Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 913:

Ánh mắt Đỗ Phụ Công sâu thẳm khó dò. Sở Hoan cảm giác mình như bị nhìn thấu, chỉ đành cười nói:

- Đỗ tiên sinh cảm thấy sinh ra trên đất này chưa chắc đã là thần tử của vua sao?

Đỗ Phụ Công vuốt râu nói:

- Nếu thiên hạ đều là thần dân của hoàng đế thì tại sao còn có loạn An Quốc Công chứ? Vì sao nhất đảng An Quốc Công lại đi theo Hán Vương mà không theo hoàng đế?

Sở Hoan hơi giật mình, lập tức nghẹn lời.

Đỗ Phụ Công bật cười ha hả, nói:

- Nhân tính khó dò. Xưa nay, mỗi vị hoàng đế đều có tính cách riêng, cùng với cách hành xử của riêng mình.

Dừng lại một chút, hắn mới chậm rãi nói:

- Đại nhân có biết rắn lột da không?

- Rắn lột da sao?

Sở Hoan nhất thời nghe không hiểu.

- Rắn phải ngủ đông.

Đỗ Phụ Công nói.

- Sau khi ngủ đông, nó sẽ lột bỏ lớp da cũ. Lớp da ấy trói buộc nó, khiến nó vô cùng khó chịu... Khi lớp da cũ đã lột sạch, con rắn giống như được tái sinh vậy.

Sở Hoan cau mày nói:

- Ý của Đỗ tiên sinh là?

Đỗ Phụ Công nói thâm sâu khó dò:

- Thật ra, con người cũng vậy, có đôi khi sẽ đổi người, cảm thấy dễ khống chế hơn. Giống như những thần tử của hoàng đế, rất nhiều người đều theo hắn tranh đoạt giang sơn, từ đó mới được hưởng vinh hoa phú quý. Những kẻ ấy khó tránh khỏi có chút kiêu căng. Hoàng đế...

Hắn cũng không nói tiếp, chỉ cười nói:

- Dù thế nào đi nữa, theo thiển ý của Đỗ mỗ, Đại nhân bị điều đi Tây Bắc, dù có phải Thái Tử có ý muốn chặt một cánh tay của Tề Vương hay không, thì đối với Đại nhân mà nói cũng là Tái ông mất ngựa, họa phúc khôn lường...

Sở Hoan như có điều suy nghĩ, im lặng không nói.

- Tôn Tử Không vừa mới nói tình cảnh tại Tây Bắc khắc nghiệt...

Hai mắt Đỗ Phụ Công sáng ngời.

- Thật ra hắn nói không sai. Cho dù là lúc trước, tình hình Tây Bắc vẫn vô cùng khắc nghiệt. Dân phong Tây Bắc bưu hãn, thế lực sĩ tộc hùng mạnh, không phải ai cũng có thể sinh tồn ở đó. Nhưng chính vì vậy, cừu non ở nơi đó sẽ lập tức bị đàn sói cắn xé thành thịt nát. Chỉ có hổ lang chân chính mới có thể sinh tồn tại vùng đất kia... Đại nhân, ngài tự hỏi mình là cừu non hay hổ lang? Hay nói cách khác, những người ngài dẫn theo là bầy cừu non mặc người ta cắn nuốt, hay là một đám hổ lang thực sự?

Sở Hoan chỉ cười nói:

- Ta thích hổ lang!

- Cho nên Đại nhân đi là tốt.

Đỗ Phụ Công lại cười nói:

- Thật ra, Đại nhân tiến về Tây Bắc lúc này đúng là rất hợp thời cơ!

- Đỗ tiên sinh, ngài lại nói đùa rồi.

Sở Hoan cười khổ nói:

- Lưu dân khắp Tây Bắc, nạn trộm cướp hoành hành. Ngay cả quân đội hiện nay cũng bị chia rẽ... Thiếu tiền bạc, thiếu lương bổng, ta thực sự không biết lúc này có gì tốt lành!

Đỗ Phụ Công bình thản tự nhiên, chỉ vào một bức tường, nói:

- Đại nhân, nếu đây là một bức tường đồng vách sắt, xin hỏi Đại nhân có thể đá một cước là sập không?

