(Đã dịch) Ta Cho Tử Thần Khi Lão Đại - Chương 1154: Ngươi khắc chế điểm
Viện rất lớn, viện ba gian, phòng sương bên trái, bên phải đều có. Không gian chìm trong bóng tối như mực vì không có ánh đèn. Tần Thời Nguyệt cõng Tiêu Ngư, để Thương Tân đi trước dẫn đường. Dù sao Thương Tân vốn không sợ chết, có gì bất thường thì hắn cũng là người đứng mũi chịu sào trước. Thương Tân bước đi rất cẩn trọng, qua lời của hai con quái thú canh cửa, hắn biết trong viện có một phu nhân, nhưng cụ thể là ai thì không rõ.
Vượt qua sân trước, đến gian thứ hai, vẫn không một ánh đèn, không một bóng người. Tới gian thứ ba, không gian bỗng nhiên mở ra một khoảng trời riêng, hóa ra là một hoa viên. Nơi đây có cầu nhỏ, suối chảy róc rách, non bộ và cả đình nghỉ mát. Một tòa lầu nhỏ cổ kính, xây dựng trên mặt ao, ánh đèn bên trong sáng choang, rèm cửa phấp phới, trông khá độc đáo. Càng độc đáo hơn là, từ bên trong lầu vọng ra ánh đèn mờ ảo cùng một khúc ca dao: “Hồ vi hồ gốc lâm? Từ hạ nam. Phỉ vừa gốc lâm, từ hạ nam. Giá ta ngồi ngựa, nói tại gốc dã. Thừa ta thừa câu. Bữa sáng tại gốc……”
Ca từ cổ phác, tiếng ca cũng cổ phác, nghe du dương theo một vẻ cổ kính. Thương Tân không dám khinh suất hành động, quay đầu liếc nhìn Tần Thời Nguyệt, khẽ hỏi: “Tần ca, bài này hát ý gì vậy?”
Tần Thời Nguyệt giải thích: “Bài ca tìm heo ấy, không nghe thấy trong ca từ có heo sao?”
Tiêu Ngư… dù suy yếu nhưng đã không còn hôn mê, nghe rất rõ ràng. Đây là một khúc ca trong Kinh Thi, miêu tả câu chuyện về một mỹ nữ tên Hạ Cơ, mang mệnh “Góa Phụ Đen”. Bất cứ ai gần gũi nàng đều phải chết, thậm chí còn vì nàng mà gây ra cuộc hỗn chiến giữa các chư hầu. Ai có hứng thú có thể tự tìm hiểu thêm.
Ý nghĩa ca từ không phải là “tìm heo”, mà là: “Đến rừng làm gì? Tìm giai nhân. Đến rừng làm gì? Vẫn là tìm giai nhân. Cưỡi xe ngựa của ta, đến chốn rừng hoang tìm vui. Cưỡi ngựa quý của ta, đến rừng mà du ngoạn.”
Qua miệng Lão Tần thì thành “tìm heo”, đúng là chẳng có chút học thức nào. Tiêu Ngư lười biếng giải thích, nói với Thương Tân: “Tiểu Tân, len lén qua xem một chút, tuyệt đối đừng hành động thiếu suy nghĩ, phải động não……”
Thương Tân vâng lời, lén lút theo hướng tiếng hát mà đi tới. Tần Thời Nguyệt cõng Tiêu Ngư, theo sau như kẻ trộm. Đến dưới căn phòng có kiến trúc cổ kính, cửa sổ đều là giấy. Thương Tân học theo kiểu trong phim truyền hình, nhúng ngón tay vào chút nước bọt, nhẹ nhàng chọc thử một cái vào giấy cửa sổ, nhưng lạ thay không thủng……
Một lớp giấy trắng mỏng manh, làm khá thô sơ, thậm chí còn có một vệt nhỏ như sợi lông, không thể sánh với giấy ngày nay. Thương Tân dùng cả ám kình, thế mà vẫn không xuyên thủng? Hắn không cam lòng, cố thêm sức tẩm nước bọt, ngón tay chọc thử một cái, vẫn không thể làm thủng lớp giấy cửa sổ. Tần Thời Nguyệt sốt ruột, ra hiệu giục anh ta nhanh lên.
Thương Tân thấy có gì đó sai sai, liền nhường chỗ: “Tần ca, anh đến!”
Tần Thời Nguyệt cõng Tiêu Ngư cũng nhúng ngón tay vào chút nước bọt, nhưng vẫn không làm rách được giấy cửa sổ. Hắn cũng không cam lòng, dùng ám kình, giấy cửa sổ vẫn không thủng. Trong phòng có tiếng hát, còn có tiếng nước ào ào, rõ ràng cái phu nhân kia đang ở bên trong. Tiểu Tý từng dặn dò hắn, khi tìm được nha suối thì đặt Tiêu Ngư vào ngâm nửa canh giờ là được.
