(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1493:
Sở Hoan tiến lên, thấy tàn tiệc ngổn ngang, thức ăn còn vương vãi, chén đĩa đổ nghiêng ngả, liền gọi người đến dọn dẹp. Đợi khi dọn dẹp xong, Sở Hoan đích thân rót đầy rượu cho mọi người, rồi ngồi xuống, nâng chén rượu nói:
– Chốn binh đao, máu chảy thịt rơi, vốn không cần nhắc lại. Hôm nay tiệc tùng, Sở Hoan xin được cạn trước để bày tỏ thành ý!
Chẳng nói thêm lời nào, chàng uống cạn chén rượu, rồi đưa chén không cho bốn người xem.
Bốn người nhìn nhau, không biết có nên uống chén rượu này hay không. Sau một hồi im lặng, lại thấy Minh Quý dẫn đầu, nâng chén uống cạn, chẳng nói thêm lời nào.
Cố Lương Trần và Tôn Xán cũng nâng chén uống cạn. Hầu Kim Cương dù nâng chén, nhưng không lập tức uống ngay. Lão nhìn chằm chằm Sở Hoan, dường như muốn nhìn thấu tâm tư của chàng, nhưng trên gương mặt Sở Hoan chỉ có nụ cười vô hại. Hầu Kim Cương làm sao có thể nhìn thấu được ý đồ của Sở Hoan, lão do dự một lát, cuối cùng cất tiếng hỏi:
– Sở Hoan, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Hãy nói thẳng ra. Bản tướng là người nóng tính, ngươi giở trò thần bí như vậy, bản tướng khó mà uống trôi chén rượu này.
Lão đặt chén rượu đang cầm trên tay xuống bàn.
Sở Hoan cười đáp:
– Hầu tướng quân nghĩ bản đốc đang giở trò thần bí sao? Bản đốc đã nói rồi, chỉ là trước lúc chia tay, uống với nhau vài chén rượu thôi. Trên chiến trường chúng ta đối địch, tất sẽ thù hằn, chỉ mong sau bữa tiệc này, mọi người có thể dùng nụ cười để xóa bỏ ân oán.
– Quả nhiên là vậy.
Hầu Kim Cương cười nói:
– Đây là rượu đoạn đầu đài. Nếu đã như vậy, trước khi chết bản tướng uống vài chén cũng chẳng sao.
Lão nâng chén rượu lên, uống cạn.
– Đã bại trận, bọn ta còn gì để nói nữa.
– Trước khi chết?
Sở Hoan ngạc nhiên hỏi:
– Hầu tướng quân hiểu lầm rồi. Chỉ là trước lúc chia tay thôi, sao lại nhắc đến cái chết?
Hầu Kim Cương cau mày đáp:
– Chia tay chẳng phải là chia tay tại pháp trường sao?
Sở Hoan lắc đầu:
– Xem ra Hầu tướng quân quả thực đã hiểu lầm rồi. Bản đốc đã chuẩn bị xe ngựa. Quân binh Thiên Sơn vẫn còn ngoài thành. Chỉ cần đồng ý, các vị có thể trở về quê nhà. Nhưng vì g���n đây bản đốc bận rộn nhiều việc, e rằng từ nay về sau sẽ không có thời gian tiễn chư vị nữa, nên mới nhân tối nay, chuẩn bị một bàn tiệc rượu ở đây, chỉ là muốn tiễn biệt chư vị mà thôi.
Bọn người Cố Lương Trần khẽ giật mình, nhìn nhau.
Hầu Kim Cương ngẩn người một lát, liền cau mày nghi hoặc nói:
– Sở Hoan, ý của ngươi là, ngươi... ngươi muốn thả bọn ta ư?
– Nếu như chư vị bằng lòng ở lại, bản đốc cầu còn chẳng được, vui mừng khôn xiết.
Sở Hoan cười nói:
– Hiện nay thiên hạ bất ổn, đạo tặc hoành hành. Nếu chư vị tướng quân nguyện cống hiến cho quốc gia, cùng bản đốc bình định phản loạn, với sự anh dũng tài cán của chư vị, đó đương nhiên là phúc của thiên hạ. Nhưng bản đốc xưa nay không cưỡng ép người khác. Nếu chư vị muốn trở về quê nhà, bản đốc tất nhiên cũng không có lý do gì để ngăn cản.
