(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1029:
Cao Liêm căm hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng không dám thể hiện ra bên ngoài. Hắn nhìn qua khe cửa, thấy Kỳ Hồng với hai tay trần đang đứng trước mặt. Bên cạnh Kỳ Hồng là một đại hán mang theo thùng nước, không nói một lời đã dội thẳng vào đầu ba người đám Cao công tử. Ba người bị nước lạnh dội vào, lập tức tỉnh táo.
Kỳ Hồng vươn tay tóm lấy cổ Cao công tử, lạnh lùng nói:
- Tên ranh con thối tha, còn không mau thú tội đi? Nói, thủ lĩnh Thiên Môn đạo tại Tây Quan là ai? Các ngươi bắt cóc Tổng đốc đại nhân rốt cuộc có mục đích gì?
Cao công tử ú ớ vài tiếng, không nói rõ thành lời.
Phịch một tiếng. Ngay lúc này, Cao Liêm bất chấp tất cả, quỳ gối trước mặt Sở Hoan.
- Tổng đốc đại nhân, xin ngài giơ cao đánh khẽ, đừng thẩm vấn nữa. Nếu tiếp tục thẩm vấn, tiểu khuyển chắc chắn sẽ mất mạng.
Hắn vội vàng nhét khế nhà, khế đất trong tay vào tay Sở Hoan.
- Đại nhân, đây là khế nhà, khế đất tiểu nhân quyên góp cho Cục muối mới. Những thứ khác tiểu nhân sẽ về lo liệu. Xin ngài giơ cao đánh khẽ...
- Đây là số tài sản Cao tiên sinh quyên góp cho Cục muối mới sao?
Sở Hoan cười hỏi:
- Cao tiên sinh. Nếu đây là tài sản quyên góp cho Cục muối mới, lại có Hiên Viên tướng quân làm chứng, bản đốc có thể nhận. Nếu không phải, bản đốc cũng không thể nhận của ngươi một đồng.
Bên cạnh lại truyền đến tiếng Cao công tử kêu thảm thiết. Kỳ Hồng đã cầm roi lên, bắt đầu quật Cao công tử.
- Vâng, Tổng đốc đại nhân, tất cả những thứ này đều là tiểu nhân hiến tặng cho Cục muối mới.
Mặt Cao Liêm đỏ bừng.
- Xin đại nhân hạ thủ lưu tình.
Lúc này Sở Hoan mới ghé sát lỗ hổng, nói với phòng bên:
- Kỳ Hồng, dừng tay. Cứ để Cao công tử suy nghĩ kỹ đã. Cho hắn... một ngày để suy nghĩ thật kỹ.
Hắn lại chuyển hướng về phía Cao Liêm, khẽ thở dài:
- Cao tiên sinh. Ngươi cũng biết bản đốc đã bỏ rất nhiều công sức để tiêu diệt Thiên Môn đạo. Thiên Môn đạo một ngày còn chưa bị trừ diệt thì bản đốc vẫn chưa thể an tâm. Hơn nữa, nếu cho chúng thêm một ngày, chúng sẽ lại lớn mạnh thêm một phần. Cho nên... Lệnh lang của ngươi trong một ngày này sẽ không phải chịu nỗi khổ về da thịt, thế nhưng bản đốc làm việc công minh, ngày hôm sau sẽ lại tiếp tục thẩm vấn.
Cao Liêm làm sao không hiểu, căn bản Sở Hoan không cho hắn cơ hội mặc cả. Cái gọi là "một ngày" này chính là để Cao Liêm có cơ hội hiến gia tài. Lúc này, hắn không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể nói:
- Sau khi tiểu nhân trở về sẽ suy nghĩ thật kỹ. Chỉ là... Đại nhân cũng biết, nếu tất cả đều do tiểu nhân quyết định thì ngược lại cũng chẳng có gì. Nhưng Cao gia ta là một đại tộc, huynh đệ rất đông. Tài sản Cao gia cũng không phải do một mình tiểu nhân định đoạt, cần phải bàn bạc trong gia tộc...
Sở Hoan lập tức nhíu mày nói:
- Lời này của Cao tiên sinh là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi cho rằng bản đốc muốn bức bách ngươi dâng gia sản sao?
