(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1262:
Nội sảnh và Noãn các cách nhau không xa. Khi Tiếu Tĩnh Khiêm xuất hiện tại nội sảnh, áo mũ đã chỉnh tề. Một nam tử trạc ngoại tứ tuần, vận y phục thô sơ đang chờ trong sảnh. Thấy Tiếu Tĩnh Khiêm bước vào, y vội vàng tiến đến, cung kính nói:
- Nhị công tử!
Tiếu Tĩnh Khiêm quan sát người này đôi chút rồi ngồi xuống ghế, hỏi:
- Ngươi nhìn rất lạ, là người trong phủ sao?
Nam tử vội nói:
- Tiểu nhân được Lưu quản gia đưa đến phủ làm việc ở kho hàng đã nửa năm nay. Nhị công tử ít khi về phủ, ít gặp tiểu nhân, có lẽ không nhớ.
- Là Lưu Trùng phái ngươi tới?
- Vâng.
Nam tử vội nói:
- Nhị công tử có việc vô cùng khẩn cấp, tiểu nhân được Lưu quản gia dặn dò, phi ngựa không ngừng nghỉ chạy tới đưa tin cho Nhị công tử.
- Ngươi nói là Lưu Trùng phái ngươi tới, vậy hắn có đưa cho ngươi vật tín gì không?
Nam tử lập tức lấy ra một chuỗi hạt tràng niệm phật bằng gỗ đàn hương từ trước ngực. Tiếu Tĩnh Khiêm trông thấy chuỗi phật châu kia, khẽ gật đầu, hỏi:
- Hắn bảo ngươi mang thư gì đến? Thư đâu?
- Lưu quản gia nói, chuyện này trọng đại, không thể viết thành thư, chỉ có thể truyền miệng.
- Không thể viết thư?
Tiếu Tĩnh Khiêm nhíu mày.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nam tử nhìn xung quanh, tiến sát lại, hạ thấp giọng nói:
- Nhị công tử, lão gia bệnh tình nguy kịch!
- Hả?
Tiếu Tĩnh Khiêm bỗng nhiên đứng bật dậy, kinh ngạc thốt lên:
- Phụ thân người...!
Nam tử vội đưa ngón tay lên môi ra hiệu, nhắc nhở Tiếu Tĩnh Khiêm không nên lớn tiếng. Tiếu Tĩnh Khiêm cũng biết chuyện này quan trọng nhường nào, sắc mặt trầm trọng, hạ giọng hỏi:
- Mau nói, rốt cuộc là chuyện gì, phụ thân hiện giờ ra sao rồi?
Nam tử nhìn xung quanh, dường như sợ có người nghe lén. Tiếu Tĩnh Khiêm lắc đầu nói:
- Cứ nói đừng ngại, nơi đây sẽ không có ai bén mảng đến gần.
- Ba ngày trước, lão gia đột nhiên ngất xỉu trong phủ. Lúc đó đại công tử cùng Lưu quản gia đều có mặt, lập tức mời đại phu đến khám cho lão gia. Đại phu đã nói nguyên nhân đột nhiên ngất xỉu cho đại công tử biết, nhưng ngay cả phu nhân cũng không hay.
Nam tử hạ giọng nói:
- Lưu quản gia cảm thấy sự việc có chút kỳ quặc nên âm thầm tìm đại phu, bỏ ra một ít bạc, hỏi thăm tình hình của lão gia. Lưu quản gia không nói với tiểu nhân là bệnh gì, chỉ nói đại phu bảo với ông ấy là lão gia nguy kịch, khó qua khỏi.
Tiếu Tĩnh Khiêm hai tay nắm chặt thành quyền, trầm giọng nói:
- Vậy bây giờ phụ thân tỉnh lại rồi chứ?
- Vẫn chưa tỉnh lại, nhưng đại công tử đã bưng bít tin tức, hơn nữa đã vài lần đi gặp các vị trưởng lão trong phủ.
Nam tử nói khẽ:
- Lưu quản gia bảo tiểu nhân đến báo tin cho nhị công tử. Nếu như đoán không sai, đại công tử đang chuẩn bị che giấu tin tức lão gia lâm bệnh với nhị công tử, sau đó âm thầm tiếp xúc với các trưởng lão trong gia tộc, đợi đến khi lão gia... chẳng may có điều bất trắc, hắn ta sẽ lập tức tiếp quản vị trí gia chủ.
