Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 974:

Lâm Đại Nhi giữ vững thân thể, thấy vẻ kinh hãi hiện rõ trên mặt Sở Hoan, rồi lại thấy Sở Hoan chăm chú nhìn vào bụng mình, nàng lập tức biến sắc, trong thoáng chốc đã quấn chặt áo khoác che kín phần bụng. Nhưng trên mặt vẫn không giấu được vẻ hoảng hốt, lo sợ. Nàng ôm chặt áo khoác, xoay người định bước đi, thì phía sau đã vang lên giọng nói nghiêm nghị của Sở Hoan:

- Nàng đứng lại.

Lâm Đại Nhi lần này đúng là đứng lại, không quay đầu, cũng không nói gì.

- Vì sao nàng không nói cho ta biết?

Vẻ mặt Sở Hoan hết sức phức tạp, xen lẫn vài phần tức giận:

- Nàng định bao giờ mới nói cho ta hay?

- Ta không biết ngài đang nói gì.

Lâm Đại Nhi cuối cùng cũng lên tiếng:

- Ngài mau đi đi.

- Đi ư?

Sở Hoan tiến lên hai bước:

- Đi đâu cơ? Chuyện lớn đến nhường này, nàng định giấu mãi sao? Lâm Đại Nhi, rốt cuộc nàng định làm gì đây?

- Ta không làm gì hết.

Lâm Đại Nhi vẫn không quay đầu lại.

- Mọi chuyện không liên quan đến ngài, cứ cho là ngài đã thấy thì sao, có liên quan gì đến ngài ư?

Nàng khẽ ngừng lại, rồi chậm rãi xoay người:

- Ngài đã đồng ý cho ta một nơi ở không bị ai quấy rầy. Nếu như ngài đổi ý, ta sẽ rời đi ngay bây giờ.

Lần này, Sở Hoan rốt cuộc không nhịn nổi, giận dữ hét lên:

- Không liên quan gì tới ta ư? Tốt, vậy nàng nói cho ta biết, đứa bé trong bụng nàng là của ai?

Hắn nghiến chặt răng, tiến thêm mấy bước về phía Lâm Đại Nhi. Lâm Đại Nhi thấy vẻ mặt dị thường khó coi của hắn, không hiểu vì sao, vị nữ hiệp Lâm Đại Nhi vốn xưa nay gan dạ lại thấy có chút chột dạ trong lòng, không kìm được mà lùi về sau hai bước.

Sở Hoan bây giờ thật sự rất phẫn nộ.

Vừa rồi, hắn đã nhìn thấy bụng Lâm Đại Nhi hơi nhô lên, tuy rằng chưa hẳn đã rõ ràng, nhưng Sở Hoan từng thấy vòng eo thon gọn của Đại Nhi. Trước đây eo nàng tuy mềm mại dẻo dai, nhưng cũng nhỏ nhắn như cành liễu, chính vì thế, phần bụng nhô lên của nàng liền càng lộ rõ. Nếu là nữ nhân có vóc dáng bình thường, có lẽ thoáng nhìn qua vẫn có thể che giấu được, nhưng vòng eo của Lâm Đại Nhi thì Sở Hoan đã nhìn thấu, với phần bụng nhô ra như vậy, dù Sở Hoan có ngu ngốc đến mấy cũng biết Lâm Đại Nhi nhất định đã mang thai.

Chỉ trong thoáng chốc như vậy, Sở Hoan đã hiểu rõ mọi chuyện. Lúc này hắn cuối cùng cũng hiểu, vì sao trước đây sau khi đưa Lâm Đại Nhi từ hoàng cung ra, khi hắn muốn nàng đi theo mình, nàng lại không hề phản đối mà còn một lời đồng ý. Theo tính cách của Đại Nhi, đây quả nhiên là chuyện khó tưởng tượng nổi. Bây giờ nghĩ lại, khi đó Lâm Đại Nhi hẳn là đã biết mình mang thai, nàng ở kinh thành không có chỗ dựa, lại lo bị người của Thần Y Vệ phát hiện sơ hở, cho nên mới đi cùng Sở Hoan về phủ. Dựa theo tình hình lúc đó, phủ đệ của Sở Hoan chắc chắn là một chỗ ẩn thân tốt nhất.

