(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 813:
Ngày hai mươi tám tháng chạp, khắp nơi rộn ràng nấu bánh chưng, bắn pháo hoa.
Chỉ còn hai ngày nữa là đến giao thừa. Gần một nửa thành Thái Nguyên đang tất bật chuẩn bị đón tất niên. Nhà nhà đều mong chờ năm mới sắp đến, nhưng đối với quan binh đóng giữ ở hồ Ngọc Tỏa, càng đến cuối năm tâm trạng của họ càng thêm lo lắng, bồn chồn không yên.
Sáng ngày hai mươi tám tháng chạp, một trận tuyết lớn bất ngờ đổ xuống.
Đến trưa, tuyết ngừng rơi. Trên các lều vải, rạp của quan binh đóng ở bờ đông hồ Ngọc Tỏa đều phủ một lớp tuyết dày. Ngoại trừ những binh sĩ phải tuần tra định kỳ, đại bộ phận quan binh còn lại đều ẩn mình trong lều để sưởi ấm.
Thời tiết ngày càng lạnh buốt, khiến khí thế vốn đã sa sút của quan binh càng thêm uể oải khi cái rét ngấm sâu vào cơ thể.
Ai ai cũng mong muốn được đoàn tụ cùng gia đình vào cuối năm. Thế nhưng đối với binh sĩ đóng quân tại hồ Ngọc Tỏa, đó lại là một hy vọng quá đỗi xa vời. Họ còn chẳng biết liệu mình có thể sống sót rời khỏi nơi đây để trở về nhà đoàn tụ với người thân hay không nữa.
Quan binh ở bờ đông chỉ còn khoảng ngàn người. Ngay cả những tháp canh dọc bờ hồ cũng thấy vắng bóng lính gác. Tình trạng tương tự di��n ra khắp mọi nơi quanh hồ Ngọc Tỏa.
Phụ trách chỉ huy phòng tuyến phía đông là Lộ Thiên Hộ của quân Nghĩa Châu.
Lộ Thiên Hộ đã gần năm mươi tuổi, một người lão luyện dày dặn kinh nghiệm. Gần ngàn binh mã đang cố thủ ở bờ đông hầu hết đều thuộc quân Nghĩa Châu. Trước khi lên đường, Lộ Thiên Hộ không thể ngờ rằng chiến sự lại có thể lâm vào hoàn cảnh bi đát như thế này.
Đối với đại đa số quan binh, ban đầu ai nấy đều cho rằng đây chỉ là một cuộc vây bắt con mồi của thợ săn. Bởi vậy, họ muốn dựa vào cơ hội này để tích cóp chút chiến công khi tham gia quân ngũ.
Trước khi lên đường, thậm chí Lộ Thiên Hộ còn hùng hồn phát biểu, cổ vũ binh lính quân Nghĩa Châu dũng mãnh tiến về phía trước, nhất định phải giành được danh tiếng áp đảo các nhánh quân của châu khác. Hơn nữa, lão còn cam đoan với các tướng sĩ rằng chiến sự chỉ cần vài ngày là sẽ kết thúc, đến lúc đó toàn quân từ trên xuống dưới sẽ được ban thưởng đầy đủ.
Gia tộc họ Hoàng vốn nổi tiếng giàu sang phú quý có thể sánh ngang với cả quốc gia, nên ai cũng tin rằng sẽ dễ dàng thu được chiến lợi phẩm phong phú. Việc giao nộp một phần cho triều đình tất nhiên là không thể thiếu, nhưng trích ra một khoản để khen thưởng toàn quân cũng là điều hợp tình hợp lý.
Thế nhưng, lời nói hùng hồn của lão đến hôm nay đã trở thành một trò cười đáng hổ thẹn.
Cuộc chiến tưởng chừng chỉ diễn ra trong vài ngày nay đã kéo dài đến một tháng ròng. Quân Nghĩa Châu vốn là thợ săn, giờ đây lại giống như những con mồi đang bị thợ săn săn lùng.