Tiếu Tĩnh Khiêm cười lạnh nói:
- Tên ấy tầm nhìn nông cạn, vị trí gia chủ để loại người như hắn chiếm lấy sao? Lưu quản gia còn nói gì nữa không?
- Lưu quản gia còn nói, không biết lão gia có tỉnh lại hay không. Nếu như không thể tỉnh lại, đại công tử nhất định sẽ giả mạo di chúc của lão gia, nhất định nói lão gia chuẩn bị lập con trưởng làm gia chủ. Đại công tử hiện giờ đang âm thầm tiếp xúc với các trưởng lão trong tộc, nhất định là muốn có được sự ủng hộ của bọn họ.
Nam tử trầm giọng nói:
- Hắn cố tình che giấu tin tức lão gia lâm bệnh, chính là sợ nhị công tử trở về tranh vị trí gia chủ cùng hắn. Chỉ cần nhị công tử không biết chuyện này, đến lúc đó nhị công tử có hay biết thì mọi việc đã muộn màng rồi.
- Được lắm Tiếu Tĩnh Sanh.
Tiếu Tĩnh Khiêm tức giận nói:
- Cứ cho rằng lão tử ở bên ngoài thì chẳng hay biết gì sao, lại không biết được Lưu quản gia chính là tai mắt của ta trong phủ.
Vỗ vai nam tử:
- Ngươi làm rất tốt, ngươi tên gì?
- Tiểu nhân Ngưu Khánh.
- Ngưu Khánh, lần này ngươi lập công lớn, đợi đến khi bổn công tử trở về nhất định sẽ ban thưởng. Lưu quản gia còn có nói chuyện gì nữa không?
- Lưu quản gia nói, trưởng lão trong tộc không phải đều ủng hộ đại công tử, cũng có nhiều người ủng hộ nhị công tử. Nhị công tử văn võ song toàn, tài đức vẹn toàn, chỉ có nhị công tử mới có thể kế thừa vị trí gia chủ, Tiếu gia mới có thể phồn vinh hưng thịnh.
Ngưu Khánh nói:
- Nếu như nhị công tử không có trong phủ, thì dựa vào thế lực của đại công tử, bọn họ cũng không dám phản đối.
- Tên ngu xuẩn đó, một lòng muốn dâng cơ nghiệp Bắc Sơn cho Chu Lăng Nhạc, không màng làm rạng danh gia tộc, cam tâm làm tay sai cho y.
Tiếu Tĩnh Khiêm cười lạnh nói:
- Mặc dù Chu Lăng Nhạc lợi hại nhưng cần gì phải e sợ hắn, Tiếu gia chúng ta chưa từng thử đối đầu một lần với Chu Lăng Nhạc. Vị trí gia chủ nếu rơi vào trong tay tên ngu xuẩn kia, Bắc Sơn rất nhanh sẽ trở thành món mồi trong tay Chu Lăng Nhạc. Bổn công tử cho dù thân tàn cốt nát, cũng không để chuyện đó xảy ra.
Ngưu Khánh nói:
- Nhị công tử, quản gia nói rồi, tiền đồ của Tiếu gia hoàn toàn đặt cả vào nhị công tử. Một khi đại công tử có được vị trí gia chủ, Tiếu gia sẽ bị hủy hoại. Vì thế Lưu quản gia lệnh cho tiểu nhân bất kể thế nào cũng phải đem tin tức lão gia bệnh tình nguy kịch báo cho nhị công tử, không được chậm trễ mảy may, bởi vì... bởi vì tình trạng lão gia hiện tại không rõ ràng, nếu như nhị công tử về muộn, e rằng... e rằng mọi việc đã không còn kịp nữa.
Tiếu Tĩnh Khiêm lập tức nói:
- Đúng vậy, hiện tại ta phải trở về ngay. Ngưu Khánh ngươi chờ ta, giờ ta đi giao phó công việc trong quân, sau đó sẽ dẫn theo một đội binh mã trở về phủ thành.
Trong tay lão tử có binh quyền, xem tên ngu xuẩn kia làm sao đấu lại ta!
- Nhị công tử, không thể được.
