Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 119:

Bữa cơm gia đình rất phong phú, vui vẻ và hòa thuận.

– Chú ba à, anh quyết định rồi, năm nay anh sẽ xin từ chức.

Dùng bữa xong, Lục Ủng Quân tựa lưng vào cửa sổ, hạ giọng, nói với vẻ thần bí.

– Anh đã liên hệ với bên Thượng Hải chưa?

Lục Vi Dân cũng biết anh trai mình vẫn không cam lòng sống bình thản, đã sớm muốn từ chức ra ngoài xông pha một lần. Chỉ vì e ngại cha mẹ kiên quyết phản đối nên anh vẫn chưa thể quyết định. Nghe giọng điệu của anh mình hôm nay, Lục Vi Dân biết rõ anh đã hạ quyết tâm.

– Anh về cơ bản đã quyết định rồi. Năm ngoái anh đã đi một chuyến, ở lại một tuần, tham quan quy mô xí nghiệp. Tuy không thể so sánh với nhà máy cơ giới Hồng Kỳ, nhưng cũng được xem như một xí nghiệp tư nhân không tồi với hơn hai trăm công nhân, với số vốn đăng ký hơn mười triệu. Trước đây, anh từng đảm nhiệm chức Phó chủ nhiệm phân xưởng sản xuất, quản lý về kỹ thuật.

Lục Ủng Quân cũng biết đầu óc em trai mình xưa nay linh hoạt, cái nhìn cũng độc đáo. Cho nên, anh muốn nghe xem ý kiến của Lục Vi Dân.

– Anh, chuyên ngành anh học ở đại học chính là về kỹ thuật máy móc. Kinh nghiệm nhiều năm trong ngành, lý luận lẫn thực tiễn đều rất vững, lại làm Phó chủ nhiệm phân xưởng suốt hai năm, có lẽ phân xưởng của anh còn lớn hơn nhà máy kia. Nếu bây giờ mà quản lý về sản xuất thì cũng là “ngựa quen đường cũ”, không có vấn đề gì lớn cả. Tuy nhiên, em cảm thấy anh tốt nhất nên nói với người bạn kia, xem liệu có thể nhận quản lý mảng kinh doanh nào đó hay không. Nếu cứ quản lý về mảng đã quen thuộc thì sẽ bất lợi cho anh trong việc nâng cao khả năng của mình. Như vậy, anh đến Thượng Hải cũng chẳng có ích lợi gì nhiều. Chẳng phải anh muốn mở rộng tầm mắt, mở mang kiến thức hay sao? Kinh doanh tiêu thụ chính là một cách để rèn luyện bản thân, cũng sẽ trợ giúp anh trong nghiệp lớn sau này.

– Chú ba nói đúng đấy. Về linh kiện ô tô, nếu không phải là kỹ thuật công nghệ mới, thì các quy trình sản xuất càng coi trọng tính chính xác và ổn định. Hiện tại, đại đa số đều sản xuất theo dây chuyền. Nếu làm quản lý sản xuất đối với anh mà nói, chẳng có tính thử thách gì mới mẻ. Nhưng nếu bảo anh phụ trách về mảng tiêu thụ kinh doanh, thì mới thực sự là một thử thách. Tuy nhiên, anh rất thích những thử thách như vậy.

Lục Ủng Quân gật đầu tán thưởng:

– Đúng như lời em nói, điều này rất có tính rèn luyện bản thân. Hiện tại đang là kinh tế thị trường, và nó sẽ quyết định sự sống còn của một xí nghiệp.

– Anh, hiện tại kỹ thuật chế tạo ô tô nước ngoài đã du nhập vào nước ta. Theo đà phát triển của kinh tế đất nước, em nghĩ hai mươi năm tới, ngành ô tô của chúng ta cũng sẽ phát triển đến một tầm cao mới. Mà một bộ phận quan trọng trong ngành ô tô đó chính là ngành sản xuất linh kiện ô tô. Anh, nếu anh thật muốn xông pha ra bên ngoài, vậy thì h��y nên rèn luyện trong thị trường này.

– Ừ, anh biết rồi. Anh sẽ đến Thượng Hải để thích nghi một thời gian, sau đó sẽ suy xét kỹ hơn.

Lục Ủng Quân cảm thấy phân tích của em trai mình về tình hình kinh tế rất có lý. Dù sao em ấy cũng đã ở Lĩnh Nam vài năm, coi như đã tiếp thu được ngọn gió cải cách mới. Cho nên, cái nhìn cũng phải khác biệt.

Anh cũng là người có hùng tâm tráng chí, một lòng muốn làm nên sự nghiệp. Kiếm tiền chỉ là chuyện thứ yếu, quan trọng hơn chính là phải nâng cao năng lực bản thân. Tình trạng phân biệt đối xử trong xí nghiệp quốc doanh rất nghiêm trọng. Ở cái tuổi này mà anh đã được đề bạt làm Phó chủ nhiệm phân xưởng đã là một trường hợp đặc biệt rồi. Lúc trước, Bí thư Đảng ủy tiền nhiệm của nhà máy cơ giới Hồng Kỳ vô cùng tín nhiệm anh. Hiện tại, vị Bí thư Đảng ủy đương nhiệm thì không có thiện cảm đặc biệt với Lục Ủng Quân. Điều này cũng là một nguyên nhân lớn thúc đẩy Lục Ủng Quân muốn ra đi.

– Anh định nói với ba ra sao?

Lục Vi Dân liếc nhìn ba mẹ đang thu dọn chén bát, nhỏ giọng nói.

– Haha, chú ba à, chuyện này phải giao cho em. Ba là một người khá gia trưởng. Nếu anh nhắc đến chuyện này, chắc chắn ba sẽ nổi giận.