Về sau, khi muốn đi Tây Bắc, Lâm Đại Nhi cũng không từ chối chuyện đi cùng, chỉ là đưa ra hai điều kiện: một là muốn một cỗ xe ngựa không xóc nảy, điều kiện còn lại chính là sau khi tới Tây Bắc, cần một chỗ ở riêng biệt mà không bị ai quấy rầy. Hai điểm này Sở Hoan đã thực hiện đầy đủ, nhưng trước đó cũng có chút kỳ lạ. Nếu nói cần một căn nhà yên tĩnh thì Sở Hoan còn có thể hiểu được, nhưng cần một cỗ xe ngựa vững chắc, không xóc nảy, Sở Hoan cũng từng nghi hoặc một hồi.

Hắn đương nhiên chưa từng nghĩ tới chuyện Lâm Đại Nhi sẽ mang thai, mãi cho đến tận mắt nhìn thấy hôm nay, trong đầu hắn chưa từng có một chút khái niệm nào về điều này.

Lúc còn ở An Ấp, trong hoàn cảnh nguy hiểm, đường cùng, Sở Hoan và Lâm Đại Nhi đã thân mật. Lần đó là vì phải giải trừ hoàn toàn độc tố xuân dược trong người, hai người đã hoan ái điên đảo. Mặc dù lúc đó Sở Hoan đang trong trạng thái mơ màng mà thân mật với Lâm Đại Nhi, nhưng bản thân hắn vẫn còn nhớ rõ, thứ mình có được chính là tấm thân xử nữ vàng ngọc của Lâm Đại Nhi, thuần khiết như một viên ngọc.

Sở Hoan cũng chưa bao giờ nghĩ rằng một lần thân mật đó của hai người sẽ khiến Lâm Đại Nhi mang thai. Lúc này tận mắt nhìn thấy nàng có thai, Sở Hoan vô cùng kinh ngạc, điều đầu tiên hắn biết được chính là đứa con trong bụng Lâm Đại Nhi chắc chắn là của mình.

Lâm Đại Nhi bôn ba gió sương, lưu lạc giang hồ nhiều năm, bây giờ đã hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, không hề nhỏ tuổi hơn Sở Hoan. Lần đó có được tấm thân ngọc ngà của Lâm Đại Nhi, Sở Hoan cũng vô cùng kinh ngạc. Hắn vốn cho rằng Lâm Đại Nhi và Lỗ Thiên Hữu là thanh mai trúc mã, hơn nữa hành tẩu giang hồ, không hề câu nệ tiểu tiết, đến tuổi này rồi, chỉ sợ hai người đã sớm có chuyện phu thê. Thế nhưng sau đó mới biết, tuy rằng Lâm Đại Nhi và Lỗ Thiên Hữu là thanh mai trúc mã, nhưng nàng lại giữ mình trong sạch, mặc dù có một thân thể thành thục mê hoặc lòng người, nhưng không có kẻ nào có thể chạm đến được, chính hắn lại là người đầu tiên hái lấy trái cây chín mọng đó.

Lâm Đại Nhi nói đứa bé trong bụng không có quan hệ gì với hắn, Sở Hoan đương nhiên không tin. Lâm Đại Nhi đã giữ gìn tấm thân ngọc ngà hơn hai mươi năm, ngoại trừ lần thân mật với hắn mấy tháng trước, không thể nào có nam nhân khác. Như vậy đứa bé trong bụng, đương nhiên chắc chắn là của hắn. Hơn nữa dựa vào thời gian, tính từ ngày hai người gần gũi đó nhanh cũng được năm tháng, nếu có thai, cũng đúng bằng độ lớn của bụng Lâm Đại Nhi hiện giờ.

Lúc này Sở Hoan vừa tức giận, vừa tự trách mình, tức giận Lâm Đại Nhi giấu giếm chuyện đại sự như vậy, tự trách bản thân lại quá lơ là sơ suất.

