(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 51:
Sở Hoan nói một câu rõ ràng, các tiểu nhị xung quanh đều nghe thấy, hầu như ai nấy cũng trợn mắt há mồm, lộ vẻ kinh hãi.
Viên quản sự không thể tin vào tai mình. Kể từ khi gã đặt chân đến Hòa Thịnh Tuyền, tất cả các tiểu nhị ở đây đều sợ gã như sợ cọp, ngay cả Đại tác sư Hàn Uyên cũng phải kiêng dè vài phần. Vậy mà hôm nay, một tiểu nhị mới vào tửu phường chưa đầy một ngày lại dám đối chất với gã. Viên quản sự biến sắc, lạnh lùng nói:
– Ngươi vừa nói gì? Nếu có bản lĩnh, ngươi hãy nhắc lại lần nữa xem?
Ngưu Kim biết Sở Hoan nói những lời này đã gây ra họa lớn, vội vàng giật vạt áo hắn. Sở Hoan vẫn điềm nhiên khoanh tay trước ngực, thản nhiên nhìn Viên quản sự, chậm rãi nói:
– Nếu ngươi tận mắt chứng kiến, hẳn phải hiểu rõ, là hắn cố ý va vào ta. Viên quản sự, ta không biết vì sao hắn làm vậy, nhưng nếu ngươi dám nói ta đụng vào hắn, vậy ta chỉ có thể khẳng định mắt ngươi đã bị mù rồi.
Viên quản sự mặt xanh mét, cười lạnh:
– Được!
Gã nhìn quanh, thấy một cây gậy gỗ trên mặt đất, liền nhặt lên, không nói thêm lời nào, giáng thẳng vào người Sở Hoan.
Sở Hoan nhìn thấy cây gậy gỗ lao đến, nhưng không né tránh, ngược lại đưa tay ra đỡ. Đòn này c��a Viên quản sự cực kỳ mạnh, gã vừa giận dữ, vừa cố ý giáo huấn Sở Hoan. Vừa thấy Sở Hoan đưa tay lên đỡ, gậy của gã liền nện xuống cánh tay hắn. Chỉ nghe vài tiếng "răng rắc", cây gậy gỗ không ngờ gãy làm đôi, khiến những người xung quanh càng thêm khiếp sợ, ngơ ngác nhìn nhau.
Viên quản sự cầm cây gậy gỗ chỉ còn lại một nửa trong tay, ngây người nhìn Sở Hoan. Sở Hoan đã tiến lên, lạnh lùng nói:
– Vì sao lại đánh người?
Mặt Sở Hoan lạnh như băng, trong mắt tựa hồ có hàn quang chớp động. Viên quản sự bị tiếng quát của Sở Hoan làm cho sợ đến mức vô thức lùi lại mấy bước. Gã lập tức nhận ra mình đã thất thố. Đường đường là quản sự của Hòa Thịnh Tuyền, làm sao có thể để một tiểu nhị nhỏ nhoi hù dọa? Gã liền đưa tay lên quát:
– Tiểu tử thối, ngươi thật to gan. Ngươi không nghĩ đến hậu quả sao? Được lắm. Hòa Thịnh Tuyền ta vốn thừa những kẻ bất tài, ngươi lập tức cút xéo khỏi đây!
Sở Hoan lạnh lùng:
– Cút xéo? Ngươi tuy là quản sự, nhưng không hỏi rõ trắng đen phải trái, vậy ngươi lấy tư cách g�� để đuổi ta đi?
Viên quản sự cầm cây gậy gỗ đã gãy còn lại một nửa trong tay, cười lạnh nói:
– Được… ngươi cứ chờ đó…
Gã xoay người đi, tên tiểu nhị cố ý va vào Sở Hoan té xuống đất cũng vội vàng đứng lên, đi theo sau Viên quản sự.
