Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 878:

Sở Hoan dường như nhận ra sự giật mình trong đôi mắt già nua ấy, mỉm cười hỏi:

- Các hạ hình như đã hiểu ra điều gì đó rồi.

Quỷ Lão nắm chặt tay. Thân hình lão lùn tịt, nắm tay cũng chẳng lớn là bao, song nắm đấm lại mạnh mẽ rắn chắc. Đôi ngươi lạnh lùng của lão trừng mắt nhìn Sở Hoan:

- Ngươi không hề dùng độc?

- Muốn dùng độc đâu có dễ dàng như vậy?

Sở Hoan khẽ thở dài:

- Ta đương nhiên cũng từng nghe nói, những cao thủ dùng độc trên thế gian này có thủ đoạn phóng độc trong vô hình, có đôi khi khiến địch chết mà đối phương còn không biết mình chết vì lẽ gì. Đối với những bậc thầy dùng độc như vậy, trong lòng ta vẫn luôn kính sợ. Chỉ tiếc là... những cao thủ dùng độc như thế, trên thế gian này cũng chẳng nhiều. Ta chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, làm gì có công phu dùng độc lợi hại như vậy?

Chàng mở to mắt, lộ vẻ kinh ngạc hỏi:

- Chẳng lẽ các hạ tin rằng ta đã thực sự dùng Thi Trùng Độc?

Đồng tử Quỷ Lão co rút, giọng nói đã hơi biến đổi:

- Vậy... Thứ ta vừa uống vào... là cái gì?

Sở Hoan cười khổ đáp:

- Ta đã cảnh báo ngươi trước rằng đó là độc dược. Vậy mà ngươi lại xem lời ta nói như gió thoảng bên tai. Ta đã liên tục nhắc nhở không th�� uống, thế nhưng ngươi...

Ánh mắt chàng nhìn chiếc bình đã rỗng tuếch trên mặt đất, khẽ thở dài:

- Thật ra ta cũng chẳng thích dùng độc, nhưng ta thật sự quen biết người của Thần Y Vệ. Hắn cũng đã đưa cho ta độc dược thật. Người khác có ý tốt, ta cuối cùng cũng không thể nào vứt bỏ, bởi vậy vẫn luôn mang theo bên mình...

Trong đôi mắt già nua của Quỷ Lão lóe lên sát khí, lão giơ tay lên, chỉ vào Sở Hoan, lạnh lùng nói:

- Ngươi... Ngươi dám đùa cợt ta? Ngươi... Ngươi lại để ta rơi vào bẫy của ngươi ư?

Sở Hoan thấy Quỷ Lão có dấu hiệu nổi điên, liền đề phòng, lùi về sau hai bước, nghiêm nghị nói:

- Ta cũng chẳng thích lừa gạt người. Nhưng ngươi đã lừa ta trước, giả mạo Quỷ Lão, bởi vậy ta cũng đành phải chơi đùa với ngươi, lừa rằng ta dùng Thi Trùng Độc. Song trong thâm tâm ta cũng không muốn hại ngươi, nên khi ngươi cướp độc dược, ta vì sợ ngươi ăn phải mà đã liều mạng muốn đoạt lại. Chỉ tiếc bản lĩnh ta không bằng ngươi, khuyên ngươi thì ngươi lại chẳng nghe. Bởi vậy... hiện tại ngươi đã thực sự trúng độc r��i.

- Sở Hoan, ngươi... Ngươi lại dám đặt bẫy ta?

Quỷ Lão phẫn nộ.

- Ta thông minh như vậy, mà ngươi lại dám trêu đùa ta. Chuyện này tuyệt đối không thể tha thứ được...

Lão giật tấm áo thô trên người ra, lập tức lộ ra một thân áo xanh. Bộ áo này may đo theo thân hình lão. Lúc này Sở Hoan đã nhìn rõ ràng, người này quả thật là một người lùn, đôi chân nhỏ bé, bụng dưới hơi nhô lên, nhìn qua giống như một con khỉ nhỏ, lại giống như một con cóc lớn.

