(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1040:
Hùng Như Hải vẫn giữ vẻ bình tĩnh tự nhiên, mí mắt không hề lay động, giọng nói kiên định như đá:
– Ti tướng là quân nhân, trong mắt quân nhân chỉ có quân lệnh, không biết người.
Sở Hoan thở dài nói:
– Nói như vậy, nếu hôm nay bản Đốc mạnh mẽ xông vào, Hùng tướng quân sẽ không khách khí với bản Đốc?
Mắt hắn nhìn chằm chằm vào bộ bờm lông màu lửa đỏ của Lôi Hỏa Kỳ Lân, chứ không nhìn Hùng Như Hải.
– Ti tướng chỉ mong đại nhân đừng để ti tướng phải mang tiếng phạm thượng.
Hùng Như Hải mắt sáng như đuốc:
– Cũng xin đại nhân nể mặt ti tướng một chút.
– Nể mặt ta?
Sở Hoan bật cười thành tiếng:
– Vì sao bản Đốc phải cho ngươi thể diện? Thể diện của ngươi… lớn đến thế sao?
Hùng Như Hải nghe vậy, sắc mặt biến đổi, ngay cả đám tướng sĩ đứng cạnh gã cũng lộ vẻ sợ hãi.
– Đã là như thế, ti tướng không còn lời nào để nói.
Trong mắt Hùng Như Hải đã ánh lên vẻ giận dữ:
– Tổng đốc đại nhân, xin mời trở về!
Sở Hoan vẫn không để tâm, vỗ vỗ cổ Lôi Hỏa Kỳ Lân. Lôi Hỏa Kỳ Lân xông về phía trước, Hùng Như Hải quát to một tiếng, binh sĩ phía sau lập tức giơ đao thương, tất cả đều chĩa thẳng vào Sở Hoan.
Sở Hoan ánh mắt lạnh lẽo nhìn một lượt, rồi hỏi:
– Các ngươi muốn tạo phản sao?
– Ti tướng không dám nhận tội danh như vậy.
Hùng Như Hải cười lạnh nói:
– Chỉ làm việc dựa theo quân lệnh.
Gã trầm giọng nói:
– Chúng tướng sĩ nghe lệnh, hôm nay nếu ai bước vào đại doanh một bước, giết không tha!
Đôi mắt Sở Hoan lạnh lùng, nhưng đúng lúc này, lại nghe thấy một giọng nói vọng tới từ phía sau lưng Sở Hoan:
– Vì sao ngươi không cho chúng ta vào? Sở thúc muốn vào, vì sao ngươi lại ngăn cản?
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía đó, chỉ thấy một người bước ra từ đằng sau. Người này không cao, trông có vẻ xấu xí và hết sức gầy yếu, nhưng đôi mắt gã tinh quang bắn ra bốn phía, trong đó tràn đầy vẻ bất mãn.
– Tần Lôi…!
Bạch Hạt Tử kinh hô một tiếng:
– Ngươi… thằng nhóc thối này sao lại theo tới đây?
Tần Lôi nhìn về phía Bạch Hạt Tử, cũng có vẻ không vui, hỏi:
– Ngươi đi rồi cũng không nói với ta một tiếng, không phải ngươi nói dạy ta luyện đao sao? Vì sao lén lút chạy đi, ở đây chơi vui như vậy, sao ngươi không dẫn ta tới đây? Nếu không phải ta theo tới, thì đã không gặp được rồi.
Bạch Hạt Tử đành bất lực, Sở Hoan cũng hơi kinh ngạc nhìn về phía Bạch Hạt Tử. Bạch Hạt Tử cười khổ nói:
– Mấy ngày nay Tần Lôi đi theo ta, muốn ta dạy hắn luyện đao… Hôm nay đi theo đại nhân ngài, hắn cũng nằng nặc đòi đi cùng, ta đã vụng trộm chạy ra ngoài, không ngờ… thằng nhóc này cũng theo tới, đại nhân, chuyện này…!
Sở Hoan thở dài:
– Không ngờ khứu giác của Lôi nhi lại linh mẫn đến thế.
