Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 52:

Mặt Sở Hoan không chút thay đổi. Viên quản sự mượn oai hùm, cất tiếng:

– Ngươi đã nghe rõ lời phường chủ chưa? Mau thu dọn đồ đạc, cút khỏi Hòa Thịnh Tuy��n.

Vẻ mặt gã đắc ý.

Mày Sở Hoan nhăn lại, cuối cùng quay người rời đi, dưới ánh mắt chăm chú của Lương phường chủ và Viên quản sự, y bước ra khỏi phòng.

Hai người thấy Sở Hoan rời khỏi, đều thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau, cả hai đều lộ vẻ đắc ý. Viên quản sự cúi người nịnh bợ:

– Phường chủ, quả nhiên ngài cao minh. Chỉ bằng vài lời đã khiến tiểu tử này câm nín.

Lương phường chủ nâng chung trà lên, đắc ý nói:

– Chúng ta khi làm việc, đều cần chừa lại ba phần đường sống. Ngươi xem, như ta vừa nói đó, vừa không làm mất thể diện, lại không xé toạc mặt mũi, còn giữ cho Hàn Uyên chút thể diện. Lão Viên à, ngươi làm việc vẫn quá nóng nảy, sau này nên hòa nhã hơn một chút thì tốt...!

Viên quản sự cười nói:

– Chẳng phải ngài đang làm khó tiểu nhân sao? Ngài nghĩ ai cũng có thể như ngài, có được tính cách hòa nhã như vậy sao? Ngài nói lời có lý có lẽ, đánh trúng trọng tâm, đây cần trí tuệ cực cao. Kẻ thô thiển như tiểu nhân, làm sao có được bản lĩnh ấy. Về sau tiểu nhân còn phải học hỏi phường chủ nhiều, chỉ cần được bằng nửa phần của ngài, tiểu nhân đã cảm thấy mỹ mãn rồi.

Trên khuôn mặt mập mạp của Lương phường chủ tươi cười như hoa, buông chén trà, thấp giọng nói:

– Đuổi một tiểu tạp chủng đi cũng chẳng đáng là gì. Hai ngày trước Hàn Uyên đến cầu xin ta, muốn giới thiệu một người vào. Hắn được ông chủ coi trọng, ta cũng không thể không nể mặt lão. Nhưng hôm nay tiểu tử thối này gây sự cố, đuổi hắn đi, đó là khiến Hàn Uyên mất mặt trầm trọng... Trải qua lần này, sau này Hàn Uyên cũng sẽ không dẫn người đến nữa. Cho dù lão thật sự muốn dày mặt tiến cử người vào, đến lúc đó ta có thể mượn cớ tiểu tử này mà từ chối thẳng thừng...!

Nói tới đây, trong mắt gã hiện ra một tia lạnh lẽo:

– Ta muốn cho Hàn Uyên lão hiểu được, tửu phường Hòa Thịnh Tuyền này, lão tử ta định đoạt, Hàn Uyên lão không tính là gì!

Viên quản sự rất khâm phục nói:

– Phường chủ quả nhiên cao minh. Không sai, từ đây, Hàn Uyên sẽ không bao giờ có thể sắp xếp người của lão vào Hòa Thịnh Tuyền được nữa!

Hai người đang đắc ý, chợt nghe tiếng bước chân vang lên. Lương phường chủ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Sở Hoan vừa rời đi không ngờ lại quay lại, đang bước nhanh tới.

Viên quản sự nhìn thấy Sở Hoan quay lại, lập tức giơ tay quát mắng:

– Cút đi, ai cho ngươi vào...!

Gã còn chưa dứt lời, lại thấy trong tay Sở Hoan có thêm một con dao làm bếp hàn quang lấp lánh. Gã giật mình, câu nói tiếp theo đương nhiên nuốt trở lại.

Lương phường chủ thấy Sở Hoan cầm theo dao làm bếp bước vào, lập tức biến sắc, trong mắt lộ vẻ hoảng sợ, vội vàng đứng dậy, trốn ra sau ghế, run giọng nói:

– Sở Hoan, ngươi... ngươi muốn làm gì?

Viên quản sự cũng hồn xiêu phách lạc, nhìn thấy Sở Hoan đằng đằng sát khí, trốn ra sau bàn, cũng không dám tiến lên, càng không dám nói thêm lời nào.

Sở Hoan tiến lên, đặt dao làm bếp ở trên bàn, nói:

– Phường chủ, ngài chém chết ta đi!

Viên quản sự thấy Sở Hoan đã không còn cầm dao, lúc này mới lắp bắp hỏi:

– Sở Hoan, ngươi... ngươi không được làm càn, ngươi... ngươi có chuyện từ từ nói, ngươi, cầm dao... cầm dao là có ý gì?

