Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1472:

Đại ca, huynh không sao chứ?

Sở Hoan nhìn Bùi Tích, thấy y trông vô cùng tiều tụy. Hắn nhẹ giọng hỏi:

– Cam tướng quân chuẩn bị sử dụng kỵ binh truy kích quân Thiên Sơn, ta đã phái Hứa Thiệu suất lĩnh đội kỵ binh nghe theo chỉ huy của y.

Bùi Tích gật đầu nói:

– Tinh thần quân Thiên Sơn đã tan rã, không thể nào tổ chức lại đội ngũ nữa. Nhân lúc bọn chúng còn chưa kịp thở, tập kích đội quân nhu của chúng, bây giờ vừa đúng thời cơ.

Sở Hoan nghĩ ngợi đôi chút, hỏi:

– Đại ca, huynh vừa nói Cam tướng quân sẵn sàng chịu hy sinh lớn vì ta, không biết vì sao lại nói thế?

Ngừng một lát, hắn hỏi tiếp:

– Tại sao đang lúc lâm trận, Cam tướng quân lại đào ngũ, giúp chúng ta tập kích Thiên Sơn quân từ phía sau?

Bùi Tích quay lại nhìn về phía Sở Hoan, rồi đột nhiên, y quỳ xuống. Sở Hoan kinh hãi thất sắc, vội vàng đỡ y đứng dậy.

– Đại ca, huynh… Huynh làm cái gì vậy?

Bùi Tích cười khổ nói:

– Nhị đệ, chuyện Cam Hầu, trước đây ta không bẩm báo với đệ, mặc dù có nguyên do, nhưng vẫn phạm phải lỗi lầm, ta vẫn nên thỉnh tội với đệ.

– Đại ca, huynh đã nhận ta là Nhị đệ, đã biết rõ chúng ta chính là huynh đệ.

Sở Hoan nói:

– Đệ tin tưởng đại ca làm vậy nhất định có lý do riêng của huynh, hơn nữa nếu như không phải đại ca thuyết phục Cam tướng quân, huynh ấy đã không thể giúp chúng ta một tay. Nếu không nhờ thắng lợi sau cùng ấy, huynh đệ chúng ta chắc chắn đã không thể ngồi đây mà đàm đạo.

Bùi Tích bị Sở Hoan đỡ dậy, thở dài một hơi, nói:

– Nhị đệ có tấm lòng bao dung, nhất định có thể làm nên sự nghiệp lớn, ta đã không nhìn lầm người.

– Đại ca, ý huynh là…!

Sở Hoan thấy vẻ mặt Bùi Tích vô cùng mệt mỏi, dìu y đến bên phiến đá để y ngồi xuống. Bùi Tích quả nhiên đã kiệt sức, sau khi ngồi xuống, y mới mở lời:

– Nhị đệ, đệ nói không sai, Cam Hầu lâm trận đào ngũ, quả thực ta đã thương thảo với huynh ấy. Thậm chí chuyện Cam Hầu liên minh cùng Chu Nhạc Lăng đều là do chúng ta đã bàn bạc trước đó.

Sở Hoan khẽ giật mình, ngạc nhiên nói:

– Đại ca, chẳng lẽ huynh… Huynh quen biết với Cam Hầu?

– Đâu chỉ quen biết?

Bùi Tích khẽ cười một tiếng, không giải thích ngay, mà hỏi ngược lại:

– Nhị đệ, ta hỏi đệ, Cam Ngọc Kiều cô nương được đệ an bài ở am Minh Hà đột nhiên mất tích trong đêm, sau đó bị quân Tây Bắc mang đến Thiên Sơn, ắt hẳn đệ đã biết rồi. Nàng ta làm thế nào để rời khỏi am Minh Hà, lại làm thế nào để rời khỏi thành Sóc Tuyền?

Sở Hoan nhíu mày.

Việc này đương nhiên hắn chưa bao giờ quên. Cam Ngọc Kiều từ Tây Bắc đại doanh một mình tới Sóc Tuyền. Vì muốn kéo dài chuyện hôn sự của hai nhà Chu Cam, Sở Hoan đã giấu nàng ở am Minh Hà trong thành Sóc Tuyền.

