(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1495:
Nghe Minh Quý dứt lời, Sở Hoan không lập tức đáp, chỉ mỉm cười rồi thản nhiên nhìn Tôn Xán mà nói:
– Tôn Xán, mỗi người một chí hướng, muốn chọn con đường nào, đều do bản thân quyết định.
Sở Hoan đoạn quay sang nhìn Hầu Kim Cương cùng Cố Lương Trần, cất lời:
– Hai vị tướng quân, sáng sớm mai tại ngoài thành, chúng ta sẽ điểm binh, kỵ binh Thiên Sơn sẽ được cơ cấu lại biên chế. Nếu hai vị sẵn lòng tiên phong, thống lĩnh kỵ binh, bổn đốc sẽ vô cùng hoan hỉ.
Cố Lương Trần thoáng giật mình, hỏi lại:
– Sở đốc, ý ngài là... ngài vẫn muốn chúng ta tiếp tục thống lĩnh kỵ binh Thiên Sơn?
– Kỵ binh Thiên Sơn vốn do hai vị huấn luyện thành. Trong thiên hạ này, chỉ có hai vị là quen thuộc nhất với họ, mà kỵ binh Thiên Sơn lại càng kính trọng, sợ hãi hai vị.
Sở Hoan lại cười nói:
– Trừ hai vị ra, còn có ai có thể chỉ huy được bọn họ?
Hầu Kim Cương đăm đăm nhìn Sở Hoan, cất tiếng hỏi:
– Sở đốc, chẳng lẽ ngài không lo sợ rằng sau khi chúng ta có được binh quyền, sẽ lâm trận trở giáo?
Sở Hoan đưa mắt nhìn hai người, chân thành đáp:
– Bổn đốc chỉ mong hai vị tướng quân có chút tín nhiệm nơi bổn đốc, và bổn đốc cũng đặt trọn tín nhiệm vào hai vị. Nam nhi bảy thước, lấy tín nghĩa làm đầu, bổn đốc không phụ hai vị, cũng tin chắc rằng hai vị sẽ không phụ bổn đốc.
Hầu Kim Cương thở dài, nói:
– Lòng dạ Sở đốc quả khiến người ta khâm phục.
Y do dự giây lát, nhìn về phía Cố Lương Trần, rồi cả hai người cùng lúc quỳ rạp xuống đất, chắp tay vái lạy mà không thốt nên lời.
Sở Hoan tiến đến đỡ hai người dậy, cười lớn nói:
– Có hai vị tướng quân tương trợ, bổn đốc như hổ thêm cánh, chắc chắn sẽ bình định được lũ giặc cướp, trả lại sự bình yên cho lê dân bá tánh.
Đúng lúc này, chợt ngoài cửa vang lên tiếng hô hoán:
– Sở đốc, cấp báo!
Sở Hoan bước đến mở cửa, chỉ thấy Kỳ Hoành đang dẫn theo một người đứng bên ngoài. Người kia thở hổn hển, chắp tay bẩm:
– Sở đốc, kinh thành truyền đến cấp báo...
Y nhìn thấy các vị tướng đứng sau lưng Sở Hoan, bèn ngập ngừng không nói tiếp. Sở Hoan lập tức bảo:
– Có gì cứ nói, không cần kiêng dè!
Người kia thở hổn hển nói:
– Tiểu nhân phụng mệnh Công Tôn đại nhân đến bẩm báo, Chỉ huy sứ quân vệ sở (1) Viên Bất Nghi thuộc đạo (2) Kim Lăng đã khởi binh mưu phản, giết Tổng đốc đạo Kim Lăng là Tống Nguyên, hôm nay còn tự lập là Thuận Vương!
– Cái gì?
Sở Hoan kinh hãi thất sắc, đám Hầu Kim Cương đứng phía sau cũng không khỏi biến sắc.
Ai nấy đều rõ, đạo Kim Lăng nằm ở phía tây nam của đạo Ngọc Lăng, có mối liên hệ mật thiết với đạo Ngọc Lăng – nơi kinh thành tọa lạc, tựa như môi răng. Đạo Kim Lăng cũng là một trong những khu vực giàu có và đông đúc nhất của đế quốc Đại Tần, nơi thương mại phồn thịnh. Quan trọng hơn cả, Kho Kim Lăng – một trong bốn kho lương lớn nhất đế quốc, hiện đang đặt tại chính đạo Kim Lăng!
Minh Quý nghiêm nghị nói:
– Đạo Thiên Minh ở phía đông nam cũng rất gần. Nay Kim Lăng khởi binh, cả miền nam đều là quân phản loạn, nếu quân Kim Lăng còn xuất binh tấn công kinh thành, thì kinh thành sẽ lâm nguy.
