(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1496:
Từ Tu cảm nhận thân thể mềm mại, thơm ngát của Tiếu phu nhân áp sát mình, cảm nhận bờ mông đẫy đà của nàng. Hai cánh tay nàng quàng quanh cổ lại càng siết chặt hơn, cổ họng Từ Tu khẽ nuốt khan, nhìn chăm chú vào đôi mắt mơ màng quyến rũ của nàng. Y vừa định nói gì đó, bàn tay mềm mại trắng như ngọc của nàng đã đặt lên môi y. Đôi mắt tròn xoe, hàng mi chớp động, nàng ôn nhu nói:
– Vì ta, chàng từ bỏ tiền đồ sáng lạn, có oán thán gì không?
Từ Tu lắc đầu, nghiêm túc đáp:
– Bây giờ giữa đàng loạn thế, cho dù có quan to lộc hậu ta cũng không quan tâm. Phu nhân, có thể cùng nàng song túc song phi chính là tâm nguyện lớn nhất của ta.
Y hít thật sâu mùi hương say lòng người của nàng, hỏi:
– Phu nhân, sao trong phủ lại vắng vẻ thế này? Mọi người đâu rồi?
– Tiếu Hoán Chương đã không còn, dĩ nhiên không cần giữ lại những gia phó ấy. Hơn nữa, hơn nữa thiếp đã chuẩn bị cùng ngài cao chạy xa bay, rời khỏi nơi đây, đương nhiên không cần phải giữ hạ nhân lại. Thiếp đã cho bọn họ một ít tiền rồi đuổi ra ngoài.
Nàng buồn bã đáp:
– Tu lang, từ nay về sau, thiếp cũng chỉ có thể dựa vào chàng, chàng đừng… chàng đừng bỏ rơi thiếp.
– Tuyệt đối không thể nào. Cho dù có chết ta cũng phải chết cùng với phu nhân.
Tiếu phu nhân cười ha hả:
– Chính là ngài nói đó nha, nếu ngài làm điều gì có lỗi, đừng trách thiếp không khách khí với ngài.
– Được một tuyệt sắc giai nhân như phu nhân ưu ái, coi như ta đã tích phúc mấy kiếp, sao lại có thể vứt bỏ phu nhân được.
Từ Tu khẽ thở dài:
– Có điều, người ở đây đều đi cả rồi, tang sự của Tiếu Hoán Chương sẽ phải giải quyết ra sao?
– Chúng ta đi rồi, ai còn quan tâm chứ. Mặc kệ thôi.
Tiếu phu nhân chỉ chỉ mấy cái rương lớn trong góc nhà:
– Từ lang, chàng biết những thứ kia không?
– Là cái gì?
– Tất cả đều là vàng bạc, châu báu, nữ trang, nhưng cũng chỉ là một phần nhỏ. Hôm nay chưa cần vội, đợi ngày mai, chàng đưa một cỗ xe ngựa tới, chúng ta sẽ rời đi.
– Rời đi?
Từ Tu cau mày:
– Phu nhân nghĩ có thể đi đâu chứ? Hiện nay khắp thiên hạ đều là binh hoang mã loạn, nhìn khắp nơi, chỉ sợ chẳng đâu không có thi thể.
Tiếu phu nhân ha ha cười duyên:
– Việc này chàng không cần quan tâm. Chờ ngày mai ra khỏi thành chàng sẽ biết chúng ta sẽ đi đâu, thiếp cam đoan có một nơi sẽ chẳng ai tìm được chúng ta, để hai ta được yên ổn sống tốt.
Nàng đứng lên khỏi Từ Tu, cầm chén rượu lên, nói:
– Từ lang, bây giờ thiếp… thiếp muốn dâng hiến mình cho chàng, tốt xấu gì cũng phải uống một chén rượu giao bôi. Chàng thấy thế nào?
Từ Tu do dự một chút, thấy Tiếu phu nhân kiều diễm say đắm lòng người, ngước đôi mắt đen láy mỉm cười nhìn y, cũng lập tức bưng chén rượu, vòng tay với nàng, uống cạn.
