(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 915:
Trên một đài cao cạnh sân, Sở Hoan trông thấy mấy người đang ngồi, từ xa, dường như Lưu Ly phu nhân cũng đang ở đó. Nàng mặc bộ áo bào xanh biếc, tựa hồ đặc biệt yêu thích sắc xanh, mỗi lần Sở Hoan gặp nàng, dù trang phục khác nhau, nhưng đều mang sắc xanh non mềm như cỏ. Người hầu phủ Thái tử dẫn Sở Hoan lên đài cao. Đã có người bẩm báo trước, Thái tử quay đầu nhìn lại, cười nói: - Sở đại nhân, bổn cung đã chờ ngươi từ lâu. Sở Hoan chắp tay hành lễ. Ngay sau đó, Tề Vương đứng dậy, vẫy tay nói: - Sở Hoan, lại đây! Thái tử ca ca đã sắp xếp màn biểu diễn cưỡi ngựa, cùng đến đây thưởng thức. Sở Hoan bước lên đài, thấy trên đó cũng không có nhiều người. Thái tử ngồi xe lăn, Tề Vương ở bên phải Thái tử, còn bên trái Thái tử dĩ nhiên là Hán Vương Doanh Bình. Sở Hoan khẽ giật mình trong lòng, tuyệt đối không ngờ rằng Hán Vương cũng có mặt ở đây. Một người đứng bên cạnh Hán Vương, Sở Hoan cũng nhận ra, đó từng là lão quản gia phủ Tề Vương. Hán Vương Doanh Bình y phục chỉnh tề, nhưng vẻ mặt ngây ngô, thần sắc ngốc nghếch, ngồi dựa vào ghế, ngơ ngẩn nhìn màn biểu diễn cưỡi ngựa dưới đài. Sở Hoan tiến đến, ngay cả khóe mắt Doanh Bình cũng chẳng hề lay động. Lưu Ly phu nhân đứng cạnh Thái tử, dung nhan xinh đẹp, muôn phần quyến rũ, tóc mây chải chuốt gọn gàng, xanh biếc như mực. Từ khi Sở Hoan tới, Lưu Ly phu nhân đã quay đầu sang, mỉm cười, phong thái mỹ lệ, đôi mắt thâm thúy tựa nước hồ thu nhưng lại ấm áp như nắng xuân. Nụ cười ấm áp hiện trên dung nhan tuyệt thế ấy khiến lòng người cảm thấy ấm áp lạ thường. Sở Hoan tiến đến chắp tay, Thái tử giơ tay lên nói: - Không cần đa lễ, cứ ngồi đi. Ánh mắt y lại chuyển về phía chuồng ngựa một lần nữa. Sau khi Sở Hoan ngồi xuống, y cùng Tề Vương nhìn nhau, rồi lập tức nghi hoặc nhìn về phía Hán Vương. Tề Vương liền giải thích: - Thái tử ca ca phái người đón Tam ca đến, sợ huynh ấy cứ ngây ngốc trong phủ không ra cửa sẽ bệnh càng nặng. Thái tử cười nhạt nói: - Mặc dù Tam đệ vẫn luôn không hài lòng về người đại ca như ta, nhưng dù sao chúng ta cũng là huynh đệ, hiện giờ hắn ra nông nỗi này, cũng không phải điều ta muốn thấy. Sở Hoan thầm nghĩ trong lòng: "Điều ngươi muốn thấy hẳn là hắn chết trong loạn quân, hoặc bị Hoàng đế ban chết đi?" Chẳng qua, lời này đương nhiên y sẽ không nói ra. Bầu không khí hơi áp lực, Sở Hoan c��m thấy toàn thân không được tự nhiên. Tính cách của Thái tử quả thật khác với Hán Vương khi xưa. Khi xưa Hán Vương hăng hái, xe ngựa tấp nập như chợ trước cửa. Nhưng Thái tử hiển nhiên ít lộ diện hơn rất nhiều, trước kia khi bị Hoàng đế lạnh nhạt, phủ Thái tử vắng vẻ. Giờ đây Hán Vương đã ngã ngựa, phủ Thái tử vẫn hoàn toàn yên tĩnh, an bình. Người không rõ chân tướng lại thật sự cho rằng Thái tử không màng thế sự, sống cuộc đời yên tĩnh như mây trôi nước chảy. Lần trước Sở Hoan nghe nói Thái tử muốn bày yến tiễn đưa mình, cũng không nghĩ tới lại là cảnh tượng như hôm nay. Nếu bỏ qua chính y, đây chẳng khác nào một cuộc tụ họp nhỏ của ba vị Hoàng tử. - Tam đệ lòng dạ quá cao ngạo, thế nhưng bổn cung cũng không muốn