(Đã dịch) Kinh Khủng Thế Giới - Chương 9: Quỷ đâu
Ryan: Lorry, ngươi có bưu kiện. Mời ra nhận hàng.
Lorry, do đã được anh họ gọi điện báo trước, bèn bỏ tạ xuống, cầm lấy bưu kiện xem tên người gửi.
Lorry: Trên bưu kiện ghi tên người gửi là Mr. James, nhưng ta không quen ai tên như vậy. Ngươi giao nhầm rồi.
Ryan: Không nhầm đâu, chính là cậu. Trên đây có đủ họ tên và địa chỉ của người nhận. Phiền cậu ký tên vào đây.
Lấy ra một tờ giấy chứng nhận (thứ này Ryan còn dư rất nhiều từ chỗ làm), đợi Lorry ký xong, hắn chuồn ra ngoài tìm đến James.
Ryan: Đã tìm được tên trộm tiếp theo. Đến lượt ông hành động rồi, James.
James quan sát Lorry trong phòng tập, tay cầm gói bưu kiện. Bên trong là một vật phẩm linh dị đặc biệt do Giáo hội phân phối cho hắn trước khi đến Boston: một cây bút thử điện bị nguyền rủa. Chỉ cần bị thứ quỷ quái nào chạm vào, đầu bút sẽ chớp đèn báo hiệu. Để tránh "đánh rắn động cỏ", James nghĩ ra cách này, muốn Lorry chạm vào xem liệu có thứ gì bám theo hắn không.
Lorry mở gói giấy, cầm cây bút thử điện lên ngắm nghía.
Lorry: Hừ, xem ra gặp tên nào đấy chơi khăm, gửi mấy món đồ quái dị này.
Lorry ghét bỏ, ném cây bút vào thùng rác rồi nói với Winston.
Lorry: Winston, chúng ta ra ngân hàng.
Mãi đến khi bọn họ lên xe rời đi, lúc này James mới chạy vào trong, moi thùng rác, cầm lấy cây bút thử điện rồi cùng với Ryan lên xe, chầm chậm bám theo phía sau.
James: Bút không chớp đèn, vậy là tên kia không bị quỷ quái bám thân. Cũng có thể con quỷ này rất yếu ớt, nên chọn cách bám theo mục tiêu từ xa, chờ đợi cơ hội. Bây giờ, chúng ta chỉ việc bám đuôi hắn, chờ con quỷ xuất hiện rồi thu thập.
Ryan: Có khi nào cây bút bị hỏng không?
James một tay lái xe, tay còn lại cầm bút thử điện, chạm nhẹ vào Ryan. Đầu bút thử điện chớp đèn liên tục.
James: Từ khi ta có nó đến nay, vẫn chưa thấy cho ra kết quả sai nào.
Một lúc sau, Lorry và Winston đi vào Ngân hàng Boston (Bank Boston là ngân hàng quốc tế đầu tiên tại thành phố này, mở từ năm 1784), nói với nhân viên bảo vệ rằng hắn muốn chuyển tiền mặt vào tài khoản, rồi lấy số thứ tự đợi đến lượt. Sau khi làm các thủ tục, số tiền mặt đã được chuyển vào thẻ tín dụng của bọn họ. Đi ra ngoài, Lorry mới nói.
Lorry: Winston, có muốn đi trung tâm thương mại không? Ta đang muốn mua một đôi sneaker mới. Lần này có tiền trong tay, chúng ta có thể phung phí một trận.
Winston sờ sờ chiếc điện thoại iPhone 7 màu hồng màn hình bị nứt trong túi. Hắn cũng có dự định muốn đổi điện thoại khác, giờ đã có tiền nên cũng là lúc kiếm một c��i điện thoại tốt để dùng.
James và Ryan nhìn Lorry cùng một tên to xác đi ra từ ngân hàng. James mặt nhăn nhó.
James: Bọn họ đã bán đi chiếc đồng hồ, đoán chừng bây giờ đã đổi thành tiền rồi. Tính ra, ta cũng không chấp nhặt với bọn họ, dù sao số đồng hồ kia cũng là ta được tặng... Khoan đã... 'Bọn họ'? Lẽ nào tối hôm qua hắn còn có đồng bọn là tên kia? Thế nhưng cái gương cũng chỉ ra người mở khóa là Lorry. Con quỷ, một khi thấy vali bị mở ra, hẳn là sẽ tấn công Lorry đầu tiên chứ? Chúng ta tiếp tục đi theo bọn họ.
