Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 814:

Hoàng Thiên Dịch vô cùng phấn khích.

Chứng kiến Quỷ Phương nhân đột ngột tập kích quân Nghĩa Châu, y biết bước đầu tiên trong đại nghiệp của mình đã khởi sự. Sắc trời mờ mịt, Hoàng Thiên Dịch đương nhiên không thể thấy rõ mặt những kẻ sát nhân bên bờ sông, song y có thể đoán được quân Nghĩa Châu đang lâm vào thế bất lợi... Đám quan binh vốn tập trung bên sông, đột ngột bị tập kích không kịp trở tay, đã sớm loạn thành một đoàn.

Tuyết hoa bay lượn giữa không trung. Những bông tuyết bị đao thương xé rách, tung bay tán loạn.

Hoàng Thiên Dịch giơ tay. Ngay lúc đó, hơn mười chiếc thuyền thuộc quyền chỉ huy của y bắt đầu rời bến, hướng về phía bờ đông, hòng thu hút sự chú ý của quan binh bờ đông, tạo cơ hội tốt cho Quỷ Phương nhân tập kích.

Kế hoạch hôm nay đã thành công. Y đã chuẩn bị sẵn để các đội thuyền bên dưới tiến gần bờ đông.

Hoàng Tri Quý khẽ khàng khuyên nhủ:

– Đại ca, chớ nên vội vã...!

Hoàng Thiên Dịch nhíu mày, kinh ngạc hỏi:

– Lão Thất, có chuyện gì vậy? Thời cơ chín muồi, là lúc nâng cao sĩ khí, chúng ta nên mau chóng xuất kích.

Hoàng Tri Quý nghiêm sắc mặt nói:

– Đại ca, chúng ta không thể rời đảo toàn bộ. Trên đảo còn có cơ nghiệp của chúng ta, dù muốn r���i đi, cũng nên để lại người trông coi...!

Hoàng Thiên Dịch đã hiểu ý Hoàng Tri Quý, cười đáp:

– Đệ lo lắng quan binh thấy trên đảo không người sẽ thừa cơ đổ bộ tấn công?

– Không thể không phòng bị!

– Lão Thất, chớ lo lắng!

Hoàng Thiên Dịch cười đáp:

– Chuyện này ta đã sớm liệu tính. Trong tay chúng ta có hàng chục chiếc thuyền lớn nhỏ. Đệ hãy xem quan binh phía bên kia, trận chiến lần trước, thuyền của bọn chúng đã tổn hại gần hết, hiện giờ dù tập trung đủ cũng chưa đến mười chiếc. Huống hồ đám người trên bờ kia đều là vịt cạn, căn bản không đáng lo. Chúng ta chỉ cần để lại một chiếc thuyền và mấy trăm người là đủ để đảm bảo phòng thủ vững chắc hai đảo...!

Hoàng Tri Quý nhíu chặt mày:

– Đại ca...!

– Lão Thất, đệ hãy lưu lại trấn giữ đảo.

Hoàng Thiên Dịch nghiêm giọng nói:

– Ta sẽ dẫn người lên bờ, hướng về thành Thái Nguyên. Chẳng qua là muốn dụ quan quân truy kích mà thôi. Nếu chúng không đuổi theo, mà dồn sự chú ý vào hai đảo trên hồ, thì đệ phải cố gắng giữ vững cho ta. Chỉ c��n chúng ta hạ được thành Thái Nguyên, tin tức truyền đến, quan binh sẽ không dám ham chiến, khó khăn tại hồ Ngọc Tỏa sẽ dễ dàng giải quyết.

Hoàng Tri Quý khẽ nhướng mày:

– Đại ca, đệ đi công thành Thái Nguyên, huynh ở lại...!

– Lão Thất, công phá thành Thái Nguyên vô cùng nguy hiểm.

Hoàng Thiên Dịch khẽ thở dài.

– Ta cũng không biết có biến cố nào xảy ra hay không. Đệ hãy lưu lại nơi này. Đệ tâm tư cẩn trọng, cho dù lần này ta có thất thủ, ít ra cũng còn có đệ chống đỡ Hoàng gia chúng ta...!

