Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 815: -816

Viên Sùng Thượng thản nhiên nói:

— Không cần phải nói như thế. Hiện tại bản đốc chỉ thiếu trong tay quân đội được huấn luyện chỉnh tề mà thôi. Điều động Vệ Sở Quân, ngụy trang thành Cấm Vệ Quân của ta để bình định Hồ Châu, điều này chưa hẳn là không thể?

Lệ Vương Tôn cau mày đáp:

— Chỉ e rằng không ổn.

— Lão Lệ, rốt cuộc ngươi có ý gì?

Viên Sùng Thượng xuất thân võ tướng, tính khí vốn dĩ chẳng mấy tốt đẹp, thái độ của Lệ Vương Tôn khiến gã có phần không vui:

— Ý ngươi là không định cho mượn binh ư?

Lệ Vương Tôn do dự, cuối cùng hỏi:

— Đại nhân đã tới gặp Khâm sai đại nhân chưa? Mặc dù hạ quan có quyền hạn điều động một lượng nhỏ Vệ Sở Quân, thậm chí có thể điều động cả đội cận vệ hai trăm người theo bên mình, nhưng… Dẫu sao đây cũng không phải điều lệnh của Binh Bộ, xưa nay Thánh thượng luôn hết sức phản cảm với việc địa phương tự tiện điều động Vệ Sở Quân.

Gã nhìn Viên Sùng Thượng:

— Tổng đốc đại nhân, nghe nói Sở đại nhân đang nắm giữ Mãn Nguyệt kim bài trong tay, chỉ cần Sở đại nhân ra mặt, ba người chúng ta có thể điều động mấy ngàn binh mã, đến lúc đó dùng để bình định phản loạn Hồ Châu thì thừa sức!

Viên Sùng Thượng tức giận nói:

— Bản đốc vừa từ hành dinh Hiên Viên Thắng Tài trở về, hắn ta nói với chúng ta rằng thân thể Sở đại nhân không khỏe, không thể gặp khách, ha ha, e rằng đó chỉ là một lý do mà thôi.

Lệ Vương Tôn thở dài:

— Nếu như vậy, chuyện này khó mà xử lý ổn thỏa rồi. Dù cho bệnh trong người, nhưng Hồ Châu quân tình khẩn cấp, nếu Sở đại nhân thật sự muốn xử lý chuyện này, đi ra gặp một lần cũng đâu khó gì.

Gã dừng một chút, cau mày nói:

— Chỉ e rằng Sở đại nhân cũng biết Thánh thượng kiêng kỵ việc địa phương tự tiện điều động Vệ Sở Quân, mặc dù hắn có kim bài trong tay, nhưng để tránh sự kiêng kỵ của Thánh thượng, cho nên…!

Gã cũng không nói tiếp.

Viên Sùng Thượng nhìn chằm chằm đôi mắt Lệ Vương Tôn, nói:

— Quân đội không cần đông đảo. Lão Lệ, ngươi điều 500 tinh nhuệ Vệ Sở Quân, lại thêm hiện giờ Tri Châu Hồ Châu đang chiêu mộ hương dũng, bên đó cũng có thể tập hợp được không ít người. Lấy 500 Vệ Sở Quân này làm chủ lực, lại phái thêm hai kiện tướng đắc lực dưới trướng ngư��i, đám đạo tặc Tùng Lâm chắc chắn không có chỗ nào để trốn.

Lệ Vương Tôn cũng không lập tức nói chuyện, gã yên lặng một hồi, bỗng nhiên ho khan kịch liệt.

Hứa quản gia đang phục vụ ngoài cửa vội vàng đi vào, lo lắng nói:

— Lão gia…!

Lệ Vương Tôn giơ tay lên, vẫn đang ho khan, ra hiệu cho Hứa quản gia không cần bận tâm. Viên Sùng Thượng thấy Lệ Vương Tôn ho khan kịch liệt, khuôn mặt trắng bệch, xem ra Lệ Vương Tôn dù nhặt lại được mạng, nhưng nội tạng cũng đã bị tổn thương nghiêm trọng.

Một lúc lâu sau, Lệ Vương Tôn rốt cuộc lấy khăn tay từ trong tay áo ra che miệng, khi bỏ xuống, Viên Sùng Thượng nhìn thấy rõ trên khăn tay có vết máu, trong mắt xẹt qua một tia quái dị. Sau khi Lệ Vương Tôn bình tĩnh trở lại, cuối cùng nói:

— Tổng đốc đại nhân, ngài tự mình đến đây, hạ quan khó lòng chối từ. Việc điều binh không phải là không thể, chỉ là… một khi điều đi 500 binh sĩ này, hạ quan sẽ hoàn toàn không còn quyền điều động bất kỳ binh sĩ Vệ Sở Quân nào nữa, vạn nhất có biến cố khác xảy ra, hạ quan chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn mà thôi…!

