(Đã dịch) Lục Nhân Yêu Vương - Chương 187: Liverpool đêm
Leon và Lampard vội vã trở lại phòng thay đồ để tắm rửa, những đồng đội khác đã về trước, thay đồ xong xuôi và đang ngồi trò chuyện. Huấn luyện viên trưởng Ranieri thì đang cùng Terry tham dự buổi họp báo sau trận đấu nên vẫn chưa về. Leon và Lampard nhanh chóng chạy vào phòng tắm, rửa sạch mồ hôi dơ bẩn trên người rồi thay đồ, chờ Ranieri về để xin phép.
Một lúc lâu sau, Ranieri mới trở lại phòng thay đồ. Lampard vội nháy mắt ra hiệu cho Leon, Leon đứng lên. Đây là lần đầu tiên cậu xin phép huấn luyện viên trưởng không về London cùng đội bóng, trước đây khi còn ở Hotspur, cậu cũng chưa từng xin nghỉ như vậy, trong lòng vẫn còn chút căng thẳng.
Thấy Leon đứng lên như có điều muốn nói, Ranieri cười hỏi: "Leon, cậu có chuyện gì à?" Leon gật đầu nói: "Sếp, con muốn xin phép ạ. Con và Frank đã hứa với Michael và Steven là tối nay sẽ cùng đi ăn tiệc kiểu Pháp, muốn mai hãy về London, không biết có được không ạ?"
Ranieri sững sờ một chút, rồi cười nói: "Leon, danh tiếng của cậu ở nước Anh khá lớn đấy. Cậu không sợ bị phóng viên bao vây sao? Cậu phải biết, đây không phải London đâu. Hơn nữa, cậu còn chưa đủ 18 tuổi, không được uống rượu. Nếu bị phóng viên chụp được ảnh cậu uống rượu, cuộc sống của cậu sẽ lại bị truyền thông làm phiền đấy."
Leon vội vàng nói: "Sếp, con sẽ không uống rượu đâu ạ. Khi đi chơi cùng nhau chỉ uống nước trái cây thôi. Hơn nữa con cũng không sợ mấy phóng viên đó, họ chỉ nghĩ tụi con về London cùng đội bóng thôi, sẽ không ngờ tới tụi con còn ở lại Liverpool đâu. Michael với mấy anh ấy cũng sẽ không tiết lộ chuyện liên hoan ở đây với truyền thông đâu ạ."
Lampard đứng cạnh cười xòa nói: "Sếp, thầy cứ yên tâm. Con sẽ trông chừng Leon, sẽ không để Michael với mấy anh kia ép Leon uống rượu đâu." Ranieri bật cười: "Frank, cậu đấy à? E là cậu còn say khướt trước cả Leon ấy chứ. Thôi được, Leon, hai vệ sĩ của cậu không phải cũng đi cùng sao? Cậu gọi điện thoại bảo họ đến đây đi, tôi sẽ đồng ý cho cậu và Frank ở lại Liverpool. Có điều, sáng mai các cậu nhất định phải về London ngay, ngày kia phải tập luyện bình thường, các cậu không được vắng mặt."
Leon và Lampard vội vàng cam đoan nhất định sẽ về London ngay ngày mai, tuyệt đối không vắng mặt buổi tập ngày kia.
Được Ranieri đồng ý, hai người vội vã xách túi của mình. Lampard giật lấy túi của Leon và nói: "Leon, cậu gọi điện cho vệ sĩ của cậu đi, bảo họ đợi bên ngoài sân bóng, chờ các cổ động viên ra về hết rồi hãy đi. Giờ chúng ta đi tìm Michael và Steven trước đã."
Leon lấy điện thoại di động ra, bật nguồn rồi gọi cho Dalovski. Cậu nói với họ hôm nay sẽ không về London, bảo họ đợi bên ngoài sân bóng chờ họ đi ra. Hôm nay đến Liverpool chính là Dalovski và Hrušovský, còn Udovichenko ở lại biệt thự tại London.
