Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 27:

Thủ đoạn vòi tiền thô thiển như vậy mà Vân Phúc vẫn rối rít chắp tay, rồi chỉ Vân Chiêu vừa đi về: “Chuyện kết duyên thì dễ thôi, song đạo trưởng xin xem trước tướng mạo của tiểu thiếu gia nhà ta thế nào?”

Vị đạo trưởng râu ngắn nhìn Vân Chiêu hồi lâu, hỏi sinh thần bát tự của Vân Chiêu, rồi bấm đ��t ngón tay tính toán một hồi: “Tiểu thiếu gia của quý phủ là người có phúc, tam tai bát nạn đã vượt qua được một nửa rồi.”

Vân Phúc nghe vậy, vội vàng hỏi: “Chẳng lẽ tiểu thiếu gia nhà ta còn có tai nạn gì chưa qua khỏi?”

Đạo trưởng thở dài: “Thiên lôi oanh kích kinh thành, tựa như một đao chém vào ngực người. Trời đất hữu hình, người sao chẳng thế, chúng ta chỉ là những con sâu bọ bám víu trên xã tắc Đại Minh, thì làm sao mà thoát khỏi được? Đại hạo kiếp này, nếu tránh được thì con cháu đời đời, phú quý vinh hoa; nếu không tránh được... Haiz, đành xem ý trời vậy.”

Những lời này, không biết vị đạo trưởng Lương Hưng Dương đã nói bao nhiêu lần rồi. Nghe ông ta và Vân Phúc tán gẫu, ông ta chuẩn bị vân du khắp thiên hạ, để xem rốt cuộc thế giới đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại luân lạc đến mức này.

Ông ta còn nói, đạo gia vào loạn thế thì phải nhập thế, tại thái bình thịnh thế thì ẩn cư.

Có điều, khi ông ta nói những lời này vẫn không quên uống rượu, Vân Chiêu cảm thấy thật không chân thật.

Còn chuyện thiếu gia ngốc của Vân gia đột nhiên trở nên thông minh, đối với vị đạo trưởng mà nói, không đáng nhắc tới. Nay khí tức trong vũ trụ hỗn loạn, yêu nghiệt hoành hành là lẽ dĩ nhiên. Thiên mệnh vốn có đã lệch khỏi quỹ đạo vốn có, nên phúc vận ngẫu nhiên giáng xuống một ai đó, chưa chắc đã là chuyện tốt. Vân thị tốt nhất vẫn nên đi theo con đường trước kia, chớ vì tiểu thiếu gia đã khai trí mà làm những việc không phù hợp với thân phận, cẩn thận ông trời có mắt.

Cái Quan Trung nho nhỏ này, có kẻ xưng vương xưng bá, chút chuyện của Vân thị khác nào ném một tảng đá xuống biển, chẳng mấy chốc sẽ bị người ta lãng quên thôi. Dù người biết chuyện, rồi cũng thành quen.

Vân Nương cũng đã quen với việc nhi tử mình thông minh rồi.

Vì thế, bữa tối của Vân Chiêu rất khủng khiếp.

Cơm gạo kê là chuyện thường, chủ yếu là thức ăn đáng sợ. Dưa muối từ mùa thu năm ngoái đã đen xì xì, chẳng có chút sắc, hương, vị nào cả. Trước kia, Vân Chiêu chẳng định sống cho ra sống, cho nên ăn cái gì cũng như nhau. Bây giờ thì không được, y là người muốn sống một cuộc sống tử tế, mà ăn uống là chuyện hưởng thụ nhất với y ở độ tuổi này.

May mà mẹ còn luộc cho Vân Chiêu một quả trứng ngan, đây là điểm sáng duy nhất của bữa cơm này.

Vân Nương thấy Vân Chiêu tay chân lóng ngóng bóc trứng ngan, liền giật lấy, thoáng cái đã bóc xong, đặt vào bát y: “Ăn đi.”