Ngưu Kim đau khổ dậm chân nói:
– Sở huynh đệ, đệ… đệ thật là hồ đồ. Sao lại dám ăn nói như vậy với Viên quản sự? Viên quản sự chắc chắn sẽ đi tìm phường chủ. Ôi, chỉ cần Viên quản sự đem chuyện vừa rồi tâu lên phường chủ, ngươi… đệ nhất định sẽ bị đuổi khỏi Hòa Thịnh Tuyền mất thôi.
Lúc này, vài tên tiểu nhị đến gần, đều khuyên Sở Hoan không nên đối đầu với Viên quản sự. Kỳ thực, các tiểu nhị này ngày thường đều bị Viên quản sự chèn ép bởi thái độ phách lối, nên hôm nay thấy Sở Hoan khiến gã mất mặt trước mọi người, bọn họ cũng ít nhiều thấy hả lòng hả dạ.
Sở Hoan thản nhiên cười nói:
– Các ngươi vừa rồi cũng thấy, không phải là Sở Hoan ta muốn chống đối hắn. Hắn đã có ý đồ hãm hại ta, vậy thì cho dù không có chuyện này, hắn cũng sẽ không từ bỏ.
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:
– Chúng ta ở đây đều là làm việc cho Hòa Thịnh Tuyền, cũng chỉ vì miếng cơm manh áo, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải làm nô tài cho hắn, mặc cho hắn khi dễ.
– Biết là vậy, nhưng người đang đứng dưới mái hiên nào có thể không cúi đầu.
Một lão tiểu nhị thở dài:
– Chúng ta ở Hòa Thịnh Tuyền tuy vất vả, nhưng cũng không đến nỗi bị đói. Ngươi có lẽ không biết, bên ngoài có bao nhiêu người muốn vào Hòa Thịnh Tuyền mà chẳng có cơ hội nào. Thôi…!
Lão lắc đầu thở dài thườn thượt.
Lúc này, Từ tác sư đã bình tĩnh bước đến, nói:
– Các ngươi đang làm gì vậy? Còn không tản ra mà làm việc?
Mọi người vội vàng tản ra, lo làm việc của mình.
Từ tác sư nhìn Sở Hoan, khẽ nói:
– Ngươi đi theo ta.
Y đưa Sở Hoan đến một chỗ vắng vẻ trong Lượng đường, nhíu mày nói:
– Chuyện này ta cũng đã thấy, nhưng ngươi thật ra không nên quá nóng nảy như vậy. Ngươi nếu theo Đại tác sư vào đây, muốn làm nên chuyện lớn, thì phải học cách nhẫn nhịn một chút, sau đó tìm Đại tác sư hỏi ý kiến. Đằng này lại… giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi.
Sở Hoan nghe giọng điệu của Từ tác sư dường như có chút thân tình, trong lòng đoán y có lẽ là người của Hàn Uyên, nên mỉm cười nói:
– Từ tác sư, ngài cứ yên tâm, chuyện do ta làm, hết thảy hậu quả ta sẽ tự mình gánh vác, tuyệt đối không liên lụy đến bất kỳ ai khác.
– Không phải ta sợ liên lụy.
Từ tác sư thở dài:
– Viên quản sự là tâm phúc của phường chủ, hắn đã cố tình bắt lỗi ngươi, chỉ sợ… Thôi bỏ đi, Sở Hoan, ngươi nên đi tìm Đại tác sư hỏi cách ứng phó… Mà… thôi, đành tự mình giải quyết cho ổn thỏa vậy.
Y lại lắc đầu, thở dài một tiếng não nề.
Sự tình đã đến nước này, Sở Hoan lại cãi lại Viên quản sự trước mặt mọi người. Ai nấy ở Lượng đường khi chứng kiến cảnh này đều cảm thấy Sở Hoan chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi Hòa Thịnh Tuyền.
Sở Hoan nhếch mép cười khẩy.
Hắn không tin rằng mình năm đó từng lăn lộn ở một nơi lớn hơn thế này rất nhiều mà còn thăng tiến nhanh chóng, lẽ nào bây giờ ngay cả một tửu phường nho nhỏ này cũng không xử lý được? Đối với hắn mà nói, hắn mãi tin tưởng và chấp hành một thiết luật: Người kính ta một thước, ta kính người một trượng; người chém ta một đao, ta tặng người mười đao.