— Có thể có chuyện gì chứ?

Viên Sùng Thượng phất tay:

— Ngươi không cần lo lắng, bản đốc đã an bài vô cùng nghiêm mật, lập tức sẽ một lưới tóm gọn đám loạn đảng này!

Lệ Vương Tôn mặt không đổi sắc, thản nhiên nói:

— Tổng đốc đại nhân, điều động Vệ Sở Quân đi bình định giặc cỏ, chung quy là không ổn. Hạ quan có thể điều động 500 binh sĩ, nhưng lại chỉ có thể điều vào Thái Nguyên thành. Thái Nguyên thành hiện có 2000 Cấm Vệ Quân, Tổng đốc đại nhân có thể điều 500 Cấm Vệ Quân tới Hồ Châu bình định, 500 binh mã này của hạ quan sẽ bổ sung vào lực lượng phòng thành, giao cho Tổng đốc đại nhân điều khiển, ngài thấy thế nào?

Viên Sùng Thượng sờ lên cằm, trong sâu thẳm đôi mắt gã xẹt qua một tia tàn khốc khó ai nhận ra, sau một lúc lâu mới thản nhiên nói:

— Đây không phải là Lệ Chỉ huy sứ đang rắc rối thêm chuyện sao?

Giọng điệu của Lệ Vương Tôn lại hết sức kiên định:

— Hạ quan chỉ có thể làm đến mức này. Nếu như đại nhân muốn dùng người, hạ quan lập tức điều động 500 Vệ Sở Quân, tiến vào Thái Nguyên thành, thuộc về lực lượng phòng thành do Tổng đốc đại nhân an bài, nếu không… hạ quan không dám tuân mệnh!

Viên Sùng Thượng "ồ" một tiếng, chậm rãi đứng dậy, nhìn chằm chằm Lệ Vương Tôn, vẻ mặt tựa hồ không vui, nhưng sau một lúc lâu lại cười nhạt một tiếng rồi nói:

— Vậy thì, cứ làm theo ý của Lệ Chỉ huy sứ đi!

Hồ Ngọc Tỏa.

Ban đêm gió lớn, gió lạnh thấu xương.

Trên Lý Ngư đảo, một trong hai hòn đảo, có một ngôi biệt viện với cột chạm khắc tinh xảo, mái cong ngói đỏ, hành lang quanh co, non bộ và lâm viên đều đủ cả, ngay cả khi ở trên hồ cũng có thể nhìn thấy tòa biệt viện xa hoa này từ xa.

Hoàng Thiên Dịch nằm trên chiếc giường êm ái, trong phòng ấm áp như mùa xuân. Hai thị thiếp của gã lúc này đang quỳ một trái một phải bên cạnh, xoa bóp cho gã. Gã nhắm mắt lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ hưởng thụ. Một thị thiếp khác ngồi cách đó không xa, cầm một bầu rượu chế tác từ bích ngọc, rót vào chén rượu. Hoàng Thiên Dịch ung dung tự đắc nhấp một ngụm rượu ngon.

Mặc d�� bị quan binh lớp lớp bao vây, nhưng Hoàng Thiên Dịch lại không hề có vẻ lo âu gì.

Mắc kẹt trên hòn đảo nhỏ, cuộc sống xa hoa của gã cũng không hề có bất kỳ thay đổi nào.

Một thị nữ bước chân vô cùng nhẹ nhàng đi vào, đứng bên ngoài cửa. Thị thiếp cầm bầu rượu kia nhìn thấy, cẩn thận từng li từng tí đứng dậy đi ra, cũng không dám gây ra động tĩnh quá lớn, sợ quấy rầy Hoàng Thiên Dịch đang nhắm mắt dưỡng thần. Nàng đi chân trần, đôi chân trắng như tuyết ngọc giẫm trên tấm thảm thượng đẳng, nhẹ nhàng bước qua. Thị nữ kề tai nói nhỏ vài câu, lúc này thị thiếp mới quay lại bên người Hoàng Thiên Dịch, kề sát tai Hoàng Thiên Dịch, thấp giọng nói:

— Đại lão gia, Thất lão gia cầu kiến!

Hoàng Thiên Dịch mở to mắt, ngạc nhiên nói:

— Đã trễ như vậy rồi, hắn tới đây làm gì?

Gã phân phó:

— Mau cho hắn vào.

