Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 753:

Xe đi trên đường lộc cộc, tuy không thể nhìn thấy gì, nhưng Sở Hoan cảm giác xe ngựa đang đi về hướng tây. Trên đường đi, xe không hề dừng lại. Hơn nữa, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, không một tiếng động.

Chẳng hề nghi ngờ, đối với những tên lính canh ngục này mà nói, đây hẳn là một lộ trình quen thuộc. Bọn chúng không cần dừng xe để suy tính bất cứ điều gì, hơn nữa, xe ngựa chạy thông suốt trên đường, không hề bị ngăn cản.

Bên trong xe cũng yên tĩnh như tờ. Tất cả mọi người không ai nói lời nào. Chẳng biết đã trải qua bao lâu, Sở Hoan cảm thấy xe ngựa đột nhiên dừng lại, lập tức nghe thấy tiếng cửa xe mở ra, một giọng nói lạnh lùng vang lên:

- Xuống, xuống hết đi.

Những người bên trong xe lần lượt bước xuống. Sau khi xuống xe, Sở Hoan cảm thấy từng cơn gió lạnh ập tới từ bốn phía. Lại nghe trong gió có tiếng xào xạc. Sở Hoan lập tức hiểu rằng, tiếng xào xạc đó chính là tiếng cành lá đung đưa trong gió. Nếu không có gì bất ngờ, e rằng hôm nay bọn họ đã bị lính canh ngục dẫn tới một khu rừng.

Lính canh liên tục đẩy vào lưng bọn họ, thúc giục mọi người đi vào một gian phòng. Bên trong, hàn khí bên ngoài giảm đi đáng kể. Sở Hoan dựa vào tiếng bước chân mà đoán, tổng cộng c��ng có hơn mười người.

Đợi đến khi lính canh bảo dừng lại, mọi người mới được phép nghỉ chân. Lúc này, lại nghe một tên lính canh ngục trầm giọng nói:

- Tất cả ở lại đây, thành thật mà sống. Nếu ai dám giở trò bịp bợm, một đao chém chết.

Một gã tù phạm lên tiếng:

- Không phải là thay đổi nhà tù sao? Rốt cuộc đây là nơi nào? Các ngươi muốn đem chúng ta đi đâu?

Gã chưa dứt lời đã nghe một tiếng kêu thảm thiết. Lập tức, người nọ run giọng nói:

- Các ngươi… các ngươi vì sao đánh người?

- Lão tử vừa mới nói rồi, ở nơi này thì phải biết điều. Nếu ai dám hó hé gì, một đao chém chết!

Tên lính canh ngục cười lạnh:

- Đã đến nơi này, cấm hỏi han nói năng gì cả! Nếu ai dám nói thừa một câu, thì hãy thử xem đao của ông đây sắc hay cùn. Dù sao các ngươi cũng đều là tử tù, sớm muộn gì cũng phải chịu một đao. Nếu ai nóng lòng muốn chết, lão tử đây sẽ tặng cho hắn trước một đao!

Chúng tù phạm nghe vậy, kinh hồn bạt vía, làm gì còn dám hó hé nửa lời.

Rất nhanh sau đó, mọi người liền nghe thấy tiếng khóa cửa. Sở Hoan dựa vào tường, ngồi xuống. Đợi một lát, xung quanh lại hoàn toàn yên tĩnh. Hắn tự cởi trói hai tay, kéo khăn che mặt xuống, quan sát khắp nơi, rồi lập tức đưa hai tay ra sau lưng, giả vờ như vẫn đang bị trói.

Không gian trong phòng không tối đen như hắn tưởng, mà vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ. Đây là một căn phòng khá rộng, bốn bề trống không, vách tường mục nát. Dù có hai cửa sổ, nhưng đã bị gỗ đóng kín, chỉ lộ ra vài khe hở bé tí. Ánh sáng bên ngoài rọi qua các khe hở, nên trong phòng mới có chút ánh sáng, không đến mức tối đen như mực.

Sở Hoan lặng yên không một tiếng động quan sát khắp nơi. Hắn chỉ thấy trong phòng có chừng mười ba, mười bốn người đang nằm ngồi ngổn ngang. Có người dựa vào vách tường, có người nằm trên mặt đất. Tất cả đều bị bịt mắt, trói tay. Vì bị tên lính canh dọa cho sợ chết khiếp, nên ai nấy im phăng phắc, không hề hé răng nói nửa câu. Mặc dù trong phòng có hơn mười người, nhưng lại yên lặng như tờ, không một tiếng động.

Cánh cửa phòng đã bị khóa. Sở Hoan khẽ đứng dậy, không gây một tiếng động nào mà đến gần cửa phòng, ghé tai nghe ngóng. Hắn nghe thấy bên ngoài có bước chân đi qua đi lại, hiển nhiên là có người đang canh gác.