– Tại sao Viên Bất Nghi lại khởi binh?
Cố Lương Trần cau mày nói:
– Hắn là Chỉ huy sứ quân vệ sở đạo Kim Lăng, không có lệnh điều động của Binh Bộ, làm sao hắn có thể điều động quân vệ sở? Tống Nguyên là Tổng đốc đạo Kim Lăng, dưới quyền còn có Tổng đốc Cấm vệ quân, làm sao lại dễ dàng bị Viên Bất Nghi giết chết như vậy?
Hầu Kim Cương cười nhạt, nói:
– Giờ đây cũng chẳng cần truy cứu mấy chuyện này nữa. Kim Lăng đã làm phản, chỉ e chẳng bao lâu nữa kinh thành cũng sẽ rơi vào tay giặc... đế quốc Đại Tần e rằng khó tránh khỏi sụp đổ.
– Thuận Vương...
Sở Hoan lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ sắc lạnh:
– Viên Bất Nghi à Viên Bất Nghi, ngươi tưởng cứ thuận lợi mà làm, nhưng ngươi nhất định không làm nổi cái gì thuận lợi cả!
***
Mặt trời sắp xuống núi, chút tà dương còn vương lại chốn nhân gian, bao phủ lên tòa phủ tổng đốc của đạo Bắc Sơn một vầng sáng vàng nhạt.
Gió mát từ phía tây thổi tới, khiến cành lá chập chờn xao động, bụi đường tung bay tứ tán theo gió, cuốn cả vào trong phủ tổng đốc.
Trong phủ tổng đốc, cờ trắng, vải trắng vẫn giăng đầy, nhưng ngay cả bóng dáng người hầu cũng chẳng thấy đâu, chứ đừng nói tới khách khứa.
Theo lẽ thường, di thể của Tiêu Hoán Chương đã quàn nửa tháng, cũng đã nên an táng từ lâu. Thế nhưng, linh cữu của y vẫn đặt trong đại đường phủ tổng đốc, các đạo sĩ, hòa thượng mấy ngày trước vẫn còn tụng kinh ngoài hành lang, nay đã không còn một bóng người. Trong phủ vô cùng vắng lặng, cờ trắng, vải trắng phất phơ trong gió, càng làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo thê lương.
Khi cưỡi ngựa đi vào cổng phủ tổng đốc, Từ Tu thậm chí còn có cảm giác mình đã đi nhầm chỗ.
Y xuống ngựa tiến vào nội viện. Thoạt nhìn, nội viện hơi bừa bộn, giấy vàng rơi đầy trên mặt đất, bầu không khí tĩnh mịch đầy chết chóc khiến người ta kinh sợ.
Y nhíu mày, đi tới trước cửa đại đường, nhìn thấy linh đường vẫn còn được bài trí bên trong, chỉ có điều xung quanh không một bóng người.
Y chậm rãi bước tới, vòng qua những tấm màn trắng, nhìn ra ph��a sau, thấy quan tài đặt ở đó. Nhưng cả tòa phủ tổng đốc, dường như chẳng có ai, cũng không một người quan tâm đến chuyện hậu sự của Tiêu Hoán Chương.
Chợt nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Từ Tu đưa tay lặng lẽ cầm lấy bội đao bên hông, bất chợt xoay người vung đao lên. Nhưng y chỉ thấy một khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ, mũi đao của mình đã chỉ thẳng vào trước ngực người đó.
– Phu nhân, là... là người...
Từ Tu vội vàng thu đao:
– Sao phu nhân lại ở đây?
Người đột nhiên xuất hiện sau lưng y, chính là Tiêu phu nhân.
Chỉ có điều, hôm nay cách ăn mặc của Tiêu phu nhân thật sự kỳ lạ. Linh cữu của Tiêu Hoán Chương còn chưa an táng, vậy mà Tiêu phu nhân lại ăn mặc cực kỳ lộng lẫy: Bên trên là một áo choàng ngắn bằng lụa màu xanh da trời, khoác ngoài là áo lụa mỏng in đủ loại hoa hồng rực rỡ, bên dưới là chiếc quần lụa thêu màu vàng, điểm xuyết thắt lưng hồng phấn. Nàng vốn xinh đẹp động lòng người, nay lại khoác lên mình bộ y phục này, trông càng thêm lộng lẫy tột cùng, hơn nữa hàng mày liễu, đôi môi anh đào, rõ ràng đều được trang điểm rất tỉ mỉ.