Thất lão gia là Hoàng Tri Quý, cố vấn số một của Hoàng gia. Hoàng Tri Quý không phải con ruột của An Quốc công, mà là con trai của đệ đệ An Quốc công là Hoàng Củ, cũng là đường đệ của Hoàng Thiên Dịch. Gã xếp thứ bảy trong bối phận của Hoàng gia, nên được xưng là Thất lão gia.

Sau khi Hoàng gia rút lui về hồ Ngọc Tỏa cố thủ, Hoàng Thiên Dịch cùng Hoàng Tri Quý chia nhau trấn thủ hai hòn đảo. Đây cũng là để có thể hoàn toàn khống chế hai hòn đảo này. Trước khi rút vào hồ Ngọc Tỏa, Hoàng gia đã chuyển một lượng lớn vật tư dự trữ lên hai hòn đảo, chẳng những có tài bảo vàng bạc số lượng khổng lồ, hơn nữa còn có lương thực chất cao như núi. Hai huynh đệ mỗi người tọa trấn một đảo, cũng là để tránh khỏi những sự cố ngoài ý muốn.

Nửa đêm khuya khoắt thế này rồi, Hoàng Tri Quý đột nhiên tới từ đảo khác, trong lòng Hoàng Thiên Dịch biết chắc chắn có chuyện lớn xảy ra, nếu không Hoàng Tri Quý cũng sẽ không đến cầu kiến vào giờ này.

Gã phất tay ra hiệu cho tất cả thị thiếp lui ra. Gã ngồi dậy liền lập tức thấy Hoàng Tri Quý xuất hiện trước cửa, Hoàng Thiên Dịch vẫy tay nói:

— Tri Quý, đã trễ thế này rồi, sao ngươi lại tới đây? Xảy ra chuyện gì? Có phải quan binh có động thái gì không?

Khuôn mặt Hoàng Tri Quý mang theo nụ cười nh��n nhạt. Hoàng Thiên Dịch thấy nụ cười trên mặt gã, liền thở phào nhẹ nhõm, trong lòng biết Hoàng Tri Quý còn có thể cười, thì cũng sẽ không có tin xấu nào.

Hoàng Tri Quý vào cửa nói:

— Đại ca, ta mang tới cho huynh một người, đây chính là khách quý của chúng ta!

— Khách quý?

Hoàng Thiên Dịch không nghĩ ra khách quý nào đáng để mình đích thân gặp gỡ, liền thấy Hoàng Tri Quý quay đầu ra ngoài cửa nói:

— Động chủ, mau mời vào!

Hoàng Thiên Dịch nhíu mày, liền thấy một thanh niên cao lớn, cực kỳ cường tráng bước vào. Người này mặc một bộ áo da lông bình thường, ăn mặc kỳ lạ, cổ đeo một sợi dây chuyền khắc gỗ nhỏ, trông hết sức thô kệch, rất không phù hợp với đại sảnh hoa mỹ này. Người nọ sải bước đi vào, tới bên cạnh Hoàng Tri Quý, Hoàng Tri Quý nói với đại hán này:

— Động chủ, vị này chính là đại ca của ta!

Gã nói với Hoàng Thiên Dịch:

— Đại ca, vị này chính là Động chủ Dịch Cốc Tư của Quỷ Phương!

Hoàng Thiên Dịch vốn còn hơi hoài nghi, nghe được Hoàng Tri Quý giới thiệu, khuôn mặt lập tức nở nụ cười, đứng dậy chắp tay, cười nói:

— Hóa ra các hạ chính là Động chủ Dịch Cốc Tư, thực sự đã kính ngưỡng đại danh từ lâu, mau mau, mời ngồi!

— Đại ca, Động chủ Dịch Cốc Tư đến đây lần này là đại diện các động của Quỷ Phương đến để ngỏ ý cảm ơn đại ca.

— Hoàng Đại lão gia, lần trước được ngài biếu tặng lương thực, giải quyết mối cấp bách của Quỷ Phương ta, trên dưới Quỷ Phương ta vô cùng cảm kích!

Hoàng Thiên Dịch khoát tay cười nói:

— Đâu cần phải nói vậy. Động chủ, Hoàng Thiên Dịch ta sống trên đời trọng nghĩa khí. Tri Quý nói với ta, vốn dĩ Hộ Bộ Tư đã chuẩn bị xong lương thực vận chuyển tới Đại Kỳ Mông Sơn, nhưng lại xảy ra chuyện đột xuất, Tri Quý đành phải rời khỏi Thái Nguyên thành. Sau đó ta lại nghe nói, số lương thực vốn chuẩn bị giao cho Quỷ Phương, lại bị Hộ Bộ Tư cắt xén, Lão Quỷ Chủ của các ngài tới Hộ Bộ Tư đòi lại, liền bị…!