Lâm Đại Nhi đã mang thai mấy tháng rồi, vậy mà bản thân hắn không hề hay biết. Chuyện này tuyệt đối không phải là hắn ngu dốt, chỉ có thể hiểu là hắn đã quan tâm Lâm Đại Nhi quá ít. Bây giờ nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Đại Nhi có hơi thiếu sinh khí, thân thể mềm mại tựa hồ như đang khẽ run lên, vị nữ hiệp này nhìn qua lại điềm đạm đáng yêu. Sở Hoan vốn vẫn còn chút tức giận, lúc này trong nháy mắt đã dao động. So với việc giấu diếm của Lâm Đại Nhi, việc bản thân hắn mù mờ không biết, quan tâm nàng quá ít lại càng không thể tha thứ. Hắn nhẹ bước lên trước, khẽ thở dài:

- Là ta không tốt, ta không nên lớn tiếng như vậy.

Nói đến đây, lại không biết nên tiếp tục nói thế nào nữa.

Biết được Lâm Đại Nhi đang mang thai, cảm giác đầu tiên của Sở Hoan là tức giận, tức giận Lâm Đại Nhi giấu giếm hắn; cảm giác thứ hai là tự trách, tự trách bản thân sơ suất; nhưng lại vừa kích động. Bất kể thế nào, khi biết mình đã có con, đối với bất kỳ nam nhân nào cũng đều là sự việc vô cùng xúc động, huống hồ Sở Hoan lại là một nam nhân đến từ thế giới khác.

Sự tiếp nối huyết thống, việc có thêm huyết nhục, khiến cho mọi thứ càng thêm chân thực. Nếu nói trước đây Sở Hoan vẫn còn nghĩ mình là người đến từ thế giới khác, như vậy thời khắc này, Sở Hoan cuối cùng cũng có cảm giác bản thân đã hoàn toàn dung hợp với thế giới này. Huyết mạch của mình đã thật sự bắt đầu được tiếp nối chính tại thời khắc này.

Lâm Đại Nhi hiển nhiên cũng có tâm tình phức tạp. Đôi môi đỏ khẽ mấp máy, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại không thốt nên lời. Thấy trong mắt Sở Hoan đã không còn vẻ tức giận như trước, trong tròng mắt đen nhánh như vì sao kia rõ ràng hiện lên vẻ hưng phấn, trong lòng nàng biết rằng, Sở Hoan đối với đứa con trong bụng mình, đó là tâm tình tràn ngập kích động và hưng phấn.

Chẳng biết tại sao, lúc này Lâm Đại Nhi ngược lại cảm thấy trong l��ng như trút được tảng đá lớn, đúng là nhẹ nhõm hơn nhiều. Nàng vốn nghĩ mình sẽ không quan tâm Sở Hoan có bất cứ thái độ gì, thế nhưng bây giờ mới hiểu, Sở Hoan đối với đứa con trong bụng mình mà lưu tâm như vậy, hào hứng như vậy, dường như đúng như những gì nàng hy vọng được nhìn thấy. Có lẽ sâu trong nội tâm, nàng thật ra vẫn luôn để ý đến thái độ của Sở Hoan.

Sở Hoan trong lúc nhất thời không biết nói gì cho phải, nhưng tâm tình càng lúc càng kích động. Vừa nghĩ tới huyết thống của mình được lưu truyền, tim hắn liền đập nhanh hẳn lên. Nghĩ đến những lời lúc nãy nói với Lâm Đại Nhi, hắn chỉ cảm thấy hết sức không nên, liền hơi xấu hổ, xoa xoa tay. Mặc dù Lâm Đại Nhi đã dùng áo khoác che phần bụng lại, nhưng Sở Hoan vẫn không nhịn được liên tục hướng ánh mắt về phía bụng nàng. Nhìn mấy lần, hắn lại có chút xấu hổ, ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Đại Nhi. Thấy nàng cũng đang nhìn mình, hai người bốn mắt nhìn nhau, Sở Hoan càng thêm xấu hổ. Còn Lâm Đại Nhi hình như sợ phải nhìn thẳng vào Sở Hoan, cắn chặt đôi môi, nghiêng đầu đi. Chẳng biết tại sao, Lâm Đại Nhi lúc này cũng cảm thấy tim đập nhanh hơn, trên mặt hơi nóng ran, hai bàn tay ở bên trong nắm chặt lấy áo khoác, giống như sợ lộ ra chút kẽ hở, cũng cảm giác trong lòng hai bàn tay đã túa ra mồ hôi ướt đẫm.

