Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1277:

Sở Hoan lập tức giật mình, nói:

- Cam Ngọc Kiều? Nàng... nàng ta là muội muội của Cam tướng quân?

Thường Hoan gật đầu, nói:

- Nếu không phải nàng ta, ai dám ngang nhiên xông thẳng vào Thiên Cô bảo? Đụng phải nàng ta, đến trốn còn không kịp, không ai muốn chọc giận nàng ta... Hả, Tổng đốc đại nhân chưa nghe nói về nàng ta sao?

Sở Hoan xoa mũi, đành bất đắc dĩ đáp:

- Quả thực chưa từng nghe nói về vị Cam cô nương này!

- Đối với chuyện này, e rằng Tổng đốc đại nhân biết không nhiều.

Thường Hoan than thở:

- Trong ba mươi sáu tòa đài tại quân Tây Bắc, đại danh của vị Ngọc Kiều cô nương này vang dội khắp nơi, như sấm bên tai, không mấy ai là không biết nàng ta.

Hắn hiếu kỳ hỏi:

- Vậy thì lạ thật, nàng ta đã là muội muội của Cam tướng quân, nhưng nhìn bộ dạng lại như đang tìm Cam tướng quân? Cam tướng quân sao phải tránh muội muội ruột của mình mà không gặp mặt?

- Cái này...!

Y đưa tay lên sờ mũi, ánh mắt đảo quanh:

- Chuyện này, mạt tướng cũng không tiện nói rõ. Đợi đến khi gặp Cam tướng quân, Tổng đốc đại nhân cứ tự hỏi, tướng quân có thể giải thích cho đại nhân.

Nhìn xung quanh, thấy từng tốp quan binh vẫn tụm năm tụm ba xì xào bàn tán, y nhíu mày, trầm giọng nói:

- Ai đến phiên trực thì đi trực, ai nên nghỉ ngơi thì đi ngủ. Còn kẻ nào chưa thấy buồn ngủ, cứ nói với ta, ta sẽ sắp xếp cho các ngươi thao luyện thêm...?

Lời y chưa dứt, các tướng sĩ xung quanh đã vội vàng tản đi, chốc lát đã không còn một bóng người.

Thấy vậy, Sở Hoan nghĩ thầm, binh sĩ Thiên Cô bảo quả nhiên được huấn luyện nghiêm cẩn, liền hỏi:

- Hiện tại không biết tung tích Cam tướng quân ở đâu, bản đốc nên đi đâu tìm y đây?

Đoạn hắn nhìn Thường Hoan, khẽ nói:

- Thường tướng quân, bây giờ ngươi nên nói sự thật đi chứ?

Y bất đắc dĩ nói:

- Tổng đốc đại nhân cho rằng mạt tướng biết sao?

- Cam cô nương là muội muội ruột của Cam tướng quân. Tại quân Tây Bắc này, người thực sự hiểu Cam tướng quân chỉ có Cam cô nương.

Hắn thở dài:

- Đêm hôm, nàng ta đến Thiên Cô bảo gây chuyện, đương nhiên là có nguyên nhân. Thường tướng quân, ít nhất có một câu Cam cô nương không nói sai, ngươi nhất định biết rõ tung tích Cam tướng quân.

Y cười gượng, hắn lại hỏi:

- Thường tướng quân biết bản đốc coi tr��ng điều gì nhất không?

- Là gì?

- Thời gian!

Hắn nói:

- Bản đốc đến Nhạn Môn quan là để gặp Cam tướng quân. Ngươi nên biết, Tây Quan nhiều việc. Mỗi ngày có rất nhiều việc cần xử lý. Nếu đến cả ngươi cũng không biết Cam tướng quân ở đâu, bản đốc cũng không cần ở đây, quấy rầy.

Thấy màn đêm đã buông xuống, hắn thở dài:

- Đây là trọng địa quân sự, dù là bản đốc cũng không muốn tiếp tục ở đây quấy rầy. Bây giờ bản đốc sẽ lập tức triệu tập bộ hạ, quay về Sóc Tuyền.

Y vội hỏi:

- Tổng đốc đại nhân, đang là nửa đêm, lúc này sao thích hợp để lên đường? Hay là nghỉ ngơi trước, đến sáng mai sẽ bàn bạc lại ạ.

Hắn chắp tay sau lưng, lắc đầu nói:

- Đến sáng cũng không có kết quả gì khác, bản đốc vẫn là đi thì tốt hơn.

Hắn liền thở dài:

- Vốn nghe nói quân nhân Tây Bắc bên này có khó khăn về vật tư. Dù Tây Quan đang lúc khó khăn, nhưng bản đốc nghĩ đến sự vất vả của cảnh vệ biên quan nên đã chuẩn bị chút lễ vật mang đến. Hiện tại lại không gặp được Cam tướng quân, lễ mọn này l���i phải mang về rồi!

