Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1427:

Rừng sâu hoang vắng lạnh lẽo, đêm dài khó ngủ.

Bên ngoài phủ Tổng đốc Bắc Sơn, không ít quan viên đang chờ đợi triệu kiến trong màn đêm giá lạnh. Tối nay, tất cả mọi người đều nhận được lệnh của Tổng đốc, tổ chức cuộc họp khẩn cấp ngay trong đêm, khiến ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.

Gần đây tuy có lệnh của Tổng đốc từ trong phủ truyền ra, tạo nên biến động lớn trong nhân sự Bắc Sơn, nhưng sau khi Tổng đốc Tiếu Hoán Chương về Bắc Sơn, ông chưa từng triệu tập bất kỳ cuộc họp nào.

Mọi người nghe nói, Tổng đốc mắc bệnh nặng. Không những thế, con trai trưởng Tiếu Tĩnh Sanh lại hy sinh ngoài chiến trường, vì vậy tất thảy đều thấu hiểu nỗi lòng của Tiếu Hoán Chương lúc bấy giờ.

– Kính mời chư vị đại nhân vào phủ.

Đợi đã lâu, cuối cùng cũng có người trong phủ ra mời. Sau khi lần lượt tiến vào phủ, còn chưa tới sảnh chính, mọi người đã cảm thấy có điều gì đó bất thường.

Trong phủ Tổng đốc, cứ ba bước một lính, năm bước một tốp lính canh gác. Thoạt nhìn, phòng bị vô cùng nghiêm ngặt.

Trong đại sảnh, đèn đuốc sáng choang. Mọi người tiến vào, nhưng vị trí chủ tọa vẫn còn bỏ trống. Hai bên đại sảnh là hai hàng ghế dài.

Mọi người xì xào bàn tán, nhưng vẫn lần lượt ngồi vào vị trí theo chức quan.

Đang lúc mọi người thì thầm bàn tán xôn xao thì nghe thấy tiếng bước chân. Một người chậm rãi bước ra từ hành lang bên ngoài đại sảnh. Người đó mặc áo giáp, bên hông đeo một thanh đại đao. Lập tức có người lên tiếng hỏi:

– La Thống Chế, Tổng đốc đại nhân vẫn bình an vô sự chứ?

Thần sắc La Định Tây trầm trọng, ánh mắt quét qua một lượt mọi người rồi nói:

– Chẳng giấu gì chư vị, triệu tập mọi người tới đây hôm nay không phải là lệnh của Tổng đốc đại nhân mà là lệnh của Phu nhân.

– Phu nhân?

Mọi người vô cùng kinh ngạc. Có người cau mày hỏi:

– Lẽ nào bệnh của Tổng đốc đại nhân vẫn chưa thuyên giảm?

La Định Tây lắc đầu, trầm giọng nói:

– Chư vị yên lặng một chút, Phu nhân tới rồi.

Mọi người ngừng bàn tán. Ngay sau đó, có một người bước ra từ một bên đại sảnh. Người đó mặc bộ đồ tang trắng như tuyết, bộ y phục ấy ôm lấy thân thể đẫy đà của Tiếu Phu nhân. Khuôn mặt không chút ph���n son, ánh mắt khẽ lướt qua, vẻ đoan trang quyến rũ lòng người.

Người xưa có câu, tang phục càng làm tăng thêm vẻ diễm lệ. Lời này thật đúng với Tiếu Phu nhân. Nàng vốn đã là một người phụ nữ đẹp, ăn mặc như vậy càng hiện rõ vẻ phong tình của nữ nhân.

Thấy Tiếu Phu nhân mặc đồ tang bước ra, mọi người đều thoáng giật mình.

Tiếu Phu nhân bước vào sảnh, khẽ cúi người chào mọi người.

Thần sắc của nàng ưu sầu, vành mắt ửng đỏ.

Đã có người đứng dậy hỏi:

– Phu nhân, chuyện này... chuyện này là thế nào?

La Định Tây hắng giọng rồi nói:

– Thông báo cho mọi người một tin buồn. Tổng đốc đại nhân... Tổng đốc đại nhân đã bị ám hại?

– Hả?