Thần sắc y chợt trở nên nghiêm trọng:

– Lão Thất, nếu ta có mệnh hệ gì, tương lai của Hoàng gia, cùng với đại thù của phụ thân, tất cả đều trông cậy vào đệ...!

Công thành Thái Nguyên đương nhiên nguy hiểm hơn nhiều so với trấn thủ hồ Ngọc Tỏa. Hồ Ngọc Tỏa diện tích rộng lớn. Trong tay Hoàng gia có thuyền, lại có thủy thủ giỏi thủy chiến. Cho dù chỉ lưu lại mấy trăm người, quan binh không thuyền không quân, cũng khó mà đánh được. Hơn nữa việc công thành Thái Nguyên, mặc dù huynh đệ Hoàng gia đã bàn bạc kỹ lưỡng kế hoạch, thậm chí kể cả khi thành Thái Nguyên có nội ứng, nhưng ai có thể đảm bảo sẽ không phát sinh biến cố? Bởi vậy, nó đương nhiên nguy hiểm hơn nhiều so với việc ở lại trấn giữ hồ. Hoàng Tri Quý lắc đầu nói:

– Đại ca, thật sự phải chia quân làm hai đường, đại ca ở lại trấn giữ, tiểu đệ sẽ dẫn người đi công phá thành Thái Nguyên.

– Sao có thể như vậy!

Hoàng Thiên Dịch kinh ngạc, nắm chặt tay Hoàng Tri Quý:

– Thất đệ, việc này ngàn vạn lần không thể, đệ ở lại, ta là đại ca, đệ nhất định phải nghe lời ta!

Hoàng Tri Quý khẽ thở dài:

– Đại ca, tiểu đệ chỉ là kẻ khôn vặt, huynh mới là người vạch ra toàn bộ kế hoạch lớn.

Y dừng một chút rồi nói:

– Đại ca, đừng chần chừ nữa, huynh ở lại trấn giữ hồ Ngọc Tỏa, tiểu đệ sẽ mau chóng truyền tin thắng lợi về!

Mắt Hoàng Thiên Dịch phiếm hồng, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng:

– Thất đệ, vậy thì đại ca sẽ ở đây đợi tin thắng lợi của đệ, đệ hãy bảo trọng thân mình.

Hoàng Tri Quý chắp tay, chợt nghe tiếng reo hò vọng đến từ một tòa tháp không xa:

– Lui rồi, quan binh bị đánh lui rồi...!

Huynh đệ họ Hoàng nhanh chóng nhìn về phía bờ hồ, quả nhiên lúc này quan binh đã tháo chạy tán loạn, rất nhiều bóng người mau chóng chạy về phía nam, lờ mờ thấy những Quỷ Phương nhân dũng mãnh đuổi theo truy kích.

Hoàng Thiên Dịch vui mừng vỗ tay reo lên:

– Lão Thất, đây là thời điểm tốt nhất, chúng ta hãy xuất kích lên bờ.

...

...

Thái Nguyên thành.

Bởi vì sắp đón năm mới, nên trong thành trên dưới đều tràn ngập không khí vui vẻ tưng bừng. Nhưng nếu nói nơi nào trong thành hôm nay náo nhiệt nhất, thì chính là Lục Viên.

Đại sảnh, phòng khách đều đã chật kín người. Quan viên thân sĩ tề tựu một nhà. Để thuận tiện chào hỏi khách khứa, hai ngày nay Lục gia đã đưa tới hơn chục nha hoàn sai vặt. Chính là vì không muốn chậm trễ tiếp đón bất cứ vị khách nào.

Đèn hoa giăng mắc, không khí vui mừng tràn ngập khắp nơi, chữ hỷ đỏ thẫm được dán đầy trong Lục Viên.

Khắp nơi đều có người. Khi trời tối, Tổng đốc thành Thái Nguyên Viên Sùng Thượng cùng Khâm sai đại nhân Sở Hoan đã đến Lục Viên, hiện đang vui vẻ trò chuyện tại hoa viên Lục gia.