thấy hắn ra nông nỗi này. Thái tử chậm rãi nói: - Nếu như hắn có thể khôi phục lại, kỳ thực bổn cung sẽ rất vui mừng trong lòng… ! Y nhìn Doanh Nhân, khẽ nói: - Doanh Nhân, đệ còn nhớ khi các đệ còn nhỏ, ta từng dẫn các đệ ra ngoài săn bắn không? Doanh Nhân cảm thán nói: - Nhớ rõ. Ta nhớ chúng ta có thể học cưỡi ngựa, đều là do Thái tử ca ca dạy. - Mặc dù đệ thông minh, nhưng từ nhỏ đã hơi cố chấp. Thái tử lại cười nói: - So với Tam ca của đệ, sự kiên nhẫn của đệ kém hơn nhiều. Tam ca của đệ dù học gì cũng đều dụng tâm học tập, còn đệ thì luôn không chú tâm. Ta nhớ Tam đệ học cưỡi ngựa trước đệ, đệ còn nghi ngờ trách bổn cung không dạy đệ cẩn thận… ! Doanh Nhân cười khổ nói: - Doanh Nhân không tốt, khi đó không ít lần khiến Thái tử ca ca phải bận tâm. - Thật sự muốn cùng phóng ngựa rong ruổi với các đệ. Thái tử khẽ thở dài: - Chẳng qua đời này của ta rốt cuộc không còn cơ hội này nữa. Y nhìn Doanh Bình, trầm mặc một hồi rồi mới hỏi: - Doanh Bình thích cưỡi ngựa, cho nên hôm nay bổn cung sắp xếp màn biểu diễn cưỡi ngựa, là muốn sau khi Doanh Bình trông thấy, có thể nhớ lại điều gì đó… ! Y nhẹ nhàng hỏi: - Tam đệ, đệ nhớ lại được gì không? Hán Vương Doanh Bình vẫn ngơ ngác ngồi trên ghế, mí mắt không chớp, ánh mắt tan rã. Lời Thái tử nói hiển nhiên y cũng không nghe thấy câu nào. - Lưu Ly, nàng nói xem chúng ta có cách nào khiến Tam đệ khỏe lên hay không? Thái tử giơ tay lên, nắm lấy bàn tay nhỏ bé trắng nõn của Lưu Ly phu nhân. Lưu Ly phu nhân buồn bã nói: - Hán Vương điện hạ thần trí thất thường, muốn khôi phục không dễ dàng, ngài đã chịu kích thích quá lớn… ! Nàng khẽ thở dài một tiếng, giọng nói uyển chuyển êm tai: - Có lẽ để Hán Vương thường xuyên tiếp xúc với những chuyện đã trải qua, sẽ có ích cho bệnh tình của ngài. Thái tử khẽ vuốt cằm, cuối cùng nhìn về phía Sở Hoan, cười nói: - Sở đại nhân, bổn cung biết rõ mấy ngày nay ngươi sẽ phải tới Tây Bắc nhậm chức. Trước khi đi, hãy đến nói chuyện một chút. - Hạ thần nghe Thái tử phân phó! Sở Hoan đứng dậy xoay người, chắp tay nói, dáng vẻ vô cùng cung kính. - Không cần như vậy. Thái tử lại cười nói: - Có kẻ nói bổn cung tiến cử ngươi đi Tây Bắc, là có ý muốn nhằm vào Doanh Nhân, muốn chém đứt một cánh tay của Doanh Nhân. Không biết các ngươi có từng nghe nói vậy không? Sắc mặt Tề Vương Doanh Nhân hơi biến, trong lòng y quả thực nghĩ như vậy, tuy nhiên tuyệt đối không ngờ rằng Thái tử dĩ nhiên lại trực tiếp nói ra điều đó. Trái lại Sở Hoan mặt không đổi sắc, chỉ cười nhạt nói: - Phòng miệng người còn khó hơn phòng sông. Những lời nói vô căn cứ như vậy, nếu không để ý tới, sẽ không còn vang lên nữa. Thái tử điện hạ và Tề Vương điện hạ tình sâu nghĩa nặng như tay chân. Trong mắt hạ thần, chuyện chém đứt cánh tay Tề Vương điện hạ thật sự là lời nói vô căn cứ. H��n nữa hạ thần tài sơ học thiển, chỉ là kẻ tầm thường, cũng vạn lần không dám nhận mình là cánh tay của Tề Vương điện hạ. Doanh Nhân cũng không phải kẻ ngu dốt. Sở Hoan vừa nói như vậy, y liền hiểu ra, liền cười lạnh nói: - Thái tử ca ca, lời ra tiếng vào của người ngoài, huynh tưởng là thật sao? Phụ hoàng đã hạ chỉ để Sở Hoan tới Tây Bắc, vậy đó là phụ hoàng cảm thấy Sở Hoan thích hợp giải quyết khốn cảnh Tây Bắc. Thái tử ca ca và phụ hoàng có ánh mắt giống nhau, đều là vì mưu sự lớn của quốc gia! Thái tử cười nói: - Các ngươi nghĩ như vậy, bổn cung an tâm rồi. Y ôn hòa nhìn Doanh Nhân nói: - Doanh Nhân, bổn cung không quan tâm người khác nói gì, bổn cung chỉ để ý suy nghĩ của đệ. Bổn cung là một kẻ phế nhân, bắt đầu từ ngày không thể đi lại, ta chưa bao giờ muốn kế thừa nghiệp lớn của phụ hoàng. Tam đệ quá nóng vội, luôn nhằm vào bổn cung… Thế nhưng đến cuối cùng lại rơi vào tình cảnh như thế. Doanh Nhân, đệ không cần học Tam đệ, cũng không cần coi bổn cung là đối thủ. Bổn cung đã sớm nói với đệ, bổn cung sẽ từ bỏ ngôi vị Thái tử với phụ hoàng, mà đệ… là người lựa chọn tốt nhất để kế thừa nghiệp lớn của phụ hoàng. Doanh Nhân vội đáp: - Thái tử ca ca, ta… ta sẽ không… ! - Không cần nhiều lời, bổn cung chỉ muốn quan hệ giữa huynh đệ chúng ta hòa thuận… ! Thái tử cười khổ nói: - Đừng tưởng rằng bổn cung đang giả bộ. Nếu như đệ là bổn cung, mọi thứ đều phải dựa vào người khác, đệ cũng sẽ không có hứng thú với ngôi vị Thái tử này. Ngay cả bản thân mình cũng không chiếu cố được, sao có thể chiếu cố giang sơn Đại Tần? Bổn cung đã rất mệt mỏi… Có một số trọng trách, vẫn cần đệ gánh vác giúp bổn cung. Doanh Nhân nghe được những lời chân thành của Thái tử, trong lúc nhất thời hơi mơ hồ, thật sự không biết lời Thái tử nói là thật hay giả. - Bổn cung có Lưu Ly, là có hết thảy. Thái tử nắm chặt tay Lưu Ly phu nhân: - Doanh Nhân, hôm nay để các ngươi tới đây, thứ nhất là để Tam đệ ra ngoài hít thở không khí, thứ hai là tiễn biệt Sở Hoan, thứ ba là nói rõ với các ngươi, thứ nên là của đệ, nhất định sẽ là của đệ, bổn cung sẽ không tranh giành. Thái tử đảng, Tề Vương đảng gì gì đó, triều đại thay đổi, đảng phái tranh giành sẽ chỉ tổn thương tới nền tảng lập quốc. Bổn cung nói một câu không phải, Đại Tần ta vừa trải qua họa ngoại xâm, nỗi lo trong nước lại dâng lên, đã sớm không còn thịnh vượng như năm đó. Đúng là lúc quốc gia nguy nan, nếu như lúc này huynh đệ hai chúng ta vẫn đối chọi gay gắt, triều thần minh tranh ám đấu, tổn thương chính là phụ hoàng, là Đại Tần. Đại Tần ta chắc chắn sẽ nguy nan! Doanh Nhân nói: - Thái tử ca ca, Doanh Nhân không dám tranh đấu với huynh, cũng không muốn đấu với huynh. Thái tử ca ca nói đúng lắm, đảng phái tranh giành sẽ tổn thương tới nền tảng lập quốc. Hai huynh đệ đồng lòng, cần phải khiến cho Đại Tần dân giàu nước mạnh. Thái tử vui mừng gật đầu, lại nhìn về phía Hán Vương Doanh Bình, nói: - Điền Hầu! Một người tựa quỷ mị xuất hiện trên đài, chắp tay nói: - Có thuộc hạ! - Đỡ Hán Vương điện hạ lên ngựa. Thái tử chậm rãi nói: - Hắn thích cưỡi ngựa nhất. Ta muốn hắn khôi phục lại, hãy bắt đầu từ trên ngựa… ! Doanh Nhân vội vàng khuyên nhủ: - Thái tử ca ca, Tam ca thế này, chỉ sợ… chỉ sợ không thể cưỡi ngựa! - Tam đệ năm tuổi đã bắt đầu học cưỡi ngựa với bổn cung. Chuyện hắn có thể làm được lúc năm tuổi, chẳng lẽ giờ đây lại không làm được? Thái tử khoát tay nói: - Điền Hầu, đỡ hắn xuống dưới! Lão quản gia bên cạnh