(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 745:
Sở Hoan cười hỏi:
- Chắc hẳn các hạ đã gặp người trong thôn?
Người đeo mặt nạ đáp:
- Thực ra, dân làng đã rời đi, có người gần đây đã tận mắt ch���ng kiến. Ta vừa gặp mấy người, hỏi về việc này, họ cũng biết đại khái sự tình.
- Ồ?
Sở Hoan trầm ngâm một lát, rồi nói:
- Chỗ ta có thể nhóm lửa, bên ngoài khá rét lạnh, các hạ có muốn lại đây ngồi một lát không? Đúng rồi, hình như chúng ta còn chút lương khô.
Người đeo mặt nạ không từ chối. Sở Hoan dẫn gã trở lại căn nhà mình đang nghỉ ngơi, đám người Tôn Tử Không lập tức nhóm lửa. Ánh lửa bùng lên, chiếc mặt nạ của gã càng hiện rõ hơn. Sở Hoan thấy mắt trái của gã dưới mặt nạ quả nhiên có một vết sẹo lớn, đúng là độc nhãn, nhưng con mắt còn lại lại sáng ngời.
- Vẫn chưa hay tôn tính đại danh của các hạ?
Ngồi xuống cạnh đống lửa, Sở Hoan sai người lấy lương khô, chia cho người nọ hai miếng bánh. Gã cũng không khách khí, nhận lấy rồi đáp lời:
- Ta họ Cừu, ngươi có thể gọi ta là Lão Cừu!
- Cừu?
Sở Hoan ngạc nhiên nói:
- Dòng họ này quả thật hiếm thấy.
Hắn hỏi:
- Cừu huynh nhìn thấy thôn dân, chắc hẳn họ đã nói những xác chó trên cây là do quỷ hồn quấy phá?
- Không sai.
Người đeo mặt nạ Lão Cừu gật đầu:
- Theo lời họ nói, không lâu trước đây, rất nhiều thôn đều phát hiện những chuyện lạ lùng khó tin.
- Chuyện lạ?
- Có người vô duyên vô cớ mất tích.
Lão Cừu nói:
- Lúc ban đầu, trong một thôn có hai ba người đột nhiên bị quỷ ám... !
- Xin hỏi Cừu huynh, quỷ ám này giải thích thế nào?
- Là quỷ nhập vào người.
Lão Cừu thản nhiên đáp:
- Tuy có thể đi lại, nhưng không nói lời nào, hai mắt vô thần, người khác sai gì thì làm nấy, hệt như mộng du, hơn nữa khi ngủ cũng không nhắm mắt... Nói cách khác, họ không cần ngủ.
Tôn Tử Không rùng mình một cái:
- Không cần ngủ?
Lão Cừu gật đầu nói:
- Không sai. Những người đó ba bốn ngày không chợp mắt, như cái xác không hồn, không nói một lời.
- Vậy sau này thế nào?
- Không thể nghỉ ngơi, thân thể đương nhiên ngày càng suy yếu.
Lão Cừu chậm rãi nói:
- Dù vậy, những người đó vẫn ngày đêm không ngủ. Thôn không có cách nào, đều cảm thấy trúng tà. Về sau, họ tìm đạo sĩ đến, sau khi đạo sĩ nhìn thấy liền nói bị quỷ ám, trên thân thể những người đó đều có ác quỷ nhập vào... !
Sở Hoan cười nhạt một tiếng, cũng không nói lời nào.
- Thôn dân nghe vậy, đương nhiên sợ hãi, khẩn cầu đạo sĩ làm phép đuổi quỷ. Vốn dĩ đạo sĩ đã đáp ứng, thế nhưng đợi đến lúc đạo sĩ chuẩn bị xong đạo trường, các thôn dân mới phát hiện, mấy người bị quỷ ám kia, dĩ nhiên không cánh mà bay, mất tích không dấu vết.