Dưới cơn phẫn nộ, Quỷ Lão đã giật mặt nạ của mình xuống, lộ ra một khuôn mặt vô cùng xấu xí. Hình dáng khuôn mặt lão rõ ràng không phải là người Trung Nguyên, mũi cong như mỏ chim, xương gò má hơi cao, hốc mắt lõm sâu, bờ môi lật ra, trông vô cùng khó coi. Lúc này trên khuôn mặt xấu xí đó tràn ngập vẻ phẫn nộ. Khi Sở Hoan còn đang kinh ngạc vì tướng mạo của lão, người lùn nọ đã giống như sao băng lao xuống, nhào tới chộp lấy vai Sở Hoan.

Sở Hoan trước đó đã thấy thân hình của người này, chưa nói đến những công phu khác, chỉ riêng khinh công quỷ mị như vậy đã thập phần cao minh, cũng không dám coi thường, thân thể nhanh chóng lùi về sau. Trước khi đến Triêu Vụ Phong, để tỏ lòng tôn kính đối với Quỷ Lão, Sở Hoan đã để lại Huyết Ẩm Đao bên bờ vực, lúc này chàng tay không tấc sắt, lấy ba ngón làm đao, chính là Cực Lạc Đao.

Tốc độ của người lùn quả thật rất nhanh. Sở Hoan lùi về sau, người lùn đã lao tới trước mặt chàng, đôi mắt tỏa ra ánh sáng oán độc, ngón trỏ tay phải thò ra, điểm thẳng vào yết hầu Sở Hoan.

Trong chớp mắt, Sở Hoan thấy rõ, ngón trỏ của người lùn này có màu vàng kim. Móng tay lão vót nhọn, cũng ẩn hiện kim quang.

Sở Hoan biết rõ ngón tay này tất nhiên có vấn đề, dưới tình huống chưa rõ ràng thì chàng không dám đón đỡ.

Cực Lạc Thần Đao vung lên, chém ngang qua cổ tay người lùn. Người lùn kia thấy tay Sở Hoan hành động, trong mắt lộ vẻ kinh hãi. Thân pháp lão cực kỳ linh hoạt, đôi chân điểm nhẹ một cái trên mặt đất, cả người đã lùi lại phía sau, kéo giãn khoảng cách với Sở Hoan, kinh ngạc nói:

- Ngươi... Sao ngươi lại biết Cực Lạc Đao Pháp?

Sở Hoan hơi giật mình, trong mắt lập t��c hiện lên vẻ kinh ngạc.

Cực Lạc Đao Pháp là do Đa La truyền thụ. Trước khi tu tập bộ đao pháp này, Sở Hoan cũng chưa từng nghe nói tới, càng chưa từng thấy. Nhưng giờ phút này, người lùn không ngờ chỉ nhìn một cái đã nhận ra Cực Lạc Đao. Sở Hoan cảm thấy giật mình, lập tức nghĩ, người lùn này rất có thể quen biết Đa La. Chàng không thay đổi sắc mặt, cười lạnh nói:

- Hóa ra ngươi cũng nhận ra Cực Lạc Đao Pháp này!

Người lùn kinh ngạc nói:

- Chuyện này... Đây quả thật là Cực Lạc Đao Pháp ư?

Lão không kìm lòng được, lùi về sau hai bước, dù biết rõ trong tế đàn không có người khác mà vẫn nhìn trái nhìn phải một chút, giống như đang sợ hãi điều gì đó.

Sở Hoan thấy vẻ mặt của lão như vậy thì dường như đã hiểu ra, lại càng thấy hiếu kỳ. Sự sợ hãi của người lùn kia không phải là giả vờ. Từ ánh mắt lão, có thể thấy nỗi sợ hãi ấy phát ra từ tận bên trong.

Sở Hoan đương nhiên hiểu rằng người lùn này không thể nào sợ hãi mình. Lão sợ cũng chưa hẳn là Cực Lạc Đao Pháp. Thứ lão sợ chính thức rất có thể là chủ nhân thật sự của Cực Lạc Đao Pháp, một người mà ngay cả chàng cũng không rõ chi tiết – Đa La.