Hồ Ngọc Tỏa vẫn chưa được dọn dẹp sạch sẽ, ngẫu nhiên vẫn có thể nhìn thấy những chiến thuyền đầy hài cốt trôi nổi, thậm chí còn có thể bắt gặp những mảnh chân tay bị cháy khét dạt vào bờ hồ.
Uy tín của Lộ Thiên Hộ trong quân Nghĩa Châu đã bị tổn hại nghiêm trọng. Càng gần cuối năm, binh sĩ Nghĩa Châu càng tỏ ra bất mãn hơn nữa.
Thậm chí hai ngày trước, khi Lộ Thiên Hộ đang tuần tra nơi trú quân, lão còn nghe được những lời bàn tán ngay sau lưng mình. Trong đó, có cả những lời bình luận vô cùng khó nghe. Những hộ vệ bên cạnh Lão Thiên Hộ ngay lập tức muốn xử tử những binh sĩ đó, nhưng đã bị lão ngăn cản lại.
Lão không còn ở thời kỳ tuổi trẻ nông nổi, nên dễ dàng thấu hiểu cảm xúc và tâm tư của binh sĩ.
Hai ngày qua, hầu như lão không rời khỏi doanh trướng. Đơn giản là vì trong lòng chất chứa nỗi hổ thẹn. Vài tên thuộc hạ và lãnh tướng đã thay phiên nhau vào cùng lão uống rượu giải sầu. Nghĩ đến việc giao thừa sắp đến mà gần ngàn quân Nghĩa Châu không thể rời khỏi hồ Ngọc Tỏa, chỉ có thể ăn Tết ở nơi đây, lão liền phái người đi nói với Chủ sự Bộ Binh ở bên kia để chuẩn bị đồ ăn mừng năm mới cho binh sĩ. Dù sao cũng cần tổ chức một buổi lễ mừng năm mới nho nhỏ để xoa dịu cảm xúc khó chịu trong lòng quan binh.
Đang lúc hoàng hôn buông xuống, vài tên thuộc hạ đã rời đi. Lộ Thiên Hộ nằm trên chiếc giường gỗ đơn giản, đầu hơi choáng váng vì tuổi đã cao, chỉ cần uống hơi nhiều rượu một chút là dễ say.
Trong lúc mơ mơ màng màng, lão chợt nghe thấy tiếng báo động từ bên ngoài vọng vào: - Báo!
Lộ Thiên Hộ cố gắng ngồi dậy, trầm giọng nói: - Vào đi.
Một tên binh sĩ chạy vào bẩm báo: - Bẩm Thiên Hộ đại nhân, trong hồ có biến!
Thân hình Lộ Thiên Hộ chấn động, tỉnh rượu được một nửa. Lão vội vàng kéo chiếc giày bên cạnh xỏ vào chân, rồi chỉ vào bộ áo giáp trên giá gỗ nói: - Mau, giúp bổn tướng mặc nó vào!
Binh sĩ tiến lên giúp Lộ Thiên Hộ mặc áo giáp. Cầm theo thanh đao, Lộ Thiên Hộ bước ra khỏi lều lớn, đi thẳng về phía hồ.
Lúc này, không ít binh tướng đã nhận được tin tức, đều vội vàng chạy đến bên hồ. Khi nhìn thấy Lộ Thiên Hộ, mấy tên thuộc hạ liền tiến lên nghênh đón, một người căng thẳng bẩm báo: - Đại nhân, bên kia hồ Ngọc Tỏa đã có biến!
- Tình hình ra sao?
Một tay Lộ Thiên Hộ nắm chặt chuôi đao, vội vàng hỏi: - Hoàng Thiên Dịch lại muốn giở trò quỷ quái gì nữa đây?
Nhìn sắc mặt thuộc hạ đầy vẻ kinh hoảng, lão nhận ra rằng trận chiến lần trước đã để lại một nỗi ám ảnh quá lớn trong lòng các quan binh.
- Thuyền của bọn chúng lại di chuyển rồi ạ.
Lộ Thiên Hộ nhíu mày bước đến tháp canh định leo lên. Mặc cho thuộc cấp bên dưới khuyên can, lão vẫn không để ý, nhờ ánh nắng hoàng hôn, lão nhìn sâu vào trong hồ và quả nhiên có thể lờ mờ thấy đội thuyền của Hoàng gia đang di chuyển. Nhìn động tĩnh, dường như chúng đang tiến về phía bờ đông. Thấy vậy, sắc mặt Lộ Thiên Hộ lập tức biến đổi.