– Phường chủ, tiểu nhân là kẻ nghèo hèn từ nông thôn.

Sở Hoan mặt không chút thay đổi nói:

– Trong nhà còn có mẹ già cần phụng dưỡng, tiểu nhân thật vất vả mới vào được Hòa Thịnh Tuyền, tìm được công việc này để nuôi sống gia đình. Hiện giờ đã vào mùa đông, rời khỏi Hòa Thịnh Tuyền, tiểu nhân không còn chỗ nào khác để đi. Trong nhà trống hoác, áo cơm thành nỗi lo. Nếu cứ trở về như vậy, tiểu nhân không cách nào ngẩng mặt nhìn mẹ già, thẹn với lão nhân gia bà ấy. Đường đường thân thể bảy thước, ngay cả mẹ già của mình cũng không nuôi sống nổi, đó là bất hiếu... Kẻ bất hiếu, không mặt mũi nào sống tạm trên đời này. Phường chủ, ngài một đao chém chết tiểu nhân, xem như làm việc thiện!

Lương phường chủ trán đổ mồ hôi, nâng ống tay áo xoa mồ hôi lạnh, nói:

– Tiểu Sở à, đây... lỗi ta suy xét không chu toàn. Thật không ngờ ngươi còn có cảnh ngộ như vậy, thôi được rồi, lại đây, chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện...!

Gã chỉ vào một cái ghế nói:

– Lại đây, lại đây, Tiểu Sở, ngồi xuống nói chuyện, ngồi xuống nói chuyện!

Ánh mắt gã liếc qua con dao làm bếp lấp lánh kia, tuy rằng đặt trên bàn, nhưng cách Sở Hoan quá gần, Sở Hoan chỉ cần vung tay là có thể lấy được.

Sở Hoan cũng không khách khí, tựa vào ghế, nhìn chằm chằm Lương phường chủ:

– Phường chủ, Sở Hoan là người trọng tình nghĩa. Người khác đối tốt với ta, ta tri ân báo đáp người khác, nhưng nếu có người muốn ngáng chân, sửa trị Sở Hoan, Sở Hoan...!

Hắn không nói tiếp, nhưng hàn quang trong ánh mắt cũng đã nói rõ hết thảy.

Lương phường chủ nhìn thấy hàn quang xẹt qua trong mắt Sở Hoan, không tự chủ được mà rùng mình một cái. Gã làm ra vẻ điềm tĩnh, kéo ghế qua ngồi xuống, duy trì khoảng cách nhất định với Sở Hoan, cố gượng cười nói:

– Tri ân báo đáp, quả là hảo hán. Tiểu Sở à, vừa rồi ta suy nghĩ không chu đáo, thật không ngờ giờ đã vào mùa đông. Ngươi nói không sai, vừa vào đông này, các hiệu buôn cửa hàng sẽ không nhận người làm... Tiểu Sở à, tuy Hòa Thịnh Tuyền nhỏ bé, nhưng nhân tài như ngươi, nhất định phải giữ lại. Ngươi là người do Đại tác sư đề cử, tất nhiên không hề đơn giản. Ngay hôm qua ta nhìn thấy ngươi, đã hạ quyết tâm phải giữ ngươi lại.

Sở Hoan mặt không chút thay đổi. Trong sâu thẳm mắt Viên quản sự xẹt qua vẻ oán độc, nhưng lại không dám nói thêm một lời.

Lương phường chủ vẫn dõng dạc nói tiếp:

– Mới nãy Viên quản sự nói ngươi làm hỏng quy củ, ta không tin, nếu là người Đại tác sư đề cử, sẽ tuyệt đối không phá hỏng quy củ.

Gã quay qua Viên quản sự, mắng:

– Sau này không được ăn nói bừa bãi, suýt chút nữa đã khiến ta hiểu lầm. Nhân tài như Tiểu Sở vậy, có cầu cũng chẳng được, sao có thể để người rời đi? Ta quyết định, Tiểu Sở à, lòng hiếu thảo của ngươi đáng khen. Cứ ở đây làm cho tốt, kiếm tiền bạc, chăm sóc thật tốt mẫu thân của ngươi...!

Trong lúc gã nói chuyện, ánh mắt lúc thì dán chặt vào tay Sở Hoan, lúc thì liếc nhìn con dao làm bếp, chỉ sợ Sở Hoan đột nhiên nổi cơn thịnh nộ.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Rất nhanh, chỉ thấy Hàn Uyên vội vã bước vào. Lão đứng ở cửa, thấy Sở Hoan khí định thần nhàn ngồi trên ghế, còn Lương phường chủ vẻ mặt tươi cười, nhất thời không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sửng sốt đứng ở đó.