Tại Prudential Center, trung tâm mua sắm lớn nhất Boston, Lorry cùng với Winston đang ở trong một cửa hàng giày dép. Lorry chọn một đôi Air Jordan 4 Retro PRM giá 700 đô, nhìn vào gương đắc chí.
Lorry: Ta cảm thấy độ đẹp trai của mình tăng lên 20%. Ngươi không muốn đổi giày sao, Winston?
Winston nhìn đôi Nike trắng đã ngả màu xám của mình, hơi đắn đo nhưng rồi quyết định không mua. Người Mỹ đa số tiêu xài rất xa xỉ vào quần áo. Trung bình, một năm công dân tại đây chi gần 30% tổng thu nhập vào các loại quần áo, giày dép; với ph��� nữ ở độ tuổi 30 trở lên thì con số này lên đến 36% (bao gồm trang sức, mỹ phẩm, thẩm mỹ). Winston vẫn chưa quen với kiểu sinh hoạt xa xỉ này. Hắn dự định nếu phải mua sẽ đến các gian chợ trời; đôi Nike của hắn cũng mua ở đấy, giá cả rất phải chăng. Vả lại, hắn chỉ cần đi tốt chứ không cần hình thức.
James và Ryan đứng từ xa, nhìn bọn họ trong tiệm giày dép.
Ryan: Ta có thắc mắc, nếu con quỷ đến tối mới xuất hiện thì sao?
James: Cứ theo bọn họ đến lúc đó.
Ryan chấp nhận số phận. Hắn nhìn thấy tiệm bán kem ốc quế, định mua một cây cho đỡ buồn miệng, nhưng khi sờ vào túi quần, hắn biến sắc.
Ryan: A, bóp tiền của ta đâu rồi?
James nhíu mày nhìn cái vòng cổ ẩn sau lớp áo của Ryan.
James: Là tác dụng phụ của vòng cổ ảnh hưởng đến ngươi: "khôi hài xui xẻo".
Ryan: Thế nhưng ta không thấy vui a.
James tự nhủ, sau này sẽ ít tiếp xúc với tên Ryan. Cũng may, tuy vòng cổ có thể ảnh hưởng đến những người ở gần người đeo, nhưng phải mất khoảng hai ngày mới phát huy tác dụng. Chỉ cần tránh xa tên Ryan thì mười phút sau vận rủi sẽ biến mất. Chợt, có một người sắc mặt lo lắng chạy qua dòng người, mắt đăm đăm tìm kiếm thứ gì đó trong trung tâm thương mại, điều đó hấp dẫn James.
James nhận ra người kia là thợ săn Cain, người đã hoạt động dưới sự che chở của Giáo hội ba năm. Năng lực của Cain cho phép hắn triệu hồi bầy quạ, và Cain cũng có khả năng giao tiếp, hiểu được mấy con quạ nói gì. Năng lực chiến đấu không mạnh nhưng khả năng quan sát rất tốt, là một hoa tiêu trong đội ngũ thợ săn ở Boston. James chặn Cain lại hỏi:
Cain, ngươi đang làm gì ở đây?
Cain năm nay 36 tuổi, tướng mạo không nổi bật, chỉ thuộc tầm trung. Tóc đen, mặc trên người bộ đồ thể thao liền quần màu xanh đậm, hắn lo lắng nói:
Giáo hội bảo ta để mắt tới một con linh dị. Ta nghĩ là nhiệm vụ theo dõi nên cũng đồng ý, thế nhưng giờ ta bị mất dấu. James, có rảnh hỗ trợ ta chứ?
James: Ta cùng Ryan đang có chuyện khác. Ta muốn biết thêm về thứ ngươi vừa nói.
Cain: Ryan? Cái tên hấp dẫn ma quỷ ấy cũng tới đây sao? Ngươi muốn hại chết mọi người sao, James?
James: Tạm thời chưa có vấn đề gì. Nói chuyện của ngươi đi, Cain.