Mặc dù Từ Tu biết Tiêu phu nhân không hề có tình cảm với Tiêu Hoán Chương, thậm chí trong lòng nàng vô cùng oán hận y, nhưng ngay lúc này, khi Tiêu phu nhân ăn vận như thế, vẫn khiến Từ Tu chấn động, đồng thời cảm thấy rất không ổn.
– Ta không ở đây, thì ở đâu?
Tiêu phu nhân nhoẻn miệng cười, vẻ thành thục quyến rũ toát ra, nhẹ nhàng nói:
– Ta đã chờ chàng rất lâu rồi, rốt cuộc chàng cũng đã trở về. Chàng đi đường có mệt không?
Nàng uốn éo vòng eo đi tới, đưa tay nắm chặt lấy tay Từ Tu, dịu dàng nói:
– Trông chàng đầy vẻ phong trần mệt mỏi. Mau tới đây, thiếp múc nước tẩy rửa bụi bặm cho chàng.
Khuôn mặt xinh đẹp trước mắt, giọng nói ngọt ngào bên tai, Từ Tu nhìn dung nhan như hoa của Tiêu phu nhân, trong lòng không khỏi rung động. Y để mặc Tiêu phu nhân dắt tay tới bên hông sảnh. Như một người vợ thấy chồng vừa trở về, Tiêu phu nhân để Từ Tu ngồi xuống, rồi đi ra ngoài một lát. Sau đó nàng bưng một chậu nước nóng vào, có cả một chiếc khăn lông sạch, nhìn Từ Tu mỉm cười, vẫy vẫy tay:
– Lại đây!
Từ Tu đứng dậy đi tới, theo lời Tiêu phu nhân rửa tay, rồi hỏi:
– Sao phu nhân lại mặc bộ y phục này?
– Đẹp không?
Tiêu phu nhân cười hỏi.
Từ Tu gật đầu:
– Dù phu nhân mặc y phục gì, cũng khiến người ta kinh ngạc. Đương nhiên là rất đẹp, tuy nhiên...
– Ý chàng là lúc này thiếp không nên ăn mặc như vậy?
Tiêu phu nhân cười quyến rũ, đôi mắt đẹp đong đưa:
– Thiếp biết chàng sẽ trở về, cho nên đã chuẩn bị rất kỹ càng, hy vọng khi chàng thấy sẽ thích thú. Chẳng lẽ chàng không thích?
– Không phải như vậy.
Từ Tu lắc đầu:
– Phu nhân biết ta sẽ trở về sao?
– Thiếp đoán hai ngày nữa chàng sẽ trở về, cho nên luôn ăn vận như thế này chờ chàng.
Tiêu phu nhân dịu dàng nói:
– Ở bên ngoài, chàng đã vất vả nhiều rồi. Thiếp chỉ muốn khi chàng nhìn thấy thiếp ăn vận như vậy, tâm trạng sẽ cảm thấy khá hơn một chút.
Nàng lại kéo tay Từ Tu đến bên bàn, để Từ Tu ngồi xuống, nói:
– Chàng đợi một chút, thiếp lập tức trở lại ngay.
Từ Tu cũng không biết Tiêu phu nhân muốn làm gì. Đợi nàng đi ra ngoài rồi, y mới nhìn khắp nơi xung quanh, thấy ở một góc phòng có mấy chiếc rương gỗ tinh xảo lớn nhỏ, bèn đứng dậy đi tới bên cạnh. Y quay nhìn ra ngoài một chút, xác định Tiêu phu nhân không còn ở bên ngoài, định mở nắp rương, nhưng phát hiện rương đã bị khóa lại. Chỉ có chiếc rương trên cùng là chưa khóa, y nhẹ tay mở ra xem, thấy bên trong đầy xiêm y hoa lệ.
Từ Tu nhíu mày suy nghĩ. Khi nghe bên ngoài có tiếng động, y liền vội vàng đi tới bàn ngồi xuống. Tiêu phu nhân bưng một cái mâm đi vào, trên mâm có mấy món ăn sáng, còn có một bầu rượu. Tiêu phu nhân nhanh nhẹn bày rượu và thức ăn, lấy ra hai chén nhỏ. Trước hết nàng rót cho Từ Tu một chén, sau đó cũng rót đầy cho mình, cười nói:
– Chén rượu này, chính là đón gió tẩy trần cho chàng!
Từ Tu giơ tay lên, nói:
– Phu nhân muốn uống rượu sao? Sao không hỏi kết cục của La Định Tây trước?
– Không cần hỏi nữa rồi.
Tiêu phu nhân mỉm cười nói:
– Việc chàng làm, thiếp đương nhiên tin tưởng. Thiếp biết chàng sẽ không phụ lòng thiếp.
