(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 706:
Tiết Hoài An không đến một mình mà dẫn theo phu nhân. Y không mặc quan phục mà chỉ khoác lên mình bộ thường phục, trông hệt như một gia chủ hiền hòa, đáng kính. Nhìn thấy Sở Hoan chờ đón trước cửa phủ, Tiết Hoài An lập tức chắp tay cười nói:
“Sở lão đệ, ta đưa phu nhân đến đây để cùng ngươi uống vài chén. Nghe đồn phủ đệ của Sở lão đệ có cất giữ rượu ngon, chắc hẳn ngươi sẽ không nỡ giấu đi chứ?”
Tiết Hoài An đến, Sở Hoan cũng không cảm thấy kỳ lạ, nhưng y dẫn theo Tiết phu nhân tới lại khiến Sở Hoan cảm thấy ngoài ý muốn. Tiết phu nhân tuổi gần bốn mươi, nhỏ hơn Tiết Hoài An vài tuổi, nhưng bảo dưỡng rất tốt, hiển nhiên cũng xuất thân gia đình giàu có, khí chất phú quý, cử chỉ trang nhã. Sở Hoan không dám lạnh nhạt, vội chắp tay. Hắn không biết Tiết phu nhân tới, lúc này thấy Tiết phu nhân, vội sai người đi gọi Tố Nương.
Tố Nương dù sao cũng là nữ chủ nhân của phủ, có khách nữ đến thăm, đương nhiên cần nữ chủ nhân ra tiếp đón. Đây là lần đầu tiên có nữ quyến quan viên tới thăm phủ, Sở Hoan trở tay không kịp. Tiết Hoài An cười nói:
“Phu nhân nghe nói gia quyến Sở lão đệ đã đến kinh thành, nên đặc biệt tới thăm hỏi. Sở lão đệ, ngươi cũng thật là, gia quyến đã đến kinh thành mà ngươi cũng không hề báo một tiếng, để ta phải nghe ngóng từ người khác.”
Sở Hoan vừa đón hai người vào phủ, vừa biểu thị xin lỗi:
“Trước đó Tiết đại nhân một mực chuẩn bị đại điển, vô cùng bận rộn, tiểu đệ cũng không tiện tới quấy rầy…!”
Hắn còn chưa dứt lời, Tiết Hoài An đã trầm mặt nói:
“Sở lão đệ, ngươi khách khí quá rồi. Trước mặt người ngoài, ta và ngươi xưng hô theo chức quan thì không sao, nhưng hôm nay, lẽ nào vẫn phải gọi "đại nhân" ư? Ngươi đã quên rồi, lão phu đây có thể trở về từ Tây Lương là nhờ ngươi đã cứu ta một mạng. Nếu không có Sở lão đệ, chỉ e ta đã sớm vùi thây trong sa mạc rồi.”
Tiết phu nhân cũng cười nói:
“Sở đại nhân, thiếp thân mạo muội tới thăm, ngài cũng đừng trách móc. Lão gia trở về từ Tây Lương, vẫn luôn nhắc tới ân tình của Sở đại nhân, chẳng qua đoạn thời gian trước lão gia bận rộn công việc, không thể thoát thân. Hôm nay rảnh rỗi, nghe nói gia quyến của Sở đại nhân đã đến kinh thành, nên thiếp thân cũng tới đây thăm một chút.”
Sở Hoan cười nói:
“Phu nhân khách khí rồi. Chuyến đi sứ Tây Lương, vẫn là Tiết đại nhân…!”
Thấy Tiết Hoài An trừng mắt liếc mình, hắn cười sửa lời:
“Vẫn là lão ca chiếu cố nhiều. Nếu không có lão ca, đừng nói Sở Hoan này, e rằng toàn bộ sứ đoàn cũng chẳng thể toàn thây trở về.”
Tiết Hoài An cười vỗ vai Sở Hoan, nói:
“Ta với ngươi không cần nói những lời khách sáo ấy.”
Y vỗ bụng:
“Hôm nay ta đến đây với bụng rỗng, ngươi phải chiêu đãi thật tử tế. Nếu không chu toàn, ta e là sẽ không khoan nhượng đâu đấy!”
Sở Hoan cười ha ha, lập tức sai người chuẩn bị tiệc rượu. Tới chính đường, chưa ngồi xuống, chợt nghe tiếng bước chân vang lên, Tố Nương hấp tấp tiến tới, đi vào đại đường, lập tức hỏi:
“Nhị Lang, chàng tìm ta?”
