(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1237:
Khóe mắt Tiếu Hằng hơi giật giật, song y vẫn không nói gì.
“Bản Tổng đốc hiện tại rất muốn biết, lần trước Tiếu công tử đến Tây Quan của ta, đã bàn với ta m���t việc đại sự, hơn nữa còn hứa sẽ giúp đỡ ta khôi phục Tây Quan.”
Sở Hoan tựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng nói:
“Bản Tổng đốc rất tin tưởng Tiếu công tử, Bắc Sơn Đạo cũng đã thể hiện những thành ý nhất định, các ngươi đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều nông cụ, thậm chí còn trợ cấp lương thực...”
Ngừng lại đôi chút, hắn lại bình thản nói tiếp:
“Thế nhưng bản Tổng đốc chưa thấy các ngươi cung cấp một thớt ngựa chiến nào đến Tây Quan cả, không biết Tiếu công tử có thể giải thích rõ hơn chăng?”
Tiếu Hằng cau mày đáp:
“Sở Tổng đốc, chuyện ngựa chiến e rằng Bắc Sơn không giúp được.”
“Hả?”
Sở Hoan nhìn chằm chằm Tiếu Hằng:
“Có thể cho ta một lời giải thích được không?”
“Sở Tổng đốc cần biết, Tiếu Tổng đốc có hai người con trai đều nắm giữ những trọng trách quan trọng.”
Tiếu Hằng chậm rãi nói:
“Trước khi người Tây Lương xâm lược Tây Bắc, tất cả các Nha môn tại đây đều phải tuân theo ý chỉ của triều đình, nhưng từ sau khi Thiên Môn Đạo của Đông Bắc nổi dậy, lại thêm ngư���i Tây Lương tiến vào phía Đông, các Nha môn ở Bắc Sơn đều đã tiến hành đảo chính. Chỉ trong một thời gian ngắn, quân đội của sáu bộ Nha môn đều đã thực hiện đảo chính rồi.”
Sở Hoan cười nói:
“Tiếu Tổng đốc vì muốn khống chế Bắc Sơn nên tự nhiên sẽ chỉ dùng những người thân tín.”
“Sở Tổng đốc nói quả là chí lý.”
Tiếu Hằng nói:
“Nha môn Hộ bộ được giao cho đại huynh Tiếu Tĩnh Sanh, Nha môn Binh bộ do nhị huynh Tiếu Tĩnh Khiêm quản lý. Đại huynh kiểm soát tài chính của Bắc Sơn, nhị huynh không những kiểm soát binh bộ mà còn lấy cớ thế cục hỗn loạn để khống chế quân đội ba châu Bắc Sơn. Binh lính ba châu Bắc Sơn vốn dĩ chỉ khoảng sáu nghìn người, nhưng hiện nay vì giặc cướp hoành hành nên đã tăng lên đến hai vạn sáu nghìn người, vượt quá biên chế hơn hai vạn.”
Sở Hoan nhíu mày.
“Sở Tổng đốc cũng biết trong tám trường nuôi ngựa lớn nhất thiên hạ thì Tây Bắc đã có bốn.”
Tiếu Hằng chậm rãi nói:
“Tây Quan có hai, Thiên Sơn có một, Bắc Sơn cũng chỉ có một...”
Sở Hoan cười lạnh lùng:
“Hai trường nuôi ngựa của Tây Quan chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa mà thôi, chứ thực chất chẳng còn một thớt ngựa nào.”
Tiếu Hằng chỉ cười nhạt một tiếng:
“Ngựa của Tây Quan đã bị Chu Lăng Nhạc điều động đi Thiên Sơn rồi. Nếu như Tiếu Tổng đốc không kiên trì thì suýt chút nữa ngựa của Bắc Sơn cũng bị Chu Lăng Nhạc lấy đủ mọi lý do để điều đi rồi.”
“Mặc dù vậy, tại sao Bắc Sơn không cung cấp ngựa cho Tây Quan?”
“Tổng số ngựa chiến mà Bắc Sơn sở hữu chưa tới năm nghìn thớt.”