Hầu Kim Cương bỗng nhiên đứng dậy, há miệng định nói nhưng không thốt nên lời, lập tức từ từ ngồi xuống, vẻ mặt ngơ ngẩn, nhìn những người còn lại, thấy đồng bọn cũng tỏ vẻ kinh ngạc. Sau một hồi yên lặng, cuối cùng nghe thấy Cố Lương Trần hỏi:
– Sở... Sở đốc, bọn ta không hiểu ý ngài!
Sở Hoan cầm bầu rượu lên, rót đầy chén của mình, sau đó tùy ý đưa bầu rượu đến bên tay Cố Lương Trần. Cố Lương Trần sửng sốt một chút, nhưng cũng cầm bầu rượu lên, rót đầy rượu cho mình. Theo thứ tự truyền đi, những người kia cũng rót đầy rượu cho mình.
Sở Hoan lúc này mới nói:
– Quân nhân coi việc tuân lệnh là thiên chức. Trên chiến trường, tự mình xông pha, chém giết đến cùng, mới thực sự là quân nhân chân chính. Chư vị tướng quân trong cuộc chiến ở mã tràng đã thể hiện sự dũng mãnh, ở trong nghịch cảnh cũng chiến đấu đến cùng, được xem là những quân nhân chân chính. Nếu như chư vị chạy thục mạng, bị bản đốc bắt được, hôm nay cũng sẽ không có bữa tiệc như vậy. Cũng là vì chư vị tướng quân đã thực hiện chức trách của quân nhân, nên trong lòng bản đốc vô cùng khâm phục.
Bọn người Hầu Kim Cương đều không nói tiếng nào, nhưng thần sắc đã rõ ràng dịu đi.
– Lần này Thiên Sơn xuất binh, suy cho cùng, chỉ đơn giản là vì Chu Lăng Nhạc có dã tâm lang sói. Chư vị nếu đã là thuộc hạ của hắn, phục tùng hiệu lệnh, đó cũng là lẽ đương nhiên.
Sở Hoan cảm thán nói:
– Kỳ thực nhiều chuyện đúng sai, không thể ngay lúc đó mà xem nhẹ được, cũng cần phải mất rất nhiều năm, để hậu nhân bình luận. Đứng trên lập trường của bản đốc mà nói, Chu Lăng Nhạc tội ác tày trời, nhưng bản đốc không cho rằng tướng sĩ Thiên Sơn tội ác tày trời. Bản đốc đã hạ lệnh, tướng sĩ Thiên Sơn ngoài thành, ai bằng lòng trở về quê nhà sẽ được phát lương khô để về quê. Hơn nữa bản đốc đã quyết định, sẽ phổ biến đồng đều Quân điền lệnh tại Thiên Sơn.
Mấy người đều hơi biến sắc.
– Quan viên Thiên Sơn, bản đốc sẽ không trách tội họ. Về việc an bài chức vụ khác, phải đợi sau khi Thiên Sơn ổn định. Bản đốc sẽ tiến hành khảo hạch quan viên. Ai có tư cách lưu lại, bản đốc chắc chắn sẽ trọng dụng. Nếu là kẻ vàng thau lẫn lộn, ngồi không ăn bám, bản đốc tất nhiên sẽ không dễ dàng cho họ tiếp tục lưu lại.
Chàng quét mắt nh��n bốn người, chậm rãi nói:
– Có một điểm, bản đốc có thể cam đoan với chư vị, tuy quân Tây Bắc đã khống chế thành Minh Sa và Sa Châu, nhưng tướng sĩ quân Tây Bắc đối với bách tính trong thành, tất nhiên sẽ không động đến một sợi tóc. Người nhà chư vị, cũng đều bình an vô sự. Sau khi chư vị trở về Thiên Sơn, đi con đường nào, cũng đều do chư vị tự quyết định.
Nói đến đây, chàng nâng chén rượu lên:
– Chư vị, h��m nay chia tay, cũng không biết khi nào mới có thể cùng nhau uống rượu. Chén rượu này, cũng là rượu bản đốc tiễn biệt chư vị tướng quân!
Chàng ngửa đầu uống cạn chén rượu. Lần này những người kia đều không hề do dự, nâng rượu lên uống cạn.
Sau khi đặt chén rượu xuống, Cố Lương Trần hỏi:
– Sở... Sở đốc nói thiên hạ rung chuyển, nay Tây Bắc cũng xem như nằm trong sự khống chế của Sở đốc, nạn trộm cướp ở Tây Bắc, đối với Sở đốc mà nói, cũng chỉ là bọn tôm tép nhỏ bé. Không biết Sở đốc còn phải bình định bọn trộm cướp như thế nào nữa?
