(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1564:
Mị Nương tức giận liếc nhìn Sở Hoan. Nàng còn chưa kịp thay y phục thì đã nghe thấy tiếng động phía dưới lầu. Thân hình Sở Hoan lướt nhanh như ma mị, vọt tới bên cửa sổ. Mị Nương thấy thân pháp Sở Hoan nhẹ nhàng đến vậy, cũng có chút kinh ngạc. Nàng thật không thể tưởng tượng nổi võ công của Sở Hoan lại tiến bộ nhanh đến thế. Gian phòng này là do Sở Hoan đặc biệt chọn lựa, rất tiện để quan sát lầu trước, lầu sau và sân viện qua cửa sổ. Sở Hoan lách người tới cạnh cửa sổ, nhẹ nhàng mở hé một khe nhỏ.
Mị Nương cũng tiến lên, tựa sát vào người Sở Hoan. Hai người cùng nhìn xuống, thấy bóng người chớp động. Một gã tiểu nhị đang dẫn theo một đám người băng qua sân đi vào khách điếm. Đó chính là tên lĩnh đội mặt gầy ốm mặc áo xanh, theo sau hắn là vài tên võ sư.
Vài nữ tử Khổng Tước Đài vây quanh một nữ tử, chậm rãi bước vào nội viện.
Sở Hoan thấy rõ, người thiếu nữ kia che mặt bằng khăn lụa đỏ, mặc bộ y phục lụa mềm mại, thướt tha bước đến.
Sắc trời đã hoàn toàn tối mịt. Các nữ tử đi hai bên cầm theo một ngọn đèn lồng. Ánh đèn đỏ mộng ảo, hòa cùng sắc đỏ thẫm của bộ váy người kia, nổi bật lạ thường.
Gió mát lành như nước. Trên người cô nương ấy đeo rất nhiều trang sức, chúng va vào nhau phát ra tiếng leng keng.
Mị Nương ghé sát vào tai Sở Hoan, khẽ nói: - Đó chính là Kim Lăng Tước.
Sở Hoan không đáp lời, chỉ thấy người áo xanh kia dẫn theo mấy tiểu nhị đi vào bên trong lầu, còn nàng và đám người hầu thì đứng bên ngoài.
Chẳng bao lâu sau, bên hông sân viện vọng tới âm thanh.
Sở Hoan khẽ nghiêng người nhìn sang, thì thấy đoàn xe của Khổng Tước Đài đi vào sân từ cửa hông, rồi tiến vào kho hàng.
Kim Lăng Tước yên lặng đứng trong nội viện, dưới một gốc cây bồ đề tơ vàng óng, trông như một đóa hoa thủy tiên đang lặng lẽ nở rộ.
Rất nhanh, Sở Hoan thấy một lão già mập lùn đi từ nhà kho tới, đến bên cạnh Kim Lăng Tước, chắp tay nói: - Cô nương, đêm nay hãy nghỉ ngơi ở đây. Lão hủ sẽ đích thân ra ngoài mua sắm một ít đồ dùng cần thiết cho chuyến đi. Cô nương cứ yên tâm nghỉ ngơi. Nơi đây cách Hà Tây vẫn còn khá xa, e rằng sẽ phải chịu không ít vất vả.
Kỳ thực, giọng của lão già kia không quá lớn, nếu là người bình thường đứng ở lầu hai chưa chắc đã nghe rõ, nhưng Sở Hoan thì nghe rõ mồn một từng chữ. Mị Nương cũng loáng thoáng nghe được, khẽ mỉm cười hỏi Sở Hoan: - Hoan ca, chàng nói Kim Lăng Tước bao nhiêu tuổi?
Sở Hoan lắc đầu: - Việc này, nàng hiểu rõ hơn ta mà.
- Ta cũng chỉ nghe người ta nói, lấy đâu ra hiểu rõ?
