(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 876:
Sở Hoan suy nghĩ miên man. Quỷ Lão trông có vẻ rất điềm tĩnh, chờ Sở Hoan bình tâm trở lại mới ôn tồn nói: – Đạt khách chẳng lẽ chỉ có bấy nhiêu nghi vấn này thôi ư?
Sở Hoan lắc đầu đáp: – Kỳ thật đây chỉ là những điều ta băn khoăn khi nhìn thấy tượng Đại Mãng Thần nơi đây.
Thần sắc hắn trở nên trang nghiêm, chắp tay nói: – Sở mỗ từng được một cố nhân xuất thân Tây Vực truyền cho một quyển kinh Phật. Chỉ là kinh Phật ấy không phải tiếng Hán. Cố nhân của ta còn chưa kịp giải thích thì đã có việc gấp phải phân ly. Nghe đồn Quỷ Lão tinh thông ngôn ngữ Tây Vực, vì lẽ đó ta mới mạo muội đến đây, hy vọng Quỷ Lão có thể chỉ giáo đôi điều, giúp Sở mỗ giải thích kinh Phật!
Quỷ Lão quan sát Sở Hoan vài lượt, sau đó mới hỏi khẽ: – Đạt khách có ưa chuộng kinh Phật chăng?
– Thật ra thì cũng không hẳn như vậy.
Sở Hoan lại cười đáp.
– Cố nhân ấy của ta lại nghiên cứu rất sâu về Phật hiệu. Sở mỗ chỉ vì hiếu kỳ mà thôi, cũng chẳng hiểu biết nhiều, tất nhiên không thể nói là ưa chuộng. Chỉ có điều, cố nhân đã ban tặng, nếu không rõ ý nghĩa thì trong lòng cảm thấy bất an, khó chịu, bởi vậy mới mạo muội đến đây cầu Quỷ Lão giúp đỡ.
Quỷ Lão gật đầu nói: – Ngươi hãy đưa kinh Phật ra. Nếu có thể giải đáp, ta tất nhiên sẽ không từ chối.
Sở Hoan cười nói: – Vậy xin đa tạ Quỷ Lão.
Quỷ Lão lúc này mới cất lời: – Nơi đây đơn sơ, đạt khách có thể tùy ý ngồi xuống đất.
Sở Hoan ngay lập tức khoanh chân ngồi xuống, nhìn Quỷ Lão đối diện. Quỷ Lão hỏi dò: – Nội dung kinh Phật mà đạt khách muốn hỏi là văn tự ghi chép, hay là lời truyền miệng?
– Là lời truyền miệng!
– Ồ!
Quỷ Lão khẽ gật đầu, điềm nhiên nói: – Nếu đã như thế thì xin mời đạt khách đọc đi.
Sở Hoan cười đáp: – Sở mỗ có một thỉnh cầu có phần quá đáng.
– Mời nói.
– Kinh văn này u huyền khó hiểu, Sở mỗ cũng chỉ nhớ được âm điệu, chưa chắc đã chuẩn xác hoàn toàn.
Sở Hoan nhìn Quỷ Lão nói: – Kinh văn chẳng hề dài, tổng cộng có ba mươi sáu câu. Ta muốn lĩnh hội tường tận hàm nghĩa trong đó, chẳng hay Quỷ Lão có thể giúp ta giải thích từng câu một chăng? Như thế Sở mỗ mới có thể lĩnh hội rõ ràng hơn.
– Cũng không sao.
Quỷ Lão gật đầu nói, lập tức như nhớ ra điều gì đó, hỏi: – Quyển kinh văn này, đạt khách đã từng cho ai khác biết qua chưa?
Sở Hoan lắc đầu nói: ��� Kinh văn này u huyền nan giải, chỉ e ngoài Quỷ Lão ra thì người khác khó lòng lý giải, bởi vậy cũng chưa từng cho người khác biết qua.
Quỷ Lão lại hỏi: – Đạt khách đã có cố nhân ở Tây Vực, chẳng lẽ không học ngôn ngữ của họ sao? Chẳng lẽ đạt khách không hề hiểu biết gì về Tây Vực?
Sở Hoan thở dài: – Thật hổ thẹn khi phải nói ra. Lúc đó giao lưu với cố nhân Tây Vực đều dùng tiếng Hán. Hắn tinh thông Hán ngữ, ta lại không biết tiếng Tây Vực. Về sau muốn học thì đã chẳng còn cơ hội nữa rồi.