Bầu không khí cổ quái kéo dài một hồi, Sở Hoan cuối cùng ho khan hai tiếng, rồi mới hỏi:

- Đại Nhi, nàng... nàng định làm thế nào?

Lâm Đại Nhi cũng không quay đầu lại, cắn chặt môi, không hề nói gì.

- Hay là... chúng ta làm thế này...

Sở Hoan hết sức kích động, nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh trở lại, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Nếu như nàng... nàng đồng ý, chúng ta lập tức thành thân... sau đó... sau đó nàng chịu khổ một chút, sinh con ra. Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc tốt hai mẹ con, tuyệt đối sẽ không để hai người phải tủi thân.

Sở Hoan lại nghĩ đến, lúc đầu chính mình đã chiếm được tấm thân ngọc ngà của người ta, đến bây giờ vẫn chưa cho người ta một lời công đạo, hiện giờ ngay cả con cũng đã có rồi, bất kể thế nào, cũng phải cho Lâm Đại Nhi một danh phận.

Lâm Đại Nhi mặc dù bôn ba giang hồ nhiều năm, nhưng dù sao cũng xuất thân quý tộc. Chớ nói nàng là hậu nhân quý tộc, cho dù thật sự là một nữ tử ngao du giang hồ đi nữa, cũng không thể không rõ ràng như vậy được, nhất định phải cho người ta một danh phận. Chưa lập gia đình mà sinh con, cho dù ở thời đại mà tư tưởng đã cởi mở rất nhiều rồi, cũng sẽ bị người ta bàn tán, chứ nói gì là ở thời cổ đại mà lễ nghĩa cực kỳ nghiêm cẩn thế này.

Người ta thường nói, lấy chồng theo chồng, lấy ngựa theo ngựa. Đối với một nam nhân mà nói, lấy vợ sinh con tự nhiên là điều hết sức bình thường; đối với nữ nhân mà nói, lấy chồng sinh con cũng là điều vô cùng bình thường. Nhưng điều kiện đầu tiên là nhất định phải có danh phận phu thê, nhập môn chính là nhập phả. Không danh không phận mà đi theo một người đàn ông, đối với bất kỳ nữ nhân nào mà nói, đều là chuyện đáng hổ thẹn, cũng bị người khác xem thường.

Lâm Đại Nhi vốn có chút khẩn trương, trong khoảnh khắc trầm mặc vừa rồi, thậm chí còn có chút ửng đỏ. Lúc này nghe được Sở Hoan nói như vậy, nàng ngược lại dường như bừng tỉnh từ trong mộng, thần sắc vốn có vài phần khẩn trương tức khắc liền trở nên lạnh nhạt. Nàng quay đầu lại, nói với Sở Hoan:

- Nếu quả thật ngài muốn ta sinh đứa bé ra, thì không được nói cho bất cứ người nào biết chuyện này. Ngài cứ làm như không biết chuyện gì hết, đợi đến lúc... lúc ta sinh đứa bé ra rồi, ta tự nhiên sẽ giao cho ngài.

Sở Hoan cười khổ nói:

- Nàng hà tất phải như vậy?

- Nếu như ngài không đồng ý, ta bảo đảm đứa bé sẽ không được sinh ra.

Lâm Đại Nhi cắn chặt hai hàm răng, dường như đã quyết định xong.

- Quan hệ giữa ta và ngài không được cho người khác biết. Đợi đến... đợi đến lúc đứa bé được sinh ra rồi, giữa ta và ngài sẽ không còn liên quan nữa. Bằng không...

Lông mày nàng nhướn lên, tựa hồ đang nghĩ gì đó, sau một hồi, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn Sở Hoan, kiên định nói:

- Bằng không ngài đừng trách ta lòng dạ ác độc.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free