Mị Nương khẽ thở dài: - Chàng cứ nhìn nàng chằm chằm nãy giờ, có phải vì thân hình nàng rất đẹp không?
Sở Hoan bất đắc dĩ nói: - Bàn về dáng người, khắp thiên hạ này còn có ai hơn nàng sao?
Lời này của hắn không phải là lời nói quá. Phóng mắt nhìn khắp thiên hạ, quả thật không có mấy người có thể sánh bằng vóc dáng yêu kiều của Mị Nương.
Mị Nương khẽ cười: - Lão già kia gọi nàng là cô nương, nói như vậy, chẳng lẽ Kim Lăng Tước vẫn còn là khuê nữ?
- Nhìn dáng người nàng thì ta đoán cũng phải hơn hai mươi tuổi.
Sở Hoan thì thầm: - Nàng thành danh đã bao lâu rồi? Đã thành danh ở kinh thành, sau đó mới tới Kim Lăng, chắc chắn cũng phải mất mấy năm. Lúc nàng bắt đầu ở kinh thành, nàng bao nhiêu tuổi?
Mị Nương khẽ cười: - Chàng thật sự không hiểu sao?
Sở Hoan ngạc nhiên nói: - Ta biết cái gì chứ?
- Loại vũ cơ này, từ nhỏ đã được các nhạc phường mua về bắt đầu luyện múa. Mười hai, mười ba tuổi đã có thể biểu diễn rồi.
Mị Nương giải thích: - Nếu như vận khí tốt, kiếm đủ bạc thì có thể chuộc thân. Sau đó tự lập đoàn kịch hát nhỏ của mình, tuy nhiên, số đó vô cùng ít ỏi. Có những vũ cơ cả đời không chuộc được thân, cho dù có chút khả năng, muốn chuộc thân, thì gần như phải dành cả thanh xuân để kiếm bạc. Đến lúc đủ bạc rồi, thì cũng đã rơi vào tình cảnh hoa tàn ít bướm lượn quanh.
Sở Hoan gật đầu: - Đạo lý này ta hiểu. Chính vì như thế, ta mới ngạc nhiên là Kim Lăng Tước còn trẻ như vậy mà đã có được đoàn hát của riêng mình.
- Đó là một nhân vật ngàn dặm mới tìm được một.
Mị Nương nói khẽ: - Ta từng đi qua Kim Lăng, cho nên cũng nghe qua danh tiếng của nàng. Nghe nói khi nàng mười hai tuổi đã bắt đầu biểu diễn. Những cô nương khác mười hai tuổi còn chưa phát triển, nhưng Kim Lăng Tước lại khác hẳn thường nhân. Mới mười hai tuổi đã phổng phao đầy đặn không thua gì nữ tử thành thục. Cho nên chỉ một năm sau, nàng đã có tiếng tăm ở kinh thành.
- Hả?
- Có phải chàng đang tự hỏi vì sao khi nàng được hoàng đế tứ phong lại không để ý đến nàng? Đúng không?
Mị Nương cười như không cười.
Sở Hoan nói khẽ: - Quả thực ta cũng có thắc mắc đó.
- Người để ý đến nàng cũng không ít. Kinh thành là nơi hỗn tạp, một đám nam nhân thối tha bề ngoài phong nhã đàng hoàng, sau lưng lại nam trộm nữ xướng.
Mị Nương cười lạnh: - Bọn họ làm sao có thể không để mắt tới Kim Lăng Tước được? Tuy nhiên, khi đó nàng còn nhỏ, nếu ra tay quá sớm, thì không có giá tốt. Nuôi thêm vài năm sẽ càng được giá. Bởi vậy, bọn họ kiên nhẫn đợi, đợi đến khi nàng có chút danh tiếng thì đã lọt vào mắt một người. Chính vì như thế, cho nên nàng mới bình yên vô sự.
- Có người vừa ý?
- An Quốc Công Hoàng Củ.