Người lùn sợ hãi Đa La, tất nhiên cũng phải hiểu rõ Đa La.

Chàng lập tức không thay đổi sắc mặt, cười lạnh nói:

- Ngươi sợ rồi ư?

Người lùn dường như cảm thấy mình đã để lộ sơ hở, liền cười lạnh nói:

- Hắn lại truyền thụ Cực Lạc Đao Pháp cho ngươi sao? Ngươi... rốt cuộc là gì của hắn?

- Ngươi cũng biết hắn sao?

Sở Hoan lạnh nhạt hỏi.

Người lùn thấy ánh mắt Sở Hoan như muốn nhìn thấu lòng đối phương, liền cười hắc hắc nói:

- Sở Hoan, ngươi muốn gì đây? Ngươi đã vướng vào hắn, muốn tránh khỏi thị phi đã là chuyện không thể nào rồi.

Sở Hoan tiến lên một bước, không nhịn được hỏi:

- Ngươi muốn nói chuyện gì đây?

Người lùn dừng lại một chút, lập tức phát ra tiếng cười quỷ dị:

- Hóa ra ngươi không biết rõ. Hóa ra hắn cũng chẳng nói cho ngươi hay!

Vừa nói, lão bỗng "oa" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, thần sắc kịch biến, giơ ngón tay lên điểm liên tục vào mấy huyệt đạo trên người mình, trong mắt lộ vẻ oán độc càng sâu:

- Ngươi... Ngươi quả nhiên đã lừa ta... Cái giải dược kia quả thật là độc dược...

Sở Hoan biết độc tính đã phát tác, khẽ thở dài:

- Ta không lừa ngươi. Ta đã nói với ngươi rằng, trong đó là độc dược. Nhưng ngươi lại chẳng tin ta.

Tiến lên một bước nữa, Sở Hoan trầm giọng hỏi:

- Rốt cuộc ngươi là người phương nào? Vì sao ngươi lại biết rõ Cực Lạc Đao Pháp?

Người lùn thấy Sở Hoan tiến lại gần, liền lùi về sau. Lão giơ tay lau vết máu ở khóe miệng, cười lạnh nói:

- Ta là người phương nào, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ biết. Bởi vì từ nay về sau, ta sẽ giống như u linh quấn quanh ngươi không rời.

Lão hơi cau mày, đè tay lên phần bụng, khóe mắt hơi run rẩy nhưng vẫn nói:

- Đừng tưởng rằng... đừng tưởng rằng loại độc này có thể hạ độc chết ta... có lẽ có người đã nói với ngươi, chỉ cần... Chỉ cần... Chỉ cần chân ngôn trong tay ngươi, trừ phi ngươi chết, nếu không... Ngươi vĩnh viễn sẽ không được an bình!

Nói xong, lão phát ra tiếng cười chói tai.

Sở Hoan nhíu mày, thân thể lập tức chấn động, thất thanh nói:

- Đại Đức Tự?

Chàng lạnh lùng nói:

- Ngươi là người của Đại Đức Tự Bì Sa Môn?

Người lùn chỉ cười hắc hắc:

- Đừng lo... Ta sẽ không chết... Chúng ta... Chúng ta sẽ gặp lại!

Lão nói xong, dần dần lùi về sau.

Tuy lão có võ công mạnh hơn Sở Hoan, nhưng lại trúng phải kế của chàng, người đã bị đầu độc, lúc này đã không còn là địch thủ của Sở Hoan.

Trong nội tâm Sở Hoan như có một cánh cửa đóng chặt. Ngoài cánh cửa này có đủ loại bí ẩn, chỉ có mở cánh cửa đó ra mới có thể gỡ bỏ được một số bí ẩn mà chàng nghĩ mãi không ra.

Lúc này người lùn lại giống như chiếc chìa khóa mở cửa. Sở Hoan không thể để lão đào thoát đơn giản như vậy.

Chàng lặng lẽ nói:

- Ngươi không giải độc được. Ta có giải dược, chỉ cần ngươi trả lời vấn đề của ta, ta cam đoan có thể đưa giải dược cho ngươi.