Sở Hoan cười nói:

- Đừng nói là tường đồng vách sắt, dù là bức tường đá bình thường hiện nay thì ta cũng không thể đá một cước là sập được.

Cảm thấy trong lời nói của Đỗ Phụ Công có ý khác, hắn liền hỏi:

- Ý của Đỗ tiên sinh là?

Đỗ Phụ Công cũng không giải thích, lại hỏi tiếp:

- Như vậy Đỗ mỗ xin hỏi một câu nữa. Nếu bức tường này bị phá vụn thành từng mảnh nhỏ, Đại nhân muốn đá sập, chẳng phải sẽ dễ dàng hơn rất nhiều sao?

Sở Hoan lập tức hiểu ra, cười ha hả nói:

- Hiểu rồi, Đỗ tiên sinh... Quả nhiên kiến giải sâu sắc.

Đỗ Phụ Công nghiêm nghị nói:

- Thật ra Đỗ mỗ cũng chẳng có gì sâu sắc. Cái này gọi là thời thế tạo anh hùng thôi. Nếu Tây Bắc không có cục diện hỗn loạn như ngày nay thì Đại nhân cũng chưa chắc có cơ hội được điều động tới Tây Bắc. Dù được điều động tới Tây Bắc thì muốn đứng vững tại đó cũng không phải chuyện dễ dàng. Tây Bắc ba đạo, Tổng đốc Thiên Sơn Chu Lăng Nhạc, Tổng đốc Bắc Sơn Tiếu Hoán Chương, ngay cả Tổng đốc Tây Quan Đạo trước kia là Lục Huyền, đều là những người lớn lên tại vùng đất Tây Bắc. Ngoài ba vị Tổng đốc lớn này, quan lại cấp dưới cũng rất nhiều, phần lớn là người bản địa. Ngay cả Hộ quốc Đại tướng quân Phong Hàn Tiếu, người uy phong nhất nước năm xưa, cũng là người Tây Bắc. Đại nhân ngài nghĩ xem, ngài là người của Tây Sơn đạo, nếu Tây Bắc kiên cố như thép, ngài muốn đặt chân vững chắc tại đó sẽ khó khăn đến nhường nào?

Sở Hoan càng nghe lại càng kinh ngạc. Hắn biết rõ Đỗ Phụ Công không phải là người nông cạn, học thức uyên bác nhưng không ngờ hắn lại am hiểu tình hình Tây Bắc rõ như lòng bàn tay đến thế.

Hắn vốn đã có chút kính trọng với Đỗ Phụ Công, giờ đây càng thêm kính nể.

- Đỗ tiên sinh, hôm nay thế lực Tây Bắc hỗn tạp. Theo ta biết, sĩ tộc hai vùng Bắc Sơn đạo và Tây Quan đạo mâu thuẫn sâu sắc. Ngài có thấy đây là một cơ hội để chúng ta lợi dụng chăng?

- Tây Quan và Bắc Sơn tranh đấu từ xưa tới nay rồi. Năm xưa, năm nước chư hầu Tây Bắc tranh phạt lẫn nhau cho nên nội bộ Tây Bắc cũng có đấu tranh vô cùng kịch liệt.

Đỗ Phụ Công chậm rãi nói:

- Bảy họ Tây Quan, năm xưa từng có thời cực thịnh. Chỉ là Tây Lương xâm lược, bảy họ Tây Quan bị trọng thương, có thể vực dậy được hay không vẫn còn là một ẩn số. Nhưng Đại nhân đến Tây Bắc, đặt chân tại Tây Quan đạo thì không thể không liên hệ với bảy dòng họ này. Nếu có thể xây dựng được mối quan hệ với họ, được họ ủng hộ thì Đại nhân có thể đứng vững tại Tây Bắc rồi.

Sở Hoan nghe đến bảy dòng họ Tây Quan thì trong lòng không khỏi bật cười, chỉ cảm thấy tạo hóa trêu ngươi. Quỹ tích cuộc đời mình dường như có một sự trùng hợp thật sâu xa.

Hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tới Tây Bắc.