Mị Nương nói: - Nghe nói vào sinh nhật Hoàng Củ, Kim Lăng Tước cũng được mời vào hiến nghệ. Hoàng Củ rất thích vũ kỹ của nàng, nên có nhiều chiếu cố. Khi đó, Hoàng Củ quyền thế khuynh đảo triều đình, tất nhiên không ai dám trêu chọc. Về sau nhân dịp đản lễ của hoàng hậu, Hoàng Củ lại cho Kim Lăng Tước vào hiến nghệ. Từ đó về sau, Kim Lăng Tước nổi danh khắp kinh thành... ai, đó là chuyện từ rất lâu rồi, chỉ sợ cũng đã mươi năm trôi qua...
Sở Hoan hiểu: - Một nhân vật như vậy, có Hoàng Củ chiếu cố, lại được hoàng đế tứ phong, muốn chuộc thân cũng không quá khó khăn.
- Tất nhiên. Chàng có biết khi nàng ở kinh thành, những quan lại quyền quý muốn mời nàng biểu diễn ngay tại nhà, mỗi lần xuất hiện, giá bao nhiêu bạc không?
Mị Nương khẽ cười: - Một lần hai trăm lạng bạc ròng, chưa tính tiền đi lại, mà đó là năm sáu năm về trước. Bây giờ, chỉ sợ còn đắt hơn nữa.
Sở Hoan biết, đối với một vũ cơ mà nói, một lần xuất hiện giá hai trăm lạng bạc ròng thì không phải là một số tiền nhỏ.
Chợt nghe dưới lầu có tiếng bước chân, lại thấy mấy người vừa vào lầu lúc này đi ra cửa, ra đến sân, người áo xanh chắp tay nói với lão già mập lùn: - Ngũ Tổng quản, đã kiểm tra phòng trọ lầu bốn rồi, khách nhân cũng đã thương lượng thỏa đáng, bọn họ nguyện ý đổi phòng, người của chúng ta có thể ở tại lầu bốn.
Lão già mập lùn Ngũ Tổng quản gật đầu, quay sang Kim Lăng Tước nói: - Cô nương, người lên lầu nghỉ ngơi trước, đồ ăn bọn họ sẽ mang lên ngay. Nghe nói trong thành cấm đi lại vào ban đêm, không còn nhiều thời gian nữa, lão hủ sẽ ra ngoài xem một chuyến, xem có thể mua gì không, để ngày mai có thể đi ngay. Đêm nay mua trước thì vẫn còn thời gian. Đợi đến khi đến giờ giới nghiêm thì không kịp mất. Mua đêm nay dặn bọn họ sáng mai đưa đến sớm thì sẽ không làm lỡ cuộc hành trình.
Kim Lăng Tước cũng không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu. Lão già mập lùn bắt đầu phân phó tỳ nữ đưa Kim Lăng Tước lên lầu. Đợi Kim Lăng Tước khuất hẳn, Ngũ Tổng quản mới ra lệnh cho người áo xanh: - Mao Lĩnh đội, ngươi sắp xếp người canh gác trong đêm, bảo hộ cô nương chu toàn. Nhà kho bên này, phải cử hai người trông coi. Những người khác đã ăn tối thì nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai lên đường.
Người áo xanh Mao Lĩnh đội bình thường vênh váo nhưng với Ngũ Tổng quản lại tỏ ra vô cùng kính sợ, gã chắp tay nói: - Tại hạ hiểu. Đúng rồi, Tổng quản muốn ra ngoài, chi bằng phái người đi chọn mua thì hơn?
Ngũ Tổng quản lắc đầu: - Các ngươi không biết mua mấy thứ đó, lão phu tự đi mua cho tiện.
- Ta phái hai người đi cùng Tổng quản.
- Không cần, cứ để Tiểu Đinh đi theo ta là được rồi.