Nhìn thấy Hàn Uyên đến, Lương phường chủ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đứng dậy, cười nói:

– Đại tác sư!

Hàn Uyên vẫn còn hoài nghi, bước vào trong phòng. Sở Hoan đã đứng lên, gọi một tiếng:

– Hàn bá!

Sở Hoan hiểu rõ, Hàn Uyên nhất định là nghe phong thanh, biết mình gặp chuyện, cho nên mới vội vã đến.

– Đây... đây là có chuyện gì?

Hàn Uyên hoàn toàn không hiểu gì, nhìn dao làm bếp trên bàn, khẽ lộ vẻ kinh ngạc.

Lương phường chủ liếc Sở Hoan một cái, thấy Sở Hoan vẫn mặt không chút thay đổi, vô cùng lạnh lùng, vội vàng cười tiến lại, cầm tay Hàn Uyên, thở dài:

– Đại tác sư à, tiểu Sở là một nhân tài. Tiểu Sở mới vào làm việc, ta đã nghĩ rằng nên gọi tiểu Sở đến, muốn nói chuyện với hắn... Ồ, tiểu Sở nói chuyện thật vô cùng khôi hài, sau này nhất định có thể giúp đỡ lớn cho Hòa Thịnh Tuyền ta. Ánh mắt Đại tác sư quả nhiên phi phàm, đã mang đến cho Hòa Thịnh Tuy��n chúng ta một người làm tốt!

Khóe miệng Sở Hoan cuối cùng lộ ra một nụ cười thản nhiên, nói:

– Ngày sau còn mong phường chủ chiếu cố nhiều hơn!

– Không dám, không dám.

Lương phường chủ liên tục nói:

– Tiểu Sở à, ngày sau có việc gì, cứ đến tìm ta, ngàn vạn lần đừng khách khí. Ngươi là người do Đại tác sư giới thiệu vào, vậy chính là người một nhà. Chỉ cần ta có thể giúp được, tuyệt đối sẽ không từ chối!

Sở Hoan gật đầu nói:

– Vậy đa tạ phường chủ!

– Tiểu Sở à, chuyện trong xưởng còn nhiều, vậy chúng ta không nói nhiều nữa. Ngươi cứ đi làm việc đi!

Lương phường chủ lau mồ hôi lạnh trên trán.

Hàn Uyên nghe phong thanh, đặc biệt đến đây cầu tình cho Sở Hoan, nhưng không ngờ lại là cảnh tượng như vậy. Lão vẫn còn ôm đầy bụng nghi ngờ, thấy Lương phường chủ nói như vậy, cũng liền an lòng, chắp tay với Lương phường chủ, dẫn Sở Hoan rời đi.

Sở Hoan và Hàn Uyên vừa ra khỏi cửa, Viên quản sự lập tức tiến lên, cầm lấy con dao làm bếp, hậm hực nói:

– Tiểu tử này quá càn rỡ, đây là uy hiếp chúng ta. Phường chủ, chúng ta đi báo quan, nhốt hắn vào ngục!

Lương phường chủ hung hăng trừng mắt nhìn Viên quản sự một cái, vịn bàn ngồi phịch xuống, như hư thoát, thở hổn hển mấy nhịp, mới nói:

– Báo quan? Hắn có làm ngươi bị thương sao? Nếu cầm dao làm bếp cũng có thể nhốt vào ngục, thiên hạ này chẳng phải đã sớm loạn rồi sao? Những tên nha sai trong nha môn kia, đều là súc sinh lòng dạ hiểm độc, chuyên ăn tươi nuốt sống. Nhốt hắn vào ngục thì không khó, nhưng đám người trong nha môn kia sẽ bỏ qua cho chúng ta sao? Trêu chọc phải bọn chúng, chúng ta có bao nhiêu bạc đều bị chúng nuốt sạch!

Viên quản sự vội vàng nói lớn:

– Chẳng lẽ... chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn tiểu tử thối kia giương oai trong tửu phường như vậy?

Gã nắm tay nói:

– Hắn chỉ có một người, chúng ta còn nhiều thuộc hạ mà, chẳng lẽ không trị được hắn sao?

– Không được làm càn!

Lương phường chủ thở gấp nói:

– Hắn không tầm thường!

– Không tầm thường?

Viên quản sự ngạc nhiên nói:

– Phường chủ, lời này... là vì sao?

– Người này không sợ chết!

Lương phường chủ nói gọn lỏn:

– Hắn là kẻ liều mạng!