Hơn mười quan viên thành Thái Nguyên đều có mặt. Viên Sùng Thượng và Sở Hoan ngồi vị trí cao nhất trong nhã sảnh, thần thái vô cùng ôn hòa. Những cô nương hầu hạ bên cạnh cũng thanh tú như nước.

Bọn họ là những quan chức trọng yếu nhất của toàn bộ An Ấp. Tất cả nha môn, ngoại trừ Chủ sự Bộ Binh lúc này còn ở bên hồ Ngọc Tỏa, và Chỉ huy sứ Cấm Vệ quân Phương Thế Hào đang đi Hồ Châu bình định đạo tặc Tùng Lâm, dường như tất cả quan viên phủ Thái Nguyên đều đã đến tham gia tiệc cưới. Ngay cả Vệ Sở quân Chỉ huy sứ Lệ Vương Tôn, ban đầu nghe nói vì bệnh không thể dự tiệc, nhưng Lục gia hiển nhiên cảm thấy thiếu đi một nhân vật như vậy sẽ mất đi phần trọng thị, nên đã phái người liên tục cầu xin mấy lần. Hơn nữa Lục Thế Huân còn đích thân đưa xe đến đón, vừa rồi có người đến báo, Lệ Vương Tôn cuối cùng đã đồng ý đến, hiện đang trên đường.

Dù cho đang nói cười rôm rả, nhưng không một ai dám đề cập đến thất bại thảm hại trên hồ Ngọc Tỏa lần trước.

Thậm chí trong lời nói của mọi người, ai nấy đều cố gắng tránh dùng những từ có chứa "hồ" hay "ngọc".

Dĩ nhiên, ai nấy đều hiểu rõ, không nên để những vị đại quan này trở thành chủ đề bàn tán của mọi người. Mặc dù hoa viên phía sau Lục Viên trong mùa đông phong cảnh không thể nói là tú lệ tuyệt trần, nhưng lại có hòn non bộ, đình nghỉ mát... lại có cảnh tuyết mỹ lệ. Lục Viên quả thực vô cùng náo nhiệt, nhưng vẫn giữ được vẻ tao nhã khoan thai.

Trà là trà ngon thượng đẳng. Đang lúc huyên náo, chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng báo:

– Chỉ huy sứ đã đến!

Phòng khách vốn náo nhiệt lập tức im bặt. Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cửa.

Rất nhanh sau đó, Vệ Sở quân Chỉ huy sứ Lệ Vương Tôn từ ngoài bước vào. Lệ Vương Tôn hôm nay có chút khác biệt so với thường ngày. Gã xuất thân binh lính, phần lớn thời gian đều mặc áo giáp, dù không phải khoác giáp cũng ăn mặc gọn gàng nghiêm chỉnh, vậy mà hôm nay lại xuất hiện trước mặt mọi người trong bộ trường bào tím.

Lệ Vương Tôn dáng người cân đối, bộ trường bào trên người lại càng tôn thêm khí chất nho nhã.

Tuy nhiên, sắc mặt gã không được tốt. Trước đây, gã luôn khiến người khác cảm thấy không giận mà uy, nhưng giờ đây sắc mặt nhợt nhạt, không có huyết sắc, lúc bước đi cũng không còn cảm giác vững chãi như xưa của một người luyện võ như Viên Sùng Thượng. Chỉ cần nhìn dáng đi của Lệ Vương Tôn, đã biết chân gã hơi run, sức khỏe quả thực rất kém.

Tính cách Lệ Vương Tôn hướng nội, lại không giỏi giao tiếp. Mặc dù đường đường là Vệ Sở quân Chỉ huy sứ, song gã không kết giao nhiều với người trên quan trường. Tuy nhiên, vì quân lương, Vệ Sở quân phải tiếp xúc với Chủ sự Bộ Hộ, nên cũng có chút giao tình với vị này. Thực tế, những quan viên tại nhã sảnh phần lớn thuộc hệ thống chính vụ, trong khi Lệ Vương Tôn lại thuộc hệ thống quân bộ. Quân và chính ở đây tách biệt, bởi vậy những quan viên này không chịu sự tiết chế của gã. Do đó, khi gã đến, mọi người chỉ hiếu kỳ vì sao gã này suýt chết vì trúng độc, nghe nói vẫn đang trong thời kỳ tĩnh dưỡng, lại chạy đến dự tiệc? Không ít người vì khách sáo mà đứng dậy chắp tay thi lễ. Ngay cả Viên Sùng Thượng cũng cười nói:

– Chỉ huy sứ, lúc trước nghe mọi người nói ngươi không thể đến, bản đốc vẫn nghĩ hôm nay trong thành dù thiếu ai cũng không thể thiếu ngươi. Bản đốc vừa dứt lời, thì ngươi thật sự đã đến rồi, ha ha ha...!