Đây là chuyện tuyệt mật, nhưng vào thời điểm đại hôn của Sở Hoan, Cam Ngọc Kiều đột nhiên biến mất khỏi am Minh Hà. Sở Hoan âm thầm phái người tìm kiếm khắp thành, nhưng không thấy, cuối cùng mới hay Cam Ngọc Kiều đã khởi hành đến nơi đóng quân của Tây Bắc quân, bị đưa đến Thiên Sơn để kết hôn.

Đây vẫn luôn là dấu hỏi trong lòng Sở Hoan.

Hắn vẫn luôn thấy kỳ lạ, cửa thành Sóc Tuyền đã kiểm tra nghiêm ngặt, trừ phi Cam Ngọc Kiều biết phi thiên độn địa, nếu không tuyệt đối không thể nào rời khỏi thành. Hắn vẫn không tài nào hiểu được, Cam Ngọc Kiều làm thế nào đi ra khỏi Sóc Tuyền.

Lúc này, Bùi Tích đột nhiên nhắc đến chuyện đó, Sở Hoan ngạc nhiên, mờ hồ cảm nhận được điều gì đó. Hắn nhìn chằm chằm Bùi Tích, suy tư một lát, cuối cùng cười khổ nói:

– Dù thế nào cũng không phải là đại ca mang đi chứ?

Kỳ thực, khả năng đó, trong lòng Sở Hoan cũng không phải chưa từng mảy may nghĩ tới.

Tin tức Cam Ngọc Kiều tiến về Sóc Tuyền, Sở Hoan đã giữ kín nghiêm ngặt, nhưng cũng không giấu diếm Bùi Tích. Không những Bùi Tích biết rõ Cam Ngọc Kiều đang ở Sóc Tuyền, mà còn biết rõ Cam Ngọc Kiều đang ẩn thân tại am Minh Hà.

Biết rõ chỗ ẩn thân Cam Ngọc Kiều cũng chỉ có ba người, ngoại trừ Sở Hoan cùng hộ vệ thân tín Kỳ Hồng, thì chỉ còn Bùi Tích.

Sau khi Sở Hoan biết Cam Ngọc Kiều mất tích, rất nhanh hắn đã nghi ngờ Bùi Tích, nhưng cũng không nghĩ sâu thêm. Cho dù hắn cảm thấy sự việc Cam Ngọc Kiều mất tích có chút liên quan đến Bùi Tích, nhưng thực sự không muốn đoán già đoán non.

Lúc này, Bùi Tích khẽ gật đầu nói:

– Đúng vậy, Cam Ngọc Kiều có thể rời khỏi Sóc Tuyền, chính là do ta!

Sở Hoan khẽ giật mình. Mặc dù hắn có chút hoài nghi, nhưng khi Bùi Tích khẳng định câu trả lời, Sở Hoan vẫn cảm thấy lòng mình như chùng xuống. Hắn thoáng trầm mặc, rồi mới cười khổ nói:

– Vì sao đại ca phải làm như vậy? Chẳng lẽ là vì thành toàn việc hôn nhân hai nhà Chu Cam?

– Đúng vậy.

Thanh âm của Bùi Tích trầm thấp mà kiên định.

– Bất luận như thế nào, quan hệ thông gia giữa hai nhà Chu Cam đều không thể xảy ra bất kỳ sai sót nào, nếu không tất cả mọi thứ đều sẽ như nước chảy về biển Đông…!

– Tất cả?

Sở Hoan cau mày nói:

– Đại ca nói tất cả mọi thứ, là chỉ cái gì?

– Tâm huyết, kế hoạch và cả hy vọng!

Bùi Tích gằn từng chữ.

Sở Hoan thấy vẻ mặt Bùi Tích nghiêm nghị và trang trọng, thì hơi kinh ngạc, cảm thấy mọi chuyện lúc này thật kỳ quặc. Sở Hoan đương nhiên biết rõ Bùi Tích đối với hắn có tình nghĩa sâu nặng, nếu như không có đầy đủ lý do, Bùi Tích tuyệt đối sẽ không tự mình đưa Cam Ngọc Kiều rời đi.