– Cố tướng quân, nói thật thì Tây Bắc hiện nay cũng không thể xem là quá rung chuyển.
Sở Hoan nghiêm nghị nói:
– Nhưng ta nghĩ chư vị cũng hiểu rõ, trong quan nội loạn lạc khắp nơi, nhất là Thiên Môn Đạo ở Đông Nam, Thanh Thiên Vương ở Hà Bắc, đều là những kẻ làm loạn một phương với thực lực cường đại. Theo bản đốc được biết, Thiên Môn Đạo đã đánh đến Ngọc Lăng Đạo, chỉ cách kinh đô và vùng lân cận trong gang tấc. Mà Thanh Thiên Vương cũng từ Hà Bắc tiến vào Phúc Hải. Không nói gì khác, chỉ hai thế lực này thôi, cũng đã khiến thiên hạ đảo loạn, rung chuyển không chịu nổi. Dân chúng trôi dạt khắp nơi, thế loạn lớn như vậy, quân Tây Bắc sớm muộn cũng phải dốc sức một phen.
Mắt Hầu Kim Cương sáng bừng:
– Sở đốc, ngài nói, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn binh đánh vào quan nội sao?
Lúc này y không còn gọi thẳng tên, mà gọi là "Sở đốc", rõ ràng là tâm tính đã thay đổi.
– Chuyện này bản đốc... bây giờ cũng không thể nói trước được.
Sở Hoan cười nói:
– Nhưng nếu như cần thiết, bản đốc bình định loạn lạc, tất nhiên sẽ nghĩa bất dung từ.
Minh Quý vẫn im lặng, lúc này cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, hỏi:
– Sở đốc, ngài nên biết vì sao Chu Lăng Nhạc phải khởi binh, vì sao bọn ta lại phải ủng hộ ông ta chứ?
Sở Hoan lại cười nói:
– Xin chỉ giáo.
– Sở đốc bằng lòng ngồi đây cùng bọn ta uống rượu, có đảm lược có nhận thức, Minh Quý vô cùng khâm phục.
Minh Quý thản nhiên nói:
– Suy cho cùng, bọn ta là bại tướng, sống hay chết thật sự cũng chẳng để trong lòng. Nên có một số chuyện, cũng không có ý muốn che giấu.
Dừng một chút, y mới ngưng mắt nhìn Sở Hoan nói:
– Những lời Sở đốc nói đều có đạo lý cả, nhưng có một điểm, Minh Quý lại không đồng ý.
– Ồ?
– Trong lời nói của Sở đốc, dường như còn nghĩ đến chuyện của triều đình Tần quốc. Nếu đã vậy, Sở đốc cũng không thể xem là một vị trượng phu.
Minh Quý chậm rãi nói:
– Minh Quý thừa nhận, đương kim thánh thượng khi lập quốc, mở mang biên cương, quả thực là một vị đế vương tài trí mưu lược kiệt xuất, khiến người ta khâm phục. Nhưng thánh thượng ngày nay, cùng vị đế vương oai hùng mưu lược kiệt xuất trước kia dường như là hai người khác nhau. Đế quốc Đại Tần lâm vào cảnh như ngày hôm nay, đã không còn ý nghĩa để tiếp tục tồn tại. Tần quốc còn tồn tại càng lâu, dân chúng phổ thiên sẽ chịu khổ càng nhiều. Thiên Môn Đạo, Thanh Thiên Vương là hai thế lực đảo loạn thiên hạ, nhưng nếu không phải Tần quốc tự suy tàn, bọn chúng cũng không có cơ hội như vậy.
Ba người Hầu Kim Cương nghe Minh Quý nói vậy, đều tỏ ra kinh ngạc.
Những lời Minh Quý nói, nếu đặt vào trước đây, đó sẽ là những lời kinh tâm động phách, đại nghịch bất đạo, tru di tam tộc cũng không đủ. Nhưng đến ngày hôm nay, ngược lại cũng không khiến người khác ngạc nhiên đến vậy. Nguyên nhân khiến ba người Hầu Kim Cương kinh ngạc, không phải do những lời của Minh Quý, mà là vì ba người họ đều biết, y là người ít xuất hiện, quanh năm suốt tháng trầm mặc ít nói, hiếm khi nghe y đưa ra ý kiến dài như vậy. Nhưng lúc này Minh Quý lại thay đổi thái độ bình thường, chậm rãi nói, khác hẳn với trước đây, điều này khiến ba người Hầu Kim Cương tự nhiên sinh lòng kinh ngạc.