Tần Lôi tiến lên phía trước, giơ tay chỉ Hùng Như Hải, hỏi:
– Sao ngươi không tránh ra? Sở thúc muốn đi vào, ngươi mau tránh ra, để chúng ta đi vào.
Dường như gã cảm thấy hết sức hứng thú với quân doanh, vừa nói chuyện ánh mắt lại nhìn vào bên trong quân doanh, trông thấy những doanh trướng nối dài bất tận, trong mắt tràn ngập vẻ tò mò.
Trong lòng Hùng Như Hải vốn đã có lửa giận, nhưng Sở Hoan chính là Tổng đốc, gã cũng không dám tức giận với Sở Hoan. Lúc này một thằng nhóc tầm thường đột nhiên xông tới, lại còn dùng tay chỉ mình. Hùng Như Hải không chỗ phát tiết, lạnh lùng nói:
– Ranh con, mày là ai, lại dám dùng tay chỉ bổn tướng?
Ánh mắt Tần Lôi chuyển từ quân doanh trở lại, nhìn Hùng Như Hải, hỏi:
– Ngươi gọi ta là ranh con?
– Không sai.
Hùng Như Hải chỉ muốn trút giận lên người Tần Lôi, còn có ý mượn gió bẻ măng, trong lòng nghĩ không thể mắng Sở Hoan, nhưng thằng nhóc như con khỉ này nếu là người bên cạnh Sở Hoan, thì lấy lý do này mà quát vài câu cũng giống như quát Sở Hoan:
– Nơi này là quân doanh trọng địa, không phải nơi thằng ranh con như ngươi giương oai, còn không cút đi cho ông?
Tần Lôi mở to hai mắt, hỏi:
– Ngươi nói ta là ranh con, có phải đang mắng ta không? Ranh con, có phải là lời mắng người không?
Hùng Như Hải cười lạnh nói:
– Ông chính là chửi ngươi đấy, ngươi làm gì được ông nào?
– Ngươi mắng ta l�� ranh con, có phải mắng cha ta là con thỏ không?
Tần Lôi bắt đầu đi về phía trước:
– Có phải ngươi mắng cả cha ta không?
Hùng Như Hải trông thấy Tần Lôi tiến tới gần, đương nhiên không hề e ngại chút nào, thân hình gã tráng kiện, giống như trâu rừng, Tần Lôi vóc dáng thấp bé, cực kỳ gầy còm, giống như một con khỉ nhỏ, thậm chí cái đầu chỉ cao hơn thắt lưng Hùng Như Hải. Hùng Như Hải đương nhiên không thể đặt thằng nhóc tầm thường như vậy vào mắt, lạnh lùng nhìn Tần Lôi.
– Tích phụ từng nói, mỗi người đều sẽ phạm sai lầm, đã phạm sai lầm, sẽ cho người ta cơ hội sửa lại.
Tần Lôi nhìn Hùng Như Hải, nghiêm túc nói:
– Bây giờ ngươi mắng ta, là phạm sai lầm, ta nghe lời Tích phụ, cho ngươi cơ hội sửa lại, bây giờ ngươi xin lỗi ta, sau đó để chúng ta vào bên trong, ta sẽ tha thứ cho ngươi, không đánh ngươi nữa, ngươi có chịu không?
Mọi người lập tức cười ồ lên, Hùng Như Hải mở to mắt, hoài nghi mình nghe nhầm, quay đầu hỏi người bên cạnh:
– Hắn… hắn nói cái gì?
Bộ hạ bên cạnh vội đáp:
– Hắn nói muốn tướng quân xin lỗi hắn, chỉ cần xin lỗi, hắn… hắn sẽ không đánh tướng quân.
Hùng Như Hải sửng sốt một chút, lập tức không nhịn được, giống như nghe được chuyện cười lớn nhất cuộc đời này, thật sự không thể nhịn được, cất tiếng cười to, trong tiếng cười tràn đầy vẻ trêu tức.