Nàng thấy vợ chồng Tiết Hoài An, ngơ ngác một chút. Tiết phu nhân nhanh chân tiến tới, không chờ Tố Nương khôi phục tinh thần, liền kéo tay Tố Nương, bắt đầu đánh giá từ cao tới thấp, khuôn mặt tươi cười.
Sở Hoan ho khan một tiếng, giới thiệu:
“Tố Nương, vị này chính là Lễ bộ Thượng thư Tiết đại nhân, vị này chính là Tiết phu nhân… mau bái kiến hai vị!”
Những ngày này Tố Nương ở trong phủ cũng hiểu biết một chút, thấy Tiết Hoài An và Tiết phu nhân mặc áo gấm đai ngọc, biết là người cực kỳ phú quý. Lần đầu tiên nàng tiếp xúc với quan lớn phú quý như vậy, lập tức cảm thấy khẩn trương. Chẳng qua nàng cũng biết, lúc này không thể biểu lộ sự khẩn trương. Vị Tiết phu nhân trước mắt này ung dung đẹp đẽ quý phái tự nhiên hào phóng, nếu mình sợ hãi rụt rè, trái lại sẽ làm mất mặt Sở Hoan. Nàng lập tức ngăn chặn tâm tình khẩn trương của mình, dựa vào cấp bậc lễ nghĩa mới học được hai hôm, hơi khom người hành lễ:
“Tố Nương bái kiến Tiết đại nhân, bái kiến Tiết phu nhân…!”
Tiết phu nhân đỡ lấy nàng nói:
“Không nên khách khí.”
Sở Hoan nói:
“Đây là nội tử Tố Nương!”
“Ồ?”
Tiết Hoài An cười nói:
“Hóa ra Sở lão đệ đã cưới vợ…!”
Y cười như không, y biết rõ Sở Hoan cưới một vị Tháp Lan Cách tại Tây Lương, mặc dù biết gia quyến Sở Hoan tới kinh thành, y cũng không rõ ràng là gia quyến gì. Đến lúc này mới biết không ngờ đó lại là thê tử của Sở Hoan. Y thấy Tố Nương cũng không phải xuất thân nhà giàu có, song thấy nàng mộc mạc đoan trang, trong lòng y cũng hiểu rõ Sở Hoan vốn chẳng xuất thân từ gia đình quyền quý, có một thê tử như vậy cũng là lẽ thường tình. Y lại cười nói:
“Đệ muội đoan trang hiền đức, Sở lão đệ quả là có phúc!”
Sở Hoan liếc Tố Nương, đoan trang thì có phần đúng, nhưng đâu thể chỉ thoáng nhìn mà nhận ra hiền đức được?
Tiết phu nhân kéo tay Tố Nương cũng không buông, cười nói:
“Muội tử tốt, Sở đại nhân tuổi trẻ tài tuấn, muội lại như một bông hoa đang độ xuân sắc, quả nhiên là trai tài gái sắc, trời đất tác thành một đôi. Hôm nay đến kinh thành, mọi chuyện đã ổn thỏa rồi. Ngày thường ta cũng khá nhàm chán, từ nay xem như tìm được bạn tri kỷ, sau này ta sẽ dẫn muội đi thăm thú khắp kinh thành một phen. Muội vừa mới đến, chắc hẳn còn chưa quen thuộc. Ta đây từ nhỏ đã lớn lên ở kinh thành, thuộc từng con phố, ngõ hẻm nơi đây như lòng bàn tay.”
Tố Nương thấy Tiết phu nhân rất thân thiết, sự khẩn trương vơi đi phân nửa, nói:
“Phu nhân trư��c tiên ngồi xuống, Tố Nương sai người đi pha trà…!”
“Nam nhân bọn họ nói chuyện ở đây, nữ nhân chúng ta cũng không tiện ở lại quấy rầy.”
Nét mặt Tiết phu nhân tươi cười như hoa. Tuy nàng gần bốn mươi tuổi, thế nhưng bảo dưỡng rất tốt, da thịt không hề lỏng lẻo, lại rất trắng. Lúc nàng còn trẻ chắc chắn cũng là một vị mỹ nhân. Hiện giờ đã là phụ nữ trung niên, bộ dạng càng thùy mị. Nắm tay Tố Nương, dịu dàng nói:
“Không bằng muội dẫn ta đi một vòng trong phủ, không biết có được không?”