Khi Chu Lăng Nhạc đảm nhiệm Tổng đốc trước đây, Minh Quý là một thành viên của Cấm Vệ quân Thiên Sơn, nhưng lúc đó chỉ là một nha tướng Cấm Vệ quân nhỏ bé mà thôi. Ngược lại, sau khi Chu Lăng Nhạc lên nắm quyền, nhiều lần đề bạt, Minh Quý luôn đảm nhiệm chức vụ lang tướng. Nếu không phải có sự tồn tại của Thịnh Tuyên Đồng, Minh Quý thậm chí đã trở thành Thống lĩnh Cấm Vệ quân Thiên Sơn. Nhưng cho dù như vậy, địa vị của y trong quân đoàn Thiên Sơn thực sự không tầm thường, cũng rất được Chu Lăng Nhạc coi trọng.
Người này ở trước mặt Chu Lăng Nhạc, cũng hiếm khi nói được mấy câu. Ngược lại hôm nay lần đầu gặp Sở Hoan, vừa mở miệng lại nói năng trôi chảy, không còn vẻ khó gần như thường lệ. Ba người Hầu Kim Cương nhất thời không thể nào hiểu được trong lòng Minh Quý rốt cuộc là nghĩ gì.
Sở Hoan hơi trầm ngâm, vẻ mặt nghiêm nghị nói:
– Lời nói của Minh tướng quân rất có đạo lý. Sách lược và phương châm của triều đình cũng thực sự có vấn đề. Nếu không Thiên Môn Đạo và Thanh Thiên Vương cũng sẽ không phát triển thành thế lực lớn như vậy.
– Không phải phần lớn đều có vấn đề, mà là do hoàng đế gây nên, vốn là đang tự hủy diệt quốc gia.
Minh Quý mặt không đổi sắc, dường như chỉ là đang thuật lại một số chuyện:
– Xây dựng đất nước gian khổ vô cùng, nhưng hủy diệt đất nước lại rất dễ dàng. Hoàng đế khai cương lập quốc, tính tình kiêu ngạo, duy ngã độc tôn, một khi lầm đường lạc lối, sẽ hủy diệt cả một đất nước. Tâm tư của Chu Lăng Nhạc, bọn ta rất rõ ràng. Hắn thực sự muốn trước chiếm Tây Bắc, sau đó tiến binh vào Quan Trung, nắm cả thiên hạ trong tay, thay đổi triều đại. Nhưng hiện tại, ta vẫn cho rằng dã tâm của hắn là hùng tâm, con đường thì không sai, chỉ là người khó thắng trời. Tuy hắn có hùng tâm nhưng lại không có tài cán, bước đầu tiên này, lại bị ngăn chặn...!
Nói đến đây, trong mắt y lại có chút xúc động, rồi không nói tiếp nữa.
Bọn người Cố Lương Trần ngược lại đều như có điều suy nghĩ.
Lời Minh Quý nói, chính là lời trong lòng mọi người muốn nói. Xem ra đối với bọn người Cố Lương Trần, Tần quốc không nhất thiết phải tiếp tục tồn tại. Loạn thế tranh hùng thiên hạ, đây mới là con đường tốt nhất hiện tại.
Sở Hoan nghi hoặc nhìn Minh Quý, hỏi:
– Ý Minh tướng quân là gì?
– Sở đốc, Tần quốc không thể bảo vệ được, cũng không thể giữ được nữa. Nếu như ng��i còn muốn phò tá Tần quốc đang lung lay sụp đổ, thì sẽ chôn cùng nó thôi.
Minh Quý thản nhiên nói:
– An phận ở một góc, tuy nhất thời có thể hùng bá, nhưng không có lòng tiến thủ, sớm muộn cũng sẽ tan thành mây khói. Trong thời gian ngắn ngủi, Sở đốc đánh bại Bắc Sơn, bình định Thiên Sơn, hùng tài đã lộ rõ. Nếu như không thể xưng bá thiên hạ, cuối cùng cũng chỉ là bọt nước vừa hiện mà thôi.
Bản dịch này do truyen.free độc quyền biên soạn, xin đừng tùy tiện sao chép.