Đám tướng sĩ bên cạnh Hùng Như Hải dường như cũng cảm thấy thằng nhóc này giống như con khỉ nhỏ, Hùng Như Hải cười, những người bên cạnh không khỏi đều bật cười theo, ngay cả Cận Vệ Quân sau lưng Sở Hoan cũng không khỏi mỉm cười.
Bạch Hạt Tử và Cừu Như Huyết thần sắc cổ quái, dùng ánh mắt thương hại nhìn Hùng Như Hải cường tráng như con trâu rừng trước mắt, họ biết rõ chi tiết của con khỉ nhỏ này, đặc biệt là Cừu Như Huyết, đây là nhân vật tuyệt đối hiếm có trên giang hồ, đao pháp cũng coi như xuất thần nhập hóa, ngay trước đây không lâu đã chịu thiệt thòi lớn trong tay Tần Lôi.
Hai người nhìn về phía Sở Hoan, thấy Sở Hoan bình thản, trong lòng cũng biết, thái độ này của Sở Hoan, chỉ sợ là cố ý dung túng.
Trong lúc vô tình Hùng Như Hải đã đắc tội Tiểu Bá Vương, cũng đáng đời gã gặp vận rủi lớn.
Trong tiếng cười lớn của đám người Hùng Như Hải, đôi mắt Tần Lôi bắt đầu tràn ngập vẻ giận dữ, nắm đấm của gã bắt đầu siết chặt. Hùng Như Hải trông thấy Tần Lôi tức giận, trong lòng càng buồn cười, tiếng cười càng càn rỡ:
– Ranh con, chẳng lẽ ngươi thực sự muốn ra tay với ta?
Gã tiến lên một bước, bước chân nặng nề. Sở Hoan nhìn trong mắt, biết rõ Hùng Như Hải này chắc chắn cũng là người luyện võ, công phu hạ bàn vô cùng vững chắc. Liền thấy Hùng Như Hải vỗ bụng mình cười nói:
– Bổn tướng xin lỗi là tuyệt đối không thể, nếu như ngươi thực sự có bản lĩnh, đánh một quyền vào đây của ông, bổn tướng tuyệt đối không nhăn mày. Ông lại muốn nhìn xem, con thỏ chết bầm ngươi rốt cuộc có bao nhiêu cân lượng, dám giương oai ở Khôn Tự Doanh.
Lời này của gã như là nói với Tần Lôi, nhưng trên thực tế là nói với Sở Hoan, đơn gi���n là chế giễu Sở Hoan, trái một câu ranh con, phải một câu ranh con, đây là chỉ cây dâu mắng cây hòe, vòng vo nhắm vào Sở Hoan.
Sở Hoan là Tổng đốc trẻ tuổi nhất đế quốc Đại Tần, đối với những người như Hùng Như Hải mà nói, vẫn luôn cảm thấy Sở Hoan đơn giản là ôm cây to Tề Vương mới có thể một bước lên mây trên con đường làm quan, thực chất lại không cho rằng Sở Hoan có bản lĩnh, gã nói muốn xem Tần Lôi có bao nhiêu cân lượng, thật ra chính là ngầm nói Sở Hoan chỉ là hạng người vô năng mà thôi.
Người khác nghe không hiểu, nhưng trong lòng Sở Hoan lại sáng như gương, bình thản không đổi sắc.
Chẳng qua Tần Lôi ngây thơ, không có tâm cơ, đương nhiên nghe không ra Hùng Như Hải đang chỉ cây dâu mắng cây hòe, càng không cho rằng Hùng Như Hải đang diễu võ dương oai trước mặt Sở Hoan, chỉ cho Hùng Như Hải thực sự muốn mình đánh gã một quyền. Mặc dù gã không có tâm cơ, nhưng cũng không phải vụng về. Đám người Hùng Như Hải càn rỡ cười to, tràn ngập trêu tức, Tần Lôi vẫn có thể nghe ra được chút hương vị, trong lòng g�� hơi tức giận, tiến lên hai bước, gần trong gang tấc với Hùng Như Hải. Lúc này ngoại hình của hai người càng khiến người khác dễ chú ý, một cao một thấp, một cường tráng một gầy gò, đối lập cực kỳ xa. Đầu của Tần Lôi khó khăn lắm mới vượt qua phần eo của Hùng Như Hải, cần ngửa đầu lên mới có thể nhìn thấy Hùng Như Hải, mà Hùng Như Hải cũng phải cúi đầu mới có thể thấy rõ Tần Lôi.
