua được khoảng thời gian khó khăn. Kỳ thực, Lorry học không tệ. Nhưng mỗi khi nhớ đến học phí đại học đắt đỏ, hắn không muốn Terry phải điên cuồng giao ma túy để nuôi mình. Terry đã cho hắn đủ nhiều, hắn không muốn làm gánh nặng thêm cho người khác.

Tối hôm trước, về đến nhà, Lorry thật ra có hơi lo cho Winston. Hắn biết Winston không có nhiều tiền trong người, nên nghĩ là tên này nhịn đói lâu ngày, đầu óc đâm ra mụ mị. Sau khi khám xong, Lorry mua cho hắn hai cái bánh burger rồi tiễn về nhà.

Lorry không có nhiều bạn bè. Hồi còn đi học, hắn thường bị bạn học trêu chọc vì không có cha mẹ, lại sợ bọn chúng biết anh họ mình bán hàng cấm, nên hắn chỉ im thin thít chịu đựng sự khi dễ. Mãi đến năm cấp 3, hắn gặp Winston. Ấn tượng ban đầu là tên này rất to khỏe, lại ít nói. Khi họp phụ huynh, chỉ có Winston và hắn là không có người giám hộ. Hôm sau, mấy tên trong lớp lấy đó làm cớ khi dễ Lorry, lấy hết tiền ăn trưa của hắn. Lúc ấy, bị đè xuống nền đất, chịu trận giẫm đạp của đám bắt nạt, hắn thấy Winston đứng nhìn từ phòng học phía trên, không nói lời nào.

Lorry cũng đã quen với việc này, hắn biết cuộc sống không có màu hồng… Nhắm mắt chịu xong trận đòn, chờ bọn trong lớp đánh đã tay, Lorry đứng dậy, phủi bụi bám trên quần áo, khập khiễng đi vào lớp học. Thấy Winston ngồi đó đọc sách im lặng, hắn cũng không nói gì.

Sau khi tan học, Lorry thường chờ 15 phút để những học sinh khác về trước. Đây là kinh nghiệm xương máu của Lorry: có lần hắn về sớm thì bị lũ trong lớp bắt gặp, tẩn cho một trận rồi lột sạch quần áo.

Hắn ra khỏi trường thì thấy mấy tên ban nãy vừa đánh hắn, mặt biến dạng như đầu heo, thiếu mất vài cái răng, đang nằm trên bãi cỏ. Winston đã lột sạch đồ những tên này, lấy hết tiền rồi thả bọn chúng đi. Anh ta đang dựa vào tường đếm tiền.

Nhìn thấy Lorry đi đến, Winston lấy ra hai tờ mười đô la thẳng nhất trong xấp tiền nhăn nhúm, đưa vào tay hắn. Lorry nắm chặt hai tờ tiền giấy, hỏi:

“Vì sao?”

“Ta mạnh hơn bọn chúng,” Winston trả lời.

Im lặng trong giây lát, Lorry hỏi tiếp:

“Thế sao lúc ta bị bọn chúng khi dễ, ngươi lại không lên tiếng?”

Winston: “…vì ngươi không đánh trả lại.”

Lorry: “??? Thế nhưng bọn chúng đông người hơn.”

Winston: “Thì sao? Nếu ngươi phản kháng, dù là chỉ đánh được một tên, lần tới bọn chúng cũng sẽ không tùy tiện làm bậy. Ngươi không phản kháng chẳng phải ngươi ngầm đồng ý cho bọn chúng đánh hay sao?”

Nói xong, Winston rút một tờ mười đô la từ tay Lorry, quơ quơ trước mặt hắn:

“Tri thức là tiền bạc, trả đủ ngu phí thì người sẽ khôn ra.”

Rồi tiêu sái quay lưng đi về, để lại Lorry với vẻ mặt ngốc trệ:

“#$% h…hắn giúp ta lấy lại tiền rồi lại lấy đi tiền của ta!”

Dừng xe trước một quán cà phê, Lorry đẩy cửa bước vào, mắt tìm kiếm ai đó.

Một người đàn ông da trắng, mặc vest, tóc chải ngược ra sau (kiểu slick back), khí chất lịch thiệp nhưng hành xử lại có chút cứng rắn, vẫy tay gọi Lorry đến ngồi. Gã gọi phục vụ thêm một tách cà phê rồi nói với Lorry:

“Xin lỗi, để ngươi phải thức sớm. Chút nữa ta phải lên máy bay đi New York cùng ông chủ.”

“Không sao, ta cũng đang muốn đẩy nhanh số đồng hồ này, chuyển thành tiền mặt để tiêu xài mà, Leo.”

Lorry đẩy túi xách sang cho Leo.

Leo kiểm tra từng chiếc đồng hồ rất kỹ rồi gật đầu:

“Còn rất mới, máy móc vẫn hoạt động tốt. Xem ra lần này ngươi đào được một món hời rồi, Lorry. Thế nhưng, ngươi biết quy tắc…”

Leo nhìn xung quanh rồi nói nhỏ:

“Chủ nhân của những thứ này đâu?”

“Hẳn là đang lục tung nhà tìm chúng,” Lorry bình thản đáp.

Leo hài lòng đẩy sang cho Lorry một cái túi xách. Lorry kéo khóa túi ra một đường nhỏ, thấy bên trong chất nhiều xấp Benjamin (đô la), liền gật đầu. Vài giây sau, cà phê được đem tới cho Lorry. Đợi nữ phục vụ đi xa, Leo nói:

“Ta nghe Terry nói là ngươi không đi giao bột nữa (ám chỉ ma túy). Thật đáng tiếc, ta cứ nghĩ chúng ta sẽ còn gặp nhau thường xuyên. Ngươi cũng biết, mua thứ này phải tìm người tin cậy thì ông chủ mới an tâm.”

“Không, Leo. Ta cũng không muốn dấn thân sâu vào chuyện này. Vả lại, ngươi cũng biết, tài năng phải dùng vào đúng chỗ.” Nói xong, hắn chỉ vào đống đồng hồ.

“Một mình sao?” Leo thắc mắc.

Lorry đưa ra hai ngón tay. Leo chợt nhớ đến lần trước tên thanh niên to xác đi cùng Lorry.

“Lần trước là cộng sự của ngươi. Ra là thế, ta hiểu rồi. Một tên cạy khóa, một tên làm bốc vác kiêm vệ sĩ.”

Leo uống hết ly cà phê rồi đứng lên ra về. Lorry 5 phút sau cũng cầm theo túi tiền đi ra khỏi quán cà phê, ngồi vào ghế lái. Bánh xe chầm chậm lăn về phòng trọ của Winston.

Tất cả nội dung trên là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free