Ban đầu, khi ở V��n Sơn phủ, lúc chán nản nhất, hắn đã gặp Tô thị nhất tộc. Sở Hoan cũng vì Lâm Lang mà có chút chỉ điểm cho Tô thị nhất tộc, nhưng không tiếp xúc sâu.

Mặc dù hai bên đã có liên hệ nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ một cử chỉ vô tâm của mình lại vô tình tạo ra cho mình một con đường. Tô thị nhất tộc nhận được sự giúp đỡ của mình, nay mình về Tây Bắc, chưa chắc họ đã không hỗ trợ.

- Đại nhân cười gì vậy?

Thấy khóe miệng Sở Hoan hiện lên nụ cười nhẹ, Đỗ Phụ Công không khỏi ngạc nhiên.

Sở Hoan lập tức kể hết không giấu giếm, kể lại chuyện giúp đỡ Tô thị nhất tộc cho Đỗ Phụ Công.

Đương nhiên hắn cũng không nói là mình nể mặt Lâm Lang. Đỗ Công nghe xong, hai mày giãn ra, vỗ tay bật cười nói:

- Đại nhân làm một việc thiện nhưng lại gieo một nhân duyên lành thật lớn. Đã có mối liên hệ này, Đỗ mỗ tin rằng Đại nhân sẽ thuận lợi hơn rất nhiều ở Tây Bắc.

Sở Hoan chỉnh lại y phục, đứng dậy chắp tay nói:

- Đỗ tiên sinh, Sở Hoan trước chuyến đi Tây Bắc này tiền đồ chưa biết lành dữ, may rủi khôn lường. Tiên sinh có thể ở bên cạnh ta, đã là may mắn lớn nhất đối với Sở Hoan ta rồi!

Đỗ Phụ Công cũng vội vàng đứng dậy, chắp tay nói:

- Không dám, không dám. Đại nhân cứu ta khỏi ngục tù, vẫn luôn đối đãi bằng lễ nghĩa, không chút khinh mạn. Đỗ mỗ tuy bất tài nhưng cũng biết ơn một giọt nước cũng nguyện báo đáp cả dòng sông. Ngày sau Đại nhân có chỗ cần dùng đến, Đỗ Phụ Công nào dám không hết lòng phò tá!

Sở Hoan và Đỗ Phụ Công nhìn nhau, đột nhiên cười ha hả.

Đỗ Phụ Công rời đi, Sở Hoan lại nghĩ tới trong phủ có một người cần được thông báo.

Lâm Đại Nhi vẫn đang nữ giả nam trang ở trong phủ, nàng ít khi ra vào, Sở Hoan lại khó gặp nàng, trong lòng đang suy tính phải sắp xếp cho Lâm Đại Nhi thế nào. Nếu Lâm Đại Nhi đồng ý đi cùng tới Tây Bắc thì Sở Hoan tất nhiên rất vui mừng. Chỉ là tính cách của cô gái này rất mạnh mẽ, việc nàng có thể ở lại trong phủ đã là nhờ Sở Hoan hết lời khuyên nhủ mới được.

Sở Hoan cũng không phải người ngu dốt. Thật ra trong lòng hắn đôi khi vẫn hoài nghi, một người tính tình quật cường như Lâm Đại Nhi, có thể nghe mình khuyên bảo mà ở lại trong phủ, e rằng không phải là chuyện đơn giản.

Thù hận giữa Lâm Đại Nhi và hoàng đế không thể hóa giải trong cuộc đời này. Sở Hoan biết rõ e rằng động lực để nàng sinh tồn chính là ý niệm giết hoàng đế. Nàng có thể ở lại trong phủ, tất nhiên là có một chỗ ẩn thân an toàn. Nhưng Sở Hoan hoài nghi, e rằng Lâm Đại Nhi đang chờ đợi thời cơ.

Sở Hoan bước ra khỏi sảnh, tiến về phía sân nhỏ của Lâm Đại Nhi, chợt nghe tiếng nói truyền đến từ bên cạnh, hóa ra là từ phía sau một hòn non bộ, rõ ràng là giọng của Tố Nương:

- ... Lão gia đã quyết định rời kinh sao?