Cain: Cũng không rõ thứ đó là ma hay quỷ, vì nó là một cơn gió chẳng biết bằng cách nào lại có được ý thức, qua thời gian ngày càng mạnh. Đến hiện tại, Boston đã có 54 trường hợp người bị gió thổi bay, rơi từ nhà cao tầng mà chết. Ta vẫn luôn đến trễ, chỉ có thể thu thập hiện trường. Sáng nay, mấy con quạ của ta nói rằng khi chúng kiếm ăn ở gần đây thì cảm thấy sức gió lớn hơn mọi ngày, mà dòng chảy gió lại rất loạn. Thứ này chưa từng dừng chân ở một chỗ, ta đoán là nó đang tiến hóa. Đợi đến lúc nó hoàn thành lột xác, có thực thể, sẽ có rất nhiều người chết.
Nghe Cain nói xong, Ryan sợ hãi nhìn xung quanh.
Ryan: Vậy bây giờ thứ đó đang ở đâu đó gần đây, giết người mà lại không thể nhìn thấy? Quá kinh khủng! Chúng ta chạy thôi! Ta cũng không muốn tìm đường chết.
James: Không thể bảo vệ thường dân khỏi những thứ này là trách nhiệm của chúng ta. Nếu b�� mặc cho thứ đó lớn mạnh, hậu quả sẽ không lường trước được. Ryan, ngươi chạy về tìm cha sứ Anselm, bảo là chúng ta cần vật phẩm số 27, mang đến cho ta và Cain.
Ryan rời đi. James nhìn vào cửa hàng giày dép thì không thấy Lorry, đành phải đi cùng Cain, nhìn quanh trung tâm mua sắm, tiện thể tìm con quỷ gió kia.
Lúc này, Winston cùng Lorry đang trong một cửa hàng Apple. Winston nhìn vào mấy chiếc laptop MacBook Pro, thòm thèm nhưng giá cả quá mắc, 2300 đô một cái. Lorry vỗ vai hắn:
Nhanh thôi, Winston, ta sẽ kiếm mục tiêu khác. Nếu thuận lợi thì tháng sau, ngươi với ta cùng nhau mua mỗi người một cái.
Winston cố dời ánh mắt. Hai tháng nay hắn xem anime, cày manga nhờ vào chiếc điện thoại iPhone 7 màn hình 4.7 inch thật mỏi mắt. Đặt hy vọng vào việc Lorry tìm được con mồi "nhiều chất béo", hắn đi tới gian bày bán điện thoại.
Trong lúc nghe nhân viên bán hàng luyên thuyên kể các tính năng mới nhất của điện thoại Apple, đột nhiên tim Winston đập mạnh, trong đầu phát ra cảnh báo nguy hiểm. Hắn nhìn quanh cửa hàng thế nhưng chẳng thấy gì khác thường. Lorry thấy ánh mắt của hắn nhìn loạn khắp nơi thì ghé vào tai hắn nói nhỏ:
Ở đây là chỗ đông người, trong tiệm có rất nhiều camera và nhân viên nhìn thấy. Ngươi đừng làm bậy!
Winston: Ta không có ý đó, chỉ là đột nhiên có cảm giác bất an.
Hắn kéo Lorry ra khỏi cửa hàng điện thoại, nhận thấy tim đập ngày càng mãnh liệt. Không suy nghĩ nhiều, Winston một tay vòng lấy hông Lorry, khiêng ngang eo, chạy như điên muốn ra khỏi trung tâm thương mại.
Lorry: K...khoan đã, Winston, để ta xuống! Có chuyện gì từ từ nói.
Cách đó không xa, từ phía cửa trung tâm thương mại, một con quạ vỗ cánh bay vụt vào. Trên thân nó thiếu mất vài chiếc lông vũ, xiêu vẹo bay đến chỗ Cain.
Cain hai tay đỡ lấy con quạ đã mệt hết hơi. Thấy con quạ kêu kéc kéc vài tiếng, mặt hắn trắng bệch.
James: Nó nói gì, Cain?
Cain: Nó vừa từ bên trên liều mạng bay xuống báo tin cho ta là phía ngoài, gió lốc đã bao quanh trung tâm mua sắm. Mấy con quạ khác bị gió lốc cuốn văng ra ngoài, chỉ có nó là bay lên cao, lao thẳng xuống trung tâm trước khi cơn lốc trở mạnh, không cho vào được.
Đây là sản phẩm sáng tạo từ truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.