Mặt mọi người đều biến sắc.

La Định Tây đã phải giữ kín bí mật Tiếu Hoán Chương bị giết ở Đan Dương, không cho phép tin tức này bị lộ ra ngoài. Sau khi từ Đan Dương về Du Xương, tuy thi thể của Tiếu Tĩnh Sanh được đưa về công khai đường hoàng, nhưng thi thể của Tiếu Hoán Chương lại được bí mật đưa về Du Xương. Đến nay, tin tức Tiếu Hoán Chương qua đời chưa hề được công bố ra ngoài.

– La Thống Chế, lời này của ngài là có ý gì?

Có một quan viên nhận ra ẩn ý trong lời nói:

– Ngài nói Tổng đốc đại nhân bị ám hại? Hai từ "ám hại" này... nên giải thích thế nào đây?

– Xin Phu nhân giải thích rõ với mọi người.

Tiếu Phu nhân nét mặt u sầu, nắm khăn tay hồng đưa lên khẽ lau đi giọt lệ nơi khóe mi. Sau đó, nàng mới nói cho mọi người câu chuyện đã được chuẩn bị sẵn từ trước, đơn giản là Tiếu Hằng gan to tày trời, giữa đêm khuya đột nhập phủ có ý đồ làm loạn với nàng. Sự việc bị Tiếu Hoán Chương phát hiện, Tiếu Hằng hành động hung ác, sợ sự việc bại lộ nên đã ra tay sát hại Tiếu Hoán Chương. Đúng lúc đó, La Định Tây dẫn người đuổi tới, vốn muốn bắt Tiếu Hằng. Nào ngờ Tiếu Hằng chống trả quyết liệt, cuối cùng bị La Định Tây chém chết.

Đến nay còn chưa công bố tin tức Tiếu Hoán Chương qua đời cũng vì e ngại Bắc Sơn mới bại trận. Một khi tin tức bị lộ ra, chỉ sợ sẽ khiến cục diện càng thêm rối ren.

Mọi người nghe thấy lời Tiếu Phu nhân nói, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc.

– Hôm nay triệu tập mọi người tới đây là muốn nghe chư vị hiến kế nên làm gì bây giờ?

Tiếu Phu nhân rầu rĩ nói:

– Quốc gia không thể một ngày vô chủ. Bắc Sơn cũng không thể một ngày không có người lãnh đạo. Tây Bắc đang lung lay, nguy biến. Phía Tây có Chu Lăng Nhạc, phía Bắc có Sở Hoan, đều là hổ lang các phương. Nếu Bắc Sơn hỗn loạn như rắn mất đầu, hậu quả khó lường... Thiếp chỉ mong chư vị cùng bàn bạc tìm ra một người tạm thời chủ trì mọi việc tại Bắc Sơn, để ngăn chặn cơn sóng dữ, đưa Bắc Sơn vượt qua giai đoạn khó khăn này.

– Liệu có nên tấu rõ ràng sự việc này với triều đình không?

Sau một hồi yên lặng, cuối cùng đã có người mở miệng nói.

La Định Tây cười khổ đáp:

– Ta đã tấu chương lên triều đình theo ý Phu nhân. Không chỉ mang đến kinh thành giao cho Thái tử Giám Quốc và còn đưa một bản tới Hà Tây cho Thánh thượng... Chỉ có điều, trong tình cảnh hiểm nguy như hiện nay, nếu Thái t��� Giám Quốc ứng phó đám Thiên Môn giáo từ Đông Nam tới, chỉ sợ không có thời gian xử lý việc này. Còn Thánh thượng, nghe nói Thánh thượng đang du ngoạn Tiên Cung tại Hà Tây. Tiên Cung là võ đường Tổng đốc Hà Tây - Phùng Nguyên Phá xây cho Thánh thượng. Nghe nói Thánh thượng muốn bế quan tu luyện ở Tiên Cung. Nếu như tấu chương trình lên mà Thánh thượng còn chưa xuất quan thì không thể hạ chỉ ngay lập tức. Chức Tổng đốc Bắc Sơn nhất định phải do ý chỉ của triều đình ban ra.