Lampard thấy Leon gọi điện xong, hai người liền đi đến phòng thay đồ của đội chủ nhà. Phòng thay đồ đội chủ nhà lúc này chỉ còn lại Owen, Gerrard, Heskey và Hyypiä, những cầu thủ khác đều đã rời đi. Thời gian còn sớm, Owen liền đề nghị trước tiên về nhà anh ấy ngồi chơi một lát, tối nay mới đi nhà hàng. Leon và Lampard thì cũng không sao, dù sao hai người họ cũng đâu có quen thuộc gì Liverpool.
Mấy người ngồi trong phòng thay đồ trò chuyện thêm một lát, chờ cho đến khi đoán chừng các cổ động viên đã ra về hết rồi mới đi ra sân. Dalovski vừa thấy Leon đi ra, lập tức cùng Hrušovský đi đến bên cạnh Leon, cảnh giác quan sát xung quanh, đứng hai bên bảo vệ cậu. Owen cùng Gerrard mấy người ngạc nhiên nhìn hai người đàn ông lạnh lùng mặc áo đen đeo kính râm, thấy Leon và Lampard kh��ng có phản ứng gì, lúc này mới sực tỉnh ra đó là vệ sĩ của Leon.
Tám người ngồi trên bốn chiếc xe, cùng đi đến biệt thự của Owen. Vợ của Owen, Louise, đang ôm cô con gái vừa chào đời Gemma-Rose ra gặp Leon và mọi người. Đây là lần đầu tiên Leon và Lampard nhìn thấy con gái của Owen, cả hai lúng túng lục lọi túi xem có gì làm quà ra mắt không.
Trong túi của Leon còn có mấy sợi dây chuyền ngọc Phật và ngọc Quan Âm mua ở Hồng Kông. Khi đó cậu nghĩ mang theo bên người, nếu gặp trường hợp cần trao đổi quà cáp thì có thể dùng đến, không ngờ bây giờ lại thực sự dùng tới. Leon lấy một sợi dây chuyền ngọc Phật đeo lên cổ con gái Owen, cười nói: "Trung Quốc có câu nói, nam đeo Quan Âm nữ đeo Phật. Ngọc Phật này vừa hay có thể tặng cho bé đeo để trừ tà."
Owen và vợ Louise vội vàng cảm ơn Leon. Lampard than thở nói: "Ha, Leon, cậu lúc nào cũng mang quà theo người thế? Thôi chết tôi rồi, trong túi tôi chẳng có món nào tươm tất để làm quà. Đợi lát nữa đi nhà hàng rồi tiện mua vậy." Owen cười nói: "Frank, có lòng là tốt rồi." Lampard thấy Leon đã tặng quà rồi, anh ta nào dám không tặng chứ.
Louise đặt con gái vào lòng Owen rồi chạy vào bếp lấy mấy ly rượu cùng một bình rượu vang ra. Mấy người ngồi trong phòng khách mở ti vi xem lại tuyển tập các pha bóng trận đấu ngày hôm qua, vừa uống rượu vang vừa trò chuyện giết thời gian. Lampard trước mặt Ranieri còn thề thốt sẽ giám sát Leon không cho uống rượu, giờ thì lại uống một cách hăng say cùng Leon.
Trời đã tối, Gerrard liền kéo mọi người cùng nhau rời khỏi biệt thự của Owen, đi đến một nhà hàng Pháp khá nổi tiếng ở Liverpool. Hai vệ sĩ của Dalovski không muốn ngồi cùng mọi người, mà ngồi ở một chỗ không xa Leon, để tiện quan sát mọi động tĩnh ở cửa nhà hàng, và có thể xông đến bên cạnh Leon bất cứ lúc nào.