– La Định Tây đã bị chém đầu. Việc ta hứa với phu nhân, cũng đã làm được.
Từ Tu nói khẽ:
– Vốn dĩ, làm xong chuyện là phải lập tức trở về. Tuy nhiên, ta còn phải giải thích rõ ràng với bộ binh Thiên Sơn sau đó đã tiến tới, rồi đem binh quyền giao lại cho người Tây Quan, nên mới trì hoãn mấy ngày ở đó, vì vậy mới về chậm.
Tiêu phu nhân khẽ gật đầu, hỏi:
– Trận chiến giữa Sở Hoan và Chu Lăng Nhạc, rốt cuộc ai thắng ai bại?
– Trước khi ta trở về, có nghe được một tin từ tiền tuyến truyền về. Cam Hầu lâm trận trở giáo, Chu Lăng Nhạc đại bại mà bỏ chạy. Hiện giờ y đã bị Sở Hoan bắt hay chưa, cũng còn chưa rõ.
Từ Tu chậm rãi nói:
– Tuy nhiên, hiện nay cả Tây Bắc đã nằm trong tay Sở Hoan. Hắn xử lý xong chuyện ở Thiên Sơn, đương nhiên bước kế tiếp là sẽ muốn nắm Bắc Sơn trong tay r���i.
Tiêu phu nhân cười duyên nói:
– Nếu Tiêu Hoán Chương biết rằng cuối cùng Sở Hoan sẽ độc bá Tây Bắc, chỉ sợ chết cũng không cam tâm.
Dừng một chút, đôi mắt đẹp đong đưa, nàng khẽ hỏi:
– Kế tiếp chàng định làm thế nào? Chàng lập được công lớn cho Sở Hoan, đương nhiên hắn sẽ không bạc đãi chàng.
– Phía Tây Quan cũng nói như vậy, nhưng nghe chừng bọn họ muốn giữ ta ở lại Tây Quan làm quan.
Từ Tu cười nhẹ nói:
– Dĩ nhiên bọn họ sẽ không thật sự tin tưởng ta. Họ cũng sợ nếu để ta ở Bắc Sơn, sẽ xảy ra rắc rối, cho nên để ta ở Tây Quan, chẳng qua là gần hơn, dễ giám thị mà thôi. Hơn nữa, người dưới trướng của Sở Hoan tụ thành một phe, trong mắt bọn họ, ta vĩnh viễn cũng vẫn là người ngoài.
– Nói như vậy, chàng không muốn ở lại Tây Quan làm quan?
Từ Tu giơ tay cầm chặt bàn tay mềm mại, trắng như ngọc của Tiêu phu nhân, nhìn nàng nói:
– Đối với ta, vương quyền phú quý trong thiên hạ cũng không quý giá bằng phu nhân. Phu nhân cũng nên biết, ta làm tất c�� mọi việc, cũng là vì nàng.
Tiêu phu nhân đứng dậy, đi tới bên cạnh Từ Tu, đặt cặp mông mượt mà đầy đặn lên đùi y, ngồi xuống, rồi đưa tay vuốt ve khuôn mặt y, dịu dàng nói:
– Chàng không phụ thiếp, đương nhiên thiếp cũng sẽ không phụ chàng.
Từ Tu ngửi mùi hương trên người Tiêu phu nhân, cảm nhận sự mềm mại co giãn từ vòng mông nàng. Y bèn đưa tay ôm ngang eo nàng, nghiêng người định hôn lên đôi môi đỏ mọng. Tiêu phu nhân giơ tay ngăn lại, cười khanh khách nói:
– Gấp gáp gì chứ, giờ đây phủ tổng đốc chỉ có hai người chúng ta. Chúng ta có rất nhiều thời gian. Thiếp đã hứa với chàng rồi, hôm nay... hôm nay đương nhiên sẽ là của chàng!
(1) Vệ sở: Vệ, sở là hai đơn vị biên chế trong quân đội, chẳng hạn thời Minh, quân đội tổ chức có hai cấp là vệ và sở. Một phủ thành lập sở, mấy phủ thành lập vệ. Vệ do Chỉ huy sứ, chỉ huy binh sĩ năm ngàn sáu trăm người. Dưới vệ có thiên hộ sở (một ngàn một trăm hai mươi binh lính), dưới thiên hộ sở có bách hộ sở (một trăm mười hai binh lính).
(2) Đạo: đạo là tên của một khu vực hành chính cổ Trung quốc. Thời Đường chia cả nước thành thập đạo, một đạo tương đương với một tỉnh sau này.
Trọn vẹn từng lời lẽ, bản dịch này là tâm huyết chỉ dành riêng cho Truyen.Free.