Tần Lôi nắm chặt tay, hỏi:
– Ngươi không sợ chết sao?
Hùng Như Hải trêu tức nói:
– Ranh con, ngươi nói m���t quyền của ngươi có thể đánh chết ông sao? Rất tốt, mấy ngày nay ông ngứa ngáy trên người, ngươi cứ việc đánh…!
Gã quay đầu lại cười nói:
– Mọi người đều nhìn kỹ, con thỏ chết bầm này nói một quyền đánh chết ông, ông cũng muốn nhìn khả năng của hắn lớn thế nào.
Gã nói với Tần Lôi:
– Như vậy đi, nếu ngươi có thể một quyền đánh ngã ông, hôm nay ông liền vi phạm quân lệnh, cho các ngươi vào, nếu như một quyền của ngươi không thể đánh ngã, vậy cũng dễ xử lý, ngươi sủa ba tiếng ngay trước mặt những người này, thế nào?
Tần Lôi lắc đầu nói:
– Ta không cần sủa, ngươi nhất định sẽ ngã.
Hùng Như Hải cười ha ha nói:
– Được, ông thích tính cách của ngươi.
Gã nhìn đầu Tần Lôi, nói:
– Ngươi nhìn cái đầu này, chỉ sợ còn chưa tới bụng ông.
Gã ngồi trung bình tấn, vỗ bụng mình:
– Tới đây, ranh con, đánh vào chỗ này của cha ngươi, ông thật muốn xem ngươi sủa.
Nói xong, gã liếc Sở Hoan một cái, thấy Sở Hoan bình thản, chỉ bình tĩnh nhìn Tần Lôi, trong lòng cười lạnh.
Tần Lôi suy nghĩ một chút, nâng tay phải lên, nhìn nắm đấm của mình, mở to hai mắt, dường như đang suy nghĩ, lập tức buông tay phải, giơ tay trái của mình.
Hùng Như Hải hơi buồn bực, hỏi:
– Ranh con, còn chưa ra tay sao?
Tần Lôi chân thành nói:
– Tích phụ từng nói, nếu quyền phải của ta đánh ra, dễ đánh chết người, quyền trái còn có chút hi vọng sống… Tích phụ còn nói, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, trừ khi người rất xấu thực sự đáng chết, nếu không không nên tùy tiện dùng nắm tay phải, dùng quyền trái đánh người, lưu lại chút cơ hội cho người ta.
– Kế phụ kế mẫu cái gì.
Hùng Như Hải hơi mất kiên nhẫn, trong lòng chỉ muốn Tần Lôi nhanh chóng đánh xong một quyền, sau đó trước mắt bao người để Tần Lôi sủa, như vậy giống như làm nhục Sở Hoan trước mặt mọi người:
– Còn không ra quyền…!
Lời gã còn chưa dứt, Tần Lôi đã không do dự nữa, quyền trái giống như sao băng, bỗng nhiên đánh ra.
Mọi người liền thấy một bóng đen to lớn bay lên giống như con diều, bóng đen kia vẽ ra một đường vòng cung duyên dáng trên không trung, lập tức rơi xuống đất. Lúc rơi xuống đất, mọi người nghe được tiếng "rầm" thật lớn, giống như có vật gì rất nặng nện xuống. Khi bóng đen kia rơi xuống đất, binh sĩ chung quanh kinh hãi tản ra, không gian xung quanh đều yên tĩnh. Ánh mắt mọi người nhìn sang, liền thấy thân thể cao lớn của Hùng Như Hải lúc này đang nằm trên mặt đất, toàn thân hình chữ đại, vẫn không nhúc nhích, giống như đã chết.
Bản dịch này là món quà chân thành nhất từ đội ngũ truyen.free, gửi đến bạn đọc thân yêu.