Y cười lớn, mọi người xung quanh cũng cười rộ lên.

Lệ Vương Tôn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười. Sở Hoan liền nói:

– Đã đến thì hãy ngồi xuống.

Đợi đến khi Lệ Vương Tôn ngồi vào chiếc ghế bên cạnh mình, Sở Hoan mới ân cần hỏi:

– Chỉ huy sứ sức khỏe thế nào rồi? Đã tốt hơn chưa?

Lệ Vương Tôn cảm kích đáp:

– Được Sở đại nhân quan tâm, vô cùng cảm kích. Cũng không có gì đáng ngại.

Viên Sùng Thượng nghiêm mặt nói:

– Lệ Chỉ huy sứ, ngươi phải chú ý bảo trọng thân thể. An Ấp chúng ta không thể thiếu ngươi.

Lệ Vương Tôn bình tĩnh cười đáp:

– Tổng đốc đại nhân đã quá lời.

Gã không nói thêm gì, chỉ im lặng liếc Sở Hoan một cái.

Đúng lúc đó, một tiếng cười vang lên, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng cười. Nhanh chóng sau đó, Lục Lãnh Nguyệt mặc hỉ phục bước vào. Lúc này, đám quan viên nhao nhao đứng dậy, không ngừng cười nói chúc mừng. Lục Lãnh Nguyệt rất vui mừng, đáp lễ với mọi người, rồi tiến đến gần Viên Sùng Thượng, cung kính nói:

– Tổng đốc đại nhân, lễ đường đã chuẩn bị ổn thỏa, có thể lập tức khai tiệc, xin mời quý vị an tọa.

Viên Sùng Thượng cũng không khách khí, cười đáp:

– Chư vị, có lẽ mọi người đều đã nghe nói qua lễ đường phía sau hậu hoa viên Lục gia. Nơi đó có thể nói là một tác phẩm độc đáo. Hôm nay chúng ta sẽ đến lễ đường đó, uống rượu thoải mái, không câu nệ, chư vị thấy sao?

Lục gia vốn là thương nhân. Bởi vậy, khách mời hôm nay đại đa số cũng là thương nhân. Đám quan viên lại không muốn ngồi cùng một chỗ với thương nhân. Nghe nói phải uống rượu trong lễ đường phía sau hậu hoa viên, thật sự là không cam tâm tình nguyện. Nhưng Viên Sùng Thượng đã nói như vậy, cả đám lập tức đứng dậy, nhường lối cho nhau, một đoàn người theo Lục Lãnh Nguyệt đi ra.

Hậu hoa viên của Lục gia vô cùng rộng lớn. Lễ đường cũng không nhỏ, được bày trí vô cùng hào phóng, đèn đuốc sáng trưng, chiếu rọi khắp nơi. Tại đây sớm đã đặt sẵn hai bàn tiệc lớn. Viên Sùng Thượng là Tổng đốc, hôm nay còn đảm nhận vai trò chủ hôn, đương nhiên ngồi vào vị trí chủ tọa. Theo lý, dưới y, Lệ Vương Tôn có thân phận cao nhất. Nhưng hôm nay Khâm sai đại nhân Sở Hoan có mặt, bởi vậy vị trí bên trái y được mọi người nhường cho Sở Hoan ngồi. Bên phải y là Lệ Vương Tôn. Lúc này, Sở Hoan và Lệ Vương Tôn một trái một phải, vừa khéo kẹp Viên Sùng Thượng ở giữa.

Những dòng chữ này là thành quả dịch thuật độc quyền, dành tặng riêng cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free