Nhưng trước khi triều đình hạ ý chỉ xuống, mọi việc không thể không giải quyết mà chờ Tổng đốc mới nhậm chức đến giải quyết được.

Nhất thời mọi người đều gật đầu đồng ý. Lập tức có kẻ thầm nghĩ, hiện nay triều đình còn có năng lực xử lý chuyện ở Tây Bắc sao? Việc cử một vị Tổng đốc mới thì dễ, nhưng liệu vị Tổng đốc ấy có thể đến được Du Xương an toàn hay không lại là chuyện khác, e rằng giữa đường đã gặp chuyện bất trắc rồi.

– La Thống Chế, không biết ngài có nghĩ đến người nào thích hợp không?

Có người hỏi.

Thần sắc La Định Tây vẫn nghiêm nghị như trước, lắc đầu đáp:

– La mỗ là kẻ thô lỗ võ biền, không dám lạm bàn những việc như thế này. Chư vị đều là quan viên Bắc Sơn, hiểu biết hơn người. Chi bằng chư vị cùng bàn bạc, chắc chắn sẽ tìm ra phương án tốt nhất.

– La Thống Chế, giờ đây Tây Bắc đang loạn lạc, mà Bắc Sơn ta vừa bại trận, cần một người có thể thống lĩnh binh tướng, đánh dẹp giặc ngoại xâm, đưa chúng ta vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Một người đứng dậy, hùng hồn nói:

– Nếu ý chỉ của triều đình chưa kịp tới, chúng ta cũng không thể đợi Tổng đốc kế nhiệm được phái tới đây, nếu không dân chúng sẽ ra sao? Rắn mất đầu, nội bộ chia rẽ, hậu quả trong lúc này vô cùng khó lường.

Người đó chắp tay nói:

– La Thống Chế, ngài là người Tổng đốc đại nhân tín nhiệm nhất, văn thao võ lược. Giờ đây Bắc Sơn đang gặp nguy biến, chính là lúc La Thống Chế cần ra tay, không biết...

– Không sai..!

Không đợi người đó nói xong đã có người lập tức lớn tiếng hô vang:

�� La Thống Chế, nguy nan mới tỏ anh hùng. La Thống Chế là anh hùng hảo hán bậc nhất. Đây là thời điểm lãnh đạo Bắc Sơn, dù thế nào ngài cũng phải đứng ra chủ trì đại cục.

La Định Tây cau mày đáp:

– La mỗ chỉ là kẻ thô lỗ võ biền, tài sơ học thiển, không thể gánh vác trọng trách lớn lao đến thế. Được chư vị ưu ái, La mỗ rất cảm kích, chỉ có điều La mỗ thật sự không phải người thích hợp. Kính xin chư vị chọn người khác tài trí cao minh hơn.

– Nếu ngay cả La Thống Chế cũng không thể đảm nhiệm trọng trách nặng nề này thì nhìn khắp Bắc Sơn, không ai có khả năng này cả.

Một người thở dài:

– Phu nhân, không biết ý Phu nhân thế nào?

Tiếu Phu nhân nhìn La Định Tây:

– La Thống Chế, chư vị đại nhân đã mời ngài đứng ra chủ trì đại cục. Ngài cũng nên dũng cảm gánh vác chứ?

– Phu nhân, không phải La mỗ không chịu.

La Định Tây chắp tay, khiêm tốn nói với Tiếu Phu nhân:

– Bắc Sơn gặp nguy, dù có phải bỏ mạng vì Bắc Sơn, La mỗ cũng không tiếc. Chỉ có điều... La mỗ chỉ là kẻ thô lỗ võ biền. Nếu La mỗ đảm nhiệm vị trí này, chỉ sợ kẻ sĩ không phục. Khi đó, chỉ sợ sẽ phản tác dụng...

– Ai dám không phục?

Có người hét lớn:

– La Thống Chế văn võ song toàn, tài thao lược, đối với Tổng đốc đại nhân luôn trung thành, tận tâm với triều đình. La Thống Chế, nếu ai không phục, hạ quan nguyện đứng ra đối đầu với bọn họ!

Lời vừa nói ra, mọi người đều nhao nhao lên tiếng ủng hộ.