Hán Vương điện hạ vội vàng nói: - Thái tử điện hạ, Hán Vương ngài… ! Trông thấy thần sắc Thái tử trở nên lạnh lùng, lão quản gia nuốt trở lại câu nói định thốt ra. Lúc này Điền Hầu đã tiến đến, không hề khách khí đặt tay lên vai Hán Vương. Hán Vương vốn ngây ra như phỗng, khi tay Điền Hầu chạm vào vai y, Hán Vương kinh hô một tiếng: - Có quỷ… đừng mà… có quỷ muốn giết ta… ! Vì sợ hãi mà thần sắc y vặn vẹo, thân thể lạnh run. Điền Hầu nhìn về phía Thái tử, Thái tử khẽ gật đầu. Điền Hầu liền ôm ngang eo Hán Vương, giữa tiếng kêu sợ hãi của y, đưa y tới bên chuồng ngựa. Các kỵ sĩ biểu diễn cưỡi ngựa đã lui ra. Điền Hầu liếc mắt một cái, liền có một tên kỵ sĩ dắt một con ngựa tới. Điền Hầu đặt Hán Vương đang vạn phần hoảng sợ lên lưng ngựa, trong ánh mắt đờ đẫn của Hán Vương tràn đầy sợ hãi. Điền Hầu nắm lấy tay Hán Vương, giúp y nắm chắc dây cương. Lúc này, y mới vỗ mông ngựa. Con ngựa liền chạy như bay, vọt ra ngoài tựa mũi tên. Chỉ chạy được mấy mét, mọi người đã tận mắt thấy Hán Vương ngã xuống từ trên lưng ngựa, lăn lộn trên mặt đất. Lão quản gia trên đài cao khuôn mặt vặn vẹo. Trông thấy Hán Vương đau đớn lăn lộn trên mặt đất, bộ y phục gấm lúc này đã dính đầy bụi đất. Lão không dám nhìn Thái tử, nhưng trong mắt lại xẹt qua vẻ oán độc. - Ngã không chết. Thái tử thản nhiên nói: - Nếu bệnh này không trị hết, không khác gì người chết, hắn sống không bằng chết. Nếu ta là Hoàng huynh của hắn, cũng nên giúp hắn khôi phục lại. Điền Hầu bên kia nhìn về phía Thái tử, Thái tử đưa tay ra hiệu. Điền Hầu lại đến ôm lấy Hán Vương, lại có người dắt tuấn mã tới. Điền Hầu đặt Hán Vương lên lưng ngựa như vừa rồi, lại vỗ mông ngựa. Tuấn mã lại vọt ra ngoài lần nữa, lần này còn thảm hơn vừa rồi. Chỉ chạy được vài mét, Hán Vương lại ngã xuống ngựa một lần nữa, thân thể liên tục lăn trên mặt đất, mặt úp trong bụi đất, nằm chỏng chơ, trông cực kỳ thê thảm. Điền Hầu không hề dừng tay. Qua mấy lần như vậy, lão quản gia cũng không nhịn được nữa, quỳ rạp xuống đất, thê lương nói: - Thái tử điện hạ, Hán Vương đã như vậy rồi, lão nô… lão nô van cầu điện hạ, đừng giày vò ngài nữa… ! Đôi mắt Thái tử trở nên lạnh lẽo, lạnh lùng nói: - Ngươi đang nói bổn cung giày vò hắn? Lão quản gia biết mình lỡ lời, tuy nhiên vẫn nhìn Thái tử nói: - Lão nô lỡ lời, thế nhưng Hán Vương đã không chịu đựng nổi giày vò như vậy… ! Lão kiên quyết nói: - Để lão nô thay thế Hán Vương, lão nô đi cưỡi ngựa… ! - Ngươi đang muốn biểu hiện ngươi là một trung bộc trung thành và tận tâm với Tam đệ sao? Thái tử khinh thường cười lạnh: - Ngươi là trung bộc, bổn cung chính là ác nhân? Hắn năm tuổi cưỡi ngựa, khi đó đã nếm trải rất nhiều đau đớn, không nhu nhược giống như ngươi nghĩ. Lúc đặc biệt phải dùng thủ đoạn đặc biệt, hay là ngươi muốn nhìn Tam đệ vĩnh viễn sống tiếp như vậy? Lão quản gia quay đầu đi chỗ khác, trông thấy Điền Hầu lại ôm lấy Hán Vương lần nữa, tim như bị dao cắt, cũng bất chấp mọi thứ, cất tiếng buồn bã nói: - Thái tử, nếu Hán Vương ngã chết ở nơi này, ngài… ngài cũng không thoát khỏi liên quan!
Nét riêng của bản dịch này, nguyện chỉ thuộc về nơi đã khai sinh nó.