Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 877:

Quỷ Lão cười lạnh lùng, nói: - Đây là mưu mẹo nham hiểm, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin tưởng ư?

Sở Hoan khẽ cười một tiếng: - Ngươi yên tâm, ta cũng không nóng nảy, ta có thể đợi. Không giấu gì ngươi, bổn quan quả thực chưa từng gặp qua tình trạng Thi Trùng Độc phát tác. Mặc dù người của Thần Y Vệ nói rất đáng sợ, ta thấy có lẽ họ chỉ nói quá lên mà thôi. Quỷ Lão cứ yên tâm, chúng ta có thể cùng chờ. Chỉ là, nếu thân thể ngươi thật sự bắt đầu cứng đờ, ta chỉ mong ngươi trân trọng tính mạng mình, hãy lên tiếng với ta một tiếng.

Hắn lấy một bình sứ nhỏ từ bên hông, lại cười nói: - Chỉ cần ngươi có thể dừng cương trước bờ vực, chịu trói, bổn quan vẫn có thể giải độc cho ngươi.

Quỷ Lão chăm chú nhìn bình sứ trong tay Sở Hoan, trầm giọng hỏi: - Đây là giải dược của Thi Trùng Độc ư?

Sở Hoan thản nhiên đáp: - Đúng vậy, vốn dĩ ta không muốn giết ngươi, chỉ muốn bắt ngươi trở về nha môn.

Hắn nắm bình sứ trong lòng bàn tay: - Chỉ cần ngươi đi ra khỏi đó, sau khi chịu trói, ta có thể cho ngươi giải dược.

Quỷ Lão cười lạnh: - Ngươi không cảm thấy thủ đoạn như vậy thực sự quá hèn hạ ư?

- Làm việc cho triều đình, dùng bất cứ thủ đoạn nào.

Sở Hoan thản nhiên nói: - Triều đình chưa bao giờ hỏi han quá trình làm việc của chúng ta. Tiêu chuẩn luận công ban thưởng, chỉ nhìn vào kết quả mà thôi.

Quỷ Lão thở dài, cuối cùng nói: - Quỷ Phương cũng không có ý mưu phản, vì sao các ngươi lại sinh lòng hoài nghi?

Lão nhìn Sở Hoan, bình tĩnh nói: - Ta có thể đi theo ngươi, nhưng các ngươi không thể làm hại bất cứ người nào của Quỷ Phương!

Sở Hoan thở dài: - Đây là ý chỉ của triều đình, thật ra… Quỷ Lão, không giấu gì ngươi, ta cũng không có địch ý với Quỷ Phương. Nếu như ngươi có thể theo ta trở về nha môn, gặp mặt Tổng đốc, nói rõ chi tiết, chưa chắc đã không dừng binh. Nói thật với ngươi, triều đình quan tâm tới binh khí trong tay Quỷ Phương. Nếu như ngươi có thể khuyên nhủ Quỷ Phương giao nộp tất cả binh khí trong tay cho triều đình, ta có thể cam đoan với ngươi, Quỷ Phương chắc chắn sẽ bình yên vô sự.

Lúc này Quỷ Lão đã đứng dậy, Sở Hoan rốt cuộc nhìn rõ ràng. Thân thể Quỷ Lão cực kỳ thấp bé, trông chỉ cao ngang một đứa bé bảy tám tuổi.

Hai mắt lão nghiêm nghị, bước ra từ trong hang đá, dừng lại cách Sở Hoan vài bước, chăm chú nhìn hắn nói: - Hiện giờ ta sẽ theo ngươi đi gặp Tổng đốc c��a các ngươi, ngươi có còn muốn trói ta hay không?

- Chỉ có thể đắc tội!

Sở Hoan tiếc nuối nói.

Quỷ Lão cười lạnh nói: - Vậy thì vì sao ngươi không tới?

Hai tay lão vươn ra khỏi tay áo, bộ dạng tùy Sở Hoan xử trí: - Chỉ mong ngươi mang theo dây thừng.

Sở Hoan cười cười, bước lên hai bước, đang định nói chuyện. Đúng lúc này, thân hình Quỷ Lão chợt như quỷ mị, đột nhiên lao thẳng tới Sở Hoan, tốc độ nhanh đến rợn người.