Sở Hoan không thể xác định đây là nơi nào. Hắn lại bước khẽ đến bên cửa sổ, nghiêng người ghé sát tai vào nghe ngóng. Rồi đưa tay thăm dò, nhìn qua khe hở ra bên ngoài thì thấy sắc trời đã sáng. Ánh mặt trời bắt đầu le lói chiếu xuống mặt đất. Hai cỗ xe ngựa kia sớm đã biến mất không dấu vết. Ngay cả những tên lính canh ngục cũng không thấy bóng dáng đâu nữa, tựa hồ như đã biến mất vào hư vô.

Sở Hoan nghi hoặc. Hắn không có cách nào xác định đây là nơi nào, chỉ thấy phía trước có một khu rừng khá rộng lớn. Cây cối um tùm. Tuy nhiên, lúc này đã bắt đầu vào mùa đông, nên lá trên cành đã rụng gần hết, chỉ còn trơ lại những cành khẳng khiu gầy guộc, thân thô ráp xù xì. Sở Hoan mơ hồ cảm thấy đây là một khu rừng khá hẻo lánh.

Hắn lặng yên trở lại vị trí cũ, dựa vào vách tường, như đang có điều suy nghĩ.

Suốt một ngày, đám lính canh ngục không một ai đến phòng giam. Trong phòng, đám tù phạm cả ngày không có hạt cơm nào vào bụng. Sở Hoan đã quen cuộc sống khổ cực, một hai ngày không ăn cơm cũng là chuyện bình thường nên hắn không để ý mấy. Ngược lại, có vài tên tù phạm than ngắn thở dài, nhưng không dám trách móc, đành bấm bụng nhịn đói.

Sở Hoan vẫn duy trì bình tĩnh, trong ngày này, an thần tu luyện Long Tượng kinh.

Cho đến khi hắn nghe thấy có tiếng động vọng qua cửa sổ. Hắn nhanh chóng di chuyển, dựa bên cửa sổ, quan sát bên ngoài, lại nhìn thấy trong cánh rừng xa xa có ánh lửa. Bốn năm bó đuốc sáng rực như những con mắt quỷ, đang tiến về phía phòng giam. Rất nhanh, ánh lửa liền đến gần.

Sở Hoan thấy có hai chiếc xe ngựa lớn đang đi đến trước cửa phòng.

Trước cửa phòng, gã đội trưởng nhà lao đã từng thẩm vấn Sở Hoan mang theo ba bốn tên lính canh ngục đang đứng đợi. Lúc này, Sở Hoan mới phát hiện, gã Lao đầu kia và đám lính canh ngục đều mặc thường phục, cũng không hề mang theo dụng cụ của quản ngục. Tối qua khi khởi hành, đám người này đã thay đổi y phục, chắc chắn là để tránh tai mắt, che giấu thân phận của mình.

Hai cỗ xe ngựa tiến đến gần. Sở Hoan thấy gã Lao đầu kia bước ra nghênh đón. Trong ánh lửa, Sở Hoan cũng nhìn thấy bên cạnh cỗ xe ngựa có bốn năm con tuấn mã cao lớn, những kỵ sĩ ngồi trên đều bịt mặt bằng khăn vải đen. Nhìn qua cũng biết không phải người lương thiện. Kỵ sĩ đi đầu quay người xuống ngựa, dù khoảng cách hơi xa nhưng Sở Hoan vẫn phát hiện bên hông người nọ có đeo một đai lưng màu trắng.

Gã Lao đầu hiển nhiên có chút kính sợ đối với người này, vội tiến lên nói mấy câu. Người nọ gật đầu, đưa mắt nh��n về phía cửa sổ. Sở Hoan vội vàng lùi về phía sau.

Sau một lát, Sở Hoan lại đến cửa sổ thăm dò, thấy gã Lao đầu dẫn những người kia đi về phía phòng giam.

Sở Hoan nhẹ nhàng trở lại vị trí của mình, hơi kéo khăn che mặt xuống một chút, để có thể lờ mờ chứng kiến cảnh tượng trước mặt. Hắn lại đưa hai tay ra phía sau lưng, tựa vào vách tường.

Không lâu sau, nghe cửa phòng kẽo kẹt vài tiếng, Sở Hoan dựa vào vách tường, bất động thanh sắc, nhưng vẫn kịp liếc mắt nhìn ra cửa phòng. Hai gã lính canh ngục giơ cao bó đuốc đi phía trước, theo sát phía sau là gã đội trưởng nhà lao dẫn người đeo đai lưng màu trắng đi vào phòng. Gã đội trưởng nhà lao đứng thẳng tắp, đưa tay ra đếm:

- Mười bốn người, chính các ngươi tự điểm danh đi.

