(Đã dịch) Liên Xô 1991 (Tô Liên 1991) - Chương 13: Đàn áp
Dù có chậm hơn dự kiến đôi chút, lực lượng thiết giáp cuối cùng cũng đã tiến vào thành công Leningrad và Volgograd – một là trung tâm giao thông quan trọng bậc nhất phía Tây, còn một là vựa lúa của miền Nam nước Nga. Yanayev kiên quyết không để bất kỳ thành phố nào rơi vào tay lũ ký sinh trùng dân chủ.
Trước khi quân đội triển khai, ông đã gọi điện cho các tư lệnh của mười sáu quân khu Liên Xô để có một cuộc "nói chuyện tâm tình". Từng vị đại tướng, thượng tướng đều run rẩy cầm điện thoại, lắng nghe chỉ thị từ Yanayev. Thế nhưng, có một người đã mãi mãi không thể nghe được những mệnh lệnh đó nữa. Ba giờ trước đó, Thượng tướng Shilichenko của quân khu Ural đã tự sát bằng súng ngay trong văn phòng. Người ta kể rằng, khi ấy có vài binh sĩ GRU đã đến trao đổi công việc, và sau khi họ rời đi, Shilichenko ngồi thẫn thờ trên ghế, hút điếu thuốc cuối cùng rồi đột nhiên rút súng bắn vào đầu. Hai tiếng sau, gia đình ông cũng biến mất không một dấu vết.
Giới quân đội đều biết Shilichenko và Yeltsin từng có quan hệ mờ ám. Chưa đầy hai tiếng sau khi Yeltsin sụp đổ, Shilichenko đã gặp họa. Sự trả thù của giới lãnh đạo Đảng Cộng sản còn tàn nhẫn hơn những gì họ tưởng tượng.
Vì vậy, khi các tư lệnh quân khu khác nhận điện thoại từ Yanayev, tay họ run lẩy bẩy. Những vị tướng từng trải qua máu lửa Thế chiến nay, lần đầu tiên, tỏ ra khiếp sợ trước một Tổng Bí thư xuất thân dân sự. Yanayev yêu cầu họ điều quân vào các thành phố để thiết quân luật, và tuyệt đối không được rút lui nếu không có lệnh. Tất cả đều tuân thủ, không ai dám làm trái.
Càng đứng cao, người ta càng tiếc mạng. Những kẻ già nua đã bị hủy hoại bởi rượu và thời gian, nay để giữ địa vị, có thể làm bất cứ điều gì. Khi đặt điện thoại xuống, Yanayev lần đầu tiên nhận ra nỗi bi thảm của Liên Xô.
Những con người từng chiến đấu vì lý tưởng cộng sản giờ đã lạc lối, say mê trong quyền lực mà quên đi mục tiêu ban đầu, thậm chí bắt đầu nghi ngờ chính lý tưởng và niềm tin của mình. Cuối cùng, họ trở thành những kẻ tiểu nhân muốn thay đổi chế độ để trục lợi. Còn những người vẫn đấu tranh vì niềm tin, dần trở nên thất vọng trước hiện thực phũ phàng, đành chọn cách đứng nhìn Tổ quốc mình từng chiến đấu sụp đổ. Rồi trong đống tro tàn, họ nhặt lên huy hiệu búa liềm đã phai màu, lặng lẽ đau lòng.
May mắn thay, Yanayev vẫn còn nhiệt huyết cải cách và đủ quyền lực để thực hiện điều đó. Khi ký những bổ nhiệm mới, ông biết rằng một cuộc chiến không tiếng súng đang diễn ra khắp Liên Xô.
Một số nhóm đối lập tự phát, dù không tổ ch���c được những cuộc biểu tình quy mô lớn như lời kêu gọi của Yeltsin, vẫn kéo nhau xuống đường, giương cao biểu ngữ, hô khẩu hiệu đòi Ủy ban Khẩn cấp từ chức. Dần dần, các cuộc biểu tình biến thành bạo loạn: cửa hàng bị đập phá, xe hơi bị đốt, thậm chí có phụ nữ bị quấy rối giữa ban ngày. Những kẻ bẩn thỉu giương cao ngọn cờ dân chủ tự do này vốn dĩ luôn thích làm những việc trái khoáy.
Người dân từ kỳ vọng đã nhanh chóng chuyển sang thất vọng. Những kẻ này không chỉ nhắm vào chính phủ, mà còn ngang nhiên cướp bóc tài sản của chính họ, chẳng khác nào những tên cướp xông vào nhà dưới chiêu bài "công lý".
Ban đầu, quân đội thiết quân luật tuân theo chỉ thị trung ương, chỉ theo dõi chứ không hành động. Tuy nhiên, họ báo cáo trực tiếp với cấp trên mỗi nửa giờ. Khi Yanayev nhận thấy những hành động của bọn phản động đã khiến người dân Volgograd và Leningrad không thể chịu đựng thêm, ông lập tức ra lệnh dẹp loạn – một mệnh lệnh đã được chuẩn bị từ lâu.
Ngày hôm đó, lũ ký sinh trùng đắm chìm trong "dân chủ giả hiệu" cuối cùng cũng nếm trải sự khủng khiếp của dòng thép. Những cỗ máy bạo lực với xích xe nghiền nát sẽ trở thành cơn ác mộng kinh hoàng đeo bám chúng suốt đời.