Mấy người ngồi lại hơn một tiếng đồng hồ, Heskey lại đề nghị đi quán bar, nhưng đề nghị của anh ấy không được chấp thuận. Thứ nhất là Leon còn chưa đủ tuổi vào quán bar, thứ hai là Louise còn đang bế con gái nhỏ. Thế là Gerrard đề nghị đi xem ca kịch, nhưng phải đưa hai mẹ con Louise về nhà trước đã. Đề nghị đó được toàn thể mọi người đồng ý. Vậy là mấy người đi ra khỏi nhà hàng, cùng lái xe đưa mẹ con Louise về nhà xong, cả nhóm cùng nhau kéo đến nhà hát opera Liverpool.
Trùng hợp thay, trong nhà hát opera, ngồi ngay cạnh họ chính là người tình trong mộng của đàn ông nước Anh, Kelly Brook. Bên cạnh Kelly Brook còn có một cô gái trẻ trung xinh đẹp. Hai cô gái nhìn thấy Leon và mọi người cùng đi vào nhà hát, vô cùng ngạc nhiên.
Kelly Brook là người mà Leon và những người đàn ông kia đều biết danh nhưng chưa từng gặp mặt ngoài đời. Còn cô gái xinh đẹp bên cạnh cô ấy, không chỉ Leon không quen biết, ngay cả Owen và mọi người cũng không nhận ra. Kết quả sau khi hai nhóm người ngồi xuống, phe nam lén lút nhìn phe nữ, phe nữ lặng lẽ nhìn phe nam. Tranh thủ lúc màn kịch thứ hai còn chưa bắt đầu, Lampard và mọi người xúi giục Leon bắt chuyện với Kelly Brook, để họ cũng có dịp làm quen với mỹ nữ.
Leon sờ sờ mũi, ngồi thẳng người lại, sau đó nghiêng đầu mỉm cười với Kelly Brook: "Này, trùng hợp quá, các cô cũng đến xem ca kịch à." Kelly Brook và cô gái trẻ trung xinh đẹp kia li��c nhìn nhau rồi khẽ cười. Kelly Brook cười nói: "Vậy ra Hoàng tử Sylph lại bắt chuyện kiểu này đấy à?"
Leon hơi ngượng ngùng, cười tự giễu nói: "Giờ thì xin phép giới thiệu chính thức. Tôi là Leon, còn mấy người bên cạnh là đồng đội của tôi ở đội tuyển quốc gia: Frank, Steven, Michael, Emile Heskey. Còn người cuối cùng bên kia là Sammy (Hyypiä), à, anh ấy là người Phần Lan, đội trưởng của Liverpool."
Kelly Brook khẽ cười, bắt tay Leon rồi nói: "Được rồi, đây là lần đầu tiên gặp mặt ngoài đời, dù trên danh nghĩa thì ai cũng biết nhau rồi. Kelly, Kelly Brook. Còn vị mỹ nữ bên cạnh tôi đây là Keira, Keira Knightley. Hay là tôi cũng nên nói 'rất vui được gặp các anh' nhỉ?"
Keira Knightley từ bên cạnh Brook chìa tay ra, nhẹ nhàng bắt tay Leon rồi cười nói: "Rất hân hạnh được biết anh, Hoàng tử Sylph. Tôi là Keira Knightley, anh có thể gọi tôi là Keira." Leon mỉm cười: "Cứ gọi tôi là Leon đi, rất hân hạnh được biết cô, Keira."
Thấy Leon đã bắt chuyện được với hai cô gái, Lampard và mấy người kia lập tức đứng dậy khỏi chỗ, đẩy Leon sang một bên, tranh nhau bắt tay chào hỏi hai cô mỹ nữ. Brook khẽ cười nhỏ giọng nói: "Sao mấy ngôi sao bóng đá lớn như các anh lại rảnh rỗi đến xem opera vậy? Hôm nay không phải có trận Chelsea và Liverpool sao?"
Gerrard cười nói: "Đúng, nhưng trận đấu bắt đầu lúc 3 giờ chiều và đã kết thúc từ lâu rồi. Chelsea thắng, Leon là chủ mưu, thế nên tụi tôi kéo cậu ấy lại không cho về London, phải bắt cậu ấy đãi một bữa tiệc lớn mới chịu thả về. À, tối nay không có chỗ nào để đi, Leon lại chưa đủ tuổi vào quán bar, cho nên mới đến xem ca kịch. Không ngờ lại gặp các cô ở đây, đúng là có duyên thật đó."