Vậy có nghĩa là, nha suối nằm ngay trong căn nhà cổ kính, đầy vẻ tình tứ này. Nhưng Tần Thời Nguyệt không biết cái phu nhân kia rốt cuộc là ai, có thân thế thế nào, không dám hành động khinh suất. Ít nhất cũng phải xem xét tình hình bên trong thế nào đã chứ? Vấn đề là, giấy cửa sổ chọc không thủng, hắn lại không dám dùng pháp thuật, sợ pháp lực chấn động làm kinh động người bên trong.
Vậy phải làm sao đây? Nói gì thì nói, vẫn phải là Lão Tần, hắn đúng là có cách. Ngón tay chọc không thủng ư? Vậy thì anh đây liếm! Giữa lúc Tiêu Ngư và Thương Tân mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc, Tần Thời Nguyệt vươn đầu lưỡi, liếm, liếm, rồi lại liếm vào giấy cửa sổ…
Tiêu Ngư cảm thấy Lão Tần đúng là một nhân tài. Thương Tân cảm thấy Tần ca mình quả là một cao nhân, sao mình lại không nghĩ ra nhỉ?
Quả thật, cách này của Tần Thời Nguyệt có tác dụng. Liếm, liếm, liếm chừng hai ba phút, mà cứ thế liếm thủng một lỗ trên giấy cửa sổ. Tần Thời Nguyệt trừng mắt nhìn vào bên trong, sau đó… sau đó anh ta bất động, đứng im lìm. Tiêu Ngư tò mò không chịu nổi: “Ngươi nhìn thấy cái quái gì mà đơ ra thế hả? Lão tử còn đang trọng thương đây này.”
Sau đó, Tiêu Ngư cảm giác nhiệt độ cơ thể Lão Tần tăng vọt, thân thể thì cứ khòng khoèo, mà cứ thế nuốt ực nước bọt. Thương Tân cũng không kìm được sự tò mò, Tần ca sao lại đứng im thế? Vội vàng lay lay Tần Thời Nguyệt, khẽ hỏi: “Tần ca, Tần ca, anh làm gì chứ? Anh đang nhìn cái gì thế? Cho em xem với.”
Tần Thời Nguyệt xoay người, lầm bầm: “Muốn thấy thì tự mình liếm đi!”
Thương Tân biết Tần ca mình lại giở trò không đứng đắn, biết làm sao bây giờ? Ngư ca đang yếu ớt nằm trên lưng Tần ca, hắn không liếm cũng chẳng biết bên trong là tình huống gì. Thôi thì liếm vậy. Thương Tân vươn đầu lưỡi bắt đầu liếm giấy cửa sổ. Không có gì dị thường, chỉ có một mùi hương cỏ cây thoang thoảng. Liếm một hồi, cũng liếm thành công một lỗ giống như Tần Thời Nguyệt. Men theo lỗ thủng mà ngó vào bên trong, lập tức cũng bất động như Tần Thời Nguyệt.
Tại sao lại bất động nữa chứ? Trong phòng có một người phụ nữ, có gì lạ đâu? Đương nhiên không lạ. Thương Tân và những người khác đã sớm biết trong phòng có phụ nữ, chính là phu nhân mà hai con quái thú canh cửa nhắc đến. Cái lạ ở chỗ là, người phụ nữ đang tắm rửa, căn phòng trông giống một bể tắm cá nhân thời cổ đại hơn, còn rắc đầy cánh hoa. Một cô gái có vóc dáng đặc biệt đẹp, đang dùng một cái gáo hồ lô, múc nước tưới lên người, vừa tắm vừa hát. Bên cạnh chỉ có một ngọn nến đỏ duy nhất, thật đúng là có phong cách.
Phải hình dung thế nào đây nhỉ? Trong phim cổ trang hiện giờ cũng có cảnh này, nhưng so với trên phim ảnh thì cảnh tượng này chân thực và cuốn hút hơn nhiều. Mặt Thương Tân lập tức đỏ bừng. Hèn chi Tần ca cứ đứng bất động, là vì anh ta nhìn vào mà không dứt ra được. Với cái đức hạnh của Tần ca, việc anh ta không xông thẳng vào tắm chung với người phụ nữ kia đã là cực kỳ kiềm chế rồi.
Vấn đề là anh ta chẳng thể kiềm chế nổi! Ngư ca còn đang bị thương nặng kia mà! Thương Tân vội vàng quay phắt mặt đi, không dám nhìn vào bên trong nữa, kéo áo Tần Thời Nguyệt khẽ nói: “Tần ca, Tần ca, nhìn hai cái là đủ rồi, còn có việc chính phải làm chứ! Tần ca, Tần ca……”
Tần Thời Nguyệt gạt tay ra khỏi vai: “Đừng làm rộn, để ta nhìn thêm hai cái nữa...”