Trong hương rượu thơm nồng, Tiếu phu nhân uống xong chén rượu, đôi má hây hây lại càng xinh đẹp mê đắm lòng người. Từ Tu cảm thấy toàn thân nóng ran, lại thấy Tiếu phu nhân đưa thêm một chén rượu, khẽ thì thầm:
– Từ lang, chàng có biết mấy ngày chàng xuất chinh thiếp đã làm gì không?
Từ Tu lắc đầu hỏi:
– Phu nhân đã làm gì?
– Chàng thật sự nghĩ tài sản của Tiếu Hoán Chương chỉ có bấy nhiêu sao?
Tiếu phu nhân khẽ cười:
– Trong thành, cha con Tiếu Hoán Chương sở hữu vô số sản nghiệp, lại âm thầm tích lũy từng chút, gom góp được một khối tài sản khổng lồ. Thiếp đã lén bán hết các cửa hiệu của Tiếu gia, đổi thành vàng bạc, lại thuê tiêu cục lặng lẽ vận chuyển một phần tài vật ra khỏi thành từ trước. Số tiền đó, sau này hai người chúng ta cho dù cả đời vinh hoa cũng không thể dùng hết.
Từ Tu cười:
– Thì ra phu nhân đã tính toán từ trước.
Y nâng chén rượu:
– Phu nhân, Từ Tu không biết mình đã tích đức mấy kiếp mới có được sự ưu ái của phu nhân. Ân tình phu nhân dành cho Từ Tu, cả đời này ta cũng khó lòng báo đáp. Từ nay về sau, ta chắc chắn sẽ đối đãi với phu nhân thật tốt, không để nàng phải chịu chút tủi thân nào. Phu nhân, Từ Tu mời nàng một chén!
Tiếu phu nhân cười ngọt ngào, nâng chén đón lấy, cùng nhau cạn chén:
– Đương nhiên thiếp tin chàng.
Nàng nhìn quanh quất, khẽ thở dài thườn:
– Chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, không bao giờ quay về nữa. Thiếp đã ở đây nhiều năm, đã quen thuộc từng cọng cây ngọn cỏ nơi này. Sau này sẽ không còn được nhìn thấy nữa.
– Nếu phu nhân thích phủ đệ như vậy thì sau này chúng ta có thể xây lại. Chỉ cần có bạc, chuyện gì cũng làm được.
Tiếu phu nhân ôn nhu cười cười, khuôn mặt nàng lại càng ửng hồng hơn, dịu dàng hỏi:
– Từ lang, chàng thực sự yêu thiếp sao? Chàng còn nhỏ hơn thiếp hai tuổi... e rằng thiếp không xứng với chàng.
Giọng nói của nàng vừa có chút chua chát, vừa yểu điệu đáng yêu không lời nào tả xiết, vừa ôn nhu đến vô cùng, lại buồn bã đến vô cùng, xen lẫn vài phần phong lưu vũ mị.
Từ Tu uống cạn hai chén rượu, máu nóng trong người cũng dâng trào. Trước vẻ phong tình mê hoặc của nàng, y vươn tay toan kéo nàng lại. Nàng khẽ nghiêng thân thể mềm mại, đứng dậy khỏi ghế ngồi xuống đối diện Từ Tu, cười khúc khích:
– Từ lang, thiếp đã nói rồi, đừng sốt ruột. Từ nay về sau thiếp và chàng sẽ không bao giờ xa cách...
Từ Tu cười:
– Đương nhiên là sẽ không xa cách.
– Từ lang, trong rương còn có mấy bộ y phục của thiếp, chàng xem đi. Chàng thích bộ nào nhất, thiếp sẽ mặc cho chàng xem. Chàng có bằng lòng không?
Giọng nói của nàng dịu dàng mềm mại, lọt vào tai, khiến người ta điên đảo thần hồn.
– Phu nhân muốn thay y phục? Ngay tại đây ư?
– Vậy thì sao? Chẳng lẽ chàng không muốn nhìn thiếp thay y phục? Nếu chàng không muốn thì coi như thiếp chưa nói.