Knightley nhìn Leon một cách đầy ẩn ý rồi cười nói: "Thế chẳng phải Leon sau này đấu trận nào cũng phải cẩn thận sao? Mỗi lần đội thắng trận, cậu ấy lại phải đãi mọi người một bữa tiệc lớn. Ai nha, Leon, nếu lần sau cậu còn mời khách, phải gọi cả tôi và Kelly nữa đấy nhé." Brook cười gật đầu nói: "Đúng vậy, Leon, cậu thấy sao?"
Leon vẻ mặt đau khổ nói: "Được rồi, được rồi, chỉ cần các cô có thời gian, tôi thì không thành vấn đề." Owen, Gerrard, Heskey liền vội vàng nói thêm: "Hơn nữa, có mỹ nữ cùng ăn tiệc lớn, dù là London thì bọn tôi cũng lái xe đến." Hai cô gái bật cười.
Leon nhìn Knightley nói: "Kelly làm gì thì tôi biết rồi, còn cô thì làm nghề gì, xin lỗi vì tôi hơi kém hiểu biết. Cô biết đấy, đá bóng thì từ sáng đến tối đều phải tập luyện và thi đấu, hầu như không biết thế giới bên ngoài đã tốt đẹp đến mức nào rồi."
Brook cười nói: "Keira cũng là một diễn viên điện ảnh, chính xác hơn phải gọi là minh tinh điện ảnh mới đúng. Năm ngoái cô ấy tham gia diễn xuất trong phim 《Tớ Yêu Beckham》, rất thành công ở Mỹ. Này nhé, năm nay cô ấy lại tham gia diễn xuất trong 《Cướp Biển Vùng Caribbean》, nghe nói đây là một bom tấn lớn của Hollywood ở Mỹ. Vừa hay phim đó đang quay ngoại cảnh ở cảng Liverpool, cô ấy cũng lén lút ra ngoài đây. À, Keira hai năm trước còn tham gia diễn xuất trong 《Chiến Tranh Giữa Các Vì Sao》 nữa đấy."
Leon còn chưa kịp lên tiếng, Owen đã thốt lên: "Oa nha, thì ra lại là một minh tinh điện ảnh cơ à! 《Tớ Yêu Beckham》 tôi có nghe nói qua, nhưng chưa có thời gian xem. 《Chiến Tranh Giữa Các Vì Sao》 thì đúng là bom tấn Hollywood rồi." Knightley cười nói: "Cũng chỉ là một diễn viên nhỏ thôi mà. Tôi tham gia diễn xuất chỉ là một vai phụ trong 《Star Wars: Tiền Truyện》."
Brook cười nói: "Thật ghê gớm thay những người trẻ tuổi bây giờ! Keira hình như cũng bằng tuổi Leon. Cô xem đó, một người đã là ngôi sao bóng đá nổi tiếng, một người khác cũng đã là ngôi sao màn bạc nổi danh khắp nơi." Knightley bĩu môi nói: "Nổi danh khắp nơi gì chứ, Leon với mấy anh kia còn không quen biết tôi mà."
Leon nhất thời lúng túng nói: "Cái này, Keira, chúng tôi chỉ là một đám vận động viên bóng đá suốt ngày cắm đầu luyện tập, không có thời gian nào mà ra vào rạp chiếu phim hay những nơi như vậy đâu. Tôi dám cam đoan, cô mà đi trên đường cái, chắc chắn người qua đường sẽ xúm lại xin chữ ký cô cho mà xem." Owen và mọi người liền vội vàng gật đầu, tán thành lời giải thích của Leon.
Mấy người còn muốn trò chuyện thêm thì màn kịch thứ hai bắt đầu. Owen và mọi người đành phải trở về chỗ ngồi nghiêm chỉnh, nhưng Brook vẫn cứ nhỏ giọng nói chuyện với Leon.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.