Tiêu Ngư tò mò không chịu nổi, khẽ hỏi: “Tiểu Tân, trong đó có thứ gì mà hấp dẫn Lão Tần đến vậy?”
“Ngư ca, trong đó có một cô gái đang tắm khỏa thân.”
Tiêu Ngư dường như lập tức tỉnh cả người, nói với Thương Tân: “Tiểu Tân, ngươi ôm ta, cho ta cũng nhìn ké hai cái.”
Thương Tân… muốn hỏi Ngư ca rằng: Tần ca không đứng đắn đã đành, sao cả anh cũng bắt đầu thế này? Anh còn đang bị thương kia mà! Giờ này còn có tâm tư này ư? Không cho Tiêu Ngư nhìn, hắn đưa tay che mắt Tần Thời Nguyệt, khẽ nói: “Tần ca, anh kiềm chế chút đi, kiềm chế chút đi. Ôi trời, Tần ca, sao anh lại đột nhiên khom lưng thế? Anh khom lưng làm gì vậy?”
Tần Thời Nguyệt bị che mắt, vừa khom người vừa lầm bầm mắng: “Tiểu Tân, mày còn là đàn ông không hả? Mày không có phản ứng gì à?”
Thương Tân mới vỡ lẽ, cười ra nước mắt, cố nhịn. Khẽ nói: “Tần ca, sau đó chúng ta phải làm gì đây?”
Tần Thời Nguyệt hít sâu mấy lần, dường như đã tỉnh táo hơn nhiều, gãi gãi đũng quần nói: “Tiểu Tý nói, tìm được nha suối thì thả Tiểu Ngư vào ngâm nửa giờ là được. Ta đoán cái bồn tắm của người phụ nữ kia chính là nha suối. Chúng ta phải thả Tiểu Ngư vào đó.”
“Tần ca, thả thế nào đây? Trong đó có người mà.”
Tiêu Ngư yếu ớt nói: “Ta không bận tâm có người ở đó, ta cũng chẳng chê nàng dơ. Cứ thả ta vào đi, ta bị thương nặng lắm rồi…”
Thương Tân…
Tần Thời Nguyệt…
Tiêu Ngư cũng không ngại tắm chung với người khác, vấn đề là người ta chắc chắn sẽ ngại. Đến lúc đó lại phải gây ra rắc rối, lãng phí chút sức lực. Chuyện này nếu ở bên ngoài, Tần Thời Nguyệt chẳng kiêng dè gì cả. Vấn đề là nơi này là địa giới U Đô, là địa bàn của Hậu Thổ nương nương, hắn không dám quá mức. Huống chi còn chưa biết thân phận của người phụ nữ bên trong, tùy tiện động thủ thì quá lỗ mãng.
Tần Thời Nguyệt cảm thấy mình không phải kẻ lỗ mãng, thế là hắn nghĩ ra một phương pháp không hề lỗ mãng. Khẽ nói với Thương Tân: “Tiểu Tân, ngươi nhặt đá, lấy đá ném thử một cái, làm người phụ nữ bên trong choáng váng. Sau đó la to, kéo người phụ nữ đi chỗ khác. Ta thừa cơ thả Tiêu Ngư vào nha suối ngâm nửa canh giờ, thế là đại công cáo thành. Ngươi nếu như bị người phụ nữ đó bắt lấy, nàng muốn chém muốn giết, muốn lóc thịt tùy ý nàng. Dù sao ngươi cũng không chết được đâu. Bây giờ mau đi nhặt đá, ném thử xem!”
Thương Tân cảm thấy ý tưởng Tần ca mình đưa ra không tồi. Mặc dù rất chi là bày trò, nhưng có tác dụng là được rồi. Hắn đi tìm đá khắp xung quanh, vấn đề là sân vườn của người ta sạch sẽ quá, chẳng có lấy một hòn đá nào. Vậy làm thế nào đây? Thương Tân nhìn thấy giả sơn, liền tiến lên dùng Sát Sinh Đao chém ngang một nhát. Rất hoàn hảo, một nhát cắt đứt một tảng, chỉ là hơi lớn, bằng n���m tay.
Có đá rồi thì lấy đá ném thử thôi. Thương Tân không dám ném vào chỗ khác, hắn sợ ném không thủng giấy cửa sổ. Giơ tảng đá lên, nhắm thẳng vào cái lỗ thủng đã được liếm mà đập tới. Sợ ném không xuyên thủng, hắn dùng thêm chút lực. Sau đó… tảng đá lao vút đi, xuyên thủng giấy cửa sổ, và “bốp” một tiếng, đập trúng đầu người phụ nữ kia.
Tần Thời Nguyệt… tròn mắt há hốc mồm.
Nội dung chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.