Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 25:

Lục Vi Dân kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

Ít nhất trong ký ức hắn, bến xe trung tâm địa khu Lê Dương vẫn chẳng có mấy thay đổi. Vào năm 2003, bến xe trung tâm địa khu Lê Dương được di chuyển về phía bắc. Phần đường trung tâm bị các nhà đầu tư khai thác chiếm dụng, cuối cùng gây ra một cơn chấn động lớn trong giới quan trường Lê Dương. Ít nhất một cán bộ cấp Giám đốc sở và ba cán bộ cấp Phó giám đốc sở đã bị sa thải vì liên quan đến vụ chuyển nhượng đất đai trị giá hàng trăm triệu.

- Cám ơn anh, tôi không sao. Tìm một chỗ ngồi là được rồi.

Thấy Lục Vi Dân xuống xe, vẻ mặt tìm kiếm xung quanh có chút kỳ lạ. Cô gái theo bản năng rụt tay ra khỏi tay Lục Vi Dân, hạ giọng nói.

- Được, tôi thấy cô không nên đứng mãi ở đây.

Lục Vi Dân liếc nhìn đối phương, vẫn tiếp tục đỡ lấy cánh tay nàng, thản nhiên nói:

- Cô muốn đi ư, nhưng nhìn dáng vẻ cô lúc này thì làm sao đi nổi. Dù sao chúng ta cũng cùng đi một chuyến xe, ít nhất cũng nên giúp đỡ nhau. Cô muốn đến đâu?

- Tôi muốn đến ký túc xá Địa ủy đường Lê Giang.

Cô gái mỉm cười, cảm thấy Lục Vi Dân là người có tính cách khá hào phóng.

- Đầu tôi lúc này vẫn còn choáng váng, phiền anh đỡ tôi sang bờ sông bên kia ngồi nghỉ một lát. Nghỉ ngơi xong sẽ ổn thôi.

- Được, tôi đây vẫn còn hai bình nước uống giải cảm. Tôi thấy cô không giống say xe, mà giống bị cảm nắng hơn.

Lục Vi Dân một tay xách túi xách của cả hai, một tay đỡ lấy cánh tay cô gái, cùng nàng đi ra khỏi bến xe.

Bến xe trung tâm Lê Dương nằm cạnh dòng Lê Giang. Tỉnh lộ 106 cùng Lê Dương thông ra cửa sông. Hai huyện ven sông giao nhau bởi tỉnh lộ 215, nên nơi đây trông rất nhộn nhịp.

Một cơn gió lớn thổi qua mang theo nhiều bụi bặm. Lục Vi Dân giúp cô gái tìm được một chỗ ngồi dưới bóng cây. Trời chạng vạng tháng tám, mặt trời vẫn chưa lặn, còn sáng trưng, Lục Vi Dân cảm thấy trước ngực và sau lưng mình ướt sũng mồ hôi.

- Tôi còn hai bình nước uống giải cảm đây. Cô uống đi, hẳn là sẽ có hiệu quả.

Lục Vi Dân lục tìm hai chai nước uống giải cảm đưa cho cô gái.

- Cám ơn!

Cô gái cũng tự nhiên nhận lấy hai bình nước từ Lục Vi Dân, ngửi qua thấy có vị thuốc Đông y thì không khỏi nhíu mày.

- Thuốc đắng dã tật, rất tốt cho bệnh. Mau uống vào đi, để tôi còn đưa cô về.

Lục Vi Dân nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, thấy đã 6 giờ 30 chiều. Hắn còn phải đến nhà cậu nghỉ một đêm, rồi ngày mai đến Ban Tổ chức Cán bộ Địa ủy thăm hỏi Cao Anh Thành một chút.

- Sao vậy, làm chậm trễ việc của anh sao? Không có gì đâu, anh cứ đi trước đi, tôi ngồi một lát là được rồi.

Cô gái cắn răng dốc hai bình nước vào miệng. Vị thuốc Đông y mãnh liệt xộc lên khiến nàng chỉ muốn phun hết ra ngoài.

- Cô như vậy thì làm sao tôi có thể bỏ cô mà đi được?

Lục Vi Dân khoát tay nói:

- Chốn này người đến người đi quá nhiều, phức t��p lắm.

- Sợ người khác thấy rồi nói xấu sao? Tôi là con gái còn không sợ, anh là đàn ông thì sợ gì chứ?