Tiếu Hằng nói:
“Hai nghìn thớt thuộc quyền sở hữu của Cấm vệ quân Bắc Sơn La Định Tây, số còn lại đều nằm trong tay Tiếu Tĩnh Khiêm bổ sung vào biên chế. Ngựa của Cấm vệ quân tự nhiên là không thể đụng tới, còn ngựa của quân đội, Tiếu Tổng đốc cũng muốn dành ra một phần để giúp đỡ Tây Quan, nhưng đại huynh không hề có thiện cảm với Tây Quan, hơn nữa lại rất thân cận với Chu Lăng Nhạc. Tiếu Tĩnh Khiêm vốn dĩ không muốn đem vật trong tay mình trao cho người khác, lại có sự hậu thuẫn của Tiếu Tĩnh Sanh, cho nên ngựa chiến kh��ng thể tặng cho Tây Quan được... Hơn nữa số lương thực mà trước đây hứa sẽ trợ giúp cho Tây Quan bây giờ cũng đã bị khóa lại, sẽ chẳng còn một hạt lương thực nào được chuyển đến Tây Quan nữa đâu.”
Sở Hoan cười lạnh nói:
“Nói như vậy có nghĩa là Bắc Sơn muốn đối địch với Tây Quan của ta đấy?”
Tiếu Hằng do dự một lúc mới nói:
“Thật ra Tiếu Tổng đốc cũng không muốn đối địch với Tây Quan, ông ta chỉ hy vọng Tây Quan và Thiên Sơn đánh nhau một mất một còn mà thôi... Nhưng hai người con trai ở bên cạnh cứ khăng khăng đòi hỏi thì tất nhiên ông ta ắt phải suy xét. Điều đáng lưu ý hơn là, trước khi đi khỏi Du Xương, bên Chu Lăng Nhạc có gửi cho Bắc Sơn một phong mật hàm.”
“Nội dung là gì?”
Sở Hoan lập tức hỏi.
Tiếu Hằng lắc đầu:
“Tại hạ không rõ. Nếu như hôm đó không phải tại hạ có mặt ở bên cạnh thì cũng không biết là có bức mật hàm kia đưa tới. Từ trước đến nay, nếu có thư từ từ bên ngoài gửi đến, Tiếu Tổng đốc đều cho tại hạ xem, nhưng lần này khác, ông ta lại không hề cho tại hạ xem.���
“Vậy ra, nội dung bức mật hàm kia ắt là chuyện trọng đại.”
Sở Hoan dường như đang suy tư điều gì đó, một lát sau mới thở dài nói:
“Tiếu công tử, Tiếu phu nhân không những xinh đẹp mà còn rất thông minh nữa.”
Tiếu Hằng hơi giật mình. Khi bàn về chính sự, y có thể bình tĩnh trả lời, nhưng một khi chủ đề chuyển sang Tiếu phu nhân thì lập tức trở nên căng thẳng.
“Những lời phu nhân nói vừa nãy ta có nghe được đôi chút.”
Sở Hoan thở dài:
“Tiếu công tử, theo như lời phu nhân nói, nếu Tiếu Tổng đốc qua đời, thật sự bị hai con trai của ông ta cướp đoạt quyền hành, ngươi nghĩ bọn họ sẽ đối xử với ngươi ra sao?”
Tiếu Hằng cười gượng nói:
“Tại hạ với bọn họ là huynh đệ ruột thịt...!”
Y còn chưa dứt lời, Sở Hoan đã lắc đầu nói:
“Những lời công tử vừa nói chân thành thật lòng, ta tin là thật, nhưng tại sao bây giờ lại trở nên ấp úng thế này?”
Tiếu Hằng thấy vẻ mặt Sở Hoan vẫn điềm tĩnh nhưng đôi tròng mắt đen nhánh kia lại trở nên lạnh lẽo nghiêm nghị, chỉ có thể cười khổ nói:
“S��� Tổng đốc minh xét, dù sao cũng là... dù sao cũng là người trong nhà, lại là huynh đệ, không nên bàn tán thị phi sau lưng huynh đệ.”
Sở Hoan thản nhiên nói:
“Ngay cả thím mình Tiếu công tử cũng có thể làm chuyện bất luân được, thế mà lại không dám nói thật vài lời sau lưng ư?”
Tiếu Hằng thay đổi sắc mặt, khóe mắt giật giật, đột nhiên nghe có tiếng nói sau lưng:
“Hằng nhi, Sở Tổng đốc đã chân thành với con như thế, thì con có gì cứ nói ra đi đừng ngại.”
Tiếu Hằng quay đầu nhìn, phát hiện ra không biết từ lúc nào Tiếu phu nhân đã mặc lại y phục chỉnh tề, thậm chí tóc cũng đã được búi gọn gàng. Sự kinh hoảng lúc trước đã hoàn toàn biến mất, đoan trang quý phái đến lạ thường. Trên khuôn mặt vẫn nở nụ cười bình thản, khẽ cúi chào và nói:
“Thiếp đã có vinh hạnh được diện kiến Sở Tổng đốc.”