Trong nhà, chỉ có em là có thể nói chuyện được với ba. Em giỏi ăn nói, đầu óc lại linh hoạt, hãy giúp ba mở mang tư tưởng. Chuyện này anh đã định rồi. Ba đồng ý cũng tốt, không đồng ý cũng tốt. Anh nhất định phải đi con đường mà mình đã đặt ra.

Tính cách của anh trai, Lục Vi Dân hiểu rất rõ. Một khi đã quyết định chuyện gì thì không bao giờ thay đổi. Tính cách cứng cỏi này, mấy anh em nhà họ Lục ai cũng như ai. Và cũng bởi tính cách này mà quan hệ giữa anh cả và chị hai không tốt lắm. Kỳ thực không có mâu thuẫn lớn gì, nhưng vài chuyện nhỏ cứ tích tụ lại khiến quan hệ giữa hai anh em càng trở nên xấu hơn. Hai người đều rất cứng đầu, không ai chịu nhường ai, cho nên sau vài năm cũng chẳng thể hòa thuận nổi.

– Để em thử xem. Nếu anh đã quyết định thì ba chắc cũng không phản đối. "Tự định đoạt con đường cho mình!" Chẳng phải ba thường dạy chúng ta vậy sao? Anh cũng không phải đi đường ngang ngõ tắt gì. Quốc gia hiện nay đang cổ vũ xây dựng sự nghiệp, vì đất nước mà sáng tạo ra nhiều của cải. Đây hoàn toàn không phải là chuyện xấu.

Lục Vi Dân cười, cổ vũ anh trai mình.

– Em tin tưởng anh có thể làm ra được thành tích lớn hơn hiện tại nhiều.

– Chú ba à, lăn lộn trong chính quyền vài tháng mà miệng lưỡi cũng đã trơn tru hơn nhiều nhỉ.

Lục Ủng Quân vỗ mạnh vào bờ vai Lục Vi Dân một cái:

– Đúng rồi, anh nghe Chí Hoa nói em không còn làm thư ký cho Chủ tịch huyện nữa rồi, mà lại đến làm việc ở bộ phận chuyên trách phải không?

Quan hệ giữa Lục Chí Hoa và Lục Ủng Quân tuy không tốt lắm, nhưng dù sao cũng là anh em. Hơn nữa, đây cũng là dịp gia đình họp mặt, nên không tránh được việc gặp nhau. Tình hình của Lục Vi Dân ở Nam Đàm, Lục Chí Hoa cũng đã nói cho anh trai biết.

– Chuyện này một lời khó nói hết. Tuy nhiên, cũng không xem là chuyện xấu.

Trước mặt anh trai, Lục Vi Dân cũng không giấu giếm gì, kể cho anh trai nghe về chuyện thay đổi công tác của mình. Nghe xong, Lục Ủng Quân cảm thán không thôi.

– Chú ba à, làm tốt lắm. Làm thư ký cố nhiên là con đường tắt, cũng có thể học hỏi được không ��t điều. Nhưng anh cảm thấy muốn làm chuyện đại sự, căn bản phải đi từ những việc nhỏ nhất. Khi em tự mình làm, mới biết được bên trong có bao nhiêu đắng cay, mặn ngọt. Ngày sau lên làm lãnh đạo, mới biết cách bố trí công việc cho cấp dưới của mình ra sao.

– Ừ, anh đi rồi, Ái Quốc vẫn còn chưa tốt nghiệp. Ở nhà chỉ còn lại em và Chí Hoa. Nếu em có thời gian thì hãy về thăm ba mẹ nhé.

Lục Ủng Quân giọng điệu chùng xuống, nhìn Lục Chí Hoa đang nói chuyện với em trai Lục Ái Quốc:

– Không biết phải ở bên kia bao lâu đây?

– Nam nhi chí tại bốn phương. Anh cũng đừng nên quá bận tâm vấn đề này. Hiện tại giao thông ngày càng phát triển. Nếu anh muốn trở về thì chỉ cần ngồi máy bay một tiếng là đến ngay.

Lục Vi Dân trấn an anh trai mình.

– Ít nhất thì Tết Âm lịch anh cũng phải về nhà chứ? Còn bình thường thì Tết Trung thu hay Đoan Ngọ gì thì cũng có thể tranh thủ về nhà một chút.

– Khó mà nói trước được. Nếu anh đã quyết định thì nhất định phải làm cho thật tốt. Anh chỉ sợ là không có thời gian về nhà.

Lục Ủng Quân lắc đầu:

– Tuy nhiên, anh sẽ cố gắng tranh thủ thời gian trở về. À mà, chuyện của em và Chân Ny sao rồi?

– Sao là sao? Hiện tại chúng em vẫn còn trẻ, đều chưa suy xét đến chuyện gì xa xôi. Cô ấy hy vọng em có thể quay về nhà máy. Tuy nhiên, bây giờ em còn chưa có quyết định này.

Lục Vi Dân thuận miệng trả lời.

– Ừ, em mới đến Nam Đàm, nếu lãnh đạo coi trọng em thì em hãy nắm bắt cơ hội. Trong đời người chỉ có vài lần cơ hội như vậy. Chú ba à, hãy cố gắng nắm bắt kỳ ngộ nhé.

Lục Ủng Quân là người học về cơ khí, không ngờ lại cũng có thể nói những lời văn vẻ như vậy, khiến Lục Vi Dân có chút buồn cười. Tuy nhiên, lời nói của Lục Ủng Quân khiến Lục Vi Dân có chút xúc động. Chính mình hiện nay đang có ưu thế lớn, nếu không nắm bắt để bay vọt lên cao, quả thật là uổng phí tài năng.

Nội dung này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ và đăng tải.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free