Viên quản sự nhíu mày, hoài nghi nói:

– Chẳng qua là một tiểu tử nông thôn, hơi lỗ mãng một chút, chúng ta chẳng cần sợ hắn...!

– Tiểu tử lỗ mãng từ nông thôn ư?

Lương phường chủ cười lạnh nói:

– Ngươi hãy mở to mắt mà nhìn cho kỹ. Ba năm về trước, ngươi còn nhớ rõ hai tên cướp biển bị chém đầu tại cửa chợ không?

Viên quản sự gật đầu nói:

– Nhớ rõ. Quan phủ mất rất nhiều sức lực mới bắt được, thuộc hạ của hai tên kia có hơn mười mạng người...!

– Ngươi còn nhớ lúc hành hình chứ?

Trong khi nói chuyện, giọng Lương phường chủ không kìm nổi mà hơi phát run:

– Ngày đó mưa rơi, người người chen chúc khắp bốn phía pháp trường, ta cũng ở trong đó. Ngươi có còn nhớ rõ, hai tội phạm tử hình ăn chút cơm cuối cùng trên đài, lúc sắp bị chém, bọn họ lại uống rượu ăn thịt vô cùng bình thản, cười cười nói nói, như thể không có chuyện gì. Hiện giờ nhớ lại ánh mắt của bọn họ hôm đó, ta còn... ta còn thấy kinh hãi trong lòng!

Viên quản sự há miệng thở dốc, lại không nói ra lời.

– Vừa rồi lúc Sở Hoan bước vào, ta nhìn thấy ánh mắt của hắn, liền nghĩ ngay đến cảnh tượng ba năm về trước.

Tay Lương phường chủ hơi run rẩy:

– Ánh mắt Sở Hoan, giống hệt với hai tên tử tù kia...!

Viên quản sự nghe vậy, rùng mình một cái.

– Bọn họ đều là người không sợ chết.

Lương phường chủ vẫn còn lòng sợ hãi, khẽ thở dài:

– Chúng ta... chúng ta quả thật không thể trêu chọc!

Viên quản sự đột nhiên buông con dao làm bếp trong tay xuống, không khí trong phòng nhất thời trở nên cực kỳ cứng ngắc. Sau một hồi lâu, Viên quản sự mới cẩn thận hỏi:

– Phường chủ, chẳng lẽ... chẳng lẽ chúng ta phải để cái mầm tai họa ấy ở lại tửu phường của mình sao?

– Không được, tuyệt đối không được!

Lương phường chủ kiên quyết nói:

– Kẻ như vậy mà ở lại tửu phường, ta... ta ăn ngủ không yên.

Gã dừng một chút, lại nói:

– Chẳng qua chúng ta tạm thời không nên hành động thiếu suy nghĩ. Chúng ta không đối phó được hắn, nhưng có người khác có thể đối phó!

– Ai?

– Đại đông gia!

Lương phường chủ cười lạnh nói:

– Còn mấy ngày nữa sẽ phải mở hầm, Đại đông gia nhất định sẽ đến đây. Đến lúc đó ta sẽ bẩm báo việc này cho Đại đông gia. Với tính cách của Đại đông gia, tuyệt đối sẽ không giữ kẻ càn rỡ như thế...!

Ánh mắt Viên quản sự sáng lên:

– Phường chủ, ta hiểu được. Chúng ta là muốn mượn tay Đại đông gia, đuổi Sở Hoan đi. Đại đông gia đuổi hắn đi, chẳng liên quan gì tới chúng ta, đến lúc đó Sở Hoan cũng sẽ không trách tội chúng ta!

Gã giơ ngón tay cái lên:

– Phường chủ, ngài thật sự là cao tay, lòng kính ngưỡng của tiểu nhân với ngài cuồn cuộn như nước chảy, liên miên không dứt, không thể nào thu hồi lại được!

***

Sở Hoan trở lại Lượng đường, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, không thể tin nổi. Ai cũng nghĩ Sở Hoan chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi Hòa Thịnh Tuyền, nhưng không ai nghĩ tới hắn còn có thể trở về lần nữa.

Dưới ánh mắt chăm chú kinh ngạc của Ngưu Kim, Sở Hoan cầm lấy xẻng, bắt đầu khuấy trộn lương thực đã nấu chín. Liếc Ngưu Kim một cái, Sở Hoan vui vẻ cười nói:

– Phường chủ mời ta uống trà, uống trà xong, tự nhiên phải về làm việc!

Ngưu Kim khôi phục tinh thần, giơ ngón cái lên, vẻ mặt sùng bái.

Bản dịch này, từ ngữ chắt lọc, nội dung giữ nguyên, là công sức độc quyền của Truyen.Free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free