Sở Hoan cũng đứng dậy, chắp tay cười:
“Làm phiền giấc an bình của phu nhân thật có lỗi với phu nhân, xin phu nhân tha tội.”
Tiếu phu nhân mỉm cười nói:
“Sở Tổng đốc đêm khuya hạ cố viếng thăm, không làm kinh động ai, còn sai người canh gác bên ngoài cho chúng ta, thiếp phải lấy làm cảm kích mới phải, tại sao Sở Tổng đốc lại có tội?”
Sở Hoan ngạc nhiên.
Vị phu nhân này chỉ trong thời gian ngắn như thế đã lấy lại được vẻ bình tĩnh, hơn nữa che giấu hoàn toàn vẻ kinh hoảng vừa rồi. Chuyện tư thông xấu hổ như thế mà nàng lại có thể ứng phó trôi chảy, không hề có chút ngượng nghịu nào. Sở Hoan nhanh chóng hiểu ra tâm tư người phụ nữ này sâu sắc hơn nhiều so với Tiếu Hằng. Càng rõ hơn, những chuyện xảy ra đêm nay không phải Tiếu phu nhân sa vào bẫy của Tiếu Hằng mà ngược lại, Tiếu Hằng bị Tiếu phu nhân dẫn dụ vào một cái bẫy được sắp đặt tỉ mỉ.
Sở Hoan cười ha ha nói:
“Phu nhân không trách tội ta thì tốt rồi.”
Chỉ tay vào chiếc ghế mình vừa ngồi:
“Mời phu nhân ngồi.”
“Các bậc nam nhi nói chuyện, thiếp sao dám quấy rầy?”
Khuôn mặt đoan trang, ôn hòa, tú lệ của Tiếu phu nhân vẫn nở nụ cười bình thản, nàng đi qua kéo một chiếc ghế khác đến bên cạnh Tiếu Hằng, hỏi Sở Hoan:
“Không biết Sở Tổng đốc có thể ban ân cho Hằng nhi được ngồi không?”
“Xin mời ngồi!”
Sở Hoan mỉm cười, Tiếu Hằng hơi ngạc nhiên song vẫn ngồi xuống. Tiếu phu nhân đứng bên cạnh Tiếu Hằng, dáng vẻ vô cùng ung dung tự tại.
Sau khi Tiếu Hằng đã ngồi xuống, Tiếu phu nhân mới nhẹ nhàng nói:
“Hằng nhi, Sở Tổng đốc hỏi nếu như huynh đệ Tiếu Tĩnh Sanh nắm giữ mọi quyền hành thì bọn họ sẽ đối xử với con ra sao? Con cứ đem những gì trong lòng nghĩ nói thật cho Sở Tổng đốc nghe, Sở Tổng đốc mưu trí hơn người, có thể chỉ điểm cho con.”
“Chỉ điểm ư, đâu dám.”
Sở Hoan cười nói:
“Chỉ là bản Tổng đốc và Tiếu công tử mới quen đã như cố tri, ta rất quan tâm đến tiền đồ của Tiếu công tử, không đành lòng nhìn một thanh niên tài giỏi như vậy bị kẻ khác hãm hại.”
Khóe mắt Tiếu Hằng giật giật, cuối cùng y nói:
“Sở Tổng đốc minh xét, bất kể là Tiếu Tĩnh Sanh hay Tiếu Tĩnh Khiêm nắm giữ đại quyền thì người đầu tiên mà bọn họ loại trừ chắc chắn sẽ là tại hạ.”
“Hả?”
“Sở Tổng đốc không rõ, mấy năm nay tại hạ đi theo Tiếu T��ng đốc, Tiếu Tổng đốc thường bàn bạc với tại hạ rất nhiều sự vụ, chứ không bàn với hai người con trai của ông ta.”
Tiếu Hằng cười khổ nói:
“Lúc mới bắt đầu tại hạ còn tưởng là Tiếu Tổng đốc rất quan tâm đến tại hạ, nhưng bây giờ đã hiểu ra, Tiếu Tổng đốc chẳng qua chỉ coi tại hạ như một con chó săn bị sai khiến. Ông ta muốn dùng ta, nhưng lại sợ ta phản trắc. Sau khi Bắc Sơn thực hiện cuộc đảo chính, Tiếu Tĩnh Sanh nắm giữ Hộ bộ, Tiếu Tĩnh Khiêm nắm giữ Binh bộ, một người kiểm soát tài chính, một người kiểm soát binh quyền, để tại hạ làm ở Lại bộ. Trông có vẻ lớn lao lắm, nhưng ngay cả một hiệu lệnh phân công ở Bắc Sơn cũng do chính Tiếu Hoán Chương tự tay ban lệnh. Lại bộ nghe có vẻ oai phong lẫm liệt, nhưng thật ra chỉ là hữu danh vô thực, hoàn toàn không có chút thực quyền nào trong tay.”