- Mau truyền lệnh xuống, cung tên sẵn sàng, gươm đao chuẩn bị, toàn quân đề phòng!
Lộ Thiên Hộ nhìn xuống đám thuộc hạ, lạnh lùng ra lệnh: - Ngươi mau đi, thông báo cho bờ Bắc cùng bờ Nam biết rằng Hoàng gia đang chuẩn bị tấn công bờ đông!
Thuộc cấp lập tức truyền lệnh, một mặt đi thông báo cho các binh tướng, một mặt khác tranh thủ thời gian đi gọi cứu viện.
Trên đảo Lý Ngư cũng có vài tòa tháp canh. Lúc này, Hoàng Thiên Dịch đang đứng trên tháp, phóng tầm mắt về phía bờ đông. Mắt y tuy nhỏ nhưng thị lực không hề kém, chứng kiến cảnh bờ đông đã chật ních người, đám đông nhốn nháo như đàn kiến chạy toán loạn, khóe miệng y không khỏi nở một nụ cười đắc ý.
Trong tòa tháp nhỏ, bên cạnh y còn có Hoàng Tri Quý đang chắp tay sau lưng, dường như đang suy ngh�� điều gì. Hoàng Thiên Dịch cười nói: - Lão Thất, chúng ta đoán không sai. Những quan binh Đại Tần này sớm đã không còn là thiết kỵ của Đại Tần hai mươi năm về trước nữa rồi, bất quá chỉ là một đám ô hợp vô dụng mà thôi. Ngươi xem, chúng ta bên này còn chưa làm gì mà bọn chúng đã bị hù cho chạy tán loạn, ha ha ha ha…
Tiếng cười lớn của y lộ rõ vẻ mười phần đắc ý.
Thấy Hoàng Tri Quý không nói gì, Hoàng Thiên Dịch quay đầu lại thì thấy y vẫn đang chìm trong suy tư. Y không khỏi nhíu mày hỏi: - Lão Thất, ngươi làm sao vậy?
Hoàng Tri Quý vội vàng hoàn hồn, ánh mắt hướng về phía bờ hồ, hỏi: - Đại ca, đám người Quỷ Phương liệu có gặp chuyện gì không?
- Chắc là không.
Hoàng Thiên Dịch nói: - Chẳng phải ngươi đã dặn bọn chúng xé lẻ đội hình, chia thành từng nhóm nhỏ sao? Theo ta thấy, bọn chúng sắp hành động rồi đó.
Y lại hỏi: - Đúng rồi, từ giờ đến thời điểm ước định còn khoảng bao lâu nữa?
- Chỉ còn khoảng nửa nén hương thôi.
Hoàng Tri Quý cau mày nói: - Tuy nhiên, bên kia tựa hồ vẫn chưa có động tĩnh gì.
Ho��ng Thiên Dịch cười lạnh nói: - Nếu người Quỷ Phương mà làm hỏng đại sự của ta, ta sẽ khiến bọn chúng gà chó không yên.
Hoàng Tri Quý nhíu mày suy tư, hỏi: - Đại ca, nhiệm vụ của chúng ta là kiềm chế quan binh để Thái Nguyên có đầy đủ thời gian hành sự. Chỉ là hôm nay thay đổi kế hoạch, liệu có nên không...?
- Lão Thất à lão Thất, ngươi muốn ta phải nói sao đây?