Tiếng Tôn Tử Không truyền tới:

- Vâng thưa phu nhân. Sư phụ đã sai tiểu nhân báo với người một tiếng, chuẩn bị thu dọn đồ đạc. Có lẽ vài ngày nữa sẽ phải rời kinh đi Tây Bắc rồi.

- Tử Không à, Tây Bắc kia có phải là rất xa xôi không?

- Rất xa.

Tôn Tử Không nói:

- Lần trước ta trở về phải đi đường mất hơn nửa tháng. Phu nhân, nơi đó khá đáng sợ, không được yên ổn như kinh thành phồn hoa đâu.

- Vậy tại sao sư phụ của con lại còn đồng ý đi?

Tố Nương vội hỏi:

- Chúng ta ở kinh th��nh yên ổn được một năm, nếu đi thì thế còn tòa nhà và các cửa hàng của chúng ta thì sao? Những thứ này đâu thể mang theo được.

- Sư phụ nói, nếu thứ gì mang đi được thì mang, thứ gì không dùng được thì tìm người bán lại.

Tôn Tử Không nói:

- Đi tới đó đường núi xa xôi, cũng không thể mang theo quá nhiều đồ đạc.

- Ôi, nếu nói là có thể dùng thì trong nhà nào có thứ gì không thể dùng được đâu?

Sở Hoan chắp tay sau lưng, khẽ liếc nhìn một chút. Bên cạnh ao nước phía sau hòn non bộ, Tố Nương đang đứng nói chuyện với Tôn Tử Không. Tố Nương nhìn có vẻ không nỡ lòng, ánh mắt lưu luyến nhìn khắp bốn phía.

- Tử Không, con nói xem tòa nhà này chúng ta có thể bán được không?

Tôn Tử Không sờ đầu, cười nói:

- Phu nhân, tòa nhà này là triều đình ban cho sư phụ, chỉ sợ... E rằng không thể bán được đâu!

Tố Nương lập tức thất vọng:

- Tòa nhà lớn như vậy... Vậy mà cũng không phải của chúng ta sao?

- Sư nương đừng lo lắng. Sư phụ tới làm Tổng đốc Tây Bắc, đến lúc đó sẽ có tòa nhà còn lớn hơn thế này nhiều.

Tôn Tử Không cười ha hả nói:

- Sư phụ ở kinh thành còn phải nghe lệnh người khác, tới Tây Bắc thì sư phụ chính là vua một phương, ai cũng không quản được nữa.

Sở Hoan nhíu mày. Tố Nương lo lắng hỏi:

- Vậy con không phải nói sư phụ của con bị điều tới Tây Bắc là do có người ngầm hãm hại sao?

- Thật ra cũng khó có thể nói rõ được.

Tôn Tử Không vuốt đầu nói:

- Theo lý thuyết thì sư phụ từ Thị Lang Bộ Hộ trở thành Tổng đốc là thăng chức. Nhưng làm quan ở kinh thành được hưởng nhiều vinh hoa phú quý hơn so với làm quan địa phương rất nhiều. Hơn nữa kinh thành phồn hoa, đâu thể giống Tây Bắc tiêu điều... Nhưng nói đi thì phải nói lại, giờ ở kinh thành, sư phụ còn bị người ta dòm ngó quản thúc, tới Tây Bắc sẽ tự do hơn rất nhiều. Ôi,... Phu nhân, con cũng không biết rốt cuộc ở đâu sẽ tốt hơn nữa.

Tố Nương lại nói:

- Tử Không à, ta không thể lúc nào cũng đi theo bên cạnh sư phụ của con. Nhưng con thì lại luôn theo sát bên cạnh hắn, nhất định phải chú ý bảo vệ hắn, tuyệt đối không được để người khác làm tổn hại đến hắn.

Khuôn mặt kiều diễm của nàng tràn đầy vẻ lo lắng. Sở Hoan nhìn thấy, nghe thấy, trong lòng thầm nghĩ, muốn bảo vệ mình, thì có thêm mười Tôn Tử Không cũng chưa chắc đã hữu ích. Nhưng người vợ bé nhỏ xinh đẹp lại ân cần quan tâm mình đến vậy, thực sự khiến trong lòng Sở Hoan cảm thấy ấm áp.

Bản dịch này chỉ được đọc tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free