Ngũ Tổng quản nói: - Ngươi tranh thủ thời gian thu xếp mọi việc ổn thỏa, để mọi người được nghỉ ngơi sớm một chút. Chẳng bao lâu nữa sẽ đến giờ cấm đi lại rồi, lão phu phải đi ngay cho kịp.
Sở Hoan đóng cửa sổ lại, quay đầu nhìn Mị Nương, khẽ nói: - Mị Nương, đi gọi Kỳ Hoành tới đây.
Không đợi Mị Nương kịp nhấc chân, hắn lại nói: - Mà thôi, để ta...
Sở Hoan đi đến bên cạnh gọi Kỳ Hoành qua phòng mình, đóng cửa phòng lại. Mị Nương thấy thái độ Sở Hoan thần thần bí bí, ngạc nhiên hỏi: - Có phải chàng lại có ý định kỳ quái gì không?
Sở Hoan mỉm cười, nhìn Mị Nương từ trên xuống dưới, lại nhìn Kỳ Hoành, cuối cùng khẽ cười: - Hai người các ngươi có thể giúp ta một việc nhỏ này không?
Mị Nương còn chưa lên tiếng, Kỳ Hoành đã nói: - Sở đốc nói gì vậy, ngài có gì sai bảo, thuộc hạ sẵn sàng xông pha khói lửa không chối từ...
- Cũng không phải là xông pha khói lửa.
Sở Hoan khẽ cười: - Tuy nhiên, như khi trước ta vẫn nói, lần đi Hà Tây này, chúng ta có thể nương nhờ bóng Khổng Tước Đài.
- Chàng có quan hệ với bọn họ sao?
Mị Nương bĩu môi: - Chàng nói muốn nhờ là nhờ được sao? Chàng không thể công khai thân phận, bọn họ không biết chàng là ai, vậy vì sao phải giúp chàng?
- Bọn họ không giúp ta, thì ta giúp bọn họ trước.
Sở Hoan cười vui: - Chỉ cần giúp bọn họ, bọn họ sẽ nhớ ơn, có một số việc sẽ dễ dàng nói chuyện hơn.
- Giúp bọn họ?
Mị Nương ngạc nhiên: - Giúp thế nào?
- Muốn giúp bọn họ, thì phải gây phiền toái cho bọn họ đã.
Sở Hoan khẽ cười: - Mị Nương, chẳng phải nàng vẫn thích vào nhà cướp của, chặn đường cướp bóc sao? Hôm nay ta cho nàng làm việc này.
Mị Nương tròn mắt: - Chàng nói... vào nhà cướp của, chặn đường cướp bóc?
Hai con ngươi của nàng đảo một vòng, rồi ghé sát lại, cười như không cười, hỏi: - Rốt cuộc, trong hồ lô của chàng đựng cái gì vậy?
Sở Hoan hạ giọng, dặn dò vài câu. Kỳ Hoành ngơ ngác. Còn Mị Nương thì hai mắt đảo liên hồi.
Phủ thành Vân Sơn bắt đầu cấm đi lại từ giờ Hợi (21 giờ). Ngũ Tổng quản của Khổng Tước Đài cũng không dám đi quá xa, chỉ đi vòng quanh mấy con phố ngay cạnh Thiên Hương Lâu, chọn mua một ít nhu yếu phẩm đi đường. Lão cũng không quen thuộc địa bàn Vân Sơn, nên đôi khi phải dừng lại hỏi thăm người đi đường. Đến khi mua đủ số nhu yếu phẩm, rồi dặn dò các chưởng quỹ mang đến Thiên Hương Lâu thì đã sắp đến giờ cấm. Lão đi qua hai con phố, mặc dù có lệnh bài qua cửa nhưng cũng không nên chậm trễ, bởi vậy vội vàng quay về. Lúc này, đường phố đã cực kỳ vắng vẻ.
Mọi người trong thành đều biết quy củ, nên đều sớm quay về nhà đóng cửa không ra ngoài.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép hay phân phối lại.