Quỷ Lão khẽ nói: – Đã như thế thì ta tất nhiên sẽ tận lực giải thích kinh Phật cho đạt khách.
Sở Hoan lại chắp tay trước ngực đáp tạ, suy tư một lát, cuối cùng cũng nói: – Bên trong kinh văn có một câu là: Đa Cổ Kha Lỗ Ma Ma A Mễ Đa Tát Lại. Chẳng hay câu này dịch sang tiếng Hán thì có nghĩa gì?
Quỷ Lão không lập tức đáp lời, trầm ngâm giây lát, cuối cùng cũng nói: – Những lời này dịch sang Hán ngữ chính là: Ánh mặt trời chiếu qua dãy núi, vạn vật đều được chiếu sáng.
– Ánh mặt trời chiếu qua dãy núi, vạn vật đều được chiếu sáng ư?
Sở Hoan nhíu mày, nhìn Quỷ Lão: – Xin hỏi Quỷ Lão, câu kinh văn vừa rồi có thể lý giải như vậy chăng?
Quỷ Lão điềm nhiên tự tại, gật đầu nói: – Đúng là như thế.
Sở Hoan mỉm cười. Quỷ Lão lại nói: – Kinh văn cũng có mối liên hệ trước sau. Đạt khách cứ đọc câu tiếp theo, ta sẽ lần lượt giải nghĩa cho đạt khách. Nếu có nơi u huyền khó hiểu, ta sẽ kết nối trước sau, có lẽ có thể giải thích được những điều còn nghi hoặc.
Sở Hoan chắp tay trước ngực, thành kính nói lời cảm tạ: – Đa tạ Quỷ Lão đã giúp đỡ. Không dám giấu Quỷ Lão, lần này trước khi gặp Quỷ Lão, Sở mỗ thấp thỏm không yên. Hiện giờ được Quỷ Lão giải đáp nghi hoặc, có thể nói là vô cùng may mắn. Ôi, nếu không phải lão Quỷ chủ Hách Khê Cốc dẫn tiến, Sở mỗ làm sao có được vận may này đây?
Hắn lại hỏi: – Đúng rồi. Xin mạo muội hỏi một câu, lão Quỷ chủ Hách Khê Cốc đảm nhiệm chức Quỷ chủ của mười sáu động Quỷ Phương suốt hai mươi bảy năm, chẳng hay hàng năm có đến Triêu Vụ Phong này không?
Quỷ Lão đáp: – Suốt hai mươi bảy năm, hàng năm đều đến đây một lần. Đạt khách, nơi đây là tế đàn Đại Mãng Thần, không tiện nấn ná lâu. Ngươi còn kinh văn nào cần giải thích, xin mời nói ra.
Sở Hoan lại khẽ cười, hỏi: – Quỷ Lão chẳng lẽ lại cho rằng Sở mỗ đến đây là để nhờ giải kinh văn thật ư?
Trong đôi mắt già nua của Quỷ Lão lập tức lộ vẻ cổ quái, hỏi ngược lại: – Hẳn đạt khách còn có chuyện khác muốn nhờ vả chăng?
Sở Hoan ung dung nói: – Bản quan không giấu gì ngươi, lần này tới Triêu Vụ Phong chính là để tìm ngươi.
Trong đôi mắt già nua của Quỷ Lão hiện lên vẻ nghi hoặc. Sở Hoan lại cười nói: – Quỷ Phương xuất binh bình loạn, tất nhiên lập được nhiều chiến công hiển hách. Nhưng các ngươi lại thu thập nhiều binh khí, bụng dạ khó lường. Quỷ Phương chưa bị diệt trừ, triều đình làm sao an tâm được chứ?
Hai mắt Quỷ Lão đăm đăm nhìn Sở Hoan, giọng nói điềm tĩnh: – Ta vẫn chưa rõ ý ngươi.
– Triều đình phải trừ khử hết mười sáu động Quỷ Phương, nhưng cũng biết rõ ở Quỷ Phương còn có một vị Quỷ Lão.
Sở Hoan cười lạnh nói: – Người Quỷ Phương kiêu dũng thiện chiến, hơn nữa dựa vào lợi th�� của Đại Kỳ Mông Sơn hiểm trở, muốn diệt trừ Quỷ Phương cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Bởi vậy phải dùng mưu trí. Chúng ta biết rõ vị Quỷ Lão này có địa vị cực cao trong Quỷ Phương, là lãnh tụ tinh thần của bọn họ. Chỉ cần ngươi còn tồn tại, họ còn ý chí chống cự. Nhưng một khi nắm được Quỷ Lão trong tay, người Quỷ Phương e rằng sẽ không còn ý chí chiến đấu nữa rồi.
Khóe mắt Quỷ Lão lóe lên, trầm giọng hỏi: – Ngươi đến để bắt ta ư?
Sở Hoan mỉm cười nói: – Nếu đã là Quỷ Lão của Quỷ Phương, muốn gặp tất nhiên chẳng phải chuyện dễ dàng. Cho dù là nhìn thấy, muốn bắt lấy cũng càng không phải chuyện đơn giản.
Quỷ Lão thản nhiên nói: – Ngươi biết là tốt rồi.
– Bởi vậy trước khi tới đây, ta đã cùng với người của Thần Y Vệ sắp xếp kín đáo từ trước rồi.
Sở Hoan thở dài: – Cái tên Thần Y Vệ, e rằng Quỷ Lão là cao nhân thế ngoại chưa hẳn đã nghe qua. Chi bằng ta giải thích cho Quỷ Lão một phen.
Tiếng nói của Quỷ Lão lạnh nhạt: – Thế thì không cần. Chó săn của quan phủ mà thôi, đã sớm nghe tiếng.
Sở Hoan thở dài. – Như vậy Quỷ Lão cũng biết rõ, người của Thần Y Vệ xuất quỷ nhập thần, tựa như u linh. Bản lĩnh của họ cũng vô cùng cao minh.
– Ngươi nói cái gì?
– Độc dược.
Sở Hoan cười nói: – Thần Y Vệ là quân đoàn trong bóng tối. Vì đạt được mục đích, bọn họ không từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Độc dược cũng là một trong những thủ đoạn quan trọng nhất của họ. Bọn họ nghiên cứu các loại độc dược, phân loại không dưới một trăm loại. Trong đó có một loại độc dược khiến Sở mỗ sau khi biết lại càng thêm hứng thú.
Khóe mắt Quỷ Lão bắt đầu co giật, giọng nói hơi gấp gáp: – Ngươi nói là loại độc dược nào?
Sở Hoan cũng chẳng sốt ruột, khoan thai tự đắc nói: – Quỷ Lão là cao nhân thế ngoại, có nghe đến Thi Trùng bao giờ chưa?
– Thi Trùng?
Quỷ Lão cười lạnh đáp: – Đó là vật gì?
– Hóa ra Quỷ Lão vẫn chưa từng nghe đến.
Sở Hoan cười nói: – Thật ra Thi Trùng chính là loài côn trùng sinh ra từ thi thể. Thi thể sau khi bị mai táng dưới đất, chẳng bao lâu sau sẽ sinh ra loài côn trùng xanh biếc. Những con côn trùng này bắt đầu sinh trưởng trong thi thể, tốc độ cực kỳ nhanh, chỉ cần mấy ngày là có thể phá thể chui ra.
Khóe mắt Quỷ Lão giật giật, lại hỏi: – Thì đã sao chứ? Chẳng lẽ nơi này có Thi Trùng?
Sở Hoan lấy từ trong ngực ra một hộp nhỏ, lập tức mở ra đưa về phía Quỷ Lão. Quỷ Lão nhìn thấy trong hộp kia tựa như có hai con côn trùng màu xanh biếc, chỉ là còn chưa kịp nhìn kỹ thì Sở Hoan đã thu hộp lại, cười tủm tỉm nói: – Quỷ Lão đã nhìn rõ chưa? Đó chính là Thi Trùng trong truyền thuyết đó.
Hai mắt Quỷ Lão đăm đăm nhìn Sở Hoan, cũng không nói thêm lời nào nữa. – Kỳ thật Thi Trùng cũng không phải quá đáng sợ. Điều đáng sợ nhất chính là những thi thể bị trúng độc mà chết. Những Thi Trùng sinh ra từ các thi thể ấy mới tràn đầy độc tính.
Sở Hoan khẽ thở dài. – Người Thần Y Vệ thủ đoạn vô cùng độc ác. Trong tay bọn họ có rất nhiều tù phạm, dùng làm vật thí nghiệm, dùng các loại tù nhân để thử độc. Đợi đến khi tù phạm chết, bọn họ liền tùy tiện chôn xuống đất, sau một thời gian lại đào thi thể lên, thu thập Thi Trùng trong thi thể. Sau đó bọn họ lợi dụng Thi Trùng, chế tạo ra những độc dược kinh khủng hơn.
– Ngươi nói dong dài cả buổi, rốt cuộc muốn nói điều gì?
Quỷ Lão lạnh nhạt nói.
Sở Hoan nói: – Thật ra chỉ e Quỷ Lão không hiểu rõ. Ta chưa bao giờ gặp Quỷ Lão, lại nhận mệnh lệnh của triều đình, muốn bắt ngươi về. Chỉ là bản lĩnh của ngươi ta vẫn chưa rõ lắm, chưa chắc đã là đối thủ của ngươi. B��i vậy, để không để sơ hở dù chỉ một chút, ta đã mang theo độc dược luyện chế từ Thi Trùng.
Hắn thở dài nói: – Vừa rồi nói chuyện với Quỷ Lão dài dòng cả buổi không phải vì Sở mỗ thích nói chuyện phiếm, mà chỉ muốn Thi Trùng tràn ngập trong không khí cần có một khoảng thời gian nhất định. Hiện giờ thời gian đã đủ rồi, có lẽ Quỷ Lão đã trúng độc.
Trong đôi mắt già nua của Quỷ Lão lóe lên một tia bất an, nhưng vẫn cố trấn tĩnh hỏi: – Ngươi nói là người vừa thi triển độc tại tế đàn ư?
– Xác thực là thế.
Sở Hoan gật đầu đáp: – Đương nhiên trước đó ta đã dùng giải dược. Chỉ cần Quỷ Lão buông tay chịu trói, Sở mỗ cam đoan sẽ không làm tổn thương ngươi, nhất định sẽ giải độc cho ngươi.
Quỷ Lão cười lạnh nói: – Vì sao ta phải tin tưởng ngươi? Ngươi nói phóng độc tức là có độc ư? Ta nghĩ ngươi vẫn chưa có bản lĩnh này đâu.
Sở Hoan lại cười đáp: – Quỷ Lão có thể không tin. Ngươi cứ đợi xem. Trong khoảng nửa nén nhang, nếu không có thuốc giải thì độc tính sẽ thẩm thấu toàn thân. Quỷ Lão có biết một khi độc tính của Thi Trùng phát tác thì hiệu quả sẽ ra sao không?
Quỷ Lão chỉ lạnh lùng nhìn Sở Hoan. Sở Hoan cười nói: – Thật ra cũng không mất mạng ngay lập tức, chỉ là da thịt toàn thân sẽ từ từ cứng đờ, sau đó đến cả ngón tay cũng không thể nhúc nhích, giống như một thi thể. Điều khác biệt với thi thể là cho dù không thể cử động, nhưng người sau khi trúng độc, đầu óc vẫn tỉnh táo, lại phải sống mà cảm thụ cái mùi vị của thi thể.
Thân thể Quỷ Lão run rẩy khẽ động, ánh mắt lập lòe, đã hiện lên một tia bất an. – Nhưng điều thảm khốc nhất không phải là chuyện không thể nhúc nhích.
Sở Hoan thở dài: – Người của Thần Y Vệ đúng là lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn. Trúng độc Thi Trùng, thân thể vốn cứng đờ, không thể cử động được. Chẳng bao lâu sau, da thịt toàn thân sẽ từ từ hư thối, tựa như có Thi Trùng chui ra từ bên trong thân thể. Mà cái mùi rữa nát này có thể ngửi thấy rõ ràng. Mãi tới khi bắp thịt toàn thân rữa hết, chỉ còn trơ lại bộ xương mới thôi.
Sở Hoan mang theo ánh mắt đồng tình nhìn Quỷ Lão: – Quỷ Lão ngươi chính là người của Quỷ Phương, nếu không Thần Y Vệ cũng sẽ không giao độc dược quý giá như vậy cho ta để đối phó với ngươi.
Nội dung này là công sức chắt chiu, nguyện trao gửi đến các vị độc giả trên một nền tảng chuyên biệt.