Ngưu Khánh vội vàng nói:
- Lưu quản gia liên tục dặn dò tiểu nhân, khuyên nhủ nhị công tử nhất định không được hành động nông nổi.
- Hành động nông nổi?
- Nhị công tử, tình hình hiện giờ của lão gia, chưa biết sống chết thế nào, mặc dù bệnh nặng, nhưng... chưa chắc đã không thể tỉnh lại.
Ngưu Khánh nhẹ nhàng nói:
- Nếu như nhị công tử mang binh trở về, lão gia lại tỉnh lại, đến lúc đó thì nhị công tử ăn nói ra sao với lão gia? Chẳng lẽ lại để lão gia nghĩ, nhị công tử mang binh hồi phủ để đoạt vị gia chủ sao? Hơn nữa, rất nhiều trưởng lão trong tộc đều khen ngợi nhị công tử, đều cảm thấy nhị công tử hơn hẳn đại công tử, nhưng nếu như dẫn binh về, chỉ e là các trưởng lão cũng sẽ cho rằng nhị công tử...!
Lại không nói tiếp nữa.
Tiếu Tĩnh Khiêm chau mày nói:
- Ngươi cứ nói đừng ngại, nói sai ta cũng không trách ngươi.
- Nhị công tử, nếu như người dẫn binh trở về, các trưởng lão cũng nghĩ rằng người cậy quyền uy bức hiếp, dùng thế lực để đoạt quyền, vô cùng bất lợi với nhị công tử.
Ngưu Khánh nghiêm nghị nói:
- Nhị công tử muốn làm gia chủ, muốn để cho cao thấp trong tộc tâm phục khẩu phục thì cần lấy đức thu phục lòng người. Dẫn binh trở về, chỉ khiến cho nhị công tử tổn hại danh tiếng, tuyệt đối không phải thượng sách.
- Đúng đúng đúng.
Tiếu Tĩnh Khiêm bừng tỉnh nói:
- Ngưu Khánh, ngươi nói không sai, ừm, không thể dẫn binh trở về, thật sự không thể. Tên ngu xuẩn Tiếu Tĩnh Sanh kia sẽ nói cậy thế đoạt quyền, hắc hắc, bổn công tử sẽ không để hắn mượn cơ hội đâu. Bổn công tử lên làm gia chủ, đó là nguyện vọng của mọi người, lấy đức thu phục lòng người, lấy đức thu phục lòng người...!
Vỗ vai Ngưu Khánh, cảm thán nói:
- Ngưu Khánh, không ngờ ngươi lại có kiến giải sâu sắc như vậy, thật đúng là nhân tài. Đợi đến khi bổn công tử đạt được vị trí gia chủ, nhất định sẽ trọng dụng ngươi.
- Tiểu nhân tạ ơn nhị công tử.
Ngưu Khánh cảm kích nói.
- Theo ý của ngươi, giờ phải làm thế nào mới tốt.
- Lưu quản gia đã nghĩ ra kế sách.
Ngưu Khánh nhẹ nói:
- Nhị công tử không nên gây sự, tuyệt đối không để lộ bệnh tình của lão gia cho những người khác biết. Bất luận là Chu Lăng Nhạc hay là Sở Hoan đều đang chăm chú nhìn vào Bắc Sơn chúng ta, nếu như để bọn họ biết lão gia bệnh nặng, e là sẽ điều binh đến. Cho nên tin tức này, càng ít người biết càng hay.
Tiếu Tĩnh Khiêm dường như suy nghĩ điều gì, gật đầu nói:
- Ngươi nói đúng.
- Nhị công tử cần phải về phủ ngay trong đêm.
Sắc mặt Ngưu Khánh nghiêm nghị nói:
- Phủ thành cách nơi này cũng chỉ khoảng trăm dặm, nhị công tử mau thúc ngựa, bây giờ xuất phát, trước hừng đông có thể đến được phủ thành.
Nhị công tử cũng không cần làm gì, sau khi hồi phủ, nhìn thấy lão gia, chỉ cần ở bên cạnh lão gia, đại công tử cũng khó lòng làm gì được.