Hắn cầm khế nhà, khế đất trong tay đưa trả lại Cao Liêm:
- Nếu đã vậy thì bản đốc cũng không dám thu những vật này nữa. Bản đốc thanh liêm như nước, công chính liêm khiết, tuyệt đối không bức bách người khác hiến tài vật. Cao tiên sinh, ngươi cứ cất những vật này đi...
Cao Liêm vội vàng lùi lại phía sau, không thể làm gì khác ngoài nói:
- Đại nhân, đây là thật lòng tiểu nhân hiến tặng cho Cục muối mới. Đây là vì tạo phúc cho Tây Quan, không phải vì đại nhân.
- Như vậy thì tốt.
Sở Hoan gật đầu:
- Vừa hay ở đây có giấy bút, chi bằng Cao tiên sinh ngươi viết rồi điểm chỉ, chứng nhận ngươi thật tâm thật ý quyên góp cho Cục muối mới đi. Nếu vậy thì bản đốc cũng đỡ bị người khác hiểu lầm.
Cao Liêm không còn cách nào khác, chỉ đành viết giấy, điểm chỉ. Sở Hoan cầm tờ giấy, đọc một lần rồi mới cười nói:
- Cao tiên sinh thật đại nhân đại nghĩa, khiến người ta vô cùng khâm phục. Như vậy đi, ngươi về trước, bàn bạc với gia tộc một phen. Một ngày hẳn đủ để Cao tiên sinh lựa chọn... Cao tiên sinh ngàn vạn lần đừng miễn cưỡng. Nếu gia tộc của ngươi không có lòng muốn hiến thì Cao tiên sinh cũng đừng ép buộc!
Hắn giơ tay lên nói:
- Hiên Viên tướng quân. Đưa Cao tiên sinh ra ngoài trước.
Cao Liêm không còn cách nào, đành để Hiên Viên Thắng Tài đưa ra khỏi cửa. Đợi đến lúc Hiên Viên Thắng Tài trở về, Sở Hoan đang ngồi trên ghế trầm tư. Hiên Viên Thắng Tài tới sát bên cạnh, cười nói:
- Đại nhân thần cơ diệu toán, họ Cao quả nhiên đã đến.
- Hổ dữ không ăn thịt con. Cao Liêm tuy âm hiểm xảo trá nhưng cuối cùng cũng không đành lòng bỏ rơi đứa con trai này.
Sở Hoan cười lạnh nói:
- Hiên Viên tướng quân, cứ thực hiện theo kế hoạch.
Hiên Viên Thắng Tài lập tức chắp tay nói:
- Mạt tướng đã rõ.
Các thương nhân giàu có di chuyển từ Bắc Sơn đến Sóc Tuyền đương nhiên không chỉ có mình Cao gia. Ngoài Cao gia, có không dưới hai mươi đại gia tộc khác cũng đến Sóc Tuyền. Những gia tộc này đều là những gia tộc nổi tiếng tại Bắc Sơn.
Bọn họ đương nhiên không thể di chuyển toàn bộ gia tộc. Loại đại gia tộc như thế này, nhân khẩu vô cùng thịnh vượng. Một bộ phận thừa cơ đến Tây Quan, trắng trợn chiếm đoạt tài sản của các thân sĩ bản địa. Một bộ phận khác tiếp tục lưu lại Bắc Sơn.
Chẳng qua, thừa dịp Tây Quan loạn lạc mà chiếm được lợi ích lớn, bọn họ cũng mang đến rất nhiều tiền vốn. Các thân sĩ Bắc Sơn và Chu đảng Tây Quan liên thủ, trong thời gian ngắn ngủi đã phát triển thành một thế lực lớn tại Tây Quan.
Đại diện cho các thân sĩ từ Bắc Sơn đến tất nhiên là Cao gia. Mà gần Cao gia nhất chính là Triệu gia.