Y lập tức nghĩ đến bảy, tám chiếc xe lớn đến cùng hắn. Những chiếc xe ấy đều được che đậy, buộc chặt cẩn thận. Y vẫn không rõ bên trong chứa những gì, nay nghe hắn nói mới vỡ lẽ, hóa ra đó đều là "lễ mọn" để tặng quân Tây Bắc. Nghĩ những chiếc xe đó đều chất đầy, thì không thể là "lễ mọn", liền vội vàng nói:

- Tổng đốc đại nhân, cái này...!

- Thường tướng quân, đêm nay đã quấy rầy rồi.

Hắn không đợi y nói hết đã ngắt lời:

- Bản đốc sẽ quay về Sóc Tuyền trước, hôm khác rảnh rỗi sẽ lại đến gặp Cam tướng quân.

Hắn quay người đi, Thường Hoan vội gọi theo:

- Sở Tổng đốc xin dừng bước, thực ra... thực ra Cam tướng quân ở ngay tại Thiên Cô bảo!

Hắn liền dừng lại, chậm rãi quay người. Thường Hoan vừa dứt lời, thấy hắn quay người lại, liền có chút xấu hổ. Nhưng hắn đã tiến lại, cười hỏi:

- Sao lại nói vậy, Thường tướng quân biết tung tích Cam tướng quân?

Y do dự một chút, cuối cùng cũng khẽ nói:

- Sở Tổng đốc theo ta!

Y nhìn xung quanh, sau đó mới tìm và cầm theo một cái đèn lồng đến một gian phòng phía nam Thiên Cô bảo.

Trong phòng trống trơn, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ, cũng không có một ai. Hắn đi vào, cau mày, hỏi:

- Cam tướng quân ở đây?

Thường Hoan khẽ gật đầu, đặt đèn lồng lên trên bàn, đến góc tường, ngồi xổm trên đất, gõ ba cái nhanh và đều vào mặt đất. Trong lòng đất liền có tiếng động thùng thùng.

Hắn giật mình, thầm nghĩ, chẳng lẽ đường đường là Đại soái thống lĩnh quân Tây Bắc, lại vì trốn muội muội của mình mà phải ẩn mình dưới đất.

Rất nhanh sau đó, Thường Hoan vừa kéo đã mở ra một phiến gỗ. Lúc này hắn mới biết, đó là một tấm gỗ, bên trên là gạch thông xuống lòng đất.

Phiến gỗ vừa mở ra, bên trong liền vọng ra tiếng hỏi:

- Cô ấy đã đến?

- Đến, nhưng đã đi rồi!

- Có nhìn ra sơ hở nào không?

Người bên trong cẩn thận hỏi.

- Tướng quân yên tâm, Ngọc Kiều cô nương đã dẫn đám người kia đi rồi, chắc là đã đến nơi khác tìm rồi.

Y nói với người phía dưới.

Lúc này Sở Hoan hoàn toàn xác nhận, người đang ẩn mình phía dưới chính l�� Cam Hầu, nhất thời dở khóc dở cười, không biết giữa hai huynh muội họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đường đường là Thống soái quân Tây Bắc, lại sợ muội muội ruột của mình đến nhường này.

Phía dưới liền truyền đến tiếng cười đắc ý:

- Nó muốn tìm ta, thật là vọng tưởng, cũng không tự xem ta là ai? Ta là ca ca ruột của nó. Nó có thể thông minh hơn ta sao? Thường Hoan, lần này ngươi làm tốt lắm. Sau này ta sẽ thưởng hậu hĩnh cho ngươi...!

- Tướng quân, sau khi Ngọc Kiều cô nương đến đây, gây huyên náo, ầm ĩ. Nàng ta còn sai người tìm tướng quân khắp nơi trong quân doanh, khiến ta sợ đến toát hết mồ hôi.

Y nói như tranh công:

- Đao kề lên cổ mạt tướng, nhưng dù có đánh chết mạt tướng cũng không nói, dù thế nào cũng không thể bán đứng tung tích tướng quân.

- Ngươi quả là hảo hán.

Người bên dưới tán dương:

- Lão Thường à, ngươi nên biết, bản tướng quân không phải sợ nó. Ta chỉ có một muội muội, chuyện gì cũng chiều chuộng nó. Ta trốn nó vì tính tình ta không tốt. Nếu thực sự trực tiếp đối mặt tranh cãi, ta lo sẽ không khống chế được, sẽ cho nó một bài học... được rồi, chúng ta ra ngoài trước. Ngươi chuẩn bị cho chúng ta chút đồ ăn...!

Nghe đến đây, Sở Hoan hơi kinh ngạc. Cam Hầu nói là "chúng ta". Chẳng lẽ, phía dưới, ngoài Cam Hầu ra còn có những người khác.

Sau động tĩnh phía dưới, lập tức có một người xuất hiện tại lối ra.

Hắn đứng nhìn cách đó không xa, nhưng chỉ thấy người đi ra là một nữ nhân, tức khắc ngạc nhiên.

Nàng ta khoảng hai mươi tuổi, có chút nhan sắc. Sau khi đi lên, nàng ta nhìn thấy hắn, ngơ ngác. Còn chưa nói gì thì lại có một người khác đi lên, không giống võ tướng thân hình vạm vỡ, mà thân hình dáng không cao, mặc áo giáp đen trên người, còn mang theo đầu khôi, nhưng thân thủ linh hoạt, động tác nhanh nhẹn. Y còn chưa thấy Sở Hoan ở đó, liền chỉnh sửa lại áo giáp.