Tiếu Phu nhân buồn bã nói:

– La Thống Chế, chư vị đại nhân đều ở đây, tất cả đều ủng hộ ngài, hà tất ngài phải từ chối? Huống chi ý chỉ triều đình còn chưa đưa xuống, cũng đâu phải muốn ngài tiếp nhận chức Tổng đốc, chỉ là muốn ngài tạm thời đứng ra chủ trì đại cục mà thôi. Ngài không cần chối từ nữa đâu. Còn về lòng người không phục, Thiếp thấy chư vị ở đây đều tán thành ngài đứng ra chủ trì đại cục. Nếu quả thật ngài chưa an lòng, chi bằng tối nay, chư vị đại nhân hãy biểu lộ tấm lòng mình, cùng viết một bản lời thề ủng hộ La Thống Chế chủ trì đại cục. Chư vị cùng nhau ��iểm chỉ ấn dấu tay, cũng có thể nói với trên dưới Bắc Sơn rằng chư vị đều đồng ý tiến cử La Thống Chế tạm thời đứng ra chủ trì đại cục. Ngài thấy thế nào?

– Được rồi! Mạnh đại nhân, văn tài của ngài là xuất chúng nhất. Ngài hãy soạn lời thề để mọi người ấn dấu tay.

Không đợi người đó nói xong đã có quan viên liền lớn tiếng đáp lời:

– Tôi sẽ là người đầu tiên ấn dấu tay.

Nhất thời không khí trong sảnh trở nên hào hứng. Vị Mạnh đại nhân kia cũng không trì hoãn, tìm người mang giấy viết tới, chỉ viết một lần đã hoàn tất.

Trong chốc lát, ông ta đã viết xong một bản lời thề. Mọi người đều không hề hỏi ý kiến La Định Tây. Chẳng mấy chốc, mọi người đều đã ấn dấu tay. Tuy có vài người hơi do dự, nhưng thấy mọi người đều tiến lên trước in dấu tay cũng không dám chần chừ, liền ấn dấu tay lên giấy.

Mạnh đại nhân đem bản lời thề trao cho Tiếu Phu nhân. Tiếu Phu nhân nhìn lướt qua, lắc nhẹ vòng eo, tiến đến trước mặt La Định Tây:

– La Thống Chế, đây là lời thề của mọi người. Mọi người đã biểu hiện thành ý của mình. Theo ý kiến của ta, ngài nên chấp nhận, ra tay chủ trì đại cục.

La Định Tây nhận lời thề, thở dài, cười khổ nói:

– La mỗ là một người lính, núi đao biển lửa không sờn lòng. Phía trước dù có hiểm nguy đến đâu, ta cũng sẽ không lùi bước. Nhưng gánh nặng như vậy...

Do dự trong giây lát, cắn răng hạ quyết tâm, trầm giọng nói:

– Nếu đã vậy, La mỗ cũng đành đứng ra vì Bắc Sơn, vì Tổng đốc đại nhân xông pha khói lửa, không chút chối từ.

Mọi người nhao nhao trầm trồ khen ngợi.

– Việc cần giải quyết trước mắt chính là cử hành tang lễ cho Tổng đốc đại nhân.

Hốc mắt La Định Tây đỏ hoe:

– Tổng đốc đại nhân bị dâm tặc sát hại là do La mỗ bảo vệ bất cẩn, không chu toàn. Lẽ ra La mỗ nên tự sát để tạ tội, nhưng vì trọng trách đang gánh vác, La mỗ chỉ có thể tạm giữ lại tính mạng này. Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Phu nhân, La mỗ nguyện nhận một trăm trượng hình, trừng phạt tội bất lực trong việc bảo vệ Tổng đốc đại nhân.

– La Thống Chế đã có trọng trách đang gánh vác, sao có thể chịu một trăm trượng hình?

Tiếu Phu nhân khẽ thở dài:

– Nếu thương tổn thân thể làm sao có thể chủ trì đại cục hiện nay được? Chi bằng phạt bổng lộc nửa năm, chư vị thấy sao?

– Phải, phải vậy. Phu nhân nói chí phải.

Bản dịch này được truyen.free bảo hộ toàn bộ quyền tác giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free