Gia chủ Triệu gia tên là Triệu Khôn Du, có quan hệ mười phần thân mật với Cao Liêm. Lần này các thân sĩ Bắc Sơn đến Tây Quan, Triệu thị cũng như Cao thị, thể hiện sự tích cực dị thường. Bọn họ theo sát Cao gia đến Tây Quan, lợi dụng đủ loại quan hệ, chiếm đoạt rất nhiều cửa hàng, ruộng tốt. Từ góc độ nào mà nói, bọn họ đều là đồng minh kiên định của Cao thị.
Ánh ban mai chiếu rọi khắp thiên địa.
Mỗi sáng, Triệu Khôn Du đều thức dậy rất sớm, luyện một bộ quyền dưỡng sinh. Khi luyện quyền, bình thường không ai quấy rầy hắn.
Thế nhưng hôm nay còn chưa đánh xong nửa bộ quyền, một loạt tiếng chân dồn dập đã truyền đến, sau đó là rất nhiều âm thanh xôn xao. Một tên gia phó chạy tới. Triệu Khôn Du còn chưa kịp quát lớn, tên gia phó đã gào khóc thảm thiết nói:
- Lão gia, không hay rồi, không hay rồi. Quan binh tới...
- Quan binh ư?
Triệu Khôn Du hơi ngẩn người:
- Người của ai? Là Đổng đại nhân phái người đến sao?
- Không phải Đổng đại nhân mà là Sở Tổng đốc.
Người kia còn chưa nói xong thì từ hậu hoa viên đã có một đám người mặc áo giáp, uy phong lẫm lẫm đi tới:
- Triệu lão gia, xin hãy theo chúng ta một chuyến.
Triệu Khôn Du dò xét Hiên Viên Thắng Tài vài lần, cảm thấy hơi quen mặt. Tại thời điểm ra mắt Sở Hoan ở Sóc Tuyền, sau đó là buổi tiệc dằn mặt tại Bắc Vọng Lâu, tuy rằng không vui vẻ nhưng Hiên Viên Thắng Tài luôn đi theo Sở Hoan cũng khiến người khác dễ chú ý. Triệu Khôn Du ngày đó cũng có mặt trong đám người đi đón, ngược lại có vài phần ấn tượng với Hiên Viên Thắng Tài.
- Ngươi là Hiên Viên tướng quân ư?
Triệu Khôn Du nhíu mày.
- Không biết Hiên Viên tướng quân dẫn người tới đây làm gì?
- Bổn tướng đã nói rồi, ngươi phải theo chúng ta một chuyến.
Sắc mặt Hiên Viên Thắng Tài không thay đổi, thản nhiên nói:
- Quan phủ hoài nghi ngươi có liên quan đến Thiên Môn đạo. Ngươi phải đi nói cho rõ.
Triệu Khôn Du đương nhiên biết Thiên Môn đạo là thứ gì, sắc mặt kịch biến, thất thanh nói:
- Thiên Môn đạo ư?
Hắn lại vội vàng kêu lên:
- Các ngươi không được vu oan cho người tốt... Ta... Ta có liên quan gì đến Thiên Môn đạo chứ? Các ngươi tự tiện xông vào nhà dân, vu oan giá họa...
- Không phải là vu oan đâu.
Hiên Viên Thắng Tài lắc đầu nói:
- Đã có chứng cứ chứng minh ngươi có liên quan đến Thiên Môn đạo.
Hắn vung tay lên. Vài tên võ sĩ cận vệ cường hãn xông lên, không nói một lời đã tóm lấy Triệu Khôn Du, xô ra phía ngoài.
Triệu Khôn Du kêu la lớn, bị xô đẩy ra cái sân nhỏ. Nhiều người Triệu gia đã nghe được tin tức, một đám xông tới. Một nam nhân trung niên chặn đường, lạnh lùng nói:
- Các ngươi là ai? Vì sao lại tùy tiện bắt người như vậy?
- Ngươi là kẻ nào?
Hiên Viên Thắng Tài lạnh lùng nhìn lại.
- Các ngươi bắt cha ta. Ta là Triệu Thuẫn.
Người trung niên này cũng có vài phần dũng khí.
- Các ngươi dựa vào cái gì mà bắt người?
- Bổn tướng phụng mệnh bắt người, không cần phải giải thích với ngươi.
Bàn tay lớn của Hiên Viên Thắng Tài đã đặt lên chuôi đao:
- Tránh ra.