Sở Hoan thấy Cam Hầu chừng bốn mươi tuổi, hơn muội muội y gần hai mươi tuổi, người không cao nhưng rắn chắc, mặt chữ điền, lồng ngực vạm vỡ, đen sạm như sắt, gây ấn tượng nhất là đôi lông mày, rất đen. So với Cam Ngọc Kiều thì lông mày y rậm hơn rất nhiều.

- Thủy Lam, thiệt thòi cho nàng rồi.

Cam Hầu chỉnh lại áo giáp, đoạn quay sang nhìn nàng ta:

- Không cần lo, tính khí của Ngọc Kiều là như vậy, mấy ngày nữa sẽ không sao cả.

Nàng ta gượng cười nhưng lại nhìn về phía Sở Hoan. Cam Hầu thấy lạ cũng nhìn theo nàng, thấy hắn chắp hai tay sau lưng, vẻ thản nhiên ung dung, thì rất ngạc nhiên nhưng không hề bối rối, cũng không lên tiếng. Y nhìn hắn một lượt rồi tiến lại gần, chắp tay cười nói:

- Sở Đại Tổng đốc đại giá quang lâm, không thể nghênh đón từ xa!

Thấy đối phương nhanh chóng nhận ra thân phận thực sự của mình, Sở Hoan có chút kinh ngạc. Hắn thầm nghĩ, tên Cam Hầu này có thể trở thành thống soái quân Tây Bắc, quả nhiên không phải là ngẫu nhiên, ánh mắt này thực sự rất độc.

- Sớm đã nghe danh Cam tướng quân, vẫn chưa có dịp diện kiến, hôm nay được gặp mặt quả thực là vô cùng vinh hạnh.

Hắn chắp tay khách khí nói.

Dù Cam Hầu là thống soái quân Tây Bắc nhưng triều đình lại không hề ban cho tước vị nào, mà hắn lại được Hoàng đế phong làm Trung dũng bá tước, có tước vị bá tước, lại từng được phong làm Công Phó Đế quốc, thân phận này vẫn chưa hề bị xóa bỏ. Do đó, trên thực tế, hắn hiện tại là có ba thân phận: Tổng đốc Tây Quan đạo, Khâm phong Trung dũng bá, Công Phó Đế quốc. Nên địa vị của hắn tuyệt đối cao hơn Cam Hầu.

Ngoài ra, xét về thực quyền, hắn nắm trong tay đại quyền chính trị và quân sự tại Tây Quan, Cam Hầu lại chỉ có mấy vạn quân nhân Tây Bắc. Khách quan mà nói, thực lực của Cam Hầu không thể so sánh với hắn.

Chỉ là hắn biết sự quan trọng của Thống soái Tây Bắc với cục diện nơi này vì vậy rất khách khí.

Cam Hầu cười ha ha một hồi, liền nhìn về phía Thường Hoan, nói:

- Thường Hoan, Sở Đại Tổng đốc đại giá quang lâm, sao ngươi không báo sớm? Đây đâu phải là cách tiếp đãi khách quý?

Dù y nói như vậy, nhưng Thường Hoan lại thấy có chút bất mãn. Dù sao cũng đường đường là thống soái quân Tây Bắc lại chui lên từ dưới đất. Chuyện mất mặt này lại để hắn nhìn thấy.

Sở Hoan cười nói:

- Cam tướng quân, là bản đốc nóng lòng muốn gặp ngươi nên mới bắt Thường tướng quân dẫn đến đây.

- Ra là vậy.

Cam Hầu phất tay, nói:

- Sở đại nhân, biên quan tiêu điều, nào, mời ngồi xuống nói chuyện.

Vừa thấy ngoài chiếc bàn gỗ ra, trong phòng không có lấy một chiếc ghế, y liền quay sang nói với Thường Hoan:

- Còn không mau mang ghế đến.

Rồi lại quay sang nói với cô gái kia:

- Thủy Lam, nàng sang phòng bên nghỉ ngơi một lát, ta có công vụ cần bàn với Sở Tổng đốc.

Thường Hoan liền dẫn Thủy Lam ra ngoài, rồi nhanh chóng mang hai chiếc ghế đến. Hắn ngồi đối diện với Cam Hầu, cười hỏi:

- Sao Cam tướng quân vừa nhìn đã nhận ra bản đốc? Hay tướng quân có tài bói toán?

Cam Hầu cười nói:

- Dù chưa từng gặp Sở đại nhân. Nhưng phong thái của Sở đại nhân tại Tây Quan, bản tướng cũng đã được nghe qua, biết tuổi của Sở đại nhân, lại được người khác miêu tả về vẻ ngoài của ngài. Mà lúc này, nếu không phải là Sở đại nhân thì Thường Hoan cũng không dám tùy tiện dẫn người khác đến đây!

Bản chuyển ngữ này chỉ được đăng tải duy nhất tại truyen.free, xin vui lòng không sao chép hay chia sẻ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free