Cũng chẳng cho Sở Hoan có thêm nhiều thời gian, đã thấy một gã tiểu nhị cất tiếng gọi:
– Sở Hoan, phường chủ cho gọi ngươi!
Sở Hoan cũng đang chờ câu này, nên bình thản bước đến. Tên tiểu nhị kia nhìn thấy Sở Hoan, nói:
– Phường chủ đang đợi ngươi đó.
Sở Hoan vẫn nhớ rõ phòng của phường chủ, liền đi thẳng một mạch đến đó. Còn chưa kịp bước vào, hắn đã nghe thấy tiếng Viên quản sự vọng ra từ bên trong:
– Phường chủ, ngài không thấy đó thôi, thực là quá kiêu ngạo, quá kiêu ngạo! Kẻ hèn này từ lúc vào Hòa Thịnh Tuyền đều cố gắng giữ vững quy củ của tửu phường, không để phường chủ ngài phải mất mặt. Kẻ hèn này thật sự không ngờ, tên Sở Hoan kia lại có lá gan lớn đến thế. Kẻ hèn này chỉ là thấy hắn quá lười biếng định nhắc nhở một câu, ai ngờ hắn lại ghi hận trong lòng, cố ý trả thù. Lưu Cửu đi theo bên cạnh hắn hơi gần, hắn liền cố ý xô ngã Lưu Cửu. Ôi, một vò men rượu vì thế mà bị đổ vỡ hết!
Lập tức, một thanh âm khác vang lên:
– Phường chủ, Viên quản sự nói đúng. Tên Sở Hoan kia cố ý đụng vào người tiểu nhân. Viên quản sự tiến lên hỏi đầu đuôi sự việc, hắn dám nhục mạ Viên quản sự, hơn nữa… hơn nữa… còn cầm gậy định đánh Viên quản sự nữa. Tiểu nhân sống nhiều năm như vậy, nhưng đúng là lần đầu tiên thấy có người ngạo mạn vô sỉ đến thế. Nếu lưu hắn lại, Hòa Thịnh Tuyền chúng ta khó có thể yên ổn được.
Sở Hoan đứng trước cửa phòng, nghe rõ mồn một từng lời, khóe miệng lại nổi lên một nụ cười lạnh. Mấy người này quả nhiên là đổi trắng thay đen, xem ra đúng như hắn đã liệu, mình vừa bước chân vào Hòa Thịnh Tuyền từ hôm qua đã trở thành cái đinh trong mắt bọn họ. Bọn chúng quả là cố ý gây ra chuyện ồn ào này để tìm cớ đuổi mình ra khỏi Hòa Thịnh Tuyền.
Cuộc nói chuyện trong phòng tiếp tục diễn ra với nội dung đơn giản là Viên quản sự khẳng định chắc chắn phải đuổi Sở Hoan khỏi tửu phường. Sở Hoan cũng không thèm nghe nữa, đưa tay gõ cửa. Rất nhanh, cửa phòng mở ra, người mở cửa chính là Lưu Cửu – kẻ đã cố ý va vào Sở Hoan. Gã nhìn thấy hắn, lập tức cúi đầu.
Sở Hoan biết Lương phường chủ đang ở bên trong, liền bước vào. Hắn thấy Lương phường chủ đang ngồi dựa vào ghế với dáng vẻ khoan thai, còn Viên quản sự thì đứng ngay bên cạnh.
Thấy Sở Hoan bước vào, Viên quản sự lộ rõ vẻ đắc ý, không thèm che giấu.
Sở Hoan tiến lên, chắp tay nói:
– Phường chủ, ngài có cho gọi thuộc hạ sao?
Lương phường chủ vẫn giữ vẻ mặt tươi cười ôn hòa, hỏi:
– Sở Hoan à, ta nghe Viên quản sự nói, giữa các ngươi đã xảy ra chút hiểu lầm. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Sở Hoan bình tĩnh đáp:
– Phường chủ, rốt cuộc là chuyện gì, Viên quản sự e rằng đã nói rõ với ngài rồi.