Hắn tiến lên, dễ dàng đẩy Triệu Thuẫn ra. Một đám người liền áp giải Triệu Khôn Du ra ngoài.
- Mau đi tìm Đổng đại nhân. Mau đi tìm Cao bá phụ của ngươi.
Triệu Khôn Du bị lôi ra ngoài, nghiêng đầu lại kêu lên.
Triệu Thuẫn biết rõ chuyện trọng đại, lập tức sai hạ nhân chuẩn bị xe ngựa. Triệu Khôn Du bị quan binh bắt đi, Triệu Thuẫn lập tức phi ngựa không ngừng vó đến Cao phủ.
Triệu gia và Cao gia có quan hệ thân mật, cũng không cần phải thông báo. Triệu Thuẫn vội vàng đi đến chính đường Cao gia, lại phát hiện không ít người đang tụ tập ở đây. Ngoài người Cao gia, còn có mấy người khác đều là các thân sĩ Bắc Sơn. Bọn họ thấy Triệu Thuẫn vội vàng đến, có người đã tiến lên hô:
- Sao Triệu huynh cũng ở đây?
- Quan phủ không nói đạo lý, đã bắt gia phụ đi rồi.
Triệu Thuẫn vội vàng kêu lên:
- Ta đang muốn tìm Cao bá phụ để thương lượng đối sách.
Người nọ hoảng sợ nói:
- Hẳn là Triệu bá phụ cũng vì liên quan đến Thiên Môn đạo mà bị bắt phải không?
- Đúng vậy.
Triệu Thuẫn gật đầu, lập tức ngạc nhiên nói:
- Sao các ngươi cũng tới đây?
- Gia phụ của chúng ta cũng đều bị bắt rồi.
Người nọ lo lắng nói:
- Ta tới tìm Cao bá phụ để thương lượng đối sách... Triệu huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao quan phủ lại vu oan cho chúng ta cấu kết với Thiên Môn đạo?
- Bọn họ nói có nhân chứng.
Triệu Thuẫn nắm tay nói:
- Là ai vu oan cho chúng ta?
Một người tới gần, thấp giọng nói:
- Chẳng lẽ các ngươi không biết tối qua đã xảy ra đại sự, Cao Hoắc bị bắt đi, đến hôm nay còn chưa rõ sống chết sao?
- Cao Hoắc?
Triệu Thuẫn hơi giật mình.
- Hắn gặp chuyện gì?
- Chuyện cụ thể thì không rõ, chỉ biết hình như hắn đã dẫn người bắt cóc Tổng đốc đại nhân.
Người nọ hạ giọng nói:
- Cao bá phụ hiện giờ đang bàn bạc với người nhà, tạm thời không thể gặp chúng ta.
- Bắt cóc Tổng đốc ư?
Sắc mặt Triệu Thuẫn kịch biến, giật mình nói:
- Cao Hoắc muốn chết sao? Hắn... Tại sao hắn lại đi bắt cóc Tổng đốc đại nhân?
Linh quang lóe lên, hắn thấp giọng nói:
- Chẳng lẽ quan binh bắt người nhà chúng ta là có liên quan đến Cao Hoắc?
Người nọ còn chưa kịp trả lời thì đã thấy Cao Liêm đi ra. Mọi người lập tức xúm tụm lại, nhao nhao nói:
- Cao bá phụ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Sắc mặt Cao Liêm khó coi dị thường, khóe mắt cũng run rẩy:
- Chư vị đừng lo. Đúng là đã xảy ra chuyện. Chúng ta không thể để rối loạn trận tuyến.
- Cao bá phụ, nghe nói tối qua Cao Hoắc đã bị bắt đi rồi?
Triệu Thuẫn tiến lên hai bước, nhìn chằm chằm vào Cao Liêm.
- Sáng sớm nay người nhà chúng ta đều bị bắt đi, nhưng lại nói là có dính dáng đến Thiên Môn đạo. Quan binh nói bọn họ có nhân chứng trong tay. Nhân chứng đó rốt cuộc là ai? Có phải là... Cao Hoắc đã ăn nói lung tung với quan phủ rồi không?
Nội dung dịch thuật này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.