Lão Cừu giọng khàn khàn, giữa đêm tối, nghe có vẻ hơi quỷ dị:
- Các thôn dân tìm khắp nơi không thấy, đúng lúc đó trong thôn lại xuất hiện chó chết.
Sở Hoan hỏi:
- Cho nên họ cảm thấy những con chó chết có liên quan đến quỷ hồn?
- Chó giữ nhà trong thôn, tất cả đều lặng yên không một tiếng động mà chết, ban đầu thôn dân chỉ phát hiện không thấy tung tích của chúng, ngay sau đó liền phát hiện tất cả chó trong thôn đều bị treo trên ngọn cây.
Lão Cừu nói:
- Nghe nói thôn dân đặc biệt tìm đạo sĩ đến xem xét việc này, sau khi đạo sĩ kia xem xong, liền cuống quýt chạy trốn, thôn dân đuổi theo, đạo sĩ mới công bố là oán linh quấy phá.
- Những thôn dân kia tin tưởng những lời quỷ quái này?
Sở Hoan cười lạnh hỏi.
- Vì sao họ không tin?
Lão Cừu nói:
- Những xác chó treo trên ngọn cây kia, không phải sức người có thể làm được. Còn những người bị quỷ ám, thì giải thích thế nào đây?
Gã cắn một miếng bánh:
- Sau khi việc này xảy ra, rất nhanh liền có những thôn khác xảy ra chuyện tương tự. Người trong thôn liên tục bị quỷ ám, ngay lập tức lại mất đi tung tích, các thôn dân đều nói những người kia đều bị quỷ quái bắt đi... Ban đầu chỉ là đồn đãi, về sau lại có người tận mắt nhìn thấy quỷ hồn xuất hiện.
Sở Hoan nhíu mày.
- Tại một thôn không xa nơi đây, có thôn dân bị quỷ ám, ngày đêm không ngủ, bởi vì trước đây người bị quỷ ám sẽ mất tích rất nhanh, cho nên người nhà của người này trông coi rất chặt chẽ, ngày đêm phái người ở bên cạnh.
Lão Cừu nói khẽ:
- Đêm đó, thê tử của người này vẫn luôn ở bên cạnh, giữa đêm tối nàng chợt nghe được một hồi tiếng động cổ quái, sau đó liền thấy trượng phu mình đứng dậy từ trên giường, đi ra ngoài cửa như một quỷ hồn... !
Tôn Tử Không cảm thấy sợ hãi, tiến lại gần Mã Chính, tự thấy không an toàn, không kìm được mà nắm chặt tay Mã Chính. Mã Chính không nhịn được nhìn gã một cái, thấy khóe mắt Tôn Tử Không run rẩy, biết gã sợ hãi nên mặc kệ gã nắm lấy tay mình.
- Người phụ nữ kia không rõ chuyện gì xảy ra, một mực đi theo trượng phu ra khỏi nhà. Tuy nàng sợ hãi, nhưng cũng không dám kinh động trượng phu, theo lời người ở đây nói, nếu như lúc mộng du mà đánh thức hắn, hồn phách của hắn sẽ rời khỏi thể xác, người phụ nữ kia cho rằng trượng phu mộng du, không dám kinh động. Ra khỏi nhà, người phụ nữ kia mới nhìn thấy, trước cửa nhà không xa, có một cái bóng đứng đó, cái bóng kia mặc một bộ đồ đen, trong tay giơ một cây cờ trắng... !
- Cờ trắng?
Sở Hoan nghe được một màn quỷ dị như vậy, cũng hơi kinh ngạc.
- Đúng vậy, bóng đen kia giơ cờ trắng, chính là một chiếc cờ trắng cắm trên mộ sau khi người ta chết.
Lão Cừu bình tĩnh nói:
- Lúc ấy người phụ nữ bị dọa đến gần như bất tỉnh, tận mắt thấy trượng phu mình nhích tới gần quỷ hồn kia, quỷ hồn kia tay nâng cờ trắng, dẫn đường phía trước, hán tử kia như bị ma xui quỷ khiến, theo sát phía sau quỷ hồn, càng lúc càng xa. Người phụ nữ kia muốn đuổi theo, chân lại sợ đến mức không nhúc nhích được, thậm chí không hô nổi một tiếng... !