Tố Nương liếc nhìn Sở Hoan. Trong lòng Sở Hoan cũng lo ngại Tố Nương ứng phó không chu toàn, lỡ thất lễ trước mặt Tiết phu nhân, nhưng nếu lúc này cự tuyệt thì lại càng bất kính, bèn cười nói:
“Tố Nương, phu nhân đã có ý, nàng dẫn theo phu nhân đi chung quanh một chút!”
Tố Nương nghe Sở Hoan nói như vậy, đương nhiên không tiện cự tuyệt, dẫn theo Tiết phu nhân rời cửa.
Lúc này Sở Hoan mới mời Tiết Hoài An ngồi xuống, lại sai người dâng trà, sau đó mới cười nói:
“Mấy hôm nay Tiết lão ca rảnh rỗi rồi sao?”
Hắn biết rõ mặc dù Lễ bộ không nói tới rảnh rỗi, nhưng dù sao vẫn nhàn rỗi hơn nhiều so với các Nha môn khác trong Lục bộ. Binh bộ, Hộ bộ, Công bộ đang bận rộn với chiến sự Đông Nam; Hình bộ cùng Đại Lý Tự thì tiến hành thanh trừng tàn đảng của An Quốc Công. Còn Lại bộ, sau sự kiện mưu phản tại Thông Thiên Điện, trong triều đình có không ít ghế trống cần bổ nhiệm quan viên mới.
Đoạn thời gian trước Lễ bộ quả thực bận rộn một hồi vì đại điển tế trời, hiện giờ chuyện đã qua, đương nhiên cũng nhàn rỗi hơn nhiều.
Tiết Hoài An nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống rồi cười nói:
“Cũng nhàn rỗi hơn nhiều rồi. Giờ rảnh rỗi, ta liền đến tìm Sở lão đệ trò chuyện.”
Sở Hoan cười nói:
“Thật ra tiểu đệ cũng đang muốn tới nhà lão ca quấy rầy đây.”
Tiết Hoài An cười nhẹ một tiếng, nhìn chung quanh mới nói:
“Sở lão đệ, mấy hôm nay Tề Vương điện hạ vẫn an khang chứ?”
Sở Hoan lắc đầu nói:
“Về điều đó thì ta không rõ. Mấy hôm nay ta vẫn chưa từng diện kiến điện hạ.”
Tiết Hoài An hơi gật đầu nói:
“Chỉ sợ điện hạ bị kinh hãi, Hoàng hậu vô cùng yêu thương ngài. Vừa mới xảy ra chuyện lớn như vậy, lòng người trong kinh thành còn chưa ổn định, trong khoảng thời gian này có lẽ điện hạ sẽ không rời cung đâu.”
“Số người bị chấn kinh cũng không ít.”
Sở Hoan thở dài:
“Chỉ là may mà mọi chuyện đã qua rồi. Sau này chúng ta chỉ cần hầu hạ cẩn trọng hơn là được.”
Tiết Hoài An lắc đầu nói:
“Không thể nói như vậy. Theo ta được biết, đêm hôm đó Tề Vương bị kinh hãi còn lớn hơn rất nhiều so với người khác.”
“Ồ?”
Sở Hoan nhíu mày:
“Cớ sao lão ca nói ra lời này?”
Lúc này Tiết Hoài An ngồi đối diện Sở Hoan, dường như cảm thấy khoảng cách quá xa, đứng dậy đi tới bên người Sở Hoan, ngồi xuống cạnh Sở Hoan. Hơi trầm ngâm, dường như đang suy nghĩ điều gì, sau một lát mới thấp giọng nói:
“Mấy hôm nay Sở lão đệ có gặp Lang Vô Hư không?”
Sở Hoan nói:
“Hôm nay ta cũng có gặp hắn trong Nha môn. Song, Hộ bộ đang bận trù tính lương thảo để bổ sung đến Đông Nam, nên ta cũng không có thời gian nói chuyện nhiều với hắn.”
“Xem ra ngươi còn không biết.”
Tiết Hoài An nói:
“Nghe nói đêm hôm đó tại Thông Thiên Điện, Lang Vô Hư đã lập được công lớn!”
“Công lớn?”
“Không sai.”
Tiết Hoài An thấp giọng nói:
“Nghe nói trong đêm hôm đó, nếu không có Lang Vô Hư, Tề Vương điện hạ đã gặp phải bất trắc lớn!”
“Còn có chuyện này sao?”