Vân Chiêu nhìn hai đứa tiểu nha hoàn ngồi ở góc bàn, ăn ngấu nghiến cơm trắng, đẩy bát đi: “Chán lắm.”

Vân Nương mặt không đổi sắc, gắp quả trứng trong bát Vân Chiêu, cắn một miếng. Thấy nhi tử không định giành lại, nàng rất tự nhiên ăn hết cả quả trứng, nàng không thỏa hiệp.

Vân Chiêu giận dỗi đẩy bát cơm lần nữa: “Con muốn ăn mì.”

Vân Nương đứng dậy, chia luôn cơm trong bát Vân Chiêu cho hai tiểu nha hoàn, sau đó tiếp tục ăn cơm với dưa muối.

Vân Chiêu thấy mình không còn gì để ăn, thở dài rời bàn ăn, đi tới bàn sách nhỏ, tiếp tục viết Tam Tự Kinh.

Vân Nương ở phía sau nói: “Mấy năm qua đại hạn, trong nhà không trồng lúa mạch, phí nước.”

Vân Chiêu gật đầu, tiếp tục viết chữ.

“Ngày mai, mẹ bảo Vân Phúc đi mua chút lúa mạch về xay bột nhé?” Nếu Vân Chiêu khóc lóc làm loạn, Vân Nương tất nhiên sẽ không dung túng con mình, nhưng y lại chẳng than phiền gì, nàng sao có thể để nhi tử mình bị đói? Có điều, vận mệnh đói một bữa là không tránh khỏi. Đó là do Vân Chiêu tự chuốc lấy, y đã cho phép toàn bộ thiếu niên Vân thị đọc sách, tạo thành gánh nặng rất lớn cho gia đình.

Gia nghiệp này là do mẹ khổ cực lèo lái mới có được. Vân Chiêu là một tên phá gia chi tử, cho tộc nhân đọc sách là chuyện chính xác, nhưng chuyện chính xác thì không nhất định đã thích hợp. Mấy chục đứa bé trai đều đi học cả, thì bao nhiêu việc trong nhà sẽ do ai làm?

Mẹ tức giận, Vân Chiêu tất nhiên sẽ cho mẹ cái cớ để trút giận, ví dụ như việc ăn cơm còn kén cá chọn canh.

“Tiên sinh nói, con người phải đọc sách, còn nói người mà ngay cả tên mình cũng không viết được thì không thể thành người chân chính. Còn nói, bách tính ngu muội là do không biết đọc sách, nếu Vân thị hài lòng với tiểu phú, người chỉ dạy một mình con là đủ.”

“Nay thiên hạ nhiễu nhương, đọc sách không phải là để lấy công danh, mà là để dễ sinh tồn hơn. Cái giá đắt tới mấy cũng phải đọc sách, duy chỉ có như thế, trong thời loạn mới không bị người ta lừa gạt, nạp mạng vô ích.” Vân Chiêu mượn lời tiên sinh để nói ra những điều mình muốn nói.

Vân Nương không hoài nghi tiên sinh: “Đạo lý thì đúng, nhưng thực tế thì không làm được. Mẹ chỉ nghĩ con muốn Vân Dương, Vân Thụ tới học, không ngờ lại là cả đám tới. Nếu như người nhà họ đều hiểu chuyện thì còn dễ nói, nếu có vài kẻ hồ đồ, con sẽ vì ý tốt mà làm hỏng chuyện.”

“Vài năm nữa con nắm giữ gia nghiệp, vậy phải chú ý từ những chuyện nhỏ nhặt. Chuyện có lý chưa chắc đã là chuyện tốt, lòng người khó lường, con phải hiểu được điều đó. Mẹ nghe Từ tiên sinh nói, con và tiên sinh đã ký khế ước.”

Vân Chiêu bất giác chột dạ che ngực: “Đùa thôi ạ.”

