Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Minh Thiên Hạ - Chương 39:

Đến chiều, Vân Kỳ không cho Vân Chiêu giúp nữa. Công việc đồng áng quá nhiều, y không dám nghỉ ngơi, nhân lúc còn sức lực, phải làm thật nhanh.

Trên đồng ruộng khắp nơi là người, đầu người đen nghịt, từng đám mây trắng lớn như bông lững lờ trôi trên đỉnh đầu.

Trâu cày vẫn thong thả bước giữa đồng, cày ra những luống đất thẳng tắp. Mỗi con trâu cùng với những người nông dân cần mẫn kia, chính là nét vẽ nên bức tranh đẹp nhất trên mặt đất này.

Vân Chiêu kéo Vân tiểu muội lên một ngọn đồi nhỏ, say sưa ngắm nhìn cảnh tượng dưới chân. Mãi đến khi mẹ lớn tiếng gọi, y mới bừng tỉnh từ cõi thơ mộng, rồi cùng Vân tiểu muội nhảy lên xe lừa của mẹ, tuần tra lãnh địa Vân gia.

“Từ chân núi cho tới cây du lớn kia là đất phong của tổ tiên ta. Mảnh đất này chúng ta không cho người ngoài thuê, chỉ có người trong bổn tộc mới được thuê, ví như nhà Vân Kỳ.”

Vân Chiêu đặt tay lên trán, nhìn mảnh đất rộng đến mút mắt: “Mấy mẫu vậy mẹ?” Vân Nương kiêu hãnh đáp: “1700 mẫu.”

“Nhiều thế ạ?” Vân Chiêu thất kinh, không ngờ gia đình mình lại giàu có đến vậy. 1700 mẫu, trời ơi, nếu ở đời sau, đó là một khái niệm kinh khủng đến mức nào! “Đó là chưa tính ruộng cạn đấy. Nhà ta có 4300 mẫu ruộng cạn, hai ngọn núi, bốn ao nước.”

Càng nghe y càng choáng váng, nói như vậy thì bất kể chỗ nào y nhìn thấy cũng đều là của Vân thị rồi còn gì. Y nhón chân lên cao, nhìn thật xa, rất xa, nơi đó còn có nhiều người canh tác hơn: “Mẹ, con nghe Kỳ thúc nói, có một địa chủ họ Tiền tranh đất với nhà ta.”

Vân Nương khinh thường: “Họ Tiền là cái thá gì chứ? Mấy năm qua nhà ta nhẫn nhịn là tích phúc cho con đấy.”

Vân Chiêu hoài nghi nhìn mẹ: “Vậy nếu nhà ta không nhịn thì có phải là họ Tiền sẽ không còn đường sống không?” Vân Nương lấy khăn tay ra, tỉ mỉ lau vết bẩn trên người nhi tử: “Dù sao thì Phúc bá nói thế, ông ấy không bao giờ nói dối hay nói thừa đâu.”

Vân Chiêu đột nhiên phát hiện ra một vấn đề: Vân thị nếu đã rộng lớn như thế, vì sao y chỉ thấy mẹ mình và Phúc bá là người thông minh, còn lại toàn là những kẻ ngốc chỉ biết nghe lời làm việc, ví như Tần bà bà, hai nha hoàn của y, rồi đám gia đinh đầu óc ngu si tứ chi phát triển kia.

Điều này không hợp với một gia tộc ngàn năm như Vân thị. Ít người như thế thì càng không cách nào quản lý được khối đất đai bao la này.

Vân Nương thấy nhi tử nhìn mình chằm chằm, bực mình nói: “Nhìn mẹ làm gì? Không cần biết trong nhà thế nào, cuối cùng vẫn là của con. Giờ con cứ đi lôi kéo nhân th�� cho mình đi, lớn lên rồi không mất đi cái gì đâu.”

Vân Chiêu nhẹ nhõm: “Con cứ lo trong nhà chỉ có một đám ngốc thì làm sao giữ nổi gia nghiệp. Bây giờ con hiểu rồi, nói cách khác, nhà ta không phải nộp thuế đúng không ạ?”

Vân Nương phì cười: “Quan phủ quên nơi hang cùng núi hẻm như nhà ta rồi. Từ khi mẹ gả tới đây, chưa bao giờ thấy quan phủ tới nhà chúng ta cả.”

Vân Chiêu hít một hơi khí lạnh.

Kiếp trước y là một quan viên nhỏ phụ trách cứu đói, rất hiểu vấn đề nộp thuế. Bất kể là triều đại nào, thời kỳ nào, chuyện nộp thuế không có đường thương lượng.

Ở Đại Minh, quan văn thì được lợi một chút, chứ quan võ muốn trốn thuế rất khó, trừ phi là quan binh vệ sở.

Gia gia là Du kích tướng quân, cái gọi là du kích chính là không có nơi đóng quân cố định, nơi nào cần đi tới đó, là thứ quân đội xui xẻo nhất.

Giờ nghe mẹ nói thế, hình như Vân thị còn một mặt mà y chưa biết sao? Đó hẳn là một bí mật không tầm thường.

Xe lừa đi vòng quanh ruộng nước của Vân thị thôi mà tốn mất cả buổi chiều. Chập tối về nhà, Vân Chiêu không đi ăn cơm ngay mà bám dính lấy Vân Phúc.

Lúc này đây, quản gia Vân Phúc trong mắt Vân Chiêu trở nên cực kỳ thần bí.

Bên suối nhỏ dựng một cái lán cỏ. Bên trong, lò lửa cháy hừng hực, một nam tử trẻ mặc quần dài, mình trần, cơ bắp rắn chắc đang rèn sắt. Tiếng keng keng đã vang lên một lúc rồi, còn Vân Phúc thì ngồi trên cái ghế mây hút tẩu thuốc.