Người có chiếc đai lưng màu trắng chắp hai tay sau lưng. Gã dựa vào ánh lửa nhìn quanh một vòng. Ánh mắt của gã sáng như điện, hết sức sắc bén, từ từ dịch chuyển về phía Sở Hoan nhưng không lập tức rời đi. Sau khi quan sát Sở Hoan một lúc, ánh mắt của gã trở nên hết sức khác lạ. Sau đó, gã li��n quay người, không nói một lời nào mà nhanh chóng đi ra cửa.

Sắc mặt của gã Lao đầu có chút khó hiểu. Gã vội vàng bám theo sau. Mấy tên lính canh ngục cũng nhanh chóng bước theo rồi đóng sầm cánh cửa phòng lại.

Sở Hoan cảm thấy hơi lạ, cảm thấy có gì đó không bình thường. Hắn nhíu mày, nghĩ tới ánh mắt sắc bén của người kia, lại càng cảm thấy có vấn đề.

Không gian xung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Chẳng biết bao lâu, Sở Hoan đột nhiên nghe thấy tiếng động nhẹ từ trên nóc nhà vọng xuống. Lúc này, sắc trời bên ngoài đã sáng rõ. Ánh sáng lọt qua khe cửa sổ đủ để thấy rõ khắp nơi.

Sở Hoan ngẩng đầu lên. Thoáng cái, hắn chợt thấy một tia sáng từ trên nóc nhà chiếu xuống. Không ngờ viên ngói trên mái đã bị cạy lên.

Chẳng bao lâu sau, trên mái có bảy, tám chỗ ngói bị cạy, để lộ những lỗ thủng khiến ánh sáng chiếu xuống, làm cho căn phòng sáng bừng.

Mặc dù bị bịt mắt, nhưng Tôn Tử Không cũng cảm nhận được sự thay đổi này, liền khẽ hỏi:

- Sư phụ! Người nghe... nóc nhà... trên nóc nhà như có tiếng động.

Sở Hoan cau mày. Lúc này, đám phạm nhân cũng cảm nhận được sự khác lạ trên mái nhà. Mặc dù bị bịt mắt, nhưng tất cả đều theo phản xạ mà ngẩng đầu nhìn lên trên.

Sở Hoan cũng đang quan sát xem kẻ đó định làm gì. Trong giây lát, trên mái nhà có một cái đầu thò xuống quan sát rồi lập tức có người nói:

- Đổ xuống đi.

Bất ngờ, từ cái lỗ trên mái nhà, như có một cơn mưa lớn ập xuống bên dưới, khiến cho hơn nửa số phạm nhân không kịp né tránh, cũng chẳng có chỗ để trốn nên bị nước dội lên người.

Sở Hoan nhìn thấy nước từ trên cao dội xuống liền biến sắc. Hắn giơ tay nắm lấy bả vai của Tôn Tử Không, rồi lôi gã đi với tốc độ cực nhanh, trốn vào góc phòng. Mặc dù vậy, Tôn Tử Không vẫn bị nước dính vào vài chỗ trên người. Sở Hoan lôi gã vào trong góc phòng rồi nhanh chóng giật khăn che mặt của gã xuống, tháo dây trói.

Tôn Tử Không được gỡ khăn che mặt. Hai mắt chói lòa, nhưng khi nhìn thấy có thứ gì đó từ trên mái nhà dội xuống thì vô cùng kinh hãi. Ngay lập tức, gã ngửi thấy một thứ mùi khác lạ xộc vào mũi. Gã quay đầu nhìn Sở Hoan rồi nói đầy kinh ngạc:

- Sư phụ! Dây thừng của người...

Gã không biết Sở Hoan rất giỏi tự cởi trói, cho nên không thể hiểu vì sao tay chân của hắn lại được tự do như vậy.

Sở Hoan lạnh lùng nói:

- Bọn chúng hạ độc thủ...

- Hạ độc thủ?

Tôn Tử Không ngẩn người, vẫn chưa kịp hiểu ra:

- Sư phụ! Sao lại thế này?

- Chẳng lẽ ngươi không ngửi thấy sao?

Sở Hoan trầm giọng nói:

- Thứ nước từ trên cao dội xuống chính là dầu.

Tôn Tử Không cúi xuống đất, thấy mặt đất bóng nhẫy, tỏa ra mùi quái dị, gã liền giật mình. Rồi gã hiểu ra, cất tiếng nói thất thanh:

- Sư phụ! Bọn chúng... bọn chúng định thiêu cháy chúng ta?

Tiếng kêu của Tôn Tử Không còn chưa dứt, gã vừa ngẩng đầu lên thì thấy nơi mái nhà quả nhiên có mấy người đang cầm đuốc thả xuống bên dưới.

Bản dịch độc quyền này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và phát tán mà không có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free