Đương nhiên Từ Tu biết nàng đang lả lơi đưa tình, nàng nói rằng muốn thay y phục hiển nhiên là có ý với y. Lòng y khẽ rung động, y muốn đứng dậy, lại cảm thấy hơi choáng váng. Hình như đã uống quá nhiều, y cười:
– Phu nhân, xem ra tửu lượng của ta đã kém đi nhiều rồi, mới có hai chén mà toàn thân đã mềm nhũn, cũng không biết là do rượu hay do vẻ đẹp của phu nhân mà đã mềm nhũn cả rồi.
Tiếu phu nhân nũng nịu cười duyên, nói:
– Mau đi lấy xiêm y đi, nếu chậm trễ, thiếp sẽ không thay y phục ở đây nữa đâu.
Từ Tu chống tay lên ghế, cố gắng đứng dậy, nhưng hai chân bủn rủn mềm nhũn, khiến y hơi giật mình. Y thầm nghĩ tửu lượng của mình vốn không tệ, tuyệt đối không thể vô dụng đến mức mới hai chén đã mềm nhũn ra như vậy. Y cảm thấy toàn thân nặng trĩu, tựa hồ nghĩ tới điều gì đó, nhưng trên mặt vẫn không lộ vẻ gì, lại cười nói:
– Phu nhân, không bằng trước hết cứ dùng bữa cho no đã. Ta sẽ tự tay thay y phục cho phu nhân, nàng thấy thế nào?
Tiếu phu nhân mân mê đôi môi đỏ mọng. Tuy nàng đã hơn ba mươi tuổi nhưng thần thái thiếu nữ ấy chẳng những ngây thơ động lòng người, lại còn điểm thêm chút phong tình đặc biệt. Nàng yêu kiều làm nũng:
– Không chịu, thiếp muốn đổi bây giờ... Từ lang, chàng sao vậy? Chút chuyện nhỏ này mà chàng cũng không chiều thiếp được sao?
Từ Tu thử dùng sức chân, muốn cố gắng đứng dậy, lại phát hiện quả nhiên khí lực toàn thân đã tiêu tán, khiến y kinh hãi. Đến bây giờ y đã hiểu, chỉ sợ mình đã bị Tiếu phu nhân giở trò từ lúc nào không hay.
Có điều, từ khi bước vào, cho dù đối diện với sắc đẹp trước mặt y cũng không dám sơ suất. Vấn đề duy nhất là y đã uống rượu ban nãy. Nhưng vừa rồi y đã uống cùng một bình rượu với Tiếu phu nhân, lại thấy trước đó nàng đã uống cạn rượu trong chén nên y mới uống theo.
Nếu y có vấn đề gì, đương nhiên Tiếu phu nhân cũng phải có vấn đề tương tự.
Nhưng nhìn Tiếu phu nhân vẫn tươi tắn xinh đẹp, hoàn toàn không có vẻ gì là toàn thân vô lực, khiến y không khỏi bực mình. Y biết vào lúc này lại càng phải giữ tỉnh táo nên cười nói:
– Phu nhân nói đều là kim khẩu ngọc ngôn, Từ Tu sao dám không nghe theo? Chỉ có điều thân thể hơi không thoải mái, làm nhanh một chút rồi đưa phu nhân đi nghỉ.
Đột nhiên cả người Tiếu phu nhân mềm nhũn, ngã khụy xuống khỏi ghế.
Nàng khẽ kêu lên một tiếng, giơ tay lên, mềm yếu gọi:
– Từ lang, chàng lại đây, thiếp uống say rồi, cả người chẳng còn chút sức lực nào nữa. Chàng hãy bế thiếp lên đi...!
Đôi má nàng ửng hồng, vẻ thành thục lại càng thêm xinh đẹp, giọng nói trong trẻo khiến người ta mê mẩn.
Từ Tu cười khổ:
– Phu nhân, ta không còn chút sức nào, e rằng cả thiếp và nàng đều đã say cả rồi.
– Chàng thực sự không thể đứng dậy sao?
Tiếu phu nhân gắt giọng:
– Chàng đang lừa thiếp.
– Giai nhân trước mặt, nếu ta còn khí lực, đã nhào đến như sói rồi, sao có thể lừa nàng. Phu nhân, đại khái nàng cũng bị như vậy chăng? Không cần ta đỡ chứ?