Thấy Vân Chiêu tới, thanh niên kia dừng búa, ném khối sắt đã mờ dần vào lò lửa, chẳng nói một lời.

Vân Phúc đá thanh niên một cái: “Thiếu chủ nhân tới, không biết chào hỏi à?” Thanh niên nhướng mắt lên nhìn Vân Chiêu, giọng điệu nhạt nhẽo: “Lưu Tông Mẫn xin có lễ.”

Ra là hắn! Vân Chiêu tò mò đi xung quanh Lưu Tông Mẫn một vòng, mà Lưu Tông Mẫn có vẻ không thích đưa lưng cho người khác nên cũng xoay theo.

Vân Chiêu rất thất vọng. Y cứ tưởng tặc khấu trong tiểu thuyết phải là người lưng hùm mình gấu, râu rậm mày kiếm, nói chuyện ồm ồm như sấm. Chứ còn cái tên này chẳng những không có tí khí thế hung hãn nào của tặc khấu đã đành, nhìn lại còn hơi... ngu.

Theo như dã sử nói, chính vì tên này chiếm đoạt Trần Viên Viên mới khiến Ngô Tam Quế vốn định đầu hàng Lý Tự Thành chuyển sang mở quan ải để Mãn Thanh kéo vào Trung Nguyên. Mặc dù dã sử không đáng tin, nhưng đủ để nói lên tên này có vai trò lịch sử không nhỏ, ít nhất thì tiếng tăm hắn đủ lớn người ta mới dùng tên hắn.

Lưu Tông Mẫn thấy Vân Chiêu không nói không rằng. Mới đầu hắn còn có ý xem thường y, nhưng dần dần bị ánh mắt cực kỳ bất thường đó làm thấy rờn rợn sống lưng. Hắn liền lấy thanh chủy thủ đưa Vân Chiêu, cười nịnh nọt.

Thanh chủy thủ được chế tác tinh xảo, phối hợp với chuôi làm bằng sừng trâu, toát lên vẻ cổ kính, lại khá sắc bén.

Vân Chiêu nhận lấy chủy thủ, chắp tay như người lớn: “Không biết ngươi có làm được trường đao không?”

Lưu Tông Mẫn không trả lời mà nhìn sang Vân Phúc.

Vân Phúc mắt khép hờ, phả ra một làn khói: “Làm được thì làm.”

Lưu Tông Mẫn chắp tay với Vân Chiêu: “Làm được, chỉ là tại hạ không đủ vật liệu.”

Đúng lúc này, Từ tiên sinh từ bên ngoài đi vào, cầm lấy chủy thủ trong tay Vân Chiêu xem một hồi, có vẻ rất hài lòng, nói: “Ta muốn một thanh kiếm.”

Lưu Tông Mẫn vẫn câu đó: “Tại hạ không có vật liệu.”

“Ngươi là thợ rèn mà.”

“Thời buổi này ai ai cũng muốn có một thanh đao, thanh kiếm, nhưng lấy đâu ra nhiều sắt như thế?”

Từ tiên sinh thong th��� ngồi xuống cái ghế dài: “Ta biết biện pháp rèn một thanh Long Tuyền kiếm mà không cần dùng sắt có sẵn. Vật liệu cần cát sắt lấy từ trong cát sỏi là được.”

Lưu Tông Mẫn lắc đầu: “Từ cát sỏi lấy ra cát sắt có quá nhiều tạp chất, đem nung lửa một cái là chẳng còn lại gì.”

Vân Chiêu hào sảng quyết định luôn: “Vậy thì ở lại Vân thị lâu một chút, theo lời tiên sinh nói tìm sắt. Chuyện còn lại xem tài nghệ của ngươi nữa thôi.”

Lưu Tông Mẫn lần nữa nhìn sang Vân Phúc. Ông già đó bập một hơi thuốc: “Còn không mau tạ ơn thiếu chủ nhân đã ban cho bát cơm à?”

Ngần ngừ một lúc, Lưu Tông Mẫn mới chắp tay với Vân Chiêu một cái, coi như là cám ơn.

Thấy hắn đã đồng ý rồi, Vân Chiêu liền cùng Từ tiên sinh rời cái lán cỏ. Đằng sau, tiếng keng keng đều đặn lại bắt đầu vang lên.

Đi được một lúc, Từ tiên sinh nhíu mày đăm chiêu nhìn lại lán cỏ: “Ta không thích kẻ này, hắn kỳ thực rất ghét rèn sắt.”

Vân Chiêu thoáng suy nghĩ là hiểu ngay: “Tiên sinh nói phải. Hắn ngay cả cách chế tạo Long Tuyền bảo kiếm của tiên sinh mà cũng không muốn nghe, chứng tỏ rèn sắt chỉ là một cái nghề tạm thời để hắn kiếm cơm ăn mà thôi.”

Từ Nguyên Thọ gật gù: “Đúng thế đấy, thợ rèn, thợ rèn, tất nhiên phải lấy rèn sắt để sống. Ngươi cho rằng một thợ rèn lại không tích trữ sắt thì có phải là một thợ rèn tốt không?”

“Với người bình thường mà nói, thợ rèn là nghề không tệ. Ít nhất con thấy Vân Dương rất hâm mộ cái nghề này.”

Kiến thức của Vân Chiêu về thế giới này còn rất ít, nhưng y chịu khó quan sát, chịu khó suy nghĩ – đây là tính tốt từ khi y tiếp nhận thân phận mới này: “Tiên sinh, tên này không ổn rồi.”

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, mời các bạn đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free