Sở Hoan quả thật không rõ ràng lắm, cau mày nói:
“Lão ca nói rằng Lang Vô Hư đã cứu mạng Tề Vương ư?”
“Chuyện này có không ít người biết rõ.”
Tiết Hoài An đáp:
“Nghe nói đêm đó có hai gã Võ Kinh Vệ liên tục đuổi giết Tề Vương, dường như muốn dồn ngài vào chỗ chết. Vốn dĩ Tề Vương suýt chút nữa đã bị Võ Kinh Vệ sát hại, may mắn thay vào thời khắc nguy cấp, Từ Đại học sĩ cùng Lang Vô Hư đã theo kịp, nhờ vậy Tề Vương mới biến nguy thành an.”
Sở Hoan cau mày nói:
“Lão ca nói rằng đêm đó Võ Kinh Vệ thừa cơ hỗn loạn để sát hại điện hạ sao?”
“Chỉ sợ điều này không phải nói ngoa.”
Tiết Hoài An nói:
“Có không ít người tận mắt nhìn thấy.”
“Điều này cũng lạ.”
Sở Hoan sờ lên cằm:
“Chẳng lẽ trước đó Hoàng Củ đã sắp xếp sẵn người, chuẩn bị gây bất lợi với Tề Vương?”
Tiết Hoài An lắc đầu nói:
“Về điều đó thì không rõ ràng lắm. Thế nhưng mục tiêu đêm đó của Hoàng Củ là Thánh thượng. Ta nghĩ, hẳn Hoàng Củ tự tin nắm chắc thắng lợi, chỉ cần khống chế đại cục, sẽ không để tâm đến một hai người. Nếu phe cánh Hoàng Củ muốn lấy mạng Tề Vương, vậy cớ sao lại bỏ qua Thái tử điện hạ? So với Tề Vương, mối thù giữa Thái tử và Hán Vương đã vô cùng sâu đậm.”
Sở Hoan hơi trầm ngâm, rốt cuộc hỏi:
“Tiết lão ca cảm thấy chuyện này có vấn đề sao?”
Tiết Hoài An vội khoát tay nói:
“Ta từng đồng cam cộng khổ với Sở lão đệ, mà Sở lão đệ lại có quan hệ thân thiết với Tề Vương, nên ta mới cố ý nhắc nhở đôi điều. Nếu quả thật là Hoàng Củ phái người thừa cơ hỗn loạn tìm cách sát hại Tề Vương, thì đó cũng chẳng phải chuyện lớn gì, bởi Hoàng Củ đã chết, mọi việc cũng đã kết thúc. Ta lo ngại trong chuyện này còn có duyên cớ khác, nếu đúng như vậy, sau này Tề Vương vẫn cần phải chú ý cẩn thận hơn.”
Sở Hoan hơi gật đầu.
Bất kể mục đích Tiết Hoài An nói những điều này với mình là gì, Sở Hoan trong lòng đều hiểu rõ một điều: vận mệnh của hắn gắn liền chặt chẽ với Tề Vương. Một khi Tề Vương gặp biến cố, con đường hoạn lộ của hắn cũng sẽ đi đến hồi kết.
“Đa tạ lão ca nhắc nhở.”
Sở Hoan khẽ nói, nghĩ tới một chuyện, hỏi:
“Đúng rồi, có một việc, không biết có nên hỏi hay không.”
“Giữa ta và ngươi, đâu cần phải khách sáo như vậy.”
Tiết Hoài An đáp:
“Có chuyện gì thì ngươi cứ nói thẳng.”
Sở Hoan nghĩ nghĩ, rốt cuộc hỏi:
“Thật ra tiểu đệ có một điều vẫn rất thắc mắc. Đêm đó, sau khi bình định Hoàng Củ, dường như tâm tình của Thánh thượng không tệ, thế nhưng…!”
Tiết Hoài An lập tức hiểu được ý Sở Hoan, thở dài:
“Sở lão đệ muốn hỏi vì sao tính tình Thánh thượng thay đổi lớn, hạ lệnh xử quyết Võ Kinh Vệ? Ngươi có biết, đêm đó ta đã tâu gì với Thánh thượng không?”
Sở Hoan gật đầu, cười nói:
“Đây cũng chỉ là tiểu đệ tò mò mà thôi, lão ca cũng đừng quá khó xử.”
Mỗi con chữ nơi đây đều là tinh hoa dịch thuật độc quyền của truyen.free.