Hoàng Thiên Dịch cau mày nói: - Ngươi là người thông minh, sao hôm nay lại hồ đồ như vậy? Chẳng lẽ chúng ta phải đứng nhìn lũ chó Mộc Tướng quân kia chiếm được thành Thái Nguyên sao? Hắn ta miệng nói sẽ đem thành Thái Nguyên giao cho chúng ta, nhưng hắn càng nói, ta càng không tin. Giữa chúng ta với hắn, bất quá chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Hắn muốn chúng ta kiềm chế quan binh, chúng ta cũng muốn lợi dụng hắn gây loạn ở tiền tuyến để giúp chúng ta giải trừ khốn cảnh. Lúc ấy đáp ứng hợp tác cùng hắn, thật sự là tình thế bức bách. Hôm nay chúng ta đã liên thủ với người Quỷ Phương, đã có thực lực để phá vòng vây, đánh thẳng vào thành Thái Nguyên, tự nhiên là không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Hoàng Tri Quý đồng tình, gật đầu. Hoàng Thiên Dịch thấy lời mình đã có tác dụng, giọng nói hòa hoãn hơn: - Lão Thất, đến giờ này Hoàng gia chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi. Mặc kệ có nguyện ý hay không, mặc kệ có thể đạt được hay không, chúng ta chỉ có thể tiến lên phía trước, chỉ có duy nhất một con đường đó mà thôi. Thắng, chúng ta sẽ lấy Thái Nguyên làm căn cơ, khống chế An Ấp, chiêu binh mãi mã. Trong thời loạn thế này, mời chào hiền tài chưa hẳn là không thể xưng bá thiên hạ. Đến lúc đó, đánh chiếm Lạc An, chém đầu Doanh Nguyên thì giang sơn này ta cùng Thất đệ hưởng thụ. Cùng lắm chỉ là mất mạng mà thôi. Lúc trước chúng ta đã tưởng mình mất mạng ở Thái Nguyên, đã xem như chết một lần rồi. Hiện tại cái mạng này cũng coi như là nhặt được, hãy dùng nó để đánh cược một lần!
Hai hàng lông mày của Hoàng Tri Quý vốn đang nhíu chặt, lúc này đã giãn ra, nói: - Tây Bắc không yên, họa Thiên Môn ở Đông Nam, Liêu Đông bạo động, chiến loạn ở Hà Bắc… Triều đình này đã không còn bao nhiêu sức lực nữa rồi. Đại ca nói không sai, chúng ta sẽ đánh cược một lần! Thành thì làm vương hầu, thua thì làm giặc, cho dù là vì báo thù rửa hận, chúng ta cũng phải đánh bạc một phen!
Hoàng Thiên Dịch vui vẻ vỗ vai Hoàng Tri Quý, mỉm cười nói: - Đây mới đúng là Thất đệ của ta! Huynh đệ đồng tâm, có ngươi và ta ở bên nhau nhất định sẽ làm nên đại sự.
Hoàng Tri Quý mỉm cười. Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt y đột nhiên thay đổi, giơ tay lên nói: - Đại ca, huynh nhìn xem...
Hoàng Thiên Dịch chưa kịp quay đầu lại đã nghe thấy tiếng chém giết vang vọng đến. Khi y quay người thì chỉ thấy bóng người tán loạn bên bờ hồ nay lại càng thêm hỗn loạn.
- Đại ca, người Quỷ Phương đến rồi!
Ánh mắt Hoàng Tri Quý sáng ngời: - Bọn chúng đã đến rồi!
Trên mặt Hoàng Thiên Dịch hiện rõ vẻ hưng phấn. Sắc trời lờ mờ, tình hình bên bờ hồ không thể thấy rõ ràng nhưng tiếng chém giết lại vô cùng rõ rệt. Thậm chí còn có thể chứng kiến bóng người giao tranh, bóng đao vung lên chém xuống. Chỉ một lúc sau, người Quỷ Phương hình như đã xông thẳng vào nơi trú ẩn của quân Nghĩa Châu.
- Người Quỷ Phương thật sự dũng mãnh thiện chiến.
Hoàng Thiên Dịch vui vẻ, hưng phấn vuốt cằm nói: - Tri Quý, tuy nói rằng người Quỷ Phương vô cùng dã man, vụng về như heo, nhưng trong chiến trận thì họ lại vô cùng mạnh mẽ.
Y quay đầu lại nói: - Quân của chúng ta cũng có thể hành động rồi, xông lên đi! Quân Nghĩa Châu sẽ không chịu nổi một kích đâu...
Mọi nội dung trong bản dịch này đều được sáng tạo độc quyền bởi Truyen.free.