– Nhị đệ ắt hẳn đã phát hiện trên bệ cửa sổ của am Minh Hà có mê hương!

Sở Hoan gật đầu nói:

– Là ai đó cố tình dựng mê trận, khiến ta nghĩ rằng Cam cô nương bị mê hương làm cho bất tỉnh, rồi bị kẻ khác cướp đi.

Bùi Tích thở dài:

– Kỳ thật ta cũng biết mình thừa giấy vẽ voi. Với trí th��ng minh của Nhị đệ, đương nhiên có thể phát hiện những sơ hở trong đó…!

– Lúc đại ca rời đi, là ngồi xe ngựa?

Sở Hoan nói khẽ:

– Binh lính giữ thành đương nhiên sẽ không kiểm tra xe của đại ca, cũng chỉ có huynh mới có thể mang Cam cô nương rời khỏi thành!

Bùi Tích nói:

– Trong lòng đệ phải chăng đã sớm hoài nghi là ta đứng sau?

– Đệ cũng đã nghĩ tới, nhưng lại không nghĩ là đại ca sẽ làm như vậy.

Sở Hoan thở dài:

– Quan hệ thông gia Chu Cam kia, đối với chúng ta không hề có lợi, đệ vẫn nghĩ rằng đại ca tuyệt đối sẽ không cho phép hôn sự này thành công!

Bùi Tích đưa tay ra, vỗ nhẹ vào tay Sở Hoan, nói:

– Nhị đệ, chuyện đã đến nước này, có chút bí mật cũng không cần giấu giếm đệ thêm nữa… Đệ tất nhiên cũng nên biết rõ mọi chuyện.

– Bí mật?

Bùi Tích trầm ngâm một lát, cuối cùng cất lời hỏi:

– Nhị đệ còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau?

– Đương nhiên nhớ rõ.

Sở Hoan lập tức đáp:

– Lúc ấy đại ca bày cờ mưu sinh.

– Quả đúng vậy!

Trên khuôn mặt Bùi Tích nở nụ cười:

– Nhị đệ là người trượng nghĩa, thấy ta bị khi dễ, liền ra tay giúp đỡ.

Đây là nhân duyên giữa ta và đệ. Có lẽ là do thiên mệnh đã an bài để huynh đệ ta gặp gỡ lúc bấy giờ… Chỉ là, nhị đệ có biết vì sao ta lại bày cờ ở kinh thành không?

Sở Hoan sững sờ.

– Đại ca không phải đến kinh thành tìm sư huynh, chính là Tần Tiêu, phụ thân của Lôi Nhi, chỉ vì Tần Tiêu đã mất, nên mới lưu lạc nơi kinh sư!

Bùi Tích gật đầu nói:

– Kỳ thật những lời này cũng không phải giả dối. Đúng là ta đến kinh sư tìm Tần Tiêu sư huynh, khi đến nơi, mới hay tin sư huynh đã qua đời… Ta cố ý bày cờ mưu sinh, mục đích là muốn tìm hiểu một số chuyện. Kinh sư chính là nơi rồng rắn hỗn tạp, tin tức cũng nhạy bén nhất, ở kinh sư có thể thăm dò được rất nhiều tin tức chuẩn xác.

Sở Hoan ngạc nhiên nói:

– Nghe ngóng tin tức?

Bùi Tích mỉm cười, lập tức như có điều suy tư, một lát mới nói:

– Ta và đệ chia tay ở kinh thành, ta đi Tây Bắc, đệ có biết là để làm gì không?

– Không phải đại ca nói là muốn tìm nơi nương tựa trong quân đội, cống hiến một phần sức lực cho đất nước sao?

– Lời này cũng không giả, đúng là ta muốn vì nước mà cống hiến, nhưng không phải Tần quốc, mà là ngàn vạn lê dân bách tính của quốc gia Trung Nguyên!

Bùi Tích chậm rãi nói:

– Thái Bình quốc gia!

– Thái Bình… Thái Bình quốc gia…!