Gã lắc đầu thở dài:

— Triều đình này căn bản không coi bách tính chúng ta ra gì… Ta biết Quỷ Phương có hơn vạn người, già trẻ lớn bé, nếu không có lương thực sao có thể sống sót qua mùa đông này… Động chủ, hiện giờ Đại Kỳ Mông Sơn mọi thứ đều ổn cả chứ? Đừng lo lắng lương thực, Hoàng gia chúng ta thứ không thiếu nhất chính là lương thực…!

Gã nhìn Hoàng Tri Quý, lời nói thấm thía:

— Tri Quý, ngoài lương thực, những nhu yếu phẩm khác mà huynh đệ Quỷ Phương còn thiếu hụt, cũng phải được cung cấp đầy đủ. Cho dù thế nào, qua mùa đông này, ta không muốn thấy bất kỳ huynh đệ tỷ muội Quỷ Phương nào chết cóng hay chết đói!

Hoàng Tri Quý nghiêm nghị nói:

— Đại ca yên tâm, ta vẫn luôn chú ý bên đó, sẽ không để họ chịu rét chịu đói.

— Như vậy là rất tốt.

Trong mắt Dịch Cốc Tư xẹt qua vẻ cảm kích, nói:

— Hoàng Đại lão gia, thật ra lần này ta tới đây, ngoại trừ cảm tạ các ngài trợ giúp chúng ta, còn có… còn có vài chuyện muốn bàn bạc!

— Ồ?

Hoàng Thiên Dịch cười nói:

— Có phải có khó khăn gì không? Có khó khăn gì cứ việc nói ra, chỉ cần Thiên Dịch có thể giúp được, tuyệt đối sẽ không từ chối.

Gã quay đầu lại nói:

— Người đâu, dâng trà!

Gã ôn hòa nói với Dịch Cốc Tư:

— Động chủ có quen uống trà không?

— Thật ra ta rất ít khi uống trà…!

— Mang rượu tới!

Hoàng Thiên Dịch cười ha ha:

— Trời đông giá rét, uống vài chén rượu, làm ấm thân thể cũng tốt.

Rượu được dâng ra, đương nhiên là rượu ngon bậc nhất. Dịch Cốc Tư uống một ngụm rượu vào bụng, liền cảm thấy ngọt cay ngon miệng, hương rượu thơm lừng. Đặt chén rượu xuống, Hoàng Thiên Dịch mỉm cười hỏi:

— Dịch Động chủ tới đây chuyến này có vất vả không? Chung quanh hồ Ngọc Tỏa này đều là quan binh vây khốn, cũng coi như không có một kẽ hở nào, Động chủ muốn đi vào hồ Ngọc Tỏa cũng không phải chuyện dễ dàng!

— Quả thực không dễ dàng. Ta mang theo mấy người, cảm thấy phía nam đóng quân ít nhất, nhưng doanh địa của bọn chúng lại liền kề nhau, hơn nữa binh sĩ tuần tra ngày đêm, còn có cả vọng tháp. Ban ngày thì không thể. Chúng ta ở đó quan sát vài ngày, nắm được thời gian bọn chúng tuần tra, giữa đó có một khe hở ngắn ngủi, tìm kiếm cơ hội lẻn vào. Bên hồ có không ít thuyền nhỏ của ngư dân, ta cùng hai tộc nhân lấy một chiếc thuyền câu, đêm khuya lén lút đi tới, đến đảo bên kia, vừa lên đảo đã bị người bắt giữ.

Hoàng Tri Quý cười đáp:

— Động chủ đừng để bụng, hai quân đang giằng co, bên chúng ta phòng thủ nghiêm ngặt, bọn họ cũng không nhận ra Động chủ. Nếu có đắc tội, mong Động chủ đừng trách cứ.

— Hoàng tiên sinh, nếu như sau khi lên đảo không thấy ngài, mà tôi có thể dễ dàng lẻn lên đảo như vậy, chuyến đi này của Dịch Cốc Tư sẽ uổng phí. Nếu như các ngài ngay cả khi có người lên đảo cũng không thể phát giác, thì làm sao đối phó với quan binh đây?

Hoàng Thiên Dịch vỗ tay cười nói:

— Động chủ nói hay lắm, thẳng thắn sảng khoái! Thiên Dịch thích nhất kết giao bằng hữu như ngài!

Mọi quyền bản dịch thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free