Tiếu phu nhân nhìn Từ Tu, một lát sau vụt đứng dậy, ôn nhu nói:
– Từ Tu, chàng trúng Nhuyễn Cốt Tán rồi, trong vòng hai canh giờ, toàn thân từ trên xuống dưới chẳng còn chút sức lực nào. Chàng không lừa thiếp, quả nhiên là thành thật đối đãi với thiếp... Thiếp rất vui.
– Nhuyễn Cốt Tán?
Tim Từ Tu nhảy thót lên một cái:
– Làm sao phu nhân biết ta trúng Nhuyễn Cốt Tán?
– Là khi thiếp rửa chén rượu ấy đã không cẩn thận lỡ tay để dính một chút Nhuyễn Cốt Tán vào trong chén...
Nàng khẽ thở dài:
– Không ngờ lại không rửa sạch được thuốc trong chén.
Từ Tu miễn cưỡng gượng cười:
– Vậy không sao, sau hai canh giờ nữa ta sẽ khỏe lại, đến lúc đó đương nhiên có thể phục vụ phu nhân được rồi.
Y hiểu ra, trong rượu không có độc, mà độc nằm ở chén của y. Mặc dù y đề phòng với rượu nhưng lại không ngờ được mỹ phụ đẹp như tiên nhưng tâm địa lại như rắn rết này lại giở trò với chén, y làm sao có thể đề phòng?
– Chàng đã làm một việc lớn cho thiếp, đã giết La Định Tây cho thiếp, sau này sao còn có thể khiến chàng vất vả được nữa?
Tiếu phu nhân uốn éo vòng eo, bước tới bên cạnh Từ Tu, vươn tay vuốt ve khuôn mặt y:
– Chàng không thể quên lời hứa với thiếp, đương nhiên thiếp cũng không thể rũ bỏ lời hứa với chàng. Thiếp đã nói với chàng, chỉ cần làm xong chuyện sẽ gắn bó với chàng cả đời, sống chết không rời, phải không?
Từ Tu miễn cưỡng gật đầu:
– Ta cũng muốn được ở bên phu nhân cả đời, chăm sóc nàng cho thật tốt.
Tiếu phu nhân ngẩng đầu nhìn bốn phía, buồn bã nói:
– Từ lang, thực ra chàng không biết, trước khi được gả cho Tiếu Hoán Chương, thiếp đã có tình lang thanh mai trúc mã. Cả đời này thiếp không thể quên được chàng ấy, trước kia thiếp đã hứa với chàng ấy, miễn là còn sống sẽ cùng chàng ấy sống đến bạc đầu giai lão... Chàng hiểu ý thiếp không?
– Vậy chàng ấy hiện giờ đang ở đâu?
Tiếu phu nhân buồn bã lắc đầu:
– Chàng ấy đã mất, nhưng thiếp cũng không thể thất hứa. Thiếp chỉ có thể cùng chàng ấy bạc đầu giai lão, cho nên, miễn là thiếp còn sống, thiếp sẽ không thể vĩnh viễn ở bên cạnh chàng, cũng không thể cùng chàng bạc đầu giai lão, chàng nói có đúng không?
Từ Tu thở dài:
– Phu nhân vốn là người trọng tình trọng nghĩa. Nếu vậy, Từ Tu cũng không dám mạo muội có ý đồ gì.
– Vậy thì không ổn rồi.
Tiếu phu nhân vẫn cười tươi như hoa:
– Thiếp đã hứa với chàng sẽ hết lòng tuân thủ lời hẹn. Tuy thiếp không thể già đi cùng với chàng, nhưng thiếp có thể chết cùng chàng. Chỉ cần chúng ta chết chung, đó cũng là không xa không rời, hết lòng tuân theo lời hứa, chàng nói có đúng không?
Từ Tu hơi biến sắc, thất thanh kêu lên:
– Nàng... nàng muốn làm gì vậy?
Bản dịch này được thực hiện độc quyền và phát hành duy nhất tại truyen.free, xin trân trọng cảm ơn quý độc giả.