Sở Hoan thốt ra:

– Thái Bình đạo!

Bùi Tích lại mỉm cười, nói:

– Nhị đệ quả nhiên cũng biết rõ Thái Bình đạo đấy…!

Y khẽ ngân nga thành tiếng:

– Trời xanh đã mất, hoàng thiên đương lập, Tuổi tại Giáp, thiên hạ thái bình!

Sở Hoan bỗng nhiên đứng dậy, miệng há hốc, trên mặt hiện ra vẻ kinh hãi, hai nắm đấm tức khắc siết chặt. Lúc này binh tướng đều đứng cách xa họ một quãng. Kỳ Hồng vốn là người hiểu quy củ, nên dù có bảo vệ Sở Hoan, cũng đảm bảo đứng ngoài tầm mười bước chân. Lúc này, không một ai có thể nhìn thấy vẻ khiếp sợ trên mặt Sở Hoan. Hắn nhìn chằm chằm vào Bùi Tích, chỉ thấy Bùi Tích vẫn mỉm cười thản nhiên. Nhưng sâu trong đôi mắt lại vô cùng nghiêm nghị và trang trọng.

Sau một lát, Sở Hoan hít một hơi thật sâu, mới nói khẽ:

– Thì ra… thì ra huynh là người Thiên Môn đạo…!

Bùi Tích nhíu mày.

– Thiên Môn không phải Thái Bình, Thái Bình cũng không phải Thiên Môn, đạo phi đạo, người cũng không phải người!

Giờ phút này, Sở Hoan rơi vào nỗi khiếp sợ có thể nói là chưa từng có trước đây. Hắn vạn lần không ngờ, huynh đệ kết nghĩa của mình, người mình vô cùng tín nhiệm lại có liên quan đến Thái Bình đạo, thậm chí là một tín đồ của Thái Bình đạo. Hắn cau mày, trong lòng biết chuyện này không phải chuyện đùa, cũng không tiện để các tướng sĩ chứng kiến thái độ thất thố của mình, hắn chậm rãi ngồi xuống, lặng lẽ không nói một lời.

Đối với Thái Bình đạo, đương nhiên Sở Hoan không hề có hảo cảm. Thái Bình đạo ngày xưa, mà nói đúng hơn chính là Thiên Môn đạo ngày nay. Khi hắn ở An Ấp phá tan âm mưu của bè lũ Mộc Tướng quân, đã khai quật được rất nhiều mật đạo bên trong núi. Biết rõ Thiên Môn đạo căn bản không xem dân chúng là con người, khi khai quật được những vũng hố đầy xác người bên trong núi, mùi hôi thối nồng nặc cả trời, ký ức đó đến nay vẫn còn như mới.

Trước đây hắn từng ở đây, trước mặt nhiều người, đã hạ quyết tâm phải tiêu diệt Thiên Môn đạo. Cùng Thiên Môn đạo thế bất lưỡng lập, thủy hỏa bất dung. Về sau khi hắn đi vào Tây Bắc, trong sắc lệnh ban xuống có một mục đặc biệt nhằm vào Thiên Môn đạo, những người truyền bá tà thuyết Thiên Môn mê hoặc nhân tâm, đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc. Thậm chí cả vùng Tây Quan, chỉ cần có tín đồ Thiên Môn đạo xuất hiện, lập tức truy nã, ai tố cáo sẽ được trọng thưởng.

– Thiên Môn không phải Thái Bình, Thái Bình cũng không phải Thiên Môn… Đạo phi đạo…!

Sở Hoan cố gắng giữ bình tĩnh sau cơn chấn động, rồi hỏi:

– Lời này là có ý gì?

Bùi Tích nghiêm mặt nói:

– Thiên Môn đạo hôm nay cũng không phải xuất phát từ Thái Bình Chính Nguyên chân chính. Bọn họ bất quá là mượn danh tiếng của Thái Bình đạo, mê hoặc lòng người mà thôi. Hơn nữa tôn chỉ hành sự của Thiên Môn đạo hoàn toàn trái ngược với Thái Bình đạo. Ta có thể nói cho đệ biết, Thái Bình Chính Nguyên cùng Thiên Môn đạo thế bất lưỡng lập, cũng vẫn như nước với lửa. Cho nên, đệ nên hiểu rõ, Thiên Môn đạo không phải Thái Bình đạo, mà Thái Bình đạo cũng tuyệt đối không tha thứ cho Thiên Môn đạo.