Sở Hoan có vẻ rất đồng tình, gật đầu thở dài:
“Tiếu công tử được Tiếu Tổng đốc tin tưởng trọng dụng, năng lực hẳn là hơn xa hai người kia. Chỉ vì xuất thân bất đồng, lại bị đối xử như thế, thật khiến người ta đau lòng.”
“Nếu chỉ có thế thì cũng chẳng đáng gì.”
Tiếu Hằng cau mày:
“Mấu chốt là Tiếu Hoán Chương bàn bạc công việc với tại hạ trong mấy năm nay khiến tại hạ trở thành cái gai trong mắt huynh đệ bọn họ. Thậm chí có một thời gian bọn họ còn cho rằng Tiếu Hoán Chương sẽ trao vị trí Gia chủ của nhà họ Tiếu cho tại hạ, hận tại hạ tận xương tủy... Đặc biệt là Tiếu Tĩnh Sanh, đã vài lần vu khống, phỉ báng tại hạ trước mặt Tiếu Hoán Chương, nói muốn trục xuất tại hạ khỏi gia môn. Nếu như không phải... không có thím đứng sau che chở thì tình trạng của Tiếu mỗ còn thê thảm hơn cả lúc này nữa.”
Sở Hoan ngẩng đầu nhìn Tiếu phu nhân, thấy Tiếu phu nhân dung mạo đoan trang, nhã nhặn, khác hẳn với người phụ nữ co ro run rẩy ở đầu giường lúc nãy. Từ lúc nàng xuất hiện đến giờ trên khuôn mặt vẫn nở nụ cười. Thấy Sở Hoan nhìn mình, Tiếu phu nhân càng nở nụ cười mê hoặc, nói khẽ:
“Hằng nhi nói rất đúng, Sở Tổng đốc. Huynh đệ nhà họ Tiếu hận Hằng nhi thấu xương, nếu có cơ hội thì bọn họ chắc ch��n sẽ hãm hại Hằng nhi đến chết, bất chấp tình huynh đệ, càng không có chuyện hạ thủ lưu tình.”
Sở Hoan hỏi:
“Đã vậy chẳng lẽ Tiếu công tử lại muốn ngồi yên chờ chết? Phu nhân sớm đã nhìn ra những hiểm họa đó, chẳng lẽ công tử không có kế sách đối phó nào hay sao?”
“Quyền hành nằm trong tay bọn họ, tại hạ còn có thể làm được gì?”
Đôi mắt Tiếu Hằng chợt lóe lên, trường kiếm trong tay y sớm đã đặt sang một bên, chắp tay nói:
“Sở Tổng đốc mưu trí hơn người, mong Sở Tổng đốc chỉ điểm cho tại hạ.”
“Thật ra người có thể thực sự chỉ lối cho công tử không phải là ta... Người có thể giúp Tiếu công tử lại luôn ở ngay bên cạnh công tử đây.”
Sở Hoan lại một lần nữa nhìn Tiếu phu nhân, mỉm cười nói:
“Phu nhân vô cùng thông tuệ, Tiếu công tử gặp phải kiếp nạn, chắc hẳn trong lòng phu nhân đã sớm có kế sách đối phó rồi?”
Tiếu phu nhân khẽ cười:
“Sở Tổng đốc quá khen...!”
Sau đó nàng lại nhẹ nhàng thở dài:
“Thật ra muốn thoát khỏi kiếp nạn này cũng không có một biện pháp hoàn h��o nào... Cũng như bị gai nhọn trong bụi cây đâm vào tay, chỉ có thể nhổ bỏ hết thảy gai nhọn đó đi, mới có thể nắm chặt mà không bị tổn thương.”
Sở Hoan mỉm cười hỏi:
“Ý của phu nhân là gì?”
“Hằng nhi muốn không bị bọn họ hãm hại đến chết thì chỉ có cách tiêu trừ bọn họ, đây cũng là con đường duy nhất mà thôi.”
Tiếu phu nhân khẽ thở dài, vẻ mặt lộ rõ nét xót xa.
Hành trình kỳ diệu này được thuật lại độc quyền tại truyen.free.