Vân Nương lục lọi trên người Vân Chiêu một hồi, lấy ra bản khế ước kia, xem nội dung trên đó mà sững sờ: “Con đã hứa một vạn lượng bạc sao?”

Vân Chiêu gật đầu.

“Con có biết một vạn lượng là bao nhiêu không?”

Vân Chiêu lắc đầu.

“Phòng ốc, đất đai, gia súc, nô bộc và một ít tiền bạc tổ truyền trong nhà, cộng toàn bộ Vân gia trang viên, hẳn đổi được 7000 lượng bạc. Nếu như con muốn trả Từ tiên sinh một vạn lượng, mẹ phải bỏ toàn bộ của hồi môn vào mới đủ.”

Vân Nương thấy nhi tử mình vẫn ngốc nghếch như trước, liền sai hai tiểu nha hoàn mở cái rương gỗ đặt trên giường mình, lấy ra một vật bọc trong vải đỏ, đặt trước mặt Vân Chiêu: “Mở ra.”

Vân Chiêu mở lớp vải đỏ, bên trong lại là lớp vải lam. Y phải mở liền bốn lớp vải mới thấy một đĩnh bạc trắng ánh sắc đen.

Vân Nương đặt đĩnh bạc vào tay Vân Chiêu để y nâng, sau đó nói nhỏ: “Đây là đĩnh ngân nguyên bảo 10 lượng, là vật trấn rương, từ thời gia gia con truyền lại, ba đời không nỡ lấy ra dùng. Con hứa với Từ tiên sinh một vạn lượng bạc, cần có một nghìn đĩnh bạc như thế.”

Vân Chiêu ngượng ngùng đặt đĩnh bạc xuống: “Từ tiên sinh cũng nói rồi, nếu như con lớn bằng mẹ mà không kiếm được một vạn lượng bạc thì khế ước này coi như bỏ.”

Vân Nương vươn hai ngón tay véo má nhi tử: “Con nhớ cho mẹ, gia gia con cả đời đi theo Thích đại soái, chống lại giặc Oa ở duyên hải đông nam mười năm, cuối cùng quét sạch giặc Oa, lại chống quân Mông Cổ phương bắc mười năm, giữ nguyên vẹn cương thổ Đại Minh. Từ một chức bách nhân trưởng nho nhỏ, làm quan tới du kích tướng quân, là nhờ vào việc nói là giữ lời, làm là có kết quả.”

“Phụ thân con tuy không có bản lĩnh như gia gia con, nhưng cũng là người tín nghĩa vô song. Dù có bị thiệt cũng không nuốt lời, nhờ thế dù phụ thân con không còn, mẹ vẫn nắm giữ được toàn bộ Vân thị.”

“Khế ước giữa con và Từ tiên sinh nhìn có vẻ như là trò đùa, thực tế thì không phải. Vì Vân thị không được phép làm trái lời hứa, cho dù đó có là lời nói đùa.”

Vân Chiêu ngây người nhìn mẹ, nhưng những lời lẽ sắc bén đó cứ xoáy vào tai y, y không biết phải nói gì. Tới câu cuối cùng của mẹ, rằng nếu tương lai Vân Chiêu không kiếm được một vạn lượng bạc, nàng sẽ đem gia tài Vân thị tặng cho Từ tiên sinh để sửa thư viện Ngọc Sơn, bấy giờ y mới thất kinh phát hiện ra, trong cái thời đại chết tiệt này không được phép hứa hẹn linh tinh.

Đến khi đó mẹ có đưa hay không là một chuyện, Từ tiên sinh có nhận hay không lại là chuyện khác. Lời hứa dù không thực hiện nhưng vẫn thực sự tồn tại. Nếu đợi Vân Chiêu trưởng thành, Từ tiên sinh lấy khế ước này ra thì đó sẽ là một chuyện lớn rồi.

Mỗi dòng chữ này đều mang dấu ấn riêng của tác phẩm, được chuyển ngữ chân thành từ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free