Vừa nói, chân chàng đã lặng lẽ tiến gần người lùn.

Người lùn kia vẫn cười hắc hắc không ngừng.

- Lừa ta một lần thì là do ngươi giỏi. Lừa ta được hai lần thì ta đúng là kẻ ngu xuẩn. Ta là người thông minh, bị người lừa một lần, từ nay về sau sẽ không có lần thứ hai!

Lão dường như phát hiện ra Sở Hoan muốn tiến lại gần, vừa nói liền quay người bỏ chạy.

Lão tuy trúng độc nhưng khinh công lại không hề yếu đi, thân pháp vẫn nhanh nhẹn. Sở Hoan lạnh lùng nói:

- Chạy đi đâu!

Chàng hùng hổ lao tới người lùn, chẳng qua khinh công của đối phương thật sự rất cao cường. Sở Hoan chỉ thấy thân ảnh phía trước nhoáng lên, người lùn đã tiến vào bên trong con đường đá. Sở Hoan không muốn từ bỏ như vậy, liền đi vào đuổi theo. Con đường này chẳng qua chỉ dài mười mấy thước, Sở Hoan đuổi theo ra thì phát hiện ra bên ngoài đều là đá tảng, mấy cây tùng xanh chập chờn trong gió. Ánh mặt trời chiếu xuống khắp nơi, nhìn quanh lại không thấy bóng dáng của người lùn đâu cả.

Sở Hoan đi tới vách đá, chỉ thấy phía dưới là khe sâu, nhìn xuống không thấy đáy. Sương mù lượn lờ, thật sự không biết người lùn kia đã đi đâu mất rồi.

Chàng đứng thẳng trên vách đá một lát, đột nhiên nghĩ, nếu người lùn kia đã giả mạo Quỷ Lão, vậy Quỷ Lão chân chính vẫn còn ở bên trong tế đàn này. Chàng lập tức không chút do dự, quay người trở lại con đường đá, về lại tế đàn. Trong tế đàn thật ra rất trống trải, liếc mắt một cái hầu như đã nhìn thấy hết mọi thứ. Đột nhiên Sở Hoan nghĩ, lần trước đi tới hang đá của người lùn cũng chỉ thấy lờ mờ, không biết bên trong rốt cuộc thế nào. Bỗng nhiên chàng lại nghĩ tới Triêu Vụ Phong còn hai gã tế giả, lập tức hô to:

- Có ai không? Ở đây có ai không? Mau tới đây!

Chàng gọi hai tiếng, một lát sau liền thấy bên cạnh con đường đá mà mình tiến vào có một đầu người nhô ra. Sở Hoan nhìn thấy liền nói:

- Mau tới đây, không thấy Quỷ Lão đâu cả!

Người nọ đúng là tế giả đã nghênh đón Sở Hoan lúc trước, lão ngó vào bên trong, rốt cuộc hỏi:

- Quái vật kia... đâu rồi?

Sở Hoan biết quái vật lão nói tới chính là người lùn không rõ lai lịch kia, liền đáp:

- Quái vật đã chạy rồi. Nhưng Quỷ Lão cũng không thấy đâu. Ngươi có biết Quỷ Lão ở đâu không?

Người nọ nghe thấy quái vật đã chạy rồi, khuôn mặt vốn căng thẳng, giờ mới hòa hoãn hơn một chút, tiến vào tế đàn, lòng vẫn còn sợ hãi:

- Quái vật kia sáng sớm đột nhiên xuất hiện, bắt Quỷ Lão. Hai người chúng ta đánh nhau với nó mà không phải đối thủ, bị nó giết một người. Nó tóm lấy Quỷ Lão, bắt ta phải nghe lời.

Dừng lại một chút, lão lại nói:

- Dường như nó biết hôm nay ngươi sẽ tới, cho nên bảo ta chờ các ngươi ở bên cầu đá. Chỉ cần ngươi tới thì phải để ngươi một mình tới Triêu Vụ Phong!

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free