Cô gái mỉm cười, không biết là nước uống giải cảm phát huy tác dụng hay là ngồi cạnh bờ sông không khí tốt hơn trong bến xe mà gương mặt tái nhợt của nàng đã hơi ửng hồng lên. Khi cười, đôi mi thanh tú khẽ nhếch, hai má lúm đồng tiền ẩn hiện khiến Lục Vi Dân phải ngẩn ngơ. Lúc trước hắn không chú ý, nhưng giờ Lục Vi Dân mới phát hiện dung nhan cô gái trước mắt này không hề thua kém Chân Ny.

Mặc dù học đại học bốn năm, tự nhận mình là người có kiến thức rộng rãi, nhưng Lục Vi Dân cảm thấy không cô gái nào mình từng gặp có dung mạo vượt qua được Chân Ny. Hơn nữa, tính cách hoạt bát, nghịch ngợm của Chân Ny cũng rất hấp dẫn Lục Vi Dân. Thế nên, dù trong thời gian học đại học, hắn không có đủ điều kiện để đáp ứng cho Chân Ny, nhưng hắn vẫn chẳng hề do dự, khiến cho đám bạn cùng phòng như Tào Lãng và Hoàng Thiệu Thành phải giậm chân ghen tị.

Cô gái trước mắt và Chân Ny xinh đẹp hoạt bát hoàn toàn khác biệt. Tuy r���ng thoạt nhìn có chút yếu đuối, nhưng Lục Vi Dân lại cảm thấy cô gái này ngoài mềm trong cứng. Chỉ bằng vài lời nói đã suýt khiến mình nghẹn lời, hắn liền biết nàng chẳng hề tầm thường. Hắn gãi đầu, cười cười nói:

- Chuyện này thì không sợ, chỉ sợ người ta nói là hoa lài cắm bãi cứt trâu thôi. Tôi mà giống bãi cứt trâu thì cô sẽ ghê tởm tôi mất.

Nghe Lục Vi Dân đánh trống lảng, cô gái bật cười thành tiếng, cười đến run rẩy cả người, hai má lúm đồng tiền lại càng rõ hơn:

- Ồ, thật không ngờ anh lại ba hoa đến thế.

- Sao lại gọi là ba hoa được. Cái này gọi là liều thuốc vui thôi mà.

Lục Vi Dân mỉm cười:

- Cuộc sống không như ý, nhưng ta cũng không nên quá bi quan, phải không? Tại sao không tự làm cho bản thân mình được thoải mái chứ?

Cô gái kinh ngạc nhìn Lục Vi Dân. Lục Vi Dân dường như nhận ra mình đã lỡ lời, bèn lắc đầu nói:

- Không có gì!

- Nghe anh đùa như vậy, tôi quả thật thấy tốt hơn nhiều. Tôi thấy anh cũng không còn kiên nhẫn nữa rồi. Vậy chúng ta đi thôi!

Cô gái đứng dậy, vừa định xách túi xách của mình thì đã bị Lục Vi Dân giành lấy trước một bước:

- Đi thôi, nếu để người ta thấy có hai cái túi xách mà lại để một cô gái cầm thì người ta sẽ đâm chọc sau lưng tôi mất.

Từ bến xe trung tâm đến ký túc xá của Địa ủy không xa lắm, khoảng chừng hai dặm. Sau đó rẽ phải vào con đường đẹp nhất thị xã Lê Dương - đường Lê Giang. Địa ủy Lê Dương, Ủy ban Nhân dân cùng với Hội đồng Nhân dân, Mặt trận Tổ quốc địa khu đều nằm trên con đường ấy. Ký túc xá lại nằm sát cổng của Địa ủy, trong một ngõ nhỏ.

Đưa cô gái đến tận cửa ký túc xá Địa ủy, Lục Vi Dân tự nhiên phất tay chào từ biệt rồi lập tức rời đi. Còn cô gái thì đứng nhìn theo bóng hắn hồi lâu.

Với một cô gái có khí chất cao ngạo như nàng, việc gặp phải một chàng thanh niên sau khi đưa mình về mà không thèm nói thêm một câu nào, đã bỏ đi ngay, thậm chí ngay cả tên mình cũng không hỏi, điều này khiến lòng tự tôn của nàng không khỏi bị tổn hại chút ít. Nhìn theo bóng Lục Vi Dân, cô gái dường như có chút suy tư, rồi lắc đầu mỉm cười. Chàng thanh niên này quả thật có chút không giống người bình thường.

Lục Vi Dân cũng không ý thức được hành vi tùy ý của mình lại mang đến một ấn tượng sâu đậm đến vậy cho cô gái. Hắn lúc này cũng chẳng có tâm tư suy nghĩ nhiều đến vậy.

Từng câu chữ trong bản dịch này đều mang dấu ấn riêng của truyen.free, không thể sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free