Lão gia vẫn luôn coi trọng nhị công tử, chỉ cần lão gia có thể tỉnh lại, nhất định sẽ giao vị trí gia chủ cho nhị công tử. Cho dù lão gia không tỉnh lại, chỉ cần nhị công tử ở trong phủ, những trưởng lão ủng hộ nhị công tử cũng dám đứng về phía nhị công tử... còn về binh m��, đến lúc bất đắc dĩ, nhị công tử cũng sẽ không ngần ngại sử dụng!
Tiếu Tĩnh Khiêm đương nhiên hiểu rõ ý tứ hàm chứa trong lời ấy. Nếu có được sự ủng hộ của các trưởng lão trong tộc, cuối cùng đạt được vị trí gia chủ, như vậy đương nhiên mọi việc đều thập phần viên mãn. Nhưng nếu Tiếu Tĩnh Sanh chiếm thượng phong, vào lúc vạn bất đắc dĩ, cũng không cần bận tâm đến uy vọng nữa, đương nhiên phải điều động binh mã, cậy thế đoạt quyền.
Tiếu Tĩnh Khiêm rất rõ, y muốn đoạt lấy không chỉ đơn giản là vị trí gia chủ. Đạt được vị trí gia chủ, mới có tư cách kế thừa quyền thế của Tiếu Hoán Chương, trở thành người kế nhiệm vị trí Tổng đốc Bắc Sơn.
Vị trí Tổng đốc Bắc Sơn đã không còn như lúc trước. Nếu trước đây, sau khi Tiếu Hoán Chương qua đời, triều đình sẽ phải cử quan viên khác đến nhậm chức.
Nhưng hiện tại triều đình khó lòng kiểm soát Tây Bắc, Tiếu gia cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn quyền thế bị tước đoạt, để người khác ngồi vào vị trí Tổng đốc Bắc Sơn. Tiếu gia ở Bắc Sơn đã thâm căn cố đế, khó lòng lay chuyển. Bất luận là tiền lương hay binh mã đều nằm trong tay bổn tộc, những gia tộc quyền thế, thân tín ở Bắc Sơn cũng đều dưới trướng Tiếu gia. Nếu Tiếu Hoán Chương qua đời, thì cái ghế Tổng đốc sẽ trống, đương nhiên là quan viên trên dưới ở Bắc Sơn sẽ dâng tấu lên triều đình, đồng loạt đề cử con của Tiếu Hoán Chương kế nhiệm vị trí Tổng đốc.
Đây chỉ là chuyện làm ngoài mặt, dù sao Tiếu gia tạm thời vẫn không muốn mang tội danh mưu phản.
Tiếu gia tại Bắc Sơn đã thâm căn cố đế, khó lòng rung chuyển. Nếu triều đình biết thời biết thế, như vậy cả hai bên đều hài lòng, triều đình tiếp tục duy trì cuộc sống của mình, Tiếu gia vẫn là thần tử ở bên ngoài. Nhưng một khi triều đình phái quan viên khác xuống, đối với Tiếu gia mà nói, có nhiều con đường để lựa chọn. Dĩ nhiên có thể khiến cho quan viên nhậm chức đến rồi chết người, cho dù không lấy mạng thì tiền lương binh mã đều trong tay Tiếu gia, quan viên phái đến cũng không có đất dụng võ.
Mà con đường vạch mặt, đương nhiên là trực tiếp làm phản. Thiên hạ hiện nay khắp nơi đều là thế lực phản loạn, Tiếu gia cho dù có làm phản thì triều đình cũng không có sức mà chinh phạt.
Nhưng không phải là vạn bất đắc dĩ thì đương nhiên Tiếu gia sẽ không chọn con đường này. Giống như Chu Lăng Nhạc, ai cũng biết thanh thế của hắn ở Tây Bắc, càng biết được người này muốn chiếm Tây Bắc, nhưng chỉ cần không công khai giương cờ phản thì hắn vẫn là một thần tử tốt của triều đình.
Tiếu Tĩnh Khiêm hiểu rất rõ vị trí gia chủ chính là vị trí Tổng đốc, mà Tổng đốc có quyền hành khắp toàn bộ Bắc Sơn. Quyền thế như vậy, sao mà y có thể nhường cho vị huynh trưởng kém xa mình như vậy chứ.
Mỗi câu chữ tinh túy này đều được truyen.free độc quyền gửi gắm.