Lúc này chẳng những Tôn Tử Không sắc mặt khó coi, ngay cả Mã Chính và Liễu Tùy Phong trong mắt cũng lộ ra vẻ hoảng sợ.
- Chờ đến ngày hôm sau, người nhà mới phát hiện người phụ nữ kia nằm trước cửa. Sau khi tỉnh lại, người phụ nữ nói chuyện mình tận mắt nhìn thấy cho mọi người, chuyện này lập tức truyền khắp toàn bộ thôn, người trong thôn không dám tiếp tục ở lại nữa, chờ lúc họ rời khỏi thôn, thôn đã mất tích mười mấy người... !
Lão Cừu tháo túi nước bên hông xuống, uống một hớp:
- Mấy thôn trước sau đều phát sinh chuyện như vậy, ai cũng không dám ở lại, cả đám đều đi nơi khác... !
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, ngoài cửa gió lạnh từng cơn thổi vào. Sau một lát, Sở Hoan mới hỏi:
- Cừu huynh có biết những người biến mất trong thôn là những ai không?
- Gần như đều là nam đinh.
Lão Cừu đáp:
- Đang lúc tráng niên.
Sở Hoan vuốt cằm nói:
- Nếu quả thực quỷ hồn quấy phá, vì sao chúng chỉ mang nam đinh đi? Già yếu phụ nữ và trẻ con, vì sao không gặp phải chuyện không may? Dựa theo lẽ thường, nam đinh đang tráng niên, dương khí trên người rất vượng, ngay cả quỷ hồn cũng sẽ kiêng kỵ ba phần. Trái lại những người già yếu phụ nữ trẻ em kia, quỷ hồn mới có khả năng xâm nhập... !
Lão Cừu nhìn chằm chằm Sở Hoan, hỏi:
- Các hạ cảm thấy trong này có kỳ quặc?
Sở Hoan suy nghĩ một lát, rồi nói:
- Ta chỉ thắc mắc, vì sao những quỷ hồn kia lại đột nhiên xuất hiện trong từng thôn vào lúc này, lại vì sao chỉ dẫn nam đinh đi?
- Không biết huynh đài đã từng nghe qua một câu.
- Câu gì?
- Thiên địa hữu biến, quần ma loạn vũ.
Lão Cừu nói:
- Lúc trời đất có biến cố, người chết đói khắp nơi, huyết quang tràn ngập, càn khôn sai vị, dương thế náo động, Quỷ Môn Quan của âm giới cũng sẽ mở ra, những lệ quỷ của Âm Phủ cũng sẽ thừa dịp này tiến vào dương thế từ Quỷ Môn Quan, làm xằng làm bậy tại dương gian.
Sở Hoan cười nói:
- Huynh đài tin tưởng lời đồn đãi như vậy?
- Ta có tin hay không cũng không quan trọng.
Lão Cừu thản nhiên nói:
- Chẳng qua dân chúng nơi đây tin tưởng chuyện này. Họ đã bí mật truyền tai nhau rằng, nguyên nhân xuất hiện quỷ hồn hiện thế, là vì giang sơn Đại Tần phải có biến cố, Càn Khôn sai vị, Hoàng đế hiện giờ, ngay cả ác quỷ âm thế cũng không phục, bọn chúng đi ra từ Quỷ Môn Quan, chính là vì làm loạn giang sơn Đại Tần này, chỉ có giang sơn đổi chủ, Quỷ Môn Quan bế tắc, quần ma mới có thể trở về Địa Ngục... !
- Lời nói vớ vẩn, không đáng để bác bỏ.
Sở Hoan cười lạnh nói:
- Ác quỷ âm thế gì chứ, đơn giản là có người muốn làm loạn lòng dân, lung lay nền tảng quốc gia mà thôi.