Quân đội dẹp loạn ném lựu đạn cay vào đám đông. Khi đám người nhận ra chuyện gì đang xảy ra, mắt họ đã cay xè vì khói. Một số định dùng chai xăng tự chế tấn công binh lính, nhưng đã bị lính bắn tỉa trên nóc nhà dùng súng hơi bắn gãy chân.
Tiếp theo là đàn áp trực tiếp. Với phong cách thô bạo của quân đội Liên Xô, họ không dùng đến khiên hay dùi cui "hiền lành". Mỗi người lính đều cầm súng chống bạo động, bắn đạn cao su gây đau đớn nhưng không chết người. Yanayev ra lệnh: "Không thương xót bất kỳ kẻ bạo loạn nào, bắn đến viên đạn cuối cùng. Tha thứ là việc của Chúa, chúng ta chỉ cần đưa chúng đến gặp Ngài. Bắt gặp trên đường thì đánh tại chỗ, bắt trong nhà vệ sinh thì dí đầu vào bồn cầu."
Đạn cao su bắn vào người khiến da thịt bị rách, hoặc bầm tím ghê gớm. Những thanh niên quen cuộc sống nhà kính, chưa từng trải qua đau đớn như vậy, lập tức gào khóc xin tha. Nhưng binh lính không buông tha, tiếp tục bắn vào cả những kẻ đã gục xuống.
Đám biểu tình hoảng sợ tột độ. Những kẻ phản đối lần đầu tiên cảm nhận được nắm đấm sắt của chuyên chính đáng sợ đến thế nào. Chúng đã tưởng rằng "chính trị đường phố" sẽ khiến lãnh đạo Đảng Cộng sản không nỡ đàn áp nhân dân mà phải khuất phục. Nhưng chúng không ngờ Tổng Bí thư mới lại là một lãnh tụ thép. Chỉ cần quân đội và bộ máy nhà nước còn trung thành, những kẻ mưu đồ thay đổi xã hội để trục lợi sẽ không bao giờ có cơ hội.
Những kẻ cầm đầu biểu tình sợ hãi. Chúng như những gã hề vội vã rút lui, bỏ lại đám đông bị lừa phải gánh chịu sự trừng phạt của chủ nghĩa cộng sản. Mất đi tổ chức và ý chí chiến đấu, chúng nhanh chóng đầu hàng.
Trong chiến dịch dẹp loạn ở hai thành phố lớn, sáu người chết vì giẫm đạp, hai mươi người trọng thương, sáu mươi người bị thương nhẹ, cùng hàng trăm thanh niên tham gia biểu tình bị bắt giữ. Dù nhiều kẻ trên truyền hình khóc lóc nói bị lừa đi biểu tình, Yanayev chỉ đáp lại bằng một câu ngắn gọn: "Một màn kịch lố bịch của lũ hèn nhát và rác rưởi."
Những kẻ có tội nghiêm trọng sẽ được đưa đến bệnh viện tâm thần đặc biệt của KGB để "điều trị" – cho đến khi nào chúng nghe thấy hai từ "dân chủ tự do" là run rẩy mới được thả. Thật là một sự mỉa mai cay đắng!
Ngay sau hành động đàn áp, giới trí thức tự phong là "lương tri dân tộc Slav" đã lên tiếng chỉ trích Yanayev kịch liệt. Nhà văn Solzhenitsyn – tác giả "Quần đảo Gulag", người được mệnh danh là "lương tri nước Nga" – đã ví Yanayev là một bạo chúa tàn ác, vô nhân tính, điên loạn không kém gì Stalin. Yanayev chỉ nhếch mép cười nhạt, chê ông ta là "thằng ngốc chỉ biết viết lời lẽ sướt mướt, chẳng làm được trò trống gì."
Tuy nhiên, phần lớn giới trí thức trong nước lại chọn cách im lặng. Yanayev không cho rằng họ khôn ngoan, mà có lẽ chỉ là do kiểm duyệt báo chí đã khiến họ không thể lên tiếng.
Dĩ nhiên, phương Tây cũng không ngừng lên án Yanayev. Anh đã ra tuyên bố "rất sốc" trước hành động đàn áp "man rợ và đẫm máu" của Liên Xô, đồng thời kêu gọi chính phủ Liên Xô dừng lại và "theo dõi sát sao tình hình". Mỹ cũng có tuyên bố tương tự nhưng nhẹ nhàng hơn. Yanayev đáp trả gay gắt: "Chính phủ Anh rảnh rỗi ngồi không, hãy rửa sạch tội ác đàn áp phong trào độc lập Ireland trước khi bàn về nhân quyền với Liên Xô." Ông còn nhấn mạnh: "Biết đâu một ngày nào đó, Quân đội Cộng hòa Ireland được vũ trang hùng hậu sẽ đánh bại Anh."
Những phát ngôn thẳng thừng của Yanayev khiến các nước Tây Âu ngỡ ngàng. Họ không thể ngờ lãnh đạo mới của Liên Xô lại trực tiếp đến vậy. Chỉ có Mỹ ngồi yên, cười nhạo khi nước Anh bị đe dọa và sỉ nhục. Kể từ đó, các nhà lãnh đạo phương Tây đã hiểu: vị Tổng Bí thư Liên Xô này, có lẽ thực sự là một bạo chúa thép không thể xem thường.
Truyen.free giữ bản quyền biên tập cho nội dung này.