Lương phường chủ nhíu mày:
– Nói như vậy, đó chính là sự thật sao?
– Sở Hoan chỉ là một tiểu nhị nhỏ nhoi, bây giờ có nói gì cũng vô dụng mà thôi.
Sở Hoan lại cười nói:
– Chỉ có điều, Sở Hoan đến giờ vẫn không rõ, Lưu Cửu kia ôm men rượu từ Tửu khúc phòng đến Lượng đường làm gì? Sở Hoan tuy mới đến, nhưng cũng biết, từ Tửu khúc đến Lượng đường đều là nơi chứa men rượu đã trải qua chế tác.
Lưu Cửu lúc này đã bước ra thanh minh:
– Đó là vì khi ta kiểm tra ở Lượng đường, phát hiện có một vò rượu chưa lên men. Cho nên ta muốn đem nó đến để chế tác lại.
– Thì ra là thế.
Sở Hoan như chợt ngẫm nghĩ, rồi gật đầu.
Viên quản sự chỉ tay vào Sở Hoan:
– Họ Sở kia, ngươi cũng đừng nói xạo, hiện giờ có nói gì cũng vô dụng thôi. Ngươi chẳng những làm đổ men rượu, hơn nữa, còn định ẩu đả bản quản sự, đây là chuyện chưa từng xảy ra ở Hòa Thịnh Tuyền. Ngươi cũng biết, Hòa Thịnh Tuyền chúng ta có được ngày hôm nay, đều là do mọi người tuân theo quy củ làm việc. Ngươi mới đến ngày đầu, đã càn rỡ như vậy. Đã phạm vào quy củ, lão tử cũng không nói nhiều, nếu ngươi thức thời, thì hãy thu dọn đồ đạc rồi cút xéo khỏi Hòa Thịnh Tuyền đi!
Sở Hoan nhăn mày lại. Lúc này, Lương phường chủ đã cất tiếng:
– Tiểu Sở à, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã biết ngươi ắt hẳn có tài cán hơn người. Tướng mạo ngươi khác biệt so với người thường, sau này tất sẽ phát đạt.
Sở Hoan biết người này đột nhiên nói ra mấy câu ấy, tuyệt nhiên không có hảo tâm gì. Quả nhiên, Lương phường chủ đã đổi giọng điệu:
– Hòa Thịnh Tuyền là một tửu phường nhỏ, ngươi lại là người có đại tiền đồ, nếu cứ ở đây sẽ bị mai một tài cán. Ta đã suy nghĩ rồi, ngươi quả thật không thích ứng với công việc ở một tửu phường, càng không thích hợp với nơi này. Tuy nhiên ngươi yên tâm, việc ngươi làm đổ vò men rượu, ta sẽ không bắt ngươi phải bồi thường. Ngươi dù sao cũng là người do Đại tác sư giới thiệu, ta cũng phải nể mặt ngài ấy.
– Phường chủ, ý ngài là muốn ta rời khỏi Hòa Thịnh Tuyền?
– À, ta đâu có nói vậy, chỉ là… quả thật Hòa Thịnh Tuyền không thích hợp với ngươi thôi. Nếu không thì hay là ngươi đi hỏi thăm xem có nơi nào nhận ngươi không?
Lương phường chủ vẫn tủm tỉm cười:
– Ngươi cũng biết đó, ta tuy là phường chủ, nhưng Hòa Thịnh Tuyền cũng đâu phải của ta, ta chỉ là thay đại ông chủ quản lý mà thôi. Nếu đại ông chủ biết được chuyện hôm nay… ha hả… đại ông chủ ghét nhất là những người vi phạm quy củ. Ngươi cũng đừng nên khiến ta phải khó xử…
Mọi chuyển ngữ trong chương truyện này đều thuộc về truyen.free, kính mong quý vị độc giả không tự ý phát tán.