Sở Hoan nghe vậy, hỏi:

– Đại ca nói vậy có ý là, Thiên Môn đạo cũng không phải Thái Bình đạo? Huynh cùng Thiên Môn đạo cũng không có bất kỳ quan hệ nào?

– Đệ vẫn muốn gọi ta là đại ca chứ?

Bùi Tích lại hỏi.

Sở Hoan nghiêm nghị nói:

– Đệ và huynh đã kết nghĩa kim lan, như thủ túc, một ngày là đại ca, cả đời này cũng là đại ca kết nghĩa của ta.

Trong mắt Bùi Tích hiện lên một tia ấm áp, khóe môi nở nụ cười, y gật đầu nói:

– Đúng vậy, ta nói rồi, Thiên Môn đạo muốn lấy Thái Bình đạo làm vỏ bọc mà thôi, nhưng Thái Bình Chính Nguyên căn bản không hề thừa nhận, hơn nữa Thái Bình đạo đối với hành vi của Thiên Môn đạo cũng căm hận đến tận xương tủy. Ta với Thiên Môn đạo mà nói, cũng không phải không có vấn đề gì, nếu nói có quan hệ, thì đó chính là mối quan hệ thủy hỏa bất dung, không đội trời chung!

Sở Hoan sờ cằm, vẫn còn đôi chút mơ hồ, hỏi:

– Đại ca lời huynh nói đệ chưa hiểu rõ lắm, huynh nói Thái Bình Chính Nguyên, là có ý gì?

– Thái Bình đạo xuất phát từ đạo gia, đạo gia là tông sư có tài năng kinh thiên động địa, Trương Giác, người sáng lập Thái Bình đạo, chính là một trong những nhân vật như thế.

Bùi Tích nhìn thẳng vào Sở Hoan.

– Nhị đệ, nhân vật này, đệ đương nhiên sẽ không lạ lẫm!

Sở Hoan gật đầu, nói:

– Đệ biết.

– Trương Giác được xem là thiên tài xuất chúng, biết thiên văn địa lý, thao lược binh pháp cũng đều tinh thông. Lấy “Thái Bình Yếu Thuật” làm căn cơ. Phản đối sự bóc lột thế nhân, không phân biệt giàu nghèo, chủ trương sự bình đẳng về đạo lý, nên được đại đa số bách tính lầm than ủng hộ. Ngài dùng thiện pháp giáo hóa thế nhân, tung hoành thiên hạ hơn mười năm, giáo đồ lên đến trăm vạn. Trăm vạn giáo đồ trong tay ngài được thống lĩnh trên dưới một lòng. Nếu như không phải ngài mất sớm, mà năng lực của Địa Công tướng quân cùng Nhân Công tướng quân thua kém Thiên Công tướng quá xa thì cuộc khởi sự của Thái Bình đạo cũng chưa chắc đã thất bại ngay lập lập tức!

Sở Hoan biết Thiên Công tướng quân chính là Trương Giác, mà Địa Công tướng quân và Nhân Công tướng quân là hai đệ đệ của Trương Giác, là Trương Lương và Trương Bảo.

Nghe giọng điệu của Bùi Tích, đối với Trương Giác hiển nhiên là vô cùng tán thưởng. Sực nhớ ra điều gì đó, hắn lại hỏi:

– Đại ca, Trương Giác chết như thế nào?

Hồi ở An Ấp, hắn cũng nghe nói Thần Y vệ Huyền Vũ Thiên hộ khi giằng co với Mộc Tướng quân từng nhắc đến cái chết của Trương Giác. Nghe nói Trương Giác là vì tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma, cơ thể bị thiêu đốt đến chết, không rõ là thực hay hư.

Mọi bản dịch từ chương này trở về sau đều thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free