Lão Cừu ồ một tiếng, nói:
- Nghe như vậy, các hạ không tin tưởng lời đồn đãi? Các hạ cảm thấy hết thảy điều này là do có người giật dây phía sau?
- Treo chó lên cây, đối với dân chúng tầm thường mà nói đương nhiên rất không tầm thường.
Sở Hoan nói:
- Nhưng thiên hạ này chưa hẳn không người làm được. Cừu huynh là người trong võ đạo, hẳn phải biết, chỉ cần có khinh công tốt, muốn làm được chuyện kia, cũng không phải quá khó khăn.
Lão Cừu gật đầu nói:
- Nói như vậy tuy không sai, nhưng khinh công như vậy cũng hiếm thấy, đó tuyệt đối cần cao thủ khinh công tuyệt đỉnh. Nếu thật sự là con người làm ra, dùng công phu của họ đương nhiên có thể làm chuyện lớn hơn, vì sao lại muốn giả thần giả quỷ, ra tay với mấy thôn dân?
Hơn nữa, thôn dân bị quỷ ám, thì giải thích thế nào?
Gã uống một ngụm nước:
- Các hạ thuyết phục ta rất dễ, nhưng chưa chắc những dân chúng kia lại tin tưởng lời các hạ. Lời đồn đãi như vậy bắt đầu lan tràn tại An Ấp Đạo, các hạ phải biết, tiếng người đáng sợ, phòng dân còn khó hơn phòng sông, lỗ hổng này vừa mở, không cần bao lâu lời đồn sẽ càng truyền rộng, nếu những chuyện ly kỳ như vậy còn xảy ra tại An Ấp, như vậy dân chúng chắc chắn tin tưởng lời đồn quần ma loạn thế... !
Đôi mày Sở Hoan nhíu chặt, vấn đề này nhìn như quỷ dị, dường như cũng không phải chuyện gì lớn, nhưng nếu những lời đồn này truyền đi khắp nơi, rất có thể An Ấp sẽ rơi vào trong rung chuyển.
Quan trọng nhất chính là, Hoàng gia An Ấp hiện giờ đã mưu phản, Hoàng Thiên Dịch đang nắm binh tại đèo Ngọc Tỏa giằng co với quan binh. Thế lực và ảnh hưởng của Hoàng gia tại An Ấp không có khả năng dễ dàng biến mất, nếu như Hoàng gia lợi dụng lời đồn này, cổ động dân chúng, chỉ sợ tình thế An Ấp sẽ xuất hiện biến cố lớn hơn nữa. Sở Hoan đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ban đêm gió lớn, trong lòng hắn không nhịn được nghĩ, những chuyện cổ quái xảy ra ở mấy thôn này, sẽ không phải Hoàng Thiên Dịch phái người giả thần giả quỷ để đầu độc dân chúng nơi này chứ?
- Loại chuyện này, chúng ta muốn quản cũng không được.
Sở Hoan thở dài, cười nói:
- Chỉ mong chúng ta đừng gặp phải những quỷ quái kia là tốt rồi. Đúng rồi, Cừu huynh cũng bôn ba trên đường, không biết muốn đi nơi nào?
- Tìm người.
Lão Cừu cầm lấy chiếc bao vải đay thô bên người:
- Tìm một vị bằng hữu, ta nợ hắn một thứ, đi khắp chân trời góc biển, ta cũng phải tìm được hắn, trả đồ lại cho hắn.
Gã đứng dậy, cầm lấy chiếc bao, đi thẳng ra cửa, xoay người liếc nhìn Sở Hoan, thấy Sở Hoan cũng đang nhìn gã, ánh mắt hai người chạm nhau, đều không nói gì. Lão Cừu quay người lại, rời khỏi phòng, chui vào trong bóng tối.
Đây là bản dịch có một không hai, được thực hiện bởi truyen.free.