Sở Hoan kinh ngạc, lạnh lùng nói: - Ngươi đã trúng độc, sao ngươi dám...!

Lời còn chưa dứt, một cánh tay của Quỷ Lão đã chụp vào yết hầu Sở Hoan. Tốc độ cực nhanh, đôi mắt lão trở nên vô cùng sắc bén.

Sở Hoan vội vàng lui về phía sau, đưa tay ngăn cản. Cánh tay Quỷ Lão đụng vào cổ tay Sở Hoan, Sở Hoan kinh hãi, cảm thấy tay tê rần. Lập tức, hắn cảm giác hai ngón tay dò vào trong lòng bàn tay mình. Trong lúc hoảng sợ, đối phương đã cướp đi bình sứ trong tay. Sở Hoan quát lên: - Không dễ dàng như vậy!

Một quyền đánh thẳng tới Quỷ Lão, bộ dạng liều mạng, hiển nhiên là muốn cướp lại bình sứ.

Quỷ Lão cười ha ha. Thân hình lão không cao, nhưng động tác lại linh hoạt khác thường, khinh công quả thực nổi bật. Quyền của Sở Hoan ngay cả vạt áo của lão cũng không đụng tới. Quỷ Lão đã nhẹ nhàng tránh né, đáp xuống mặt đất, cách Sở Hoan năm sáu bước. Sở Hoan hiển nhiên không cam lòng, thân hình nhào tới lần nữa, nhưng quả thực khinh công của Quỷ Lão rất cao minh. Sở Hoan chưa tới gần, Quỷ Lão đã vọt tới cạnh tượng đá Đại Mãng Thần, thân hình bay lên, linh xảo như khỉ, không ngờ lại phi thân lên vai tượng đá Đại Mãng Thần, từ trên cao nhìn xuống Sở Hoan.

Sở Hoan thở hổn hển, nhìn Quỷ Lão đang đứng trên vai tượng đá. Dường như không ngờ Quỷ Lão lại có khinh công mạnh mẽ đến vậy, ánh mắt hắn lập lòe, đột nhiên bật cười ha ha.

Quỷ Lão nhìn bình sứ trong tay, đột nhiên nghe Sở Hoan bật cười, trong mắt lộ vẻ kỳ quái, hỏi: - Vì sao ngươi lại bật cười?

Sở Hoan giơ tay chỉ Quỷ Lão: - Ngươi thật sự cho rằng đó chính là giải dược ư?

- Ồ?

Đôi mắt Quỷ Lão đảo một vòng, cười nói: - Chẳng lẽ đây không phải giải dược ư?

- Đương nhiên không phải.

Sở Hoan nghiêm mặt nói: - Để đối phó ngươi, ta đã thật vất vả mới có được Thi Trùng Độc từ tay Thần Y Vệ, sao ta có thể mang theo giải dược trên người chứ?

Đôi mắt Quỷ Lão lộ ra ý cười: - Vừa rồi ngươi nói cho ta biết, ngươi không muốn ta chết, chỉ muốn bắt ta, cho nên mang theo giải dược trên người là hợp tình hợp lý.

Sở Hoan vội vàng kêu lên: - Thế nhưng... thế nhưng đó không phải giải dược!

Quỷ Lão mỉm cười nhìn Sở Hoan, hỏi: - Đây không phải giải dược, chẳng lẽ là độc dược ư?

Sở Hoan thở dài: - Đúng vậy, thật ra... thật ra đây đúng là độc dược. Căn bản không thể giải độc. Nếu ngươi thực sự dùng, sẽ trúng độc càng nặng, căn bản không giải được độc!

Quỷ Lão vẫn ngồi xổm trên vai tượng đá. Thân hình lão cực kỳ thấp bé gầy yếu, sau khi ngồi xổm xuống, không thể thấy đầu, quả thật giống như một con khỉ nhỏ. Sở Hoan nghe giọng của lão tuổi đã không còn trẻ, thân hình lại thấp bé như vậy, xem ra thân thể người này sinh trưởng không bình thường, đúng là một người lùn.

Thân hình Quỷ Lão mặc dù nhỏ bé, nhưng ánh mắt lại rất lợi hại, chăm chú nhìn đôi mắt S��� Hoan, như cười như không nói: - Vậy ngươi nói cho ta biết, đây là độc dược gì?

- Điều này...!

Mắt Sở Hoan đảo vòng, cuối cùng nói: - Thật ra đó là... Đó là Xuyên Tràng Tán!

- Xuyên Tràng Tán?

Quỷ Lão cười ha ha nói: - Tên nghe có vẻ ngoan độc.

- Tên đã ngoan độc, dược tính còn độc ác hơn, sau khi dùng, xuyên ruột nát bụng.

Sở Hoan nghiêm mặt nói: - Cho nên nếu ngươi muốn dùng nó để giải Thi Trùng Độc, vậy ta chỉ có thể khiến ngươi thất vọng rồi.

Quỷ Lão khẽ thở dài: - Sở Hoan, ngươi có biết, bộ dạng nói dối của ngươi, thật sự rất thú vị.

Lão liền mở bình sứ ra, thản nhiên nói: - Ngươi sợ ta dùng giải dược Thi Trùng Độc, cho nên mới bịa đặt nói dối. Nếu đây không phải giải dược, vì sao vừa rồi ngươi phải dốc sức liều mạng cướp về? Ngươi thực sự cho rằng có thể lừa được ta ư?

Trong mắt lão lộ ra vẻ khinh thường, liền mở nút bình sứ, đặt lên chóp mũi ngửi ngửi, cười ha ha nói: - Giải dược Thi Trùng Độc, hương vị lại đặc biệt như thế.

Sở Hoan vội vàng kêu lên: - Tuyệt đối không nên dùng! Thứ kia... thứ kia thật sự là độc dược. Ngươi... ngươi đừng hối hận!

Quỷ Lão cảm thán nói: - Chuyện ta đã làm, xưa nay sẽ không hối hận.

Lão không do dự nữa, đổ tất cả bột phấn trong bình vào miệng, dường như sợ giải dược không đủ liều, còn đổ sạch bột phấn dưới đáy bình vào miệng. Lúc này, lão mới vứt bình sứ, liếm đầu lưỡi, cười ha ha nói: - Sở Hoan, ngươi tự cho là rất thông minh. Thật ra người thông minh chân chính trên đời này, trước nay đều thâm tàng bất lậu. Giống như ta, sự thông minh của ta ngươi nhìn không ra.

Sở Hoan cười khổ nói: - Ngươi có biết, từ lúc đầu thấy ngươi, đôi mắt ngươi phát sáng, ta biết ngay bản lĩnh của ngươi vô cùng cao minh. Ta từng nghe người ta nói, một người tu vi võ công đạt tới tình trạng nhất định, đôi mắt sẽ sáng lên không giống bình thường, trong vắt như nước cũng không bằng...!

Quỷ Lão cười ha ha nói: - Ngươi có sợ hãi hay không?

- Không giấu gì ngươi, ngay từ đầu ta chỉ khâm phục, chứ không sợ.

Sở Hoan thở dài: - Lúc đầu ta không hề hoài nghi ngươi. Thân là Quỷ Lão của Quỷ Phương, tu vi cao cũng không phải là chuyện không thể.

- Ồ?

Đôi mắt Quỷ Lão đảo vòng, dường như đang suy nghĩ rốt cuộc Sở Hoan có ý gì.

Sở Hoan ngước nhìn Quỷ Lão, chậm rãi nói: - Thật ra quan phủ căn bản không hề muốn diệt trừ Quỷ Phương. Lần này ta tới Đại Kỳ Mông Sơn, một là vì ổn định Quỷ Phương, hai là đúng là muốn hỏi Quỷ Lão về kinh Phật...!

Quỷ Lão cau mày hỏi: - Vậy ngươi đang dối gạt ta ư?

- Nếu ngươi là Quỷ Lão thật, ta đương nhiên sẽ không lừa ngươi.

Sở Hoan cười lạnh nói: - Chỉ tiếc... ngươi không phải Quỷ Lão thật sự!

Đôi mắt Quỷ Lão lộ ra vẻ kinh ngạc, lập tức cười lạnh: - Ta không phải Quỷ Lão, chẳng lẽ là ngươi ư?

- Ta đương nhiên càng không phải.

Sở Hoan đáp: - Ngươi cũng biết, câu kinh văn ta muốn ngươi phiên dịch, quả thực là muốn thử ngươi. Chỉ tiếc... tâm tư ngươi quá xấu, mới bắt đầu đã lừa gạt ta, điều này mới khiến ngươi bại lộ!

- Lừa gạt?

- Ngươi nói câu kinh văn kia dịch lại, có ý là ánh mặt trời xuyên qua dãy núi, chiếu sáng vạn vật ư?

Sở Hoan thở dài: - Thế nhưng trước đây không lâu, ta thuận miệng từng nói một câu trước mặt Hách Khê Cốc. Hách Khê Cốc nghe được câu kinh văn này, thông minh thay đổi từ ngữ bên trong... Trong văn dịch của ngươi ngay một chữ cũng không đúng.

Quỷ Lão cảm thán nói: - Chẳng lẽ Hách Khê Cốc hắn tinh thông ngôn ngữ Tây Vực hơn ta ư? Có lẽ lão dịch sai cũng chưa biết ch���ng.

- Ta cũng nghĩ như vậy, cho nên mới hỏi Hách Khê Cốc làm Quỷ chủ 27 năm qua, phải chăng hàng năm đều sẽ tới đỉnh Triêu Vụ.

Sở Hoan bất đắc dĩ nói: - Thật ra ta nào đâu biết rằng Hách Khê Cốc rốt cuộc đã làm Quỷ chủ bao nhiêu năm. "27 năm" chẳng qua là ta thuận miệng mà nói. Ta không biết, nhưng Quỷ Lão thực sự đương nhiên biết rõ Hách Khê Cốc trở thành Quỷ chủ bao nhiêu năm. Các hạ thừa nhận Hách Khê Cốc đã làm được 27 năm, hàng năm đều tới đây, chẳng lẽ ta thực sự là thần tính toán, thuận miệng nói liền đoán trúng ư?

Khóe mắt Quỷ Lão khẽ giật, nhưng vẫn thản nhiên nói: - Có lẽ thực sự bị ngươi nói trúng.

- Trùng hợp một lần, có lẽ có khả năng. Thế nhưng trùng hợp hai lần, chính là có vấn đề lớn.

Sở Hoan chăm chú nhìn đôi mắt Quỷ Lão: - Thực không dám giấu giếm, bắt đầu từ khi đó, ta đã bắt đầu e ngại ngươi.

- Ồ?

- Ta biết võ công của ngươi không yếu, nhưng đối với con đường võ học của ngươi, ta hoàn toàn không biết gì cả.

Sở Hoan cười khổ nói: - Võ công của ta có thể kém xa ngươi, không quen thuộc đỉnh Triêu Vụ bằng ngươi. Nếu không thể ứng phó cẩn thận, ta chỉ sợ sẽ trở thành tù nhân trong tay ngươi. Chuyện này... đương nhiên không phải điều ta muốn thấy.

Quỷ Lão cười ha ha nói: - Ít nhất ngươi là một người thành thật. Ngươi biết võ công của mình không bằng ta, đây là tự mình hiểu lấy.

Sở Hoan vuốt cằm nói: - Thật ra ưu điểm lớn nhất của ta chính là tự mình hiểu lấy. Cho nên ta đành phải lừa ngươi, nói ta đã hạ độc ở nơi này, hơn nữa còn là Thi Trùng Độc kinh khủng...!

Hắn lắc đầu thở dài: - Thật ra trên đời này có Thi Trùng Độc hay không, ta căn bản không rõ ràng. Cho dù có, ta cũng chưa bao giờ thấy qua. Cái mà ta cho ngươi xem, đương nhiên cũng không phải Thi Trùng gì cả!

Đôi mắt Quỷ Lão vốn mang theo vẻ vui vẻ, lúc này thân thể lão chấn động, đôi mắt lộ vẻ giật mình.

Mọi chi tiết câu chuyện này đã được